Tỉnh Ý Viễn vẫn chưa hiểu đối phương nói vậy là có ý gì, chỉ cảm thấy Phí Văn đứng quá gần khiến cả người cậu khó chịu.
"Đi đi đi, đứng xa tôi ra chút. Anh lại gần là chân tôi càng đau đấy."
Tỉnh Ý Viễn khoa trương đuổi khách. Nhưng Phí Văn vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích. Sắc mặt hắn có phần nghiêm túc, chân mày nhíu chặt lại. Đó là lần đầu tiên Tỉnh Ý Viễn thấy Phí Văn lộ ra vẻ lạnh lùng, xa cách như lần đầu hai người gặp nhau, kiểu dáng vẻ khiến người khác khó mà lại gần.
Tỉnh Ý Viễn đang định đứng dậy đi rót cốc nước, thì Phí Văn bỗng kéo tay cậu lại, đưa lên gần mũi ngửi một cái.
"Ừm, xem ra có bôi thuốc thật. Hóa ra lời đồn đúng là có thật à?"
Nói xong, Phí Văn quay người rời đi, để lại Tỉnh Ý Viễn đứng ngây ra tại chỗ.
Lời đồn gì mà cậu hoàn toàn không biết vậy?
Muốn tìm người hỏi cho rõ, nhưng trong đoàn phim Tỉnh Ý Viễn lại chẳng có ai thân thiết. Trợ lý thì cậu cũng xui xẻo thế nào mà vừa sa thải mất rồi, đúng là trớ trêu đủ đường.
May mà cô thợ trang điểm khá tốt bụng. Lúc trang điểm, Tỉnh Ý Viễn thử hỏi vài câu, nhưng đối phương dường như có chút ngại mở miệng nói ra, cuối cùng chuyện vẫn chẳng đi đến đâu.
Dù sao thì người ta đã không muốn nói, Tỉnh Ý Viễn cũng đâu thể banh miệng người ta ra xem rốt cuộc họ muốn nói gì chứ? E là không những chẳng thấy được gì, còn có khi phải "chiêm ngưỡng" luôn bữa sáng dưa muối bánh nếp của người ta nữa.
"Được rồi, diễn viên đã vào vị trí! Tổ đạo cụ chuẩn bị nổ máy đi nhé!"
Hôm nay là cảnh đóng máy của Tỉnh Ý Viễn. Nhân vật Trương Dương cuối cùng cùng với Ngụy Tiêu giữ được tài liệu tình báo giữa khói lửa chiến trường, rồi chết dưới làn pháo kích của kẻ địch.
Có lẽ vì đây là lần đầu tiên Tỉnh Ý Viễn cảm nhận bầu không khí đóng máy của đoàn phim nên đối với cảm giác chia tay này cậu cũng không có quá nhiều xúc động. Chỉ là trong lòng có chút mong chờ nho nhỏ.
Trước đây cậu từng xem trong mấy bộ phim về giới giải trí, lúc đoàn phim đóng máy, mọi người thường tặng hoa, rồi cả đoàn tụ họp ăn một bữa.
Không biết mình có được đãi ngộ như vậy không.
Tỉnh Ý Viễn cứ nghĩ vậy trong lòng.
Phí Văn đứng cạnh Tỉnh Ý Viễn, chờ đạo diễn hô vào cảnh. Ánh nắng từ phía bên phải gương mặt Tỉnh Ý Viễn chậm rãi rơi xuống, như nuốt trọn mọi vẻ đẹp của thế giới.
Phí Văn nhất thời nhìn đến ngẩn người. Chính hắn cũng không rõ vì sao lại như vậy, mãi đến khi đạo diễn hô "vào vị trí" mới sực tỉnh lại.
"Được rồi, diễn viên vào vị trí. Sau khi đọc xong lời thoại thì tổ đạo cụ chuẩn bị cho nổ."
Tỉnh Ý Viễn lập tức chuyển từ trạng thái thả lỏng sang chế độ nhập vai. Gương mặt vốn nhàn nhã lúc nãy giờ đây tràn đầy vẻ bi thương.
"Ngụy Tiêu! Anh tìm được chưa? Quân địch sắp tiến vào thành rồi, chúng ta phải tiêu hủy tài liệu trước khi chúng đến!"
Giữa khói lửa mịt mù, Trương Dương lục tìm gương mặt của người giao nhận trong đống thi thể đầy thương tích. Nhưng trên các thi thể vết máu chằng chịt, lại có không ít người bị pháo nổ đến mức không còn phân biệt được là nam hay nữ.
"Cậu đừng vội, đợi chút... Trương Dương, hình như tôi tìm được rồi. Cậu lại xem thử có phải người giao nhận tình báo không?"
Ngụy Tiêu từ trong đống xác lôi ra một thi thể nam đang ôm chặt ngực. Gương mặt đã chẳng còn nhận ra nổi. Trương Dương nhìn thoáng qua, trong lòng cũng không biết nên vui hay nên buồn.
"Mau xử lý đi."
Ngụy Tiêu vạch áo trước ngực người đó ra, lấy một xấp tài liệu dày cộm đặt vào tay Trương Dương, rồi cởi áo khoác của mình phủ lên thi thể.
Trương Dương lau đi giọt nước mắt sắp rơi nơi khóe mắt, châm lửa đốt toàn bộ tài liệu. Cậu vỗ nhẹ lên thi thể nam nằm dưới lớp áo:
"Vất vả rồi, anh em. Phần còn lại cứ giao cho chúng tôi. Tạm biệt nhé."
Đột nhiên "ầm" một tiếng vang lên.
Bầu trời xung quanh dường như cũng đổi màu. Trương Dương đứng giữa khung cảnh tan hoang. Ngụy Tiêu hét lớn:
"Nguy hiểm! Trương Dương! Nằm xuống!!"
Nhưng đã quá muộn. Sức công phá của quả pháo quá lớn. Dù Trương Dương phản ứng rất nhanh, cuối cùng vẫn ngã gục trong vũng máu.
Tay Ngụy Tiêu run rẩy. Hai chân hắn gần như đã bị pháo phá hủy hoàn toàn, nhưng vẫn dùng hai tay lê người về phía trước, châm lửa đốt nốt số tài liệu còn lại trong tay Trương Dương, cho đến khi chúng cháy sạch.
Nhìn đống tài liệu dần hóa thành tro bụi, Ngụy Tiêu không nhịn được khẽ cười. Hắn đưa tay nắm lấy bàn tay của Trương Dương, bàn tay vẫn còn siết chặt lại vì vừa cầm tài liệu.
"Sao cậu lại đi trước tôi một bước vậy? Đợi tôi một chút... tôi sẽ lập tức tới nói với cậu... chúng ta... đã hoàn thành... nhiệm vụ rồi."
Khi câu thoại cuối cùng vừa dứt, cả đoàn phim lập tức reo hò. Người đầu tiên đóng máy cũng đồng nghĩa với việc bộ phim sắp đi đến hồi kết.
Đối với đoàn phim mà nói, được tận mắt nhìn thấy những hình ảnh từng tồn tại trong đầu mình được diễn viên tái hiện lại trước mắt, quả thật là một điều vô cùng hạnh phúc, khiến người ta tràn đầy cảm giác thành tựu.
Nhưng lúc này, Tỉnh Ý Viễn lại hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Lúc tiếng nổ vừa vang lên, có lẽ vì cậu đứng quá gần nguồn nổ nên khi vừa nằm rạp xuống đất liền cảm thấy đầu óc choáng váng, tai ù lên. Sau khi ngã xuống đất, tiếng ù tai dần biến mất, nhưng cùng lúc đó... âm thanh xung quanh cũng hoàn toàn biến mất theo.
Tỉnh Ý Viễn cứ nằm úp mặt xuống đất, không dám động đậy.
Cậu sợ chỉ cần mình cử động sẽ làm hỏng cảnh quay đang thực hiện. Nghĩ vậy nên cũng không dám ngẩng đầu lên xem cảnh quay đã kết thúc hay chưa.
Khi Phí Văn đứng dậy, trước tiên hắn gật đầu chào mọi người trong đoàn phim. Sau đó theo bản năng nhìn quanh tìm nhân vật chính của ngày hôm nay, Tỉnh Ý Viễn, người vừa đóng máy.
Nhưng hắn đảo mắt nhìn một vòng những người đang đứng ở hiện trường, lại không thấy Tỉnh Ý Viễn đâu.
Phí Văn lập tức cảm thấy có gì đó không ổn, liền quay lại khu vực quay phim.
Vừa đến nơi, hắn liền thấy trên mặt đất có một người đang nằm úp mặt xuống, bất động.
Tim Phí Văn chợt thắt lại, hắn vội vàng chạy tới.
Ý thức của Tỉnh Ý Viễn lúc này đã hơi mơ hồ. Không biết vì sao, từ lúc thức dậy buổi sáng cậu đã cảm thấy cơ thể có chút gì đó không ổn, nhưng cảm giác ấy rất nhẹ nên cậu không để ý.
Đến khi trải qua vụ nổ vừa rồi, tất cả cảm giác khó chịu như bùng phát cùng lúc.
"Đạo diễn! Gọi cấp cứu! Tỉnh Ý Viễn ngất rồi!"
Giữa một trường quay rộng lớn như vậy, lại không có một ai chú ý đến Tỉnh Ý Viễn.
Trong lòng Phí Văn bỗng dâng lên một cảm giác khó tả, có lẽ là thấy người này sống quá chật vật, đến mức khiến người ta cảm thấy... đáng thương.
...
Khi mở mắt ra, trước mắt Tỉnh Ý Viễn là trần nhà trắng toát.
Trên tay cậu có cảm giác lạnh lạnh, dường như có thứ gì đó đang nhỏ giọt xuống không ngừng. Trong khoang mũi, ngoài mùi khói thuốc súng do vụ nổ tạo ra, còn có mùi thuốc sát trùng nồng nặc, hắc đến khó chịu.
Tỉnh Ý Viễn hé miệng muốn phát ra âm thanh. Chính cậu cũng không biết mình đã nói thành tiếng hay chưa, chỉ biết rằng bản thân hoàn toàn không nghe thấy bất cứ âm thanh nào.
Ngay cả những âm thanh của môi trường xung quanh... cậu cũng không cảm nhận được.
Ngồi canh bên giường Tỉnh Ý Viễn là trợ lý của tổ đạo diễn và Phí Văn đang gà gật buồn ngủ.
Thấy Tỉnh Ý Viễn ngồi dậy, Phí Văn mới có phản ứng, lên tiếng hỏi:
"Cậu bị bệnh sao không nói?"
Tỉnh Ý Viễn nhìn thấy Phí Văn đứng cách mình chưa đến một mét, môi hắn động đậy, nhưng bản thân lại không nghe được chút âm thanh nào.
Trong lòng cậu có chút hoảng hốt, nhưng vẫn cố không biểu lộ ra ngoài.
Còn phía Phí Văn, thấy Tỉnh Ý Viễn chỉ nhìn mình một cái rồi không nói gì, trong lòng bắt đầu sốt ruột.
"Hôm qua về cậu không bôi thuốc tử tế à? Sao bác sĩ nói người cậu trông như vừa bị ngược đãi vậy, ngực với chân chỗ nào cũng trầy xước. Cảnh mưa hôm qua quay xong, trợ lý của cậu không nấu cho cậu bát canh gừng để giải lạnh sao? Sốt đến mức đó mà chính cậu cũng không biết à?"
Chính Phí Văn cũng không hiểu sao mình lại kiên nhẫn hỏi từng câu một như vậy.
Trợ lý nhỏ của tổ đạo diễn đứng bên cạnh nhìn đến ngây người.
Thế nhưng, những lời hỏi han tử tế của Phí Văn lại không nhận được bất kỳ phản hồi nào.
Hắn hỏi liên tiếp mấy lần, vẫn không có lấy một câu trả lời, thậm chí Tỉnh Ý Viễn cũng chẳng thèm nhìn hắn thêm lần nào.
Phí Văn lập tức nổi giận.
Rõ ràng là hắn cứu Tỉnh Ý Viễn, vậy mà đối phương đến một ánh mắt cảm ơn cũng không có.
Đúng lúc hắn đang hầm hầm định xông tới hỏi cho ra lẽ thì bị trợ lý của tổ đạo diễn kéo lại.
"Ảnh đế Phí, tôi thấy anh Tỉnh không phải kiểu người không trả lời đâu. Tôi cảm giác... chỗ này của anh ấy có vấn đề rồi."
Nói xong, cậu ta chỉ tay lên đầu.
Ánh mắt của Phí Văn co lại, hắn lập tức thử xác nhận:
"Tỉnh Ý Viễn? Tỉnh Ý Viễn? Nếu cậu không sao thì nhìn tôi một cái, hoặc nói một câu cũng được?"
Thế nhưng thời gian từng giây từng phút trôi qua, Phí Văn vẫn không nhận được bất kỳ phản hồi nào. Không chờ được câu trả lời, hắn lập tức đẩy cửa xông ra ngoài, chạy thẳng đến quầy y tá tìm bác sĩ, hoàn toàn coi cái chuông gọi y tá trong phòng như đồ trang trí.
Bác sĩ là một người còn khá trẻ, ăn mặc chỉnh tề, dung mạo cũng không tệ, nhìn qua có chút dáng vẻ nho nhã nhưng lại phảng phất kiểu "bại hoại có học".
Khi Tỉnh Ý Viễn thấy bác sĩ bước vào phòng, cả người cậu vẫn còn ngơ ngác.
Vừa rồi cậu đã nhìn ra ngoài cửa sổ rất lâu, tự mình xác nhận đi xác nhận lại nhiều lần rằng... hình như... cậu đã không nghe thấy gì nữa rồi.
Nhìn thấy bác sĩ đến, Tỉnh Ý Viễn cũng yên tâm nói ra kết luận của mình.
"Ờm... Bác sĩ, hình như... tôi không nghe thấy nữa rồi?"
Giọng nói của cậu bình tĩnh bao nhiêu thì trái tim của Phí Văn lại run lên bấy nhiêu.
Bác sĩ cũng quay đầu nhìn Phí Văn một cái, ánh mắt đầy nghi hoặc, rõ ràng vừa nãy Phí Văn còn nói cậu thanh niên này hình như đầu óc có vấn đề cơ mà.
Sau khi kiểm tra một lượt, cuối cùng Tỉnh Ý Viễn được chẩn đoán là mất thính lực tạm thời do chấn động từ vụ nổ gây ra.
Nếu không có gì ngoài ý muốn, chỉ cần được chăm sóc cẩn thận, nghỉ ngơi vài ngày là có thể hồi phục như bình thường.
Chỉ là thời gian hồi phục không xác định, vì vậy tốt nhất nên có người quen ở bên chăm sóc. Trong thời gian gần đây cũng không nên đến những nơi có độ ồn lớn, ví dụ như đường cao tốc, nhà ga, sân bay...
Trong đoàn phim vốn dĩ cũng không có ai thân thiết với Tỉnh Ý Viễn. Hơn nữa bọn họ đang quay phim ở nơi xa lạ, giờ muốn tìm trợ lý của cậu cũng không biết người đó đã đi đâu.
Nhìn vào tình hình hiện tại, Tỉnh Ý Viễn giống hệt một "cục khoai bỏng tay" mà ai cũng ghét.
Người này đẩy sang cho người kia, người kia lại đẩy lại, chẳng ai muốn nhận lấy rắc rối này.
Đạo diễn thực ra cũng có ý định chăm sóc Tỉnh Ý Viễn, nhưng nhà ông ta ở thành phố N, vợ con lại không đồng ý, nên chuyện này cuối cùng cũng đành bỏ dở.
Tỉnh Ý Viễn thật ra nhìn ra được mọi người đều có vẻ không mấy muốn nhận việc này. Với tình trạng hiện tại của cậu, một người không nghe thấy gì, trong mắt bất kỳ ai cũng có thể xem là gánh nặng.
Nhưng bản thân cậu lại nghĩ rằng, chỉ cần mắt chưa mù thì vẫn có thể tự chăm sóc mình được. Nghĩ vậy nên cậu lên tiếng:
"Mọi người đang bàn chuyện liên quan đến tôi phải không? Không cần lo đâu, tôi tự chăm sóc mình được. Mọi người không cần bận tâm. Đoàn phim chẳng phải vẫn còn cảnh chưa quay xong sao?"
Lời này của Tỉnh Ý Viễn không nghi ngờ gì đã khiến phần lớn mọi người có mặt thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng đạo diễn vẫn chưa yên tâm, hỏi thêm vài câu:
"Cậu thật sự không sao chứ?"
Tỉnh Ý Viễn không nghe được đạo diễn nói gì, chỉ mỉm cười với ông ta rồi đoán:
"Xin lỗi đạo diễn, tôi không nghe thấy. Nếu ông đang hỏi tôi có thật sự ổn không thì cá nhân tôi thấy hoàn toàn không vấn đề gì."
"Nhưng mà..."
Tổ đạo diễn thật ra đều biết tình cảnh của Tỉnh Ý Viễn. Ở thành phố N cậu không có người thân quen, cũng chẳng có nhà cửa. Trợ lý thì không biết đã đi đâu mất. Nhưng ngoài đạo diễn ra, các phó đạo diễn và trợ lý khác đều không muốn mở miệng nói thêm câu nào.
"Rất nguy hiểm." Cuối cùng đạo diễn vẫn nói ra câu này.
Câu nói ấy không phải dành riêng cho Tỉnh Ý Viễn, mà là nói cho toàn bộ nhân viên có mặt ở đó.
Đạo diễn cũng biết Tỉnh Ý Viễn không được lòng người. Chính ông ta cũng không thích tính cách kiêu ngạo, tự cao, lại còn diễn xuất kém cỏi của cậu.
Nhưng trong hợp đồng đã có quy định rõ ràng, nếu Tỉnh Ý Viễn xảy ra chuyện gì, đoàn phim sẽ phải bồi thường một khoản tiền không nhỏ...
"Để tôi."
Trong lúc mọi người đang giằng co không ai chịu nhận, cuối cùng cũng có người lên tiếng.
"Để tôi chăm sóc cậu ấy."