Sau Khi Xuyên Thành Phản Diện, Tôi Và Ảnh Đế Diễn Giả Thành Thật

Chương 2

"Tất nhiên rồi, tôi sẽ không dùng mấy thủ đoạn bỉ ổi đâu. Chúng ta... cứ đường đường chính chính, ai có bản lĩnh thì người đó giành cơ hội, được chứ?" Tỉnh Ý Viễn còn bình tĩnh bổ sung thêm một câu, sợ đối phương hiểu lầm ý mình.

Phí Văn không nói gì. Ánh mắt hắn nhìn Tỉnh Ý Viễn phức tạp vô cùng, nhưng cũng chỉ trong chớp mắt. Ngay sau đó hắn liền bật cười:

"Được."

Lúc này Tỉnh Ý Viễn hoàn toàn có thể rút lại ấn tượng đầu tiên của mình về Phí Văn. Không phải Phí Văn không thích cười, chỉ là còn tùy người mà thôi.

Chỉ cần không phải người xa lạ, hoặc tâm trạng không quá tệ, đại khái Phí Văn đều sẽ cười một chút. Nhưng một khi hắn đã cười lên, lại mang theo cảm giác thiếu đòn đến mức khiến người ta có cảm giác giây sau sẽ muốn giơ tay đấm cho một cái.

Khi Tỉnh Ý Viễn lên xe thì trời cũng đã khá muộn, nhìn qua chắc cũng khoảng bảy, tám giờ tối.

Cậu nhìn màn đêm bên ngoài cửa sổ, cuối cùng cũng hoàn toàn chấp nhận sự thật rằng mình đã xuyên vào trong một cuốn tiểu thuyết. Ở thế giới hiện thực, cậu cũng chẳng có gì để vướng bận.

Cậu chỉ là một sinh viên năm 2 bình thường, không có gì đặc biệt. Đối với ba mẹ ruột của mình, Tỉnh Ý Viễn cũng không có tình cảm quá sâu đậm. Họ quanh năm sống xa nhau, dù từng có tình cảm thì theo thời gian cũng dần bị mài mòn.

"Anh Tỉnh, anh sao vậy? Tâm trạng không tốt à?"

Người trợ lý ngồi bên cạnh Tỉnh Ý Viễn cuối cùng cũng buông điện thoại xuống, bắt đầu quan tâm tới ông chủ của mình. Nhưng Tỉnh Ý Viễn lúc này lại chẳng hề để tâm.

Nếu cậu nhớ không nhầm, vị trợ lý họ Vương này đến giai đoạn sau của truyện sẽ còn hại cậu một vố đau. Lý do là vì khi trước, lúc nguyên chủ hãm hại Vu Ôn, đã bị đối phương lén ghi âm lại.

Tuy lúc này Tỉnh Ý Viễn không hề có ý định đi hãm hại Vu Ôn, nhưng trong lòng vẫn thấy khó chịu vô cùng.

Xét về mặt một người trợ lý, những gì trợ lý Vương làm quả thực đầy rẫy hai chữ không xứng. Ngay cả lịch trình của ông chủ và thời gian kết thúc quay phim cũng tính không chuẩn, giữ lại thì còn có ích gì nữa chứ?

"Tiểu Vương, cậu làm trợ lý được mấy năm rồi?"

Tỉnh Ý Viễn xoa xoa trán, rồi tựa đầu vào lớp kính lạnh của cửa xe, cố gắng khiến bản thân bình tĩnh và tỉnh táo hơn một chút.

"Anh Tỉnh... anh nói vậy là ý gì?" Trợ lý Vương chợt sững người, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Lời đã nói đến mức này, chỉ có kẻ ngốc mới không hiểu. Tỉnh Ý Viễn cũng không vòng vo nữa:

"Cậu nghỉ đi. Ở chỗ tôi không hợp với cậu. Lương tháng này tôi chuyển vào WeChat cho cậu ngay bây giờ, cậu tìm chỗ khác làm đi."

Giọng nói của Tỉnh Ý Viễn lạnh như băng, không hề có chút lưu luyến nào.

Trợ lý Vương vẫn chưa chịu từ bỏ, còn muốn níu kéo thêm chút hy vọng, nhưng đáng tiếc Tỉnh Ý Viễn không phải loại người dễ mềm lòng.

Hai chữ mềm lòng chỉ dành cho những người quan trọng với cậu.

Còn đối với kiểu người có khả năng gây tổn hại cho mình, cậu tuyệt đối sẽ không có dù chỉ một chút thương hại, mà cũng không được phép có.

Kịch bản hiện giờ Tỉnh Ý Viễn đang cầm trong tay không phải là dự án lớn gì, chỉ là một vai khách mời nhỏ trong một bộ phim đề tài gián điệp.

Nhân vật cậu đóng tên là Trương Dương, một tên gián điệp bị bắt. Cảnh bị trói bằng xích quay hôm qua chính là phân đoạn bị thẩm vấn.

Còn Phí Văn vào vai nam chính của bộ phim, Ngụy Tiêu, một sĩ quan trong quân đội.

Phim gián điệp vốn luôn gắn liền với chiến tranh, bộ phim này cũng lấy bối cảnh chiến tranh. Hai tổ chức tình báo gián điệp khác nhau vốn đã có mối thù tích tụ suốt nhiều năm, nhưng khi trận chiến thật sự nổ ra, hai bên lại hòa giải, cùng nhau hợp tác đánh lui kẻ địch.

Phân cảnh hôm nay không nhiều, Tỉnh Ý Viễn vốn tưởng mình có thể được nhàn nhã một chút. Không ngờ cảnh quay tiếp theo lại là cảnh hành động.

Đạo diễn võ thuật lực tay không hề nhẹ, từng động tác đều làm thật. Khi Tỉnh Ý Viễn diễn đối kháng với anh ta, cậu bị quật qua vai mấy lần liền, đau đến mức thật sự choáng váng.

"Được rồi, tất cả tổ máy chuẩn bị! Diễn viên đừng cử động nữa nhé. 3... 2... 1... Action!"

Đạo diễn vừa hô một tiếng, Phí Văn liền bắt đầu đọc lời thoại:

"Trương Dương? Cậu cũng ghê gớm thật đấy, vậy mà còn trốn được khỏi phòng thẩm vấn."

Trương Dương lao thẳng tới, định vượt qua Ngụy Tiêu để chạy về phía thành trì phía sau lưng hắn. Nhưng Ngụy Tiêu chỉ cần hai ba động tác đã quật cậu một cú qua vai, ném thẳng xuống đất.

"Cậu không cần mạng nữa à? Bên ngoài tường thành toàn là quân địch, bây giờ cậu ra đó chẳng khác nào đi nộp mạng."

"Nhưng... nhưng ở đó còn có toàn bộ tình báo của chúng ta! Bao gồm cả tình báo của tổ chức các anh, cả đủ loại tình báo của Tổ quốc chúng ta nữa!!"

Trương Dương gào đến khản cả giọng, cảm xúc kích động tột độ. Cậu liên tục muốn lao về phía trước, nhưng hết lần này đến lần khác đều bị Ngụy Tiêu ngăn lại.

"Buông tôi ra!! Buông tôi ra!! Ngụy Tiêu!! Nhân viên tình báo phải ở cùng với những thông tin mình thu thập được. Cho dù xác chết có mục rữa, cũng phải mục rữa cùng với chúng! Nhiều tình báo như vậy mà rơi vào tay quân địch, chúng ta..."

Trương Dương khóc đến mức không còn phân biệt nổi đâu là nước mũi, đâu là nước mắt. Tất cả hòa lẫn vào nhau, khiến gương mặt cậu méo mó vì đau đớn.

Cũng không biết tổ đạo diễn cố tình hay sao, rõ ràng cảnh quay đã kết thúc từ lâu, vậy mà vẫn không hô "cắt". Tỉnh Ý Viễn cứ thế gào khóc thêm hơn một phút nữa.

"Được rồi, cắt cắt cắt! Tiểu Tỉnh, Phí Văn, hai người qua đây một chút."

Giọng đạo diễn nghe có vẻ rất kích động. Thấy hai người chậm rãi bước tới, ông ta liền vội vàng kéo hai chiếc ghế nhựa cho Tỉnh Ý Viễn và Phí Văn ngồi.

"Tiểu Tỉnh này, gần đây cậu có chăm nghiên cứu kịch bản không? Từ cảnh trước trở đi trạng thái của cậu khác hẳn đấy."

Câu nói của đạo diễn làm Tỉnh Ý Viễn giật thót tim, suýt nữa tim nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu mở miệng định giải thích, nhưng phát hiện do vừa rồi khóc quá dữ dội nên cổ họng lúc này khàn đặc, cảm giác như bị thứ gì đó nghẹn lại, nói không ra tiếng.

Nhưng đạo diễn vẫn chưa nói hết, chỉ là dừng lại lấy hơi một chút:

"À, tôi không phải nói trạng thái của cậu không tốt đâu nhé, ý tôi là rất tốt. Từ cảnh trước trở đi biểu hiện của cậu ngày càng tốt hơn. Mấy hôm nay cậu được gợi cảm hứng gì à?"

Tỉnh Ý Viễn biết nói gì bây giờ. Chẳng qua chỉ là cái thân xác này đổi chủ thành một người rất biết diễn mà thôi.

"Ha ha ha, thôi được rồi, tạm thời không nói chuyện này nữa. Tôi thấy hôm nay trạng thái của hai người đều rất tốt. Hay là... hôm nay chúng ta quay luôn cảnh đánh nhau trong mưa nhé?"

Cảnh đánh nhau dưới mưa thật ra cũng không có gì quá phức tạp. Chỉ là lúc trời mưa, Ngụy Tiêu và Trương Dương cùng xông vào thành, rồi lao vào đánh nhau tay không với đám quân địch đang tràn vào.

Đạo diễn đã lên tiếng rồi, làm gì còn lượt để mấy diễn viên nhỏ như Tỉnh Ý Viễn phản đối. Những lúc thế này, biết điều một chút vẫn là tốt nhất.

"Được, chuẩn bị nước mưa! 3... 2... 1... Action!"

Phần đánh nhau vốn đã được đạo diễn võ thuật hướng dẫn từ rất sớm, tập đi tập lại nhiều lần, nên cơ thể Tỉnh Ý Viễn gần như đã hình thành phản xạ theo bản năng.

Nhưng treo dây cáp thì đây lại là lần đầu tiên của cậu.

Nếu là chủ nhân ban đầu của cơ thể này thì có lẽ đã quen với dây cáp từ lâu rồi. Nhưng Tỉnh Ý Viễn thật ra chỉ là một sinh viên đại học bình thường.

Trước đây cậu chỉ từng nghe nói đến việc treo dây cáp khi quay phim. Cậu còn tưởng nó cũng giống như mấy dây an toàn màu đen buộc vào người khi chơi bạt nhún, chẳng khác biệt là bao.

Không ngờ ngay khoảnh khắc bị kéo lên không trung...

Tỉnh Ý Viễn lập tức hối hận.

Cái dây cáp này... cũng không biết là cố tình buộc chặt như vậy, hay là vốn dĩ phải dang hai chân ra thật rộng mới được.

g*** h** ch*n Tỉnh Ý Viễn có một thứ mong manh yếu ớt, giờ bị sợi dây cáp màu đen ép chặt đến mức gần như tê dại mất cảm giác.

Không chỉ vậy, phần gốc đùi nơi buộc dây cũng bị ma sát liên tục, khiến cậu có cảm giác như cả một lớp da sắp bị mài rách.

Tỉnh Ý Viễn đau đến tê cả da đầu nhưng vẫn không dám nói ra.

Nói ra thì thứ nhất là mất mặt, thứ hai là sẽ khiến người khác nghĩ cậu chỉ là một bình hoa di động, đẹp mã nhưng vô dụng.

Dù cho ấn tượng đó trong mắt người khác có lẽ đã ăn sâu bén rễ từ lâu, nhưng kể từ khoảnh khắc xuyên vào cuốn tiểu thuyết này, Tỉnh Ý Viễn đã định sẵn sẽ không đi lại con đường cũ nữa.

Cậu không chỉ muốn xây dựng quan hệ tốt với mọi người, mà còn muốn khiến tất cả đều tôn trọng và khâm phục cậu đến mức không còn gì để chê.

Như vậy, có lẽ tương lai khi bị công chính và thụ chính hợp sức đối phó, vẫn còn có người sẵn lòng đưa tay giúp đỡ cậu một chút.

Khi vừa được hạ xuống khỏi dây cáp, Tỉnh Ý Viễn gần như không còn cảm giác ở nửa th*n d***. Lúc đi đường cả người lảo đảo nhẹ bẫng, cậu thậm chí không dám để hai chân cọ vào nhau.

"Sao thế?"

Phí Văn không biết từ đâu bước ra. Nếu khóe môi hắn không đang lén cong lên như đang nhịn cười, Tỉnh Ý Viễn có lẽ đã tưởng đối phương tới hỏi thăm mình thật.

"Phiền ảnh đế Phí làm ơn lăn tròn trịa ra khỏi tầm mắt tôi được không?"

Tỉnh Ý Viễn cẩn thận vịn vào tường, cố gắng đứng thẳng người, không muốn để đối phương nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình.

"Đi đây."

Phí Văn nhìn thấy cảnh tượng mình muốn xem xong, lập tức đổi sắc mặt. Nụ cười thu lại ngay tức khắc, chỉ để lại bốn chữ to tướng, người lạ chớ gần.

Tỉnh Ý Viễn cũng không biết mình đã lết về khách sạn bằng cách nào khi không có trợ lý bên cạnh.

Nghĩ đến đây cậu bỗng dưng thấy hơi hối hận vì đã đuổi trợ lý quá sớm.

Ít nhất cũng nên đợi tìm được người thay thế, hoặc chờ đến lúc mình quay xong phim rồi hãy tính tiếp.

Lần này đúng là nóng vội mà tính sai.

Dù ở đoàn phim cậu đã thay đồ khô, nhưng cảm giác dính dấp sau khi dầm mưa vẫn bám trên người Tỉnh Ý Viễn, khiến cậu cực kỳ khó chịu.

Vừa bước vào phòng, cậu lập tức chạy thẳng vào phòng tắm.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã giật mình.

Lúc thay quần áo trước đó, mấy vết hằn đỏ nhạt trên người còn khá nhẹ. Nhưng bây giờ tất cả đều sưng lên, nhìn qua một lượt trông khá đáng sợ.

Tỉnh Ý Viễn cũng không biết là chỉ mình cậu bị như vậy, hay những người khác khi treo dây cáp cũng gặp tình trạng tương tự.

May mà trước khi đi ngủ, cậu tìm thấy một tuýp thuốc mỡ trong vali hành lý mang theo ở khách sạn. Bôi lên thấy mát lạnh dễ chịu, cảm giác đỡ hơn nhiều.

Trông có vẻ như được chuẩn bị riêng cho việc này vậy.

...

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, Tỉnh Ý Viễn còn tưởng mình sắp đón một buổi sáng thật dễ chịu. Nhưng chân cậu còn chưa kịp chạm xuống sàn, một cơn đau rát như bị xé toạc đã dồn dập ập tới.

Cứ thế, cậu khập khiễng từng bước đi tới phim trường, chính bản thân cậu cũng thấy hơi ngượng.

"Tiểu Tỉnh? Cậu sao vậy? Có phải lần trước dây cáp buộc chặt quá không? Sao đi đứng thành ra thế này rồi?" Đạo diễn cũng là người tinh ý, chỉ nhìn một cái đã đoán ra ngay.

Tỉnh Ý Viễn chẳng biết nói gì, chỉ đành cười trừ, giả vờ ngây ngô cho qua chuyện.

Chỉ đến khi ngồi xuống chiếc ghế trong phòng hóa trang, Tỉnh Ý Viễn mới cảm thấy mình như sống lại.

Từ trước tới giờ cậu chưa từng thấy không cần đi lại lại là một chuyện hạnh phúc đến thế.

"Nghe đạo diễn nói hôm nay chân cậu có vấn đề à? Bị làm sao vậy? Tối qua đi nhảy nhót ở quán bar hay là đi ngủ với ai rồi?"

Phí Văn vẫn giữ nguyên gương mặt tổng tài lạnh lùng đáng lẽ phải cao lãnh, nhưng miệng thì lại thốt ra toàn những câu đáng bị đánh.

"? Liên quan gì đến anh? Có đi thật thì tôi cũng chẳng bao giờ đi với cái loại thần kinh như anh đâu nhé?"

Tỉnh Ý Viễn chẳng buồn để ý tới Phí Văn nữa. Không biết từ lúc nào cậu đã xếp Phí Văn vào hàng ngũ kẻ thù không đội trời chung.

Cậu còn tưởng cái miệng chó của Phí Văn sẽ tiếp tục phun ra thêm câu gì khó nghe nữa, ai ngờ đối phương lại đột nhiên đổi sang vẻ mặt tổng tài lạnh lùng nghiêm túc, ghé sát vào tai Tỉnh Ý Viễn, khẽ hỏi:

"Đêm qua... có bôi thuốc chưa? Hửm?"