Sau Khi Xuyên Thành Phản Diện, Tôi Và Ảnh Đế Diễn Giả Thành Thật

Chương 15

"Vì sao lại không thể về nhà?"

Tỉnh Ý Viễn dừng bước, quay người lại nhìn Phí Văn đứng cách mình không xa rồi hỏi.

Phí Văn không vội trả lời. Hắn bước thêm vài bước về phía Tỉnh Ý Viễn rồi mới nói:

"Nhà cậu chắc giờ đã bị đám antifan chiếm đóng rồi. Cậu dám về à?"

Vừa dứt lời, điện thoại của Tỉnh Ý Viễn liền reo lên.

Là Tạ Mỹ Lệ gọi tới.

"Alo, mẹ. Có chuyện gì vậy?"

Giọng của Tạ Mỹ Lệ ở đầu dây bên kia vô cùng sốt ruột. Nghe thấy con trai bắt máy, bà lập tức nói liền một mạch:

"Tiểu Viễn à, giờ con đang ở đâu thế? Mẹ thấy trên Weibo nói con không lên máy bay, có đúng không?"

Tỉnh Ý Viễn cũng không biết phải bắt đầu giải thích với mẹ từ đâu, đành tạm thời đáp cho qua:

"Mẹ, con không sao đâu. Bây giờ con... đang ở chỗ một người bạn. Mẹ đừng tiếp tục lướt Weibo nữa, chuyện này con đã tìm được cách giải quyết rồi."

Nhưng thực ra Tỉnh Ý Viễn làm gì có cách giải quyết triệt để nào.

Việc Phí Văn nói sẽ công khai chuyện yêu đương cũng chỉ là biện pháp chữa cháy trước mắt mà thôi. Nếu thật sự muốn mọi chuyện hoàn toàn khép lại, có lẽ vẫn phải tìm được những người liên quan khi đó đứng ra làm chứng, hoặc tìm được bằng chứng xác thực mới được.

"Cách gì vậy? À đúng rồi, mẹ thấy ở sân bay con..."

Tạ Mỹ Lệ còn chưa hỏi xong thì đã bị Tỉnh Ý Viễn cắt ngang.

Chỉ cần dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết bà định hỏi điều gì.

"Tính đi tính lại thì... cũng chỉ có chuyện Phí Văn công khai thừa nhận hai người đang yêu nhau ở sân bay thôi sao?"

"À mẹ à, mẹ đừng lo cho con nữa. Mấy ngày này mẹ đừng xem Weibo nữa, đợi con giải quyết xong mọi chuyện rồi con sẽ gọi lại nói với mẹ, được không?"

Tốc độ nói của Tỉnh Ý Viễn nhanh lên gấp mấy lần. Thấy ánh mắt tò mò của Phí Văn đang nhìn mình, cậu còn cố tình che giấu, muốn tránh đi.

Nhìn thế nào cũng thấy không được tự nhiên cho lắm.

Sau khi cúp máy, Tỉnh Ý Viễn theo phản xạ ho khẽ hai tiếng.

Phí Văn nhìn cậu, thấy buồn cười:

"Sao thế? Biểu cảm gì đây?"

"Không có gì. Ờ thì... nếu không về nhà được, tôi ở khách sạn là được chứ gì?"

Tỉnh Ý Viễn thoải mái nhét điện thoại vào túi, trong lòng còn hơi đắc ý vì nghĩ ra được một cách hay như vậy. Sau đó liền bắt đầu tìm chứng minh thư.

Sờ tới sờ lui hồi lâu mà chẳng thấy gì, trên người chỉ còn mỗi cái điện thoại.

Cậu bắt đầu hoảng lên, cố nhớ lại hơn một tiếng vừa rồi mình đã làm những gì.

Cuối cùng vỗ mạnh lên trán một cái.

Xong rồi.

Vali để quên ở sân bay, chưa mang về.

Dáng đứng ban đầu còn hùng hổ hiên ngang của Tỉnh Ý Viễn dần dần xẹp xuống, cuối cùng co lại thành một cục rồi ngồi xổm xuống đất.

Phí Văn nhướng mày, cũng ngồi xổm xuống bên cạnh cậu, hỏi:

"Sao thế?"

Tỉnh Ý Viễn vùi đầu giữa hai cánh tay, một lúc lâu không nói gì.

Phí Văn lại kiên nhẫn hỏi thêm lần nữa.

Giọng Tỉnh Ý Viễn trầm trầm, nói chậm rãi:

"Tôi... để quên vali ở sân bay rồi."

Chỉ cần mở đầu được rồi thì những lời sau cũng dễ nói hơn nhiều. Tỉnh Ý Viễn rút đầu ra khỏi cánh tay, khuôn mặt cũng không biết là vì bị che lâu hay vì xấu hổ mà đỏ bừng.

"Đời tôi sao khổ thế này! Hôm nay đúng là không nên ra ngoài. Vali để quên ở sân bay rồi, lỡ bị người ta nhặt mất thì sao? Chứng minh thư, thẻ ngân hàng, cả quần áo lẫn... đồ lót của tôi đều ở trong đó hết! Toàn bộ gia sản của tôi đấy!"

Tỉnh Ý Viễn cũng chẳng biết mình đang than với ai.

Phí Văn nghe vậy thì không nhịn được mà nhíu mày, cuối cùng hỏi lại:

"Đồ lót?"

"Ừ... Cái đó không quan trọng. Quan trọng là chứng minh thư với thẻ ngân hàng! Không có chứng minh thư thì tôi không thuê được khách sạn, còn thẻ ngân hàng thì nửa đời sau của tôi phải trông cậy vào nó mà sống đấy!!"

Tỉnh Ý Viễn hoàn toàn không nhận ra điểm chú ý của Phí Văn khác hẳn mình, cứ tự nói tự than, tự chìm trong đau khổ.

"Gọi điện cho sân bay đi, đồ lót nhất định phải tìm lại."

Nghe giọng Phí Văn nói chắc nịch như vậy, Tỉnh Ý Viễn liền đứng bật dậy, mặt đầy ngơ ngác nhìn hắn:

"Tại sao tôi nhất định phải tìm lại đồ lót?"

"Tìm được thẻ ngân hàng với chứng minh thư là tôi đã mãn nguyện lắm rồi."

Phí Văn bị câu hỏi của Tỉnh Ý Viễn làm cho sững người, đứng tại chỗ cứng họng.

Cũng không nói rõ được là cảm giác gì, chỉ là... hắn không muốn đồ lót của Tỉnh Ý Viễn bị người khác chiếm lấy mà thôi.

...

Cuối cùng phía sân bay nói sẽ cố gắng tìm giúp, nhưng tin tức chắc phải đợi đến sáng mai mới có.

Bất đắc dĩ, Tỉnh Ý Viễn lại theo Phí Văn về nhà.

"Cái nhà ở thành phố M của anh... là thuê à?"

Tỉnh Ý Viễn vừa thay giày vừa hỏi.

Phí Văn khẽ "ừ" một tiếng.

Sau đó hắn lại bổ sung thêm một câu:

"Nhà thuê thôi."

Tỉnh Ý Viễn có chút thắc mắc. Người này giàu như vậy rồi, sao vẫn còn đi thuê nhà?

Ngần ấy tiền, mua hẳn một căn không phải xong sao? Biết đâu sau này còn tăng giá gấp đôi, bán đi lại kiếm được một khoản lớn nữa.

"Sao trước đây anh không mua?"

Phí Văn đi vào phòng khách, cởi chiếc áo gió ngoài ra, tiện tay chỉnh lại một chút rồi đặt lên ghế sofa.

"Không mua. Mẹ tôi nói tiền là tiền cưới vợ, có kiếm được bao nhiêu sau này cũng chưa chắc đủ dùng, nên cứ để dành trước, giữ lại cho con dâu tương lai."

Tỉnh Ý Viễn ngồi phịch xuống sofa, như không có chuyện gì gật gật đầu, cuối cùng còn cảm thán một câu:

"Xem ra mẹ anh là một bà mẹ chồng tốt đấy. Vợ anh sau này chắc sẽ hạnh phúc lắm."

Phí Văn đưa cốc nước cho Tỉnh Ý Viễn, rồi cũng ngồi xuống bên cạnh cậu.

"Thế chẳng phải cậu cũng rất hạnh phúc sao?"

Nghe Phí Văn đột nhiên nói vậy, Tỉnh Ý Viễn có chút không hiểu gì.

"Tôi hạnh phúc cái gì?"

Trong suy nghĩ của Tỉnh Ý Viễn, từ khi xuyên vào đây đến giờ, xui xẻo của cậu gần như bay thẳng lên tận trời, hai chữ "hạnh phúc" căn bản không hề tồn tại.

Nghe Tỉnh Ý Viễn hỏi ngược lại, Phí Văn đặt cốc nước trong tay xuống, xoay người lại nhìn cậu:

"Vợ hiện tại của tôi chẳng phải là cậu sao?"

"Hả?"

Lúc này Tỉnh Ý Viễn mới nhớ ra chuyện đó, cậu đã quên béng mất rồi.

Nhưng cậu vẫn nói rất hùng hồn, sai thì sai vậy.

"Không phải, không phải kiểu vợ đó. Ý tôi là người phụ nữ sau này sẽ ở bên anh cả đời ấy. À không... cũng có thể là đàn ông, dù sao luật hôn nhân cũng sửa từ mấy năm trước rồi."

Tỉnh Ý Viễn vừa nói vừa tự phủ nhận lời mình. Đột nhiên cậu cảm thấy ghế sofa bắt đầu rung lên.

Rung đến mức cậu có cảm giác như dưới mông mình gắn thêm một cái motor vậy.

Phí Văn bật cười, sau đó lấy điện thoại ra từ túi áo gió.

Tỉnh Ý Viễn theo phản xạ liếc nhìn một cái. Thấy trên màn hình ghi chú là "Mẹ", cậu lập tức nhích ra xa.

"Alo, mẹ?"

Tỉnh Ý Viễn tự cho rằng mình đã ngồi cách Phí Văn ở đầu bên kia sofa một khoảng khá xa rồi.

Không ngờ cuối cùng cậu vẫn nghe thấy giọng của mẹ Phí Văn vang lên từ trong điện thoại.

Nói là nói chuyện bình thường, chi bằng gọi là sư tử gầm thì đúng hơn.

"Cái thằng nhóc thối nhà con! Con quen người ta từ bao giờ? Năm nào tháng nào ngày nào? Tên là gì? Bao nhiêu tuổi? Có xinh đẹp không? Gia đình làm gì? Tóm lại, tất cả những gì liên quan đến người ta đều phải khai báo thành thật cho mẹ!"

Chiêu "sư tử gầm" của Diêu Phân thì Phí Văn đã được lĩnh giáo từ nhỏ đến lớn rồi.

Cho nên phản ứng của hắn vẫn khá bình tĩnh.

Còn Tỉnh Ý Viễn ngồi ở đầu bên kia sofa thì cảm giác như mình vừa làm chuyện phạm pháp bị người ta bắt lại tra hỏi vậy. Cậu co rúm người lại, sợ đến mức không dám nhúc nhích.

Cậu đột nhiên muốn rút lại lời vừa rồi mình nói rằng mẹ Phí Văn là một bà mẹ chồng tốt.

Mẹ kiếp, nếu sau này lỡ làm sai chuyện gì, chẳng phải sẽ bị quát đến mức... đái ra quần luôn sao?

Phí Văn liếc nhìn Tỉnh Ý Viễn một cái, rồi nhích lại gần cậu thêm một chút.

"Mẹ à, mẹ làm người ta sợ rồi."

Trong giọng nói của Phí Văn còn mang theo chút ý cười.

Bên kia, Diêu Phân lại đột nhiên sững người một lúc, rồi bắt đầu lẩm bẩm mắng:

"Người ta cái gì mà người ta! Con bao nhiêu tuổi rồi hả? Lại còn là đàn ông, mở miệng ra là "người ta người ta", con không thấy xấu hổ à? Với lại con với em trai con chẳng phải từ nhỏ đã nghe..."

Phí Văn biết mẹ mình đã hiểu sai ý, liền bật loa ngoài, vội vàng bổ sung:

"Mẹ, ý con là người mẹ muốn tìm đang ở ngay bên cạnh con. Mẹ làm người ta sợ rồi."

"Hả?"

Tỉnh Ý Viễn nghe Phí Văn nói vậy thì tròn mắt, nhưng không dám lên tiếng, chỉ nghe thấy tiếng "hả?" đầy nghi hoặc từ trong điện thoại bỗng nhỏ dần.

Ngay sau đó, thay vào đó là một "quả pháo" khác, tuy nhỏ hơn chiêu sư tử gầm một chút.

Giọng nói nghe trong trẻo như giọng thiếu niên, nhưng khi nói chuyện thì âm lượng lại không hề nhỏ. Thế nhưng Tỉnh Ý Viễn lại cảm thấy người này hình như... khá dễ bị lừa.

"Anh à, anh không phải làm thật đấy chứ? Em thật sự có anh dâu rồi à? Lại còn từ 2 năm trước? Anh đừng dọa em chứ."

Nghe giọng nói đó, Tỉnh Ý Viễn bất giác thấy quen quen, hình như đã từng nghe ở đâu rồi.

"Phí Dương Dương, em câm miệng cho anh. Anh yêu đương mà em biết được à? Em cứ yên tâm sống với cái trò chơi của em đi."

Giọng điệu của Phí Văn lúc này hoàn toàn khác hẳn vừa rồi, như từ trên trời rơi xuống đất vậy.

Tỉnh Ý Viễn ngồi bên cạnh nhịn cười đến sắp chịu không nổi.

Sống từng ấy năm rồi, cậu còn chưa từng thấy ai tên là Phí Dương Dương.

Người đặt cái tên này chắc xem "Hỉ Dương Dương và Sói Xám" nhiều quá rồi.

"Anh, gọi em là Phí Dương!"

"Thì sao? Tên này anh đặt cho em, anh thích gọi thế nào thì gọi."

"Được rồi, em nói với ba mẹ đừng lo mấy chuyện này nữa. Vài hôm nữa anh sẽ dẫn người về rồi giải thích với họ."

"Ơ, anh... em..."

Âm thanh trong điện thoại còn chưa nói hết thì Phí Văn đã cúp máy.

Tỉnh Ý Viễn bật cười thành tiếng, đưa tay lau nước mắt vì cười quá:

"Không phải chứ, cái tên trẻ con như Dương Dương là anh đặt thật à?"

"Ừ, tôi đặt."

"Gu của anh đúng là kỳ lạ thật đấy."

Phí Văn đứng dậy, chuẩn bị đi vào phòng ngủ:

"Đúng là khá kỳ lạ. Nếu không thì sao lại chọn cậu làm vợ được?"

Tỉnh Ý Viễn nhắm mắt lại, dựa vào ghế sofa, thuận miệng đáp lại Phí Văn từng câu một. Cậu biết rõ Phí Văn chỉ đang đùa nên cũng nói bừa theo.

"Sao nào? Tôi không tốt à? Da trắng mặt đẹp chân lại dài, cơ bụng với đường nhân ngư cái nào cũng có đủ."

Không biết Phí Văn đã từ phòng ngủ đi ra từ lúc nào, cầm một thứ gì đó phủ lên đầu cậu.

"Thế à? Vậy tối nay tôi phải xem cho kỹ mới được."

Tỉnh Ý Viễn giơ tay lấy thứ vải không rõ kia xuống, lúc này mới phát hiện đó là một bộ đồ ngủ.

Mùi bột giặt xộc thẳng vào mũi, chắc là Phí Văn đã mặc qua rồi.

Nhưng điều Tỉnh Ý Viễn lo lắng không phải chuyện đó, mà là câu nói vừa rồi của Phí Văn.

"Anh xem kiểu gì?"

Phí Văn quay đầu lại nhìn cậu, trong mắt thoáng qua một nụ cười khó tả:

"Thì tối nay c** q**n áo cậu ra rồi quang minh chính đại mà xem."

Tỉnh Ý Viễn theo phản xạ ôm chặt chiếc gối ôm trên ghế sofa.

"Nửa đêm anh còn có thói quen xông vào phòng người khác à?"

Nghe Tỉnh Ý Viễn nói vậy, động tác trong tay Phí Văn dừng lại. Hắn nhìn thẳng vào mặt cậu, nghiêm túc nói:

"Đây là nhà tôi, tôi muốn đi đâu thì đi."

"Với lại... tôi chưa nói với cậu à? Nhà tôi chỉ có một phòng ngủ, một cái giường thôi."

Tỉnh Ý Viễn cảm giác như vừa bị một tia sét đánh thẳng xuống đầu.

Hóa ra không chỉ phải làm người yêu trên danh nghĩa... mà còn phải làm người yêu trên thực tế nữa sao?