Tỉnh Ý Viễn bị một câu của Phí Văn làm cho ngẩn người, quay đầu nhìn đối phương với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Phí Văn lại chỉ nhìn Tỉnh Ý Viễn, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.
Qua lại mấy lượt, bất kể là dùng ánh mắt hay động tác để giao tiếp, Phí Văn đều tỏ ra như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Lối soát vé đông nghịt người, kẻ hiếu kỳ kéo đến xem náo nhiệt cũng không ít, chen chúc đến mức gần như tắc nghẽn.
Tỉnh Ý Viễn thật sự không còn cách nào khác, đến cả vali cũng mặc kệ, kéo Phí Văn chen ra khỏi đám đông rồi dồn hắn vào góc tường.
Cậu đưa tay nắm lấy cà vạt trên cổ áo sơ mi bên trong áo khoác của Phí Văn, ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao hơn mình một chút, thấp giọng nói:
"Anh vừa nói cái quái gì vậy hả? Đầu óc có vấn đề à?"
Giọng Tỉnh Ý Viễn nói rất nhỏ, nhưng đám người xung quanh đang vây lại xem cũng dường như bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.
Phải một lúc sau mới lục tục có người lấy điện thoại ra quay video, chụp ảnh.
Tỉnh Ý Viễn quay đầu nhìn quanh một lượt, đang định nói gì đó.
Trên vai cậu bỗng đặt xuống một thứ ấm nóng, ngay sau đó bị một lực kéo khiến vị trí của cậu và Phí Văn đổi chỗ cho nhau, cuối cùng lưng cậu áp vào bức tường ở góc.
Đôi mắt Phí Văn cứ thế đối diện với Tỉnh Ý Viễn đang ngẩng đầu.
Hai người đứng rất gần nhau. Tỉnh Ý Viễn cảm nhận được hơi thở ấm nóng của đối phương, nhưng cũng không nói rõ được cảm giác đó là gì.
Chỉ là thấy trước mặt có Phí Văn chắn lại, lại khiến cậu cảm thấy khá an tâm.
Phí Văn đặt tay bên tai Tỉnh Ý Viễn, giọng nói hoàn toàn không hề hạ thấp:
"Cậu đi rồi thì chương trình hẹn hò ai sẽ ghép cặp với tôi? Cậu muốn ngày mai thấy tiêu đề "Vợ của Phí Văn đột nhiên biến mất" à?"
Tỉnh Ý Viễn khẽ nhíu mày, trong ánh mắt lộ ra chút hoang mang.
Cậu thật sự không hiểu nổi rốt cuộc Phí Văn đang định làm gì.
Phí Văn không đợi Tỉnh Ý Viễn trả lời. Hắn rút tay đang đặt bên tai cậu xuống, tiện tay xoa nhẹ lên đầu cậu một cái, rồi cúi mắt nhìn xuống chiếc cà vạt đang bị Tỉnh Ý Viễn nắm chặt trong tay.
"Cậu có biết không, ở nơi công cộng mà nghịch cà vạt của một người đàn ông thì chẳng khác nào đang đùa giỡn với nửa th*n d*** của anh ta?"
Phí Văn nói từng chữ rõ ràng. Giọng không lớn, nhưng đủ để mấy người đứng ở vòng trong gần họ nhất nghe thấy.
Tỉnh Ý Viễn vội vàng buông tay ra, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó chui xuống.
"Cậu không nói gì thì tôi coi như cậu mặc nhận nhé. Về nhà thôi, Tiểu Viễn?"
Phí Văn thu lại vẻ mặt vừa khiến Tỉnh Ý Viễn tê cả da đầu khi nãy, quay về giọng điệu như lúc đầu đang nhẹ nhàng khuyên nhủ.
Tỉnh Ý Viễn nói đồng ý cũng không được, nói không đồng ý cũng chẳng xong.
Vậy rốt cuộc cậu vừa mặc nhận cái gì cơ chứ?
Không biết trong đám đông là ai hô lên một tiếng, rồi mọi người bắt đầu xì xào bàn tán.
Chẳng qua vẫn là những lời bôi nhọ Tỉnh Ý Viễn như trước, xem xong màn vừa rồi thì tiện thể lôi cả Phí Văn ra chửi luôn.
Tỉnh Ý Viễn không cam lòng, nắm chặt nắm đấm trong tay.
Bị chửi thì cậu chịu cũng được, coi như số phận.
Nhưng nhìn Phí Văn đang yên đang lành lại bị người ta bôi nhọ như vậy, cậu lập tức nổi giận.
"Im hết cho tôi! Đừng tưởng tôi không nói gì thì coi tôi là câm. Những việc tôi làm, tôi không thẹn với lòng. Các người muốn nói tôi thế nào cũng được, nhưng đừng có lôi cả người không liên quan vào!"
Tỉnh Ý Viễn mở bung một cúc áo sơ mi, đẩy Phí Văn sang một bên, trông như thể đang muốn tìm ai đó đánh nhau.
"Chậc, vừa nãy chẳng phải nói hai người quen nhau 2 năm rồi à? Đã cùng một con thuyền, còn bảo là người không liên quan?"
Cũng không biết là tên "thánh cãi" bẩm sinh nào đang nấp trong đám đông mà buông lời châm chọc.
Tỉnh Ý Viễn bước lên một bước, hít sâu một hơi:
"Không phải tôi không chửi người, mà là tôi biết với thân phận người của công chúng thì làm vậy không phù hợp. Nhưng những lời hôm nay tôi nói, không phải với tư cách Tỉnh Ý Viễn nói với các người, mà là với tư cách một con người bình thường giống hệt các người."
"Thật sự tôi chỉ muốn cạy tung đầu các người ra xem bên trong rốt cuộc chứa cái gì. Là hồ dán hay là thứ quái gì vậy? Từng người một không biết mang theo chút não để suy nghĩ à? Chỉ nhìn mấy lời một phía trên mạng mà đã khẳng định đó là sự thật. Các người là nhà tiên tri chắc?"
"Tôi có làm hay không làm chuyện gì, chẳng lẽ bản thân tôi lại không rõ? Tôi thừa nhận mình đúng là không xuất sắc, nhưng việc tôi không đủ giỏi không phải là cái cớ để các người tùy tiện đoán tôi là rác rưởi. Tôi không phản bác những lời các người nói, là vì tôi biết dù có phản bác thì các người cũng sẽ bảo tôi chó cùng rứt giậu. Không có chứng cứ thì từ đầu đến cuối cũng vẫn vậy thôi."
"Còn nữa, hôm nay Tỉnh Ý Viễn tôi đây sẽ không ra nước ngoài nữa. Tôi nhất định sẽ đấu đến cùng với đám người miệng mồm lúc nào cũng nói tôi là rác rưởi như các người. Đến lúc đó xem thử rốt cuộc là ai vả mặt ai."
"Đi thôi."
Tỉnh Ý Viễn nói liền một mạch luyên thuyên, chẳng đầu chẳng đuôi một tràng dài. Ném lại mấy câu đó xong, cậu kéo Phí Văn đi thẳng ra ngoài sân bay.
Chính cậu cũng không biết mình có nói hết được ý trong lòng hay chưa, nhưng nói chung... rất sảng khoái.
Suốt dọc đường, khí thế của cậu hùng hổ đến mức không một "thánh cãi" nào dám nhảy ra chặn đường nữa.
Tỉnh Ý Viễn cười đến méo cả miệng.
Lên xe, Phí Văn thắt dây an toàn, thấy Tỉnh Ý Viễn vẫn còn cười thì không nhịn được hỏi:
"Vui đến vậy sao?"
"Đương nhiên là vui rồi. Anh không thấy lúc nãy khi tôi nói xong, cả đám người kia cứng họng thế nào à?"
Tỉnh Ý Viễn biết rõ, thỏa mãn miệng lưỡi nhất thời kiểu này rồi sớm muộn gì cũng phải trả giá.
Nhưng cậu vốn cũng chẳng còn gì để mất nữa, vậy thì cứ vui vẻ một chút cho rồi.
"Vui là được." Phí Văn nói: "Chuẩn bị tâm lý đi, hot search trên Weibo tiếp theo chắc sẽ bị hai chúng ta chiếm hết."
Nói xong, Phí Văn khởi động xe.
Tỉnh Ý Viễn nhìn ra ngoài cửa sổ, những con đường xa lạ dần dần trở nên quen thuộc, rồi lên tiếng hỏi Phí Văn:
"Anh đến sân bay tìm tôi làm gì?"
"Không có gì, chỉ là tìm được cách giải quyết rồi."
Phí Văn một tay đặt trên vô lăng, tay còn lại buông lỏng bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn Tỉnh Ý Viễn vài lần.
Còn Tỉnh Ý Viễn thì nghiêng đầu, ánh mắt hoàn toàn dán vào cảnh vật ngoài cửa kính xe.
Cậu vốn nghĩ mình sẽ nghe được một câu trả lời hợp lý nào đó, nhưng vừa nghe lời Phí Văn nói xong, trong lòng lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo.
Không biết suy đoán của mình có đúng hay không, cuối cùng cậu chỉ có thể dò hỏi:
"Cách giải quyết? Không phải là chuyện lúc nãy anh nói chúng ta đã quen nhau 2 năm đấy chứ???"
"Ừ."
"Hả? Anh... đầu óc có vấn đề à?"
Tỉnh Ý Viễn giật mình đến mức quay hẳn người lại, đối diện thẳng với Phí Văn. Biểu cảm trên mặt khỏi phải nói, kinh ngạc đến mức nào.
"Không. Tôi suy nghĩ rất kỹ rồi mới quyết định như vậy. Nếu có một tin tức đủ bùng nổ để đè xuống hot search của cậu, thì mọi chuyện vẫn còn cơ hội xoay chuyển."
Phí Văn thong thả giải thích.
Nhưng Tỉnh Ý Viễn thì lý lẽ đều hiểu cả, chỉ có điều... cái tin này có phải bùng nổ quá mức rồi không??
Chẳng lẽ cậu đã làm lệch hướng công chính mất rồi? Hay là đầu óc Phí Văn thật sự có vấn đề?
Loại tin này mà hắn cũng nghĩ ra được?
"Không phải, anh có làm gì thì làm, cũng không nên bịa ra..."
Tỉnh Ý Viễn còn muốn hỏi cho ra lẽ, nhưng đột nhiên lại dừng lại.
Trong giới giải trí, tin tức ồn ào vốn không ít, nhưng những chủ đề hot search của Tỉnh Ý Viễn lần này, xét về lưu lượng và mức độ ảnh hưởng, e rằng chẳng có mấy cái có thể vượt qua được.
Huống hồ Phí Văn vốn dĩ đã là cái tên có lượng chú ý cực cao. Lại thêm đây còn là tin tình cảm chấn động nhất trong giới giải trí.
Mà đối tượng còn lại... lại chính là cậu.
Chuyện này... lưu lượng và sức ảnh hưởng chẳng phải sẽ bùng nổ luôn sao?
Chỉ một tin tung ra thôi, không biết sẽ "g**t ch*t" bao nhiêu người hâm mộ. Hình tượng "ông chồng quốc dân" chắc chắn sẽ vỡ nát ngay tại chỗ.
Tỉnh Ý Viễn xem như đã chẳng còn gì để nói về cách Phí Văn chọn tin tức này nữa, nhưng vì sao Phí Văn lại làm vậy thì vẫn khiến cậu bối rối.
Phí Văn giúp cậu đã không phải lần đầu.
Nhưng rõ ràng theo lẽ thường thì hai người phải đứng ở hai phe đối lập, thậm chí hắn còn nên muốn chỉnh chết cậu mới đúng?
Chẳng qua chỉ thay đổi một chút cốt truyện, vậy mà lại có thể khiến nam chính hết lần này đến lần khác đích thân ra tay cứu giúp mình sao?
"Vì sao anh lại giúp tôi? Đã không phải lần đầu rồi." Tỉnh Ý Viễn hỏi ra.
Nhưng Phí Văn không trả lời ngay.
Trong xe không còn âm thanh nào khác, chỉ còn lại tiếng hô hấp bình lặng của hai người.
Tỉnh Ý Viễn có chút không chịu nổi bầu không khí này, cảm thấy ngột ngạt.
Cậu đưa tay mở cửa kính xe, để luồng gió lạnh tràn vào.
Gió tháng 11 không đến mức quá lạnh, nhưng cũng đủ khiến người ta tỉnh táo lại.
Giữa tiếng gió thổi, Phí Văn khẽ bật cười một tiếng:
"Chắc là... cảm thấy mình còn nợ cậu một ân tình? Chuyện của Vu Ôn, tôi vẫn chưa cảm ơn cậu."
Đầu ngón tay Tỉnh Ý Viễn khẽ khựng lại.
Trong suy nghĩ của cậu, đâu phải Phí Văn nợ ân tình của mình, mà ngược lại, chính cậu mới là người đã được Phí Văn giúp đỡ quá nhiều lần, nợ hắn không ít mới đúng.
"Được rồi, vậy thành ra là tôi nợ anh ân tình à."
"Không cần cậu trả." Phí Văn nói: "Chỉ cần cậu diễn tốt vở kịch này là được."
Nói xong, Phí Văn đóng lại cửa kính bên chỗ Tỉnh Ý Viễn.
Tiếng gió rít bên ngoài lập tức biến mất.
Trong đầu Tỉnh Ý Viễn, đủ loại thông tin đan xen như dòng nước chảy, suy nghĩ rất lâu mới tiêu hóa được. Cuối cùng cậu bình tĩnh lên tiếng:
"Diễn vai cặp đôi tình cảm à? Yên tâm, tôi sẽ diễn cho tốt. Nhưng tôi có điều kiện."
* * *
Phòng làm việc của Phí Văn.
Tỉnh Ý Viễn trước đây không hề biết phòng làm việc của Phí Văn lại đặt ở thành phố M. Ban đầu cậu còn tưởng hắn có thể chạy đến sân bay nhanh như vậy chỉ vì lịch trình công việc trùng hợp ở gần đó.
Lúc này đã hơn 9 giờ tối.
Trong phòng làm việc gần như không còn ai, nhưng đèn vẫn còn sáng.
Bên cạnh Tỉnh Ý Viễn là Phí Văn, còn ngồi đối diện họ là Kim Nhiên.
"Điều kiện? Điều kiện gì?"
Kim Nhiên vẫn cầm một cây bút bi trong tay. Biểu cảm trên mặt không thể nói là thân thiện, nhưng cũng không hề mang cảm giác khinh thường người khác.
Tỉnh Ý Viễn thả lỏng người, dựa lưng vào ghế rồi nói:
"Tôi biết các người muốn dùng cách này để đè hot search của tôi xuống. Tôi rất cảm kích. Nhưng chuyện yêu đương theo hợp đồng thì là chuyện của hai bên. Không lẽ cứ để các người sắp xếp, còn tôi thì đơn phương chiếm hết lợi ích sao?"
Tỉnh Ý Viễn biết Kim Nhiên ban đầu tưởng rằng mình được lợi rồi mà còn muốn vơ vét thêm.
Nhưng vừa nghe xong những lời này, Kim Nhiên lập tức thả lỏng hơn.
Phí Văn ngồi bên cạnh vẫn không nói gì, dường như đang chờ Tỉnh Ý Viễn nói tiếp.
Thấy hai người đều chăm chú lắng nghe, Tỉnh Ý Viễn cũng không vòng vo nữa.
"Thứ nhất, tôi với công ty coi như đã hoàn toàn trở mặt. Sau khi chấm dứt hợp đồng, trong vòng 1 năm, một nửa thu nhập tôi kiếm được sẽ chuyển sang tên Phí Văn. Trong 1 năm này, chỉ cần là yêu cầu do Phí Văn đưa ra, tôi sẽ không từ chối bất cứ điều gì."
Tỉnh Ý Viễn không biết phải trả lại ân tình lớn như vậy của Phí Văn thế nào. Cách duy nhất cậu nghĩ ra được cũng chỉ có vậy. Ít nhất... nếu giúp Phí Văn đầu tư một chút, có lẽ cũng coi như góp được chút sức?
"Thứ hai, tôi sẽ không can thiệp vào cuộc sống riêng của Phí Văn, bao gồm cả chuyện tình cảm. Khi nào anh muốn kết thúc mối quan hệ này thì cứ nói, tôi sẽ không bám lấy."
"Hết rồi. Hai người còn vấn đề gì không?"
Tỉnh Ý Viễn thở dài một hơi, chỉnh lại tư thế ngồi cho ngay ngắn, ngoan ngoãn đến mức trông như một chú chó con.
Phí Văn nghiêng người nhìn cậu, bật cười:
"Cậu không cần phải làm vậy đâu."
Tỉnh Ý Viễn hiểu ý Phí Văn, nhưng cậu không muốn nợ hắn quá nhiều ân tình, ít nhất cũng phải cố hết khả năng của mình.
"Không sao. Người nên cảm ơn là tôi mới đúng."
"Được thôi. Nếu cậu đã định rời khỏi công ty, vậy trong 1 năm này ký hợp đồng với phòng làm việc của tôi đi. Hợp đồng vẫn ký theo dạng nghệ sĩ, nhưng tiền thù lao tôi chỉ phát cho cậu một nửa."
Phí Văn đứng dậy, chờ câu trả lời của Tỉnh Ý Viễn.
Thực ra điều này cũng không khác mấy so với những gì Tỉnh Ý Viễn vừa nói, chỉ là đổi thành trong vòng 1 năm cậu sẽ nhận tài nguyên từ phòng làm việc của Phí Văn mà thôi.
"Được, quyết định vậy đi. Vậy tôi về nhà trước nhé, chuyện cụ thể ngày mai bàn tiếp?"
Tỉnh Ý Viễn nhìn màn đêm bên ngoài lớp kính lớn của phòng họp, không nhịn được muốn chuồn sớm.
Kim Nhiên ghi lại vài điểm quan trọng lên tờ giấy, sau đó gấp lại bỏ vào trong bìa hồ sơ.
"Vậy tôi đi trước, ông chủ. Hợp đồng và phương án cụ thể ngày mai sẽ có. Trong thời gian này, xin hai người đừng đăng lên Weibo những lời lẽ làm xấu đi mối quan hệ giữa hai người."
Kim Nhiên nói xong liền rời đi ngay, từ đầu đến cuối không hề cười lấy một lần.
Tỉnh Ý Viễn không khỏi cảm thán một câu:
"Trước giờ cô ấy vẫn như vậy à?"
"Ừ."
"Ồ, vậy cũng được."
Tỉnh Ý Viễn sánh vai cùng Phí Văn bước ra khỏi phòng họp.
Ánh đèn hành lang chiếu xuống dưới chân, kéo dài bóng của hai người.
Tỉnh Ý Viễn bỗng quay đầu nhìn Phí Văn, khẽ buông mấy chữ bên môi:
"Cảm ơn anh, Phí Văn. Sau này... mong được anh chỉ bảo nhiều hơn."
"Ừ, mong được chỉ giáo nhiều hơn, Tỉnh Ý Viễn."
Tỉnh Ý Viễn thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy tương lai của mình dường như lại sáng sủa trở lại.
Ánh sáng vô tận như đang lan ra ngay trước mắt, khiến cậu vui đến mức bước đi cũng nhẹ bẫng.
"Vậy tôi về nhà trước đây."
Tỉnh Ý Viễn bước nhanh thêm vài bước, định vượt lên trước Phí Văn, nhưng lại bị hắn gọi lại.
"Tỉnh Ý Viễn, nhà cậu... e là không về được nữa rồi."