Sau Khi Xuyên Thành Phản Diện, Tôi Và Ảnh Đế Diễn Giả Thành Thật

Chương 42

"Em đến đây làm gì?"

Tỉnh Ý Viễn nhìn người đàn ông đang đứng chắn trước mặt mình, che kín mít cả người cậu. Cậu cũng không rõ trong lòng mình là cảm xúc gì, chỉ cảm thấy xung quanh tràn ngập cảm giác an toàn, ấm áp vô cùng.

"Vì sao lại không thể đến? Chẳng lẽ chỉ cho mẹ đến, còn em thì không được à? Hơn nữa, em cũng muốn gặp thử anh dâu tương lai của mình chứ."

Phí Văn ỷ mình cao hơn cậu thiếu niên kia một chút, đưa tay đặt thẳng lên đầu đối phương rồi vò rối mấy cái lung tung.

Nhìn lực tay có vẻ không nhẹ.

Cậu thiếu niên kia bị vò đến mức nhe răng nhăn mặt.

Phí Văn thở dài:

"Nếu hôm nay không phải vì mẹ đang ở đây, thì chắc cái mạng nhỏ của em cũng khó giữ rồi. Dám làm phiền anh đây đang làm chuyện tốt."

Tuy giọng hắn hạ rất thấp, nhưng tai Tỉnh Ý Viễn vẫn rất thính nên nghe thấy rõ ràng.

"Được rồi, hai đứa các con đứng đó thì thầm to nhỏ cái gì vậy? Phí Văn, con dâu của mẹ đâu?"

Diêu Phân nói chuyện nhanh gọn dứt khoát. Vừa nhắc đến Tỉnh Ý Viễn, cậu lập tức giật mình.

Toàn thân như căng cứng lại, xương cốt cũng thấy siết chặt, giống hệt như vừa mới dùng tua vít vặn ốc thật chặt, thậm chí khi siết quá tay còn phát ra tiếng kêu ken két.

Phí Văn bước sang một bên, tiện tay đẩy chiếc xe lăn ra giữa đám người.

Tỉnh Ý Viễn biết lúc này còn đội mũ thì không được lịch sự cho lắm, vội vàng kéo mũ xuống.

"Cái đó... chào dì ạ, cháu là Tỉnh Ý Viễn." Tỉnh Ý Viễn nói chuyện có hơi lắp bắp.

Không phải vì lý do gì khác, chỉ là khí thế của mẹ Phí Văn thật sự quá mạnh. Thêm vào đó bà ấy còn là giáo viên dạy múa, nên Tỉnh Ý Viễn thực sự có chút sợ.

Thế nhưng Diêu Phân lại vô cùng thân thiện. Bà ấy nhìn Tỉnh Ý Viễn đang ngồi trên xe lăn một cái, lập tức bắt đầu quan tâm hỏi han.

"Ôi chao, Tiểu Viễn à, chuyện gì thế này? Sao lại làm chân bị thương vậy? Sao còn phải ngồi xe lăn nữa, có nghiêm trọng không? Bác sĩ nói thế nào?"

Sự quan tâm bất ngờ của Diêu Phân khiến Tỉnh Ý Viễn vừa bất ngờ vừa cảm động.

"Dạ... dạ thưa dì, cháu không sao đâu ạ. Chỉ là mấy hôm trước khi tham gia chương trình, cháu không cẩn thận bị ngã một chút thôi."

Nghe xong lời này, Diêu Phân lại quay sang trách Phí Văn:

"Có phải cái chương trình con nói với mẹ trước đó không? Không phải con đi cùng Tiểu Viễn à? Sao thằng bé bị thương mà con lại không sao? Con không biết bảo vệ vợ mình cho đàng hoàng à? Sao mẹ lại sinh ra đứa con trai ngốc như con chứ?"

Phí Văn vậy mà không phản bác.

Tỉnh Ý Viễn thấy hơi ngại, liền lên tiếng giúp Phí Văn nói đỡ:

"Dì à, dì đừng trách Phí Văn. Anh ấy có kéo cháu lại rồi, nếu không phải anh ấy giữ cháu lại thì có lẽ bây giờ cháu không chỉ bị thế này đâu."

Cậu vừa nói xong, Tạ Mỹ Lệ và Tỉnh Phó đã thở hổn hển chạy tới bên họ.

"Ôi chao, đây là bà thông gia phải không?"

Tạ Mỹ Lệ cũng là người rất tự nhiên, vừa gặp mẹ Phí Văn đã hợp ý ngay, hai người trò chuyện rôm rả.

"Thật ngại quá, tự nhiên chúng tôi lại đến đây."

Tỉnh Ý Viễn xoay xe lăn sang một hướng khác, thật sự không dám nhìn cảnh đám người kia đứng đó xã giao. Câu nào câu nấy cũng nhắc đến cậu với Phí Văn, khiến cậu thấy xấu hổ vô cùng.

"Đại sư, đây là con trai tôi, Tỉnh Ý Viễn và bạn trai của thằng bé, Phí Văn. Tôi muốn nhờ ngài xem giúp bát tự của hai đứa có hợp nhau không, ngoài ra cũng mong ngài xem thử nếu muốn định ngày cưới thì nên chọn ngày nào?"

Tạ Mỹ Lệ và Diêu Phân ngồi phía trước, trên mặt đều đầy vẻ kính trọng.

Vị đại sư trông có chút mệt mỏi, có lẽ vì buổi sáng khách hành hương quá đông.

Nhưng sau khi nghe xong lời của Tạ Mỹ Lệ, ông ấy ngẩng đầu liếc nhìn Tỉnh Ý Viễn một cái, ánh mắt bỗng sáng lên:

"Thí chủ à, bần tăng đã rất lâu rồi chưa từng thấy sợi tơ hồng nào có màu sắc rực rỡ như vậy. Bát tự này không cần tính nữa, hai vị này vốn là vợ chồng từ kiếp trước. Vì quá yêu thương nhau nên Nguyệt Lão kiếp này lại buộc họ lại với nhau lần nữa. Còn chuyện ngày cưới thì chưa cần vội, tình cảm của hai vị vẫn chưa viên mãn. Đợi khi trải qua thêm vài chuyện, hiểu rõ lòng mình rồi quay lại cũng chưa muộn."

***

Chuyện xem bát tự, Tỉnh Ý Viễn cũng không để trong lòng lắm.

Ở nhà mấy ngày, cậu cảm thấy mình sắp mốc meo luôn rồi. Vài hôm trước đi tái khám, bác sĩ nói chỉ cần ngồi xe lăn thêm ba ngày nữa là có thể không cần dùng đến nữa.

Có thể thử đặt chân xuống đi lại một chút, nhưng động tác phải nhẹ, vẫn cần có người dìu đỡ.

Dù thời gian bị thương ở chân không dài. Nhưng Tỉnh Ý Viễn thật sự đã rảnh đến phát chán.

Cái giường bị cậu lăn qua lăn lại đến mức chẳng còn chỗ nào trong phòng là không có dấu vết của cậu.

Ngồi trên xe lăn quay từ chỗ này sang chỗ kia, giống hệt mấy ông cụ xuống lầu đi dạo.

Ban đầu cậu còn định ra ngoài khu dân cư dạo một vòng, nhưng mấy ngày nay trời cứ mưa mãi, nhiệt độ cũng giảm đột ngột, càng lúc càng lạnh.

Tỉnh Ý Viễn đành gạt bỏ ý định đó.

Cậu cuộn mình bên cửa kính sát đất trong phòng khách, nhìn những hạt mưa chậm rãi rơi bên ngoài.

Giọt mưa đọng trên mặt kính, trong suốt lấp lánh, thỉnh thoảng lại theo chiều gió chảy xuống.

Rồi khi hòa vào một giọt khác, trông giống hệt một đôi tình nhân quấn quýt bên nhau, dính chặt lấy nhau mãi không rời.

Phí Văn cũng không biết đang làm gì trong bếp.

Tỉnh Ý Viễn thở dài một hơi.

Cậu thật sự vô cùng nhớ cuộc sống khỏe mạnh trước kia. Tuy nói bây giờ cũng chẳng khác mấy, nhưng ngồi xe lăn lâu quá khiến mông đau chết đi được.

Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên khiến Tỉnh Ý Viễn không còn tâm trí nghĩ ngợi lung tung nữa.

Nào ngờ sờ túi một cái lại không phải điện thoại của mình. Cậu quay đầu nhìn sang, mới phát hiện điện thoại của Phí Văn trên bàn trà đang đổ chuông.

Đợi một lúc lâu mà người trong bếp vẫn không ra, chắc là không nghe thấy.

Tỉnh Ý Viễn đành làm người tốt một lần, xoay xe lăn, cầm điện thoại rồi đi về phía nhà bếp.

Vừa bước vào bếp, cậu đã ngửi thấy một mùi thơm dịu.

Đó là mùi giống như trong tiệm bánh ngọt, chỉ cần ngửi thôi cũng khiến người ta có cảm giác mùa đông, mềm mềm, xốp xốp.

"Phí Văn, điện thoại anh reo kìa."

Tỉnh Ý Viễn đưa điện thoại qua mới thấy người gọi là Kim Nhiên.

Phí Văn đang cầm khay nướng, liếc nhìn một cái.

"Em nghe giúp tôi đi."

Câu nói thản nhiên đến mức không thể thản nhiên hơn, giống như chuyện này đã xảy ra vô số lần rồi.

Tỉnh Ý Viễn dù sao cũng đang rảnh rỗi, dứt khoát nhận luôn cuộc gọi.

"Alo, chị Kim Nhiên à? Chị tìm Phí Văn có việc gì không? Anh ấy đang... ừm... nướng đồ."

"Ồ, em nói với Phí Văn giúp chị, chương trình 《Tình Yêu Rung Động》 chuẩn bị tổ chức một buổi tiệc ăn mừng phản hồi sau khi phát sóng tập đầu. Là chiều nay luôn. Nếu muốn đi thì mau chuẩn bị đi, rồi tới phòng làm việc để làm tạo hình."

"Tiệc ăn mừng? Mới phát có một tập thôi mà sao đã tổ chức tiệc ăn mừng rồi?"

"Bởi vì tỉ suất người xem của tập đầu đã vượt mốc một trăm triệu."

Ban đầu Tỉnh Ý Viễn còn đang thắc mắc, nhưng nghe Kim Nhiên nói vậy thì lập tức kích động ngay tại chỗ.

"Vậy... em cũng có thể đi không?"

"Đi thì cũng có thể đi, nhưng chân em chẳng phải đang bị thương sao? Chị khuyên tốt nhất là đừng đi."

Nghe vậy có hơi cụt hứng.

Nhưng Kim Nhiên cũng chỉ là đưa ra lời khuyên mà thôi.

"Vậy... em có thể không nghe lời khuyên của chị không? Em ở nhà đến mức sắp mốc meo luôn rồi."

"Em hỏi Phí Văn đi."

Nói xong, Kim Nhiên liền cúp máy.

Tỉnh Ý Viễn ngoan ngoãn nhét điện thoại vào túi, đôi mắt to sáng lấp lánh nhìn Phí Văn.

"Kim Nhiên nói gì vậy?"

Phí Văn không nhìn cậu, vẫn tiếp tục bận rộn với khay nướng trong tay.

"Anh ơi~ tôi có thể đi cùng anh được không?"

Giọng của Tỉnh Ý Viễn nũng nịu đến mức khiến người ta nổi da gà, đúng kiểu một gã đàn ông to xác làm nũng...

Ừm, ít nhất trong tai cậu thì đúng là như vậy.

Nhưng chỉ một câu nói ấy thôi, lại khiến Phí Văn đặt khay nướng trong tay xuống, hai tay chống lên hai bên tay cầm của chiếc xe lăn, bao lấy Tỉnh Ý Viễn ở giữa.

"Vừa nãy em gọi tôi là gì?"

Giọng nói có chút cưng chiều, nhưng Tỉnh Ý Viễn đã quen với điều đó rồi.

Mấy ngày nay, Phí Văn gần như không để cậu động tay vào bất cứ việc gì. Ngay cả việc gắp thức ăn khi ăn cơm cũng đều do hắn làm sẵn cho cậu.

Đáng sợ hơn là chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Phí Văn đã hoàn toàn công phá được "phòng tuyến" của ba mẹ cậu.

Ngày nào cũng nhắn tin WeChat qua lại, chuyện đó đã trở nên quá bình thường.

Cũng chẳng biết ngày nào họ nói chuyện gì mà lắm thế, đến Tỉnh Ý Viễn còn thấy mình với ba mẹ cũng chẳng có gì để nói nhiều như vậy.

Tỉnh Ý Viễn lại kéo dài giọng nũng nịu nói thêm một câu:

"Anh ơi, tôi có thể đi cùng anh không?"

Nghe xong câu này, Phí Văn thỏa mãn rời đi, lại tiếp tục bận rộn với khay nướng.

"Đi cùng tôi à? Đi đâu? Em nói thử xem."

Tỉnh Ý Viễn hết kiên nhẫn, lập tức trở về dáng vẻ ban đầu, vươn tay véo mạnh vào đùi Phí Văn.

"Phí Văn, nói đi, anh có dẫn tôi đi không?"

Phí Văn bất ngờ đau đến nhíu mày.

"Bảo bối, em phải nói cho tôi biết là muốn đi đâu chứ?"

"Đi dự tiệc ăn mừng phản hồi sau khi phát sóng tập đầu của chương trình 《Tình Yêu Rung Động》. Chị Kim Nhiên bảo tôi hỏi anh xem có dẫn tôi đi không."

"Tiệc ăn mừng à? Được thôi, có thể đi. Nhưng phải ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi."

Tay Phí Văn lúc này dính đầy vết bẩn do rửa khay nướng, nên khi nói chuyện chỉ có thể cúi đầu nhìn cậu.

Hoàn thành màn "đe dọa", Tỉnh Ý Viễn vô cùng hài lòng, chuẩn bị rời khỏi bếp. Nhưng Phí Văn lại dùng chân chặn đường cậu.

"Cầm bánh mì nhỏ đi."

Phí Văn chỉ vào mấy chiếc bánh vừa nướng xong đặt trên bàn. Tỉnh Ý Viễn liếc nhìn một cái.

Nhìn thì đúng là đủ sắc, đủ hương, đủ vị, nhưng khi Tỉnh Ý Viễn mang ra phòng khách chuẩn bị ăn, cậu mới phát hiện ra...

Mặt dưới của mấy chiếc bánh mì đều bị nướng cháy đen.

Suýt nữa thì làm cậu ăn đến đen cả miệng.

"Phí Văn, bánh mì của anh bị cháy rồi."

"Lần đầu làm mà, vợ à, em ăn tạm đỡ đi."

"Ai là vợ anh chứ?"

"Đã gặp phụ huynh rồi, chẳng phải là vậy sao?"

"...Tôi còn chưa nghĩ kỹ, cũng chưa đồng ý với anh..."

***

Ban đầu Tỉnh Ý Viễn cứ nghĩ tiệc ăn mừng sau khi phát sóng tập đầu cùng lắm chỉ có nhân viên hậu trường hoặc những người tham gia chương trình đến dự.

Không ngờ lại có khá nhiều phóng viên truyền thông và người hâm mộ đến.

Ngay cả các khâu sắp xếp cũng được thiết kế giống hệt lễ trao giải của một liên hoan phim.

Nhìn xung quanh toàn bộ mọi người đều đứng, Tỉnh Ý Viễn cảm thấy mình có chút lạc lõng, đến mức cậu còn không muốn bước lên thảm đỏ nữa.

"Sao vậy?"

Phí Văn nhìn người đang ngồi trên xe lăn, vẻ mặt buồn bực.

Tỉnh Ý Viễn thở dài nói:

"Tôi giống như một con vịt xấu xí giữa cả đàn thiên nga vậy. Tại sao tôi lại đến đây chứ? Bây giờ về nhà còn kịp không?"

"Xấu chỗ nào? Rất đẹp mà."

Nói xong, Phí Văn liền bế bổng Tỉnh Ý Viễn lên, sải bước về phía thảm đỏ.

Đôi mắt Tỉnh Ý Viễn tròn xoe đến mức suýt rơi ra ngoài.

Cùng lúc đó, vô số ánh mắt đều đổ dồn về phía họ.

Xung quanh vang lên khắp nơi tiếng la hét và reo hò, thậm chí có fan còn kích động hét lớn:

"Áaaa! Ngọt quá đi mất!"

"Lần này tôi đến đúng quá rồi! Bảo bối Tiểu Viễn! Chân em ngã thật đúng lúc! Tuyệt quá!"

Cũng chẳng biết từ đâu lẫn vào mấy "yêu ma quỷ quái", bỗng nhiên có người hét lên:

"Hôn đi! Hôn đi!"

Ngay sau đó cả khán phòng liền bị kéo theo, đến cả một vài phóng viên truyền thông cũng hùa theo hô mấy câu.