Sau Khi Xuyên Thành Phản Diện, Tôi Và Ảnh Đế Diễn Giả Thành Thật

Chương 43

Mọi âm thanh đan xen vào nhau, ồn ào đến mức khiến Tỉnh Ý Viễn thấy hơi đau đầu.

Nhưng lòng cậu lại rối như tơ vò. Cậu ngẩng lên nhìn Phí Văn, đối phương cũng đang nhìn cậu.

Ý cười nơi đáy mắt rất sâu, trong ánh mắt chỉ phản chiếu gương mặt của cậu, không còn gì khác nữa.

"Vẫn thật sự muốn hôn à?" Phí Văn dường như đã xem ánh mắt của Tỉnh Ý Viễn như một lời thỉnh cầu.

Tỉnh Ý Viễn tựa đầu vào ngực hắn. Khi nói chuyện còn có thể cảm nhận được lồng ngực rung lên. Chỉ một câu nói ngắn ngủi ấy cũng đủ khiến đầu óc cậu bắt đầu rối loạn.

Không phải cậu chưa từng hôn hắn.

Chỉ là ở một nơi công khai như thế này... hình như có hơi khiến người ta ngượng ngùng quá mức.

"Hôn đi! Hôn đi!"

Âm thanh xung quanh ngày càng lớn. Gần như tất cả những người đứng bên cạnh thảm đỏ đều bắt đầu hò hét cổ vũ, khiến tình huống này cũng khó mà kết thúc cho êm đẹp.

Phí Văn ôm Tỉnh Ý Viễn. Sau khi hai người ký tên xong bằng chiếc bút ký màu vàng kim, nhân viên công tác đẩy xe lăn tới.

Tỉnh Ý Viễn ngồi vững vàng trên xe lăn.

Lúc này đây, áp lực cậu cảm nhận được còn mạnh hơn lúc nãy.

Mọi ánh mắt trên sân đều dồn hết lên người cậu. Tất cả họ đều cao hơn Tỉnh Ý Viễn một đoạn, ánh nhìn gần như đều từ trên cao nhìn xuống. Chỉ có những người đang ngồi xổm chụp ảnh mới nhìn ngang tầm.

Tiếng hò hét vẫn chưa dừng lại. Tỉnh Ý Viễn cảm thấy hơi khó xử, đưa tay khẽ kéo tay áo của Phí Văn.

Ngay sau đó, một bóng người phủ xuống trước mặt cậu.

Một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống gương mặt cậu.

Không phải nụ hôn phóng túng đặt lên môi, mà chỉ là một cái chạm khẽ, tựa như đang v**t v* một món đồ dễ vỡ.

Nhưng dưới tiếng reo hò của truyền thông, có thể dùng hành động thực tế đáp lại như vậy cũng đã coi như nể mặt họ đủ rồi.

Ảnh chụp cũng đã đủ.

Tiếp theo chính là phần phỏng vấn.

Gần đây cánh truyền thông có lẽ vì độ hot của cặp đôi này, nên phần lớn câu hỏi đều xoay quanh Tỉnh Ý Viễn và Phí Văn. Không đến mức gây khó dễ, chỉ cần trả lời cho có hình thức là được.

"Xin hỏi anh Tỉnh Ý Viễn, anh có xem lại bản ghi hình buổi phát sóng trực tiếp của tập đầu tiên chưa? Buổi phát sóng đầu tiên đã đạt lượng người xem cực cao chỉ trong thời gian ngắn. Trước đó anh có từng nghĩ sẽ xuất hiện tình cảnh như hôm nay không?"

Phóng viên khom người đưa micro về phía cậu. Tỉnh Ý Viễn mỉm cười với người quay phim đứng phía sau anh ta:

"Bản phát lại thì tôi chưa xem. Tự xem lại chương trình mình tham gia cứ thấy hơi kỳ kỳ. Còn về tỷ suất người xem thì thật ra tôi cũng khá tự tin, vì chúng tôi có một ekip đạo diễn rất tốt, lại còn có rất nhiều diễn viên thực lực cùng tham gia chương trình."

"Chỉ là trước đó tôi thật sự không nghĩ sẽ có cảnh tượng như hôm nay... ý tôi là cảnh tượng chân tôi thành ra thế này."

Cậu cười nói:

"Bây giờ thấy mọi người đứng vây quanh mình như vậy, tôi có cảm giác hơi bị áp lực, giống như mình là con vịt xấu xí giữa cả đàn thiên nga vậy."

Tỉnh Ý Viễn vừa đùa vừa trả lời câu hỏi của truyền thông. Bản thân cậu cũng cho rằng đây là một cách xử lý khá thông minh.

Trong lúc nói chuyện cậu còn cúi xuống nhìn chân mình. Người quay phim cũng rất phối hợp, lập tức kéo cận cảnh vào chân cậu.

"À đúng rồi, chắc sẽ có người hâm mộ hỏi về chuyện cái chân này. Mọi người đừng lo, chân tôi chỉ cần vài ngày nữa là có thể hồi phục hoàn toàn rồi. Chỉ là bác sĩ dặn tốt nhất đừng đi lại vận động quá nhiều, nên tôi mới phải ngồi xe lăn suốt thôi."

Đôi mắt Tỉnh Ý Viễn cong cong, nụ cười rạng rỡ như sao.

"Thật may là anh không sao. Nhân tiện chúng tôi cũng muốn hỏi anh Tỉnh Ý Viễn, anh có biết trên mạng đang rất hot chuyện những bức ảnh cưới của anh và ảnh đế Phí Văn trong tập đầu tiên bị cư dân mạng chụp màn hình điên cuồng không?"

Mấy ngày nay Tỉnh Ý Viễn ở nhà nghỉ ngơi, tin tức có hơi chậm.

Ít nhất là mấy thứ như Weibo cậu cũng không lướt thường xuyên, ngay cả WeChat cũng ít đăng nhập.

Hoàn toàn là thả lỏng bản thân, trong đầu chỉ còn bốn chữ: ăn, uống, chơi, nghỉ.

Vì vậy khi nghe câu hỏi này, Tỉnh Ý Viễn hơi ngạc nhiên. Cậu hoàn toàn không biết rằng trong mấy ngày mình nghỉ ngơi, bản thân lại tiếp tục lên thêm một hot search nữa.

Phí Văn từ đầu đến cuối cũng chưa từng nhắc tới chuyện này.

Tỉnh Ý Viễn ngẩng đầu nhìn Phí Văn, khẽ hỏi:

"Anh, anh có biết chuyện này không? Sao em lại chưa từng nghe nói vậy?"

Giọng nói ngoan ngoãn hỏi han, lại thêm dáng vẻ ngồi trên xe lăn trông yếu ớt đáng thương, khiến người ta nhìn mà tim cũng mềm nhũn.

Phí Văn khom người xuống, đưa tay xoa nhẹ đầu Tỉnh Ý Viễn:

"Không cần biết cũng chẳng sao, cứ dưỡng thương cho tốt là được."

Tỉnh Ý Viễn cảm nhận bàn tay trên đỉnh đầu mình, còn người đàn ông trước mặt thì chẳng hề né tránh ánh nhìn của cậu.

Tỉnh Ý Viễn cũng không chịu thua, cứ thế nhìn thẳng vào mắt hắn. Nhưng cuối cùng chính đối phương lại lập tức dời ánh mắt đi, cũng không rõ là vì lý do gì.

Tỉnh Ý Viễn không suy nghĩ quá nhiều, tiếp tục trả lời câu hỏi của truyền thông:

"Thật ra chuyện ảnh cưới là một sự cố khá dở khóc dở cười. Nguyên nhân thì tôi cũng không nói nữa, chắc mọi người đều biết rồi. Tôi nghĩ ở tập đó chắc mình cũng không đến nỗi quá xấu đâu nhỉ, tay nghề của chuyên viên trang điểm vẫn rất giỏi."

"Thật ra nhìn rất đẹp, chủ yếu là vì nhan sắc của anh Tỉnh khá "chịu đòn". Và câu hỏi cuối cùng là do đông đảo cư dân mạng nhờ tôi hỏi. Nếu ảnh cưới cũng đã chụp rồi, vậy xin hỏi anh Tỉnh Ý Viễn và ảnh đế Phí Văn định khi nào ấn định ngày cưới?"

Câu hỏi này quả thật khiến người ta khó trả lời.

Chuyện ngày cưới không thể tùy tiện nói bừa. Lỡ nói ra rồi mà không thực hiện, chẳng phải sẽ thành trò cười cho thiên hạ sao?

Huống chi hiện tại họ vẫn chưa hoàn toàn xác định mối quan hệ.

Cho dù sau này thật sự xác định quan hệ rồi, cũng vẫn có khả năng vì một vài lý do nào đó mà chia tay. Những lời như vậy quả thật không có cách nào trả lời cho ổn thỏa.

Trong chốc lát, Tỉnh Ý Viễn có chút lúng túng, không biết nên giải quyết câu hỏi này thế nào.

Thời gian dường như khựng lại vài giây. Âm thanh xung quanh dần dần lắng xuống, trở nên yên tĩnh.

Tỉnh Ý Viễn mở miệng, nhưng vẫn không biết phải trả lời ra sao.

May mà Phí Văn phản ứng khá nhanh, lên tiếng trước:

"Về ngày cưới, khi nào ấn định xong chúng tôi sẽ thông báo sớm cho mọi người."

Tỉnh Ý Viễn bỗng thấy mình có chút ngốc nghếch. Rõ ràng chỉ là một câu hỏi rất đơn giản, tại sao cậu lại do dự lâu như vậy?

Chỉ cần trả lời mơ hồ một chút là xong rồi mà.

Có lẽ là vì cậu thật sự xem đoạn quan hệ này quá nghiêm túc.

Sau khi vào bên trong hội trường, máy điều hòa được bật lên nên nhiệt độ cũng tăng cao.

Vì phải đi thảm đỏ, nên những người có mặt hôm nay đều không mặc quá nhiều đồ.

Tất cả đều ăn mặc theo phong cách thời trang thời thượng nhất, cho dù có lạnh cũng phải chịu.

Nhưng mọi người ít nhất vẫn mặc áo tay dài, quần dài, cố gắng che được chỗ nào thì che.

Chỉ có Tỉnh Ý Viễn là khác biệt.

Phía ban tổ chức chuẩn bị cho cậu một chiếc áo sơ mi trắng, kiểu dáng khá rộng. Ở phần cổ tay áo phía trước còn được trang trí thêm vài sợi xích bạc, khiến tổng thể mang hơi hướng "cool boy".

Lúc mới nhìn qua, Tỉnh Ý Viễn thấy cũng không tệ, xem như là một bộ đồ khá chỉnh tề, bình thường.

Nhưng khi bước vào phòng thay đồ, cậu mới phát hiện...

Mẹ nó chứ, đây đúng là một chiếc áo sơ mi đầy vẻ quyến rũ.

Phía trước chiếc áo trông rất giản dị, thật sự chẳng khác gì mấy chiếc áo sơ mi thể thao dáng rộng bán ngoài thị trường.

Thế nhưng từ giữa lưng xuống tới phần eo phía sau lại được khoét rỗng hoàn toàn, để lộ cả phần eo sau. Chỉ có vài sợi xích bạc đơn giản nối hai bên lại với nhau.

Trông có hơi giống phong cách Hàn Quốc.

Thật tiếc là thời gian không cho Tỉnh Ý Viễn cơ hội lựa chọn. Vừa thay xong quần áo, cậu đã bị vội vàng kéo đến hội trường.

May mà trong hội trường điều hòa bật mạnh, nên cảm giác lạnh cũng không rõ rệt.

Ban đầu Tỉnh Ý Viễn định ngồi xe lăn đi loanh quanh trong hội trường cho thoải mái, nhưng đứng giữa một đám người như vậy, áp lực thực sự không hề nhỏ.

Cuối cùng cậu ngồi lên một chiếc ghế cao, dựa vào bàn đồ uống, lặng lẽ ăn vài món.

Tuy không thể đi lại, nhưng chỉ cần ăn uống, nhấp vài ngụm rượu, nói vài câu với những người xung quanh cũng đã tốt hơn việc ngồi bí bách ở nhà rất nhiều.

Tỉnh Ý Viễn nhìn các loại rượu đủ màu sắc trên bàn, không khỏi nuốt nước bọt. Cậu lần lượt ngửi thử từng chai, hương rượu pha chút trái cây thoang thoảng tỏa ra.

Càng nhìn càng muốn thử từng loại một.

Rượu trái cây cậu không phải chưa từng uống, nhưng đây là lần đầu tiên thấy nhiều loại như vậy, mà không thử thì đúng là lãng phí.

Phí Văn sắp xếp ổn thỏa cho Tỉnh Ý Viễn, nhưng ngay sau đó đã có một nhóm người tiến tới.

Nhìn vẻ họ, đều là muốn tìm cơ hội hợp tác, Tỉnh Ý Viễn biết mình không có tư cách chen vào, nên trước khi Phí Văn bắt đầu trò chuyện với họ, cậu khẽ hỏi thầm:

"Em thể uống rượu không?"

Thật ngoan ngoãn.

Thực ra đây là quyền tự do của cậu, nhưng trải qua lần say trước, Tỉnh Ý Viễn vẫn còn ý thức được những việc bản thân có thể làm khi say.

Vì vậy, dù muốn uống rượu đến mấy, cậu cũng phải chắc chắn có người sẵn sàng đưa mình về nhà.

Phí Văn nhìn Tỉnh Ý Viễn, không khỏi cau mày, mắt liếc qua các chai rượu trên bàn.

"Anh ơi~ Anh tốt quá~ Vậy em có thể uống rượu không? Nếu anh không trả lời, em sẽ coi như anh đồng ý, nhưng anh phải chịu trách nhiệm đưa em về nhà đấy nhé."

Tỉnh Ý Viễn nhìn đối phương vẫn giữ nguyên thái độ, không nhịn được mà bắt đầu tấn công bằng chiêu "nũng nịu".

Dù là ảnh đế mạnh mẽ đến đâu, đứng trước cảnh vợ nũng nịu nơi công cộng cũng chẳng thể làm ngơ. Không những vậy, còn có thể mất thể diện, hoặc thậm chí ngày mai còn lên hot search nữa.

"Bác sĩ nói..."

Phí Văn vừa định viện lý do bác sĩ ra, thì Tỉnh Ý Viễn đã vội đưa "bản nháp" chuẩn bị sẵn ra trước:

"Anh ơi, anh đừng lấy lời dặn dò của bác sĩ làm lá chắn. Lần trước đi tái khám em đã hỏi rồi, bác sĩ nói bây giờ tình trạng em có thể ăn uống gì cũng được, chỉ là không được đi lại thôi! Cho em uống một lần được không! Em hứa sẽ không uống nhiều, chỉ chút xíu thôi."

"Được, nhưng chỉ một ly thôi."

Phí Văn xoa nhẹ chiếc ly rượu đỏ trên tay, mắt nhìn các ly rượu trái cây đủ màu trên bàn, cuối cùng cũng nhượng bộ.

...

Tỉnh Ý Viễn chỉ uống một ly.

Nhưng không hiểu sao, ly rượu này lại khiến cậu cảm thấy đầu óc hơi quay cuồng.

Nhưng đã uống rồi, Tỉnh Ý Viễn cũng không thể nhả ra được.

Cuối cùng, cậu không chịu nổi và ngả lưng xuống bàn rượu.

Mọi người xung quanh đều bận rộn với kế hoạch riêng, có người trò chuyện với người này, có người bàn công việc hợp tác với người kia.

Không ai để ý có một người đã nằm gục trên bàn rượu.

Cũng không ai nhận ra một người đàn ông mặc áo khoác đen đã lặng lẽ tiến đến bên cạnh Tỉnh Ý Viễn.

Tỉnh Ý Viễn thực ra không hoàn toàn ngủ thiếp đi, cậu vẫn giữ được một phần ý thức, chỉ là rượu khiến đầu óc quay cuồng, thật sự khó mà chống đỡ.

Một đôi tay ấm áp đặt lên phần eo sau của cậu.

Tỉnh Ý Viễn ban đầu tưởng là Phí Văn, nên không hề chống cự.

Nhưng ai ngờ đôi tay ấy vuốt dọc theo phần eo khoét rỗng, lớp chai sần khác hẳn tay Phí Văn, lại giống tay của người lớn tuổi.

Bất chợt Tỉnh Ý Viễn tỉnh táo hẳn, không quay đầu mạnh nhưng lập tức túm chặt đối phương.

"Anh là ai?"

Cậu nhắc nhở bản thân phải bình tĩnh. Đây không phải nhà mình, mà là hội trường có vô số ánh mắt và phóng viên theo dõi.