"Là ôm không tính? Hôn không tính? Hay là sống chung không tính?"
Trần Tri Diễn thực sự không hiểu, hắn hỏi những lời này chỉ là muốn có một câu trả lời, mập mờ một chút cũng được, ít nhất có thể cho hắn một cái phương hướng, chứ không có ý gì khác.
Giang Dục không lên tiếng, chính cậu cũng không rõ chỗ nào không tính, từ tận đáy lòng cậu luôn cảm thấy không thể trở thành người yêu với Trần Tri Diễn, nhưng những hành động tiếp nhận phản hồi kia khiến cả người cậu trở nên thật ghê tởm, mang theo sự bàng hoàng cùng luống cuống mà nắm chặt lấy dây an toàn, im lặng chịu đựng sự phán xét và những lời khó nghe tiếp theo.
Thế nhưng Trần Tri Diễn chỉ dùng đầu ngón tay khẽ m*n tr*n mặt cậu, bảo: "Không sao, hiện tại như thế này cũng rất tốt, tôi không ép cậu, cậu cũng đừng tạo áp lực cho mình, biết chưa?"
Hắn thẳng người dậy định đóng cửa xe lại, Giang Dục lại đột nhiên lên tiếng: "Xin lỗi..."
Trần Tri Diễn lại cúi người, hôn Giang Dục một cái: "Không cần nói xin lỗi."
9 giờ 20 phút, về đến nhà.
Giang Dục cởi áo khoác trên người ra, đi về phía phòng tắm, phía sau truyền đến tiếng bước chân, cậu khựng lại, quay đầu.
Trần Tri Diễn bế xốc Giang Dục lên theo kiểu công chúa, ghé sát vào tai cậu: "Đã bảo là tối nay phải dạy cậu gội đầu rồi mà."
Hắn cứ ngỡ Giang Dục sẽ giãy giụa vài cái rồi bảo hắn cút đi, nhưng Giang Dục lại khác thường vùi mặt vào vai hắn, khẽ "ừm" một tiếng.
Trần Tri Diễn bế Giang Dục vào phòng tắm, chưa đầy hai phút, giỏ đựng quần áo bẩn đã đầy ắp.
Giang Dục ngồi trên bệ rửa mặt có lót chiếc khăn lông, hai tay chống hai bên, ngửa đầu hôn Trần Tri Diễn.
Rõ ràng mới có hai ngày mà đã hôn nhiều lần như vậy, nếu bảo hai người bọn họ không có quan hệ gì thì chính Giang Dục cũng thấy không lọt tai.
Cảm giác như đã hôn suốt 10 phút đồng hồ, thế nhưng Trần Tri Diễn vẫn ngoan ngoãn ôm lấy cậu.
Trong khe hở lúc Giang Dục dời nụ hôn để th* d*c, cậu hỏi hắn: "Còn gội đầu nữa không?"
"Vì sao Tiểu Bảo lại dễ dàng đồng ý như vậy? Cậu đang nghĩ gì vậy?" Giọng Trần Tri Diễn trầm ổn, pha lẫn vài phần từ tính. Nhìn bề ngoài, hắn chẳng có vẻ gì là sốt ruột.
"...Chẳng nghĩ gì cả."
"Nói dối."
Hỏi trực tiếp thì chẳng bao giờ hỏi ra được gì, Trần Tri Diễn thay đổi phương thức, hắn bắt đầu gội đầu cho mình.
Ngón tay Giang Dục lập tức siết chặt mép bàn, khóe mắt nhuốm sắc đỏ rực rỡ. "Đừng... ha."
"Tiểu Bảo rốt cuộc đang nghĩ gì vậy? Nói với anh trai nghe được không?"
"...Tôi thật sự không nghĩ... ư hự... ưm."
Trần Tri Diễn ngậm lấy đầu lưỡi cậu, giọng nói đầy tính dẫn dắt, chậm rãi tiếp tục hỏi.
Eo Giang Dục mềm nhũn, ngồi không vững.
Cậu nắm lấy cánh tay Trần Tri Diễn, xuyên qua làn nước mắt mờ mịt nhìn hắn: "Chẳng phải cậu muốn sao..."
"Tôi muốn, nhưng cái muốn này phải dựa trên ý nguyện của cậu, cậu không bằng lòng, tôi sẽ không ép buộc."
"Kẻ lừa đảo... lúc trước, cậu... a."
"Trước đây, trong mắt tôi, Tiểu Bảo không hề kháng cự." Trần Tri Diễn nói, "Hay nói cách khác, những ngày qua cậu chưa từng kháng cự tôi, bằng không đã tặng tôi một cái tát rồi, hoặc lấy đồ đạc ném tôi, ném đến mức đầu tôi be bét máu luôn."
...Giang Dục là không muốn sao?
Mẹ nó, còn không phải vì cộng cảm à!
Đánh Trần Tri Diễn thì cậu cũng đau mà.
Còn chưa kịp nghĩ ra bất kỳ lời che giấu nào, Trần Tri Diễn đã nắm lấy tay cậu: "Cùng nhau gội đầu."
"!"
Eo Giang Dục mềm đến mức không chịu nổi. Trán cậu tựa vào vai Trần Tri Diễn, không kịp phòng bị nước mắt đã rơi lã chã.
Vào giây phút tầm nhìn trở nên rõ ràng, cậu trực tiếp tắt phụt đèn phòng tắm đi, nhắm mắt lại, giọng run run. "Chỉ... chỉ gội cho cậu... là được rồi."
Trần Tri Diễn khẽ cười.
"Quên mất Tiểu Bảo và tôi cộng cảm rồi... Nhưng mà Tiểu Bảo à, không nhìn thấy thì sẽ không cộng cảm đâu."
Hắn dừng lại một chút.
Cảm nhận được bàn tay Giang Dục siết chặt lấy cánh tay mình.
"Là Baidu sai, hay là cậu đang nói dối thế?"
Trần Tri Diễn từng nghi ngờ tính xác thực của từ "cộng cảm".
Lần hắn bị thương ở chân trong trận bóng rổ, Giang Dục quả thật đau đến mức không đi nổi.
Thật ra cũng không phải nghi ngờ.
Chỉ là hắn cảm thấy từ này không đủ chính xác.
Mà phản ứng của Giang Dục lúc này vừa hay chứng minh suy đoán của hắn là đúng.
Giữa hai người họ, không phải chỉ có Giang Dục đơn phương cộng cảm với hắn.
Có lẽ còn tồn tại một mối liên hệ hoang đường hơn thế.
Càng nghĩ, Trần Tri Diễn càng có nhiều điều khó hiểu.
Ví dụ như tại sao Giang Dục cứ nhất định phải ngủ cùng hắn? Từ lúc đó đã có mối liên kết này rồi sao? Cột mốc kích hoạt là gì? Tại sao mấy lần hắn gội đầu Giang Dục đều xuất hiện? Là vì cảm nhận được sao?
"Hửm? Sao Tiểu Bảo không nói gì?"
Giang Dục ngây người.
Nỗi sợ Trần Tri Diễn phát hiện chuyện cộng cảm ban đầu, đến bây giờ vẫn còn nguyên.
Lúc đó sợ là sợ đánh nhau đánh không lại, bản thân rơi vào thế hạ phong, còn lúc này, là sợ Trần Tri Diễn lợi dụng mối liên kết này... để làm chuyện xấu, không phải cậu không tin tưởng Trần Tri Diễn, mà thực sự là dạo gần đây Trần Tri Diễn nói năng làm việc quá mức mờ ám.
"... Chính là cộng cảm. Không thì còn có thể là gì nữa?"
Giang Dục đỏ bừng mắt nói.
Sau khi bị phát hiện, cậu lại thấy có chút tủi thân.
Dựa vào cái gì mà Trần Tri Diễn bị thương thì cậu cũng đau?
Dựa vào cái gì mà Trần Tri Diễn gội đầu cậu cũng cảm nhận được?
Nếu không phải vì chuyện này, cậu đã không mặt dày ở lì trong phòng Trần Tri Diễn, làm phiền người ta, nhất quyết đòi ngủ cùng.
Chẳng công bằng chút nào.
Thấy Giang Dục như vậy, Trần Tri Diễn không hỏi thêm được câu nào nữa.
Chỉ còn lại những lời dỗ dành dịu dàng.
"Ừm, là cộng cảm. Là tôi nghĩ nhiều rồi."
Giang Dục khàn giọng hỏi: "Có gội nữa hay không?"
"Gội."
"Chỉ gội cho cậu thôi."
"Được."
Trần Tri Diễn bắt đầu tự gội đầu cho mình, hắn gội vô cùng tỉ mỉ ở mọi phương diện.
Hắn đỡ lấy sau gáy Giang Dục bắt cậu ngửa đầu lên để quan sát biểu cảm của cậu, thấy cậu nhíu mày rồi lại giãn ra, thấy trong mắt cậu dâng đầy nước mắt, thấy nhịp thở trong cổ họng cậu không kiềm chế được mà dồn dập hơn.
Hắn mỉm cười cúi người áp mặt cọ cọ vào má cậu, hôn cậu, đón lấy toàn bộ những tiếng th* d*c nhè nhẹ êm tai kia, bảo cậu giống như một chú mèo con, nhớ mẹ là lại kêu ngoan ngoãn hừ hừ.
Hắn còn ở lúc cậu ngăn cản mình mà dụ dỗ bảo: "Gọi một tiếng anh trai cho anh nghe xem nào."
"...Trần Tri Diễn."
"Gọi một tiếng anh trai sẽ tha cho cậu."
Hầu kết Giang Dục trượt lên trượt xuống, không gọi ra miệng nổi, bèn chủ động hôn Trần Tri Diễn.
Cậu tưởng làm như vậy có thể trốn thoát được, nhưng Trần Tri Diễn lại bắt đầu tăng tốc độ gội đầu, cậu liền cuống quýt lên tiếng: "Anh trai."
Ánh mắt Trần Tri Diễn đen như mực, mở miệng đầy mê hoặc lòng người: "Gọi lại tiếng nữa xem nào."
Lúc nói chuyện vẫn luôn không ngừng gội đầu.
"Anh... anh trai..."
"Bé con ngoan quá. Nói chúng ta là người yêu đi."
"...Không phải."
"Lén nói thôi, anh trai sẽ không đi khoe với người khác đâu."
Giang Dục không hiểu nổi.
Cậu và Trần Tri Diễn trở thành người yêu, tại sao lại làm cho Trần Tri Diễn cảm thấy đây là một chuyện đáng để khoe khoang chứ, rõ ràng là rất mất mặt mà.
"... Đừng bắt nạt tôi nữa."
"Sao lại khóc dữ dội thế này, nhìn xem đôi mắt xinh đẹp này đều đỏ cả lên rồi, anh trai xót lắm."
Xót thì cậu dừng lại đi chứ.
Giang Dục cuống lên: "Trần Tri Diễn! Tôi gọi anh trai rồi mà. Cậu nói sẽ tha cho tôi cơ mà!"
Trần Tri Diễn nhếch môi, từ đầu đến chân cho đến từng sợi tóc thấm đẫm mồ hôi đều tràn ngập những tế bào xấu xa.
Cái tên này thực sự rất tồi tệ, bụng dạ đen tối chính hiệu, hắn bảo: "Nhưng mà Tiểu Bảo, anh đâu có gội đầu cho cậu đâu, buông tha vào không khí à?"
"......"
Nước mắt của Giang Dục "lã chã" rơi xuống đất, vẻ mặt bướng bỉnh lại đầy uất ức.
Trần Tri Diễn gạt đi giọt lệ nóng hổi nơi đuôi mắt cậu, giọng điệu mang theo tiếng thở dài nhưng lại ngấm ngầm vui sướng: "Muốn trách thì chỉ có thể trách Tiểu Bảo quá thích tôi, còn cộng cảm với tôi nữa."
"Ngoan, đừng khóc."
"Thêm một lát nữa thôi sẽ tha cho cậu."
"... Một lát là bao lâu?"
Trần Tri Diễn nghiêm túc bảo: "20 phút."
"Không được."
"Vậy cậu nói xem bao lâu?"
Giang Dục cúi đầu nhìn thoáng qua, rồi nhanh chóng ngẩng lên, vành tai đỏ bừng.
"10 phút."
Trần Tri Diễn bật cười vì tức.
"Trực tiếp chém đi một nửa luôn, Tiểu Bảo xấu xa thật đấy."
Giang Dục lườm hắn, hắn liền hôn Giang Dục, giọng nói mập mờ lưu luyến——
"Anh trai chiều theo cậu."