Cảm giác này vừa vặn trùng khớp với cơn ác mộng trước đó của cậu, cậu chẳng muốn phải mang một đôi môi bê bết máu thịt, ăn cái gì cũng đau đâu.
Bàn tay dưới chăn của Giang Dục khẽ chạm lên môi mình, lại mím môi, đuôi mắt hơi cụp xuống, len lén nhìn hắn rồi nhỏ giọng nói: "Cậu đã hôn sưng môi tôi rồi."
Giọng Trần Tri Diễn đến giờ vẫn còn khàn khàn. Thấy Giang Dục nhìn mình như vậy, hắn nghiến nhẹ răng, như hung dữ mắng cậu là hồ ly tinh, kiểu gì cũng có thể quyến rũ người ta.
Giang Dục nhíu chặt lông mày: "Mẹ nó, vừa nãy cậu mới hôn tôi, giờ lại mắng tôi... tránh xa tôi ra."
"Không phải mắng."
"Cậu bảo tôi là hồ ly tinh."
"Thế là đang khen cậu đẹp."
"...Rõ ràng là mắng tôi — ưm."
Trần Tri Diễn lại chặn lấy cái miệng lải nhải không ngừng kia của Giang Dục, hết lần này đến lần khác đè ép, giày vò. Hắn chú ý lực độ, không muốn để cậu có trải nghiệm hôn tệ hại.
Đến cuối cùng, hắn hôn đến mức cả người Giang Dục trở nên mê man, đồng tử mất tiêu cự nhìn về phía hắn.
Trần Tri Diễn nói: "Ngủ đi, lát nữa tôi gọi cậu dậy."
Lúc này Giang Dục mới nhắm mắt lại.
Trái tim đập thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch loạn xạ không ngừng.
Mọi thứ đều đang chứng minh rằng...
Thế nhưng thực sự không được, những kẻ từng mắng chửi cậu sẽ chuyển sang mắng chửi Trần Tri Diễn mất.
—
Khi Giang Dục tỉnh dậy, trước ngực đang vùi một cái đầu, cậu túm lấy tóc đối phương giật ngược ra sau.
Đôi mắt Trần Tri Diễn lười biếng còn ngái ngủ.
"Tỉnh rồi à? Muốn dậy không?"
Giang Dục buông tay, Trần Tri Diễn lại chui vào lòng cậu. Cậu quay đầu, không muốn nhìn Trần Tri Diễn dính người như vậy, hỏi: "...Mấy giờ rồi?"
"2 giờ 10."
"Cậu ngủ từ lúc nào đấy?"
"Vừa mới."
Giang Dục đẩy Trần Tri Diễn, bảo muốn dậy.
Giờ này nhiều người đã thức rồi, nếu thấy hai người họ như vậy, chắc chắn lại dấy lên thêm một đợt tin đồn cho xem.
Thời gian buổi chiều trôi qua rất nhanh, đối với Giang Dục và Lý Hành mà nói thì cực kỳ nhanh.
Chỉ vừa nhắm mắt mở mắt, đã đến sáu giờ.
Vừa mới về đến căn hộ không lâu, Mộ Sơ Hạ đã gửi tin nhắn tới bảo thím họ cùng hai cô em họ của Trần Tri Diễn là Trần Song và Trần Đan đều đã đến rồi, mời cậu và Trần Tri Diễn ngày mai qua nông trại chơi, tối nay thì về ăn cơm cùng mọi người.
Trần Tri Diễn hỏi Giang Dục, Giang Dục lắc đầu từ chối: "Tôi không đi."
"Là không đi ăn cơm đúng không? Để tôi bảo với mẹ một tiếng."
"Nông trại cũng không đi."
"Được."
"Nếu cậu muốn đi thì tự đi đi."
"Không đi, ở nhà với cậu."
Giang Dục nằm ườn trên ghế sofa: "Đừng ở nhà với tôi, cậu muốn đi thì cứ đi đi."
Trần Tri Diễn ôm cậu vào lòng, cười hỏi: "Sao Tiểu Bảo trông bực bội thế? Ai chọc cậu à? Cái nông trại này trước đây tôi từng nhắc với cậu rồi, một nửa là sản xuất nông nghiệp, một nửa là chăn nuôi. Có rất nhiều loại trái cây, còn có gà vịt ngỗng, bò dê—"
"Được rồi, tôi đi."
Không cho đi cũng phải đi.
Có trái cây đúng không? Ăn sạch sành sanh luôn!
Có gà vịt ngỗng đúng không? Hù cho chúng nó sợ chết khiếp luôn!
"Sao lại thay đổi ý định nhanh thế?"
"Không được à?"
"Tất nhiên là được. Vậy giờ chuẩn bị một chút, chúng ta ra ngoài ăn tối." Trần Tri Diễn nhắn lại cho Mộ Sơ Hạ, bảo có việc bận, ngày mai sẽ qua nông trại, bảo Trần Song gửi định vị cho hắn.
Giang Dục không hiểu, rồi chợt nhận ra là Trần Tri Diễn cảm thấy nấu cơm cho cậu quá phiền phức.
Ở trước mặt Trần Tri Diễn, cậu không giấu nổi suy nghĩ trong lòng. Nghĩ vậy là hỏi ngay.
Trần Tri Di Diễn nói chẳng phiền chút nào. Dù sao cũng không chỉ nấu cho Giang Dục, hắn cũng phải ăn, chẳng qua là làm nhiều hay ít mà thôi.
Hắn còn nói muốn đưa Giang Dục đến nhà hàng, đi xem phim.
Giang Dục vẫn không nhịn được mà hỏi: "Đây chẳng phải là chuyện người ta làm khi hẹn hò sao?"
Trần Tri Diễn "ừ" một tiếng, cầm áo khoác của Giang Dục, đi tới trước mặt cậu rồi nắm lấy tay cậu: "Tôi muốn hẹn hò với cậu."
"...Không được."
Giang Dục đứng im tại chỗ không nhúc nhích, nhìn chằm chằm Trần Tri Diễn: "Không được."
Bầu không khí xung quanh bỗng chốc trở nên yên ắng, trong vài giây im lặng ấy, Trần Tri Diễn đang suy đoán, hắn nói: "Không có ai biết chúng ta đang hẹn hò đâu."
Nói cũng đúng, hai thằng con trai cùng nhau đi xem phim thì nhiều vô số kể, chỉ cần không nắm tay, không ôm ấp, người khác sẽ chỉ tưởng họ là anh em chí cốt mà thôi.
Giang Dục do dự bước ra khỏi cửa nhà: "Ồ."
Trần Tri Diễn khóa cửa lại, dắt tay Giang Dục vào thang máy: "Tiểu Bảo, giấu giếm mối quan hệ của chúng ta là tôi không có trách nhiệm với cậu."
"... Không cần chịu trách nhiệm đâu, cứ như vậy đi."
Giang Dục nói, "Cũng không làm lỡ chuyện sau này cậu tìm bạn gái."
Trần Tri Diễn cụp mắt nhìn Giang Dục, nghiến răng nói: "Còn dám nói mấy lời như thế nữa, tôi hôn chết cậu."
"......"
"Cậu không muốn cho người khác biết là vì bản thân cậu đang sợ hãi."
"...Ai sợ chứ!"
"Giang Dục, sợ hãi cũng có thể biểu hiện ra trước mặt tôi, không cần giả vờ như không sao cả. Tôi sẽ không cười nhạo cậu đâu." Trần Tri Diễn bóp nhẹ ngón tay Giang Dục.
"Tôi phải chịu trách nhiệm với cậu—"
Giang Dục ngắt lời hắn, vẫn là câu nói kia: "Không được nói."
"Ừm... không nói, nhưng sau này chắc chắn phải nói cho họ biết, chúng ta tìm một thời điểm thích hợp, có được không?"
Giang Dục im re.
Trần Tri Diễn cũng không ép cậu, bắt đầu chuyển đổi đề tài, hỏi cậu muốn ăn cái gì, đi nhà hàng Trung hay nhà hàng Tây.
Giang Dục bảo nhà hàng Trung, Trần Tri Diễn liền gọi rất nhiều món hợp khẩu vị mà cậu thích ăn.
Lúc bước ra khỏi nhà hàng, gió thổi có chút se lạnh, trên cánh tay Trần Tri Diễn đang vắt chiếc áo khoác của Giang Dục, hắn hỏi Giang Dục bây giờ có mặc không, Giang Dục không mặc.
Lái xe đến trước cửa rạp chiếu phim, Giang Dục đi vào trong, nhận ra Trần Tri Diễn vẫn đang dắt tay mình liền muốn giãy ra.
Trần Tri Diễn nắm rất chặt, thậm chí hắn còn đổi thành kiểu mười ngón đan khít vào nhau.
Giang Dục không có cách nào, chỉ đành kéo khẩu trang lên cao hơn, lại có chút hối hận vì lúc ra ngoài không cầm theo mũ.
Mua một ít bắp rang bơ, Giang Dục đi theo Trần Tri Diễn vào phòng chiếu, ngẩng đầu nhìn lên thấy trên đó chạy dòng chữ "Phim tình cảm", đầu óc cậu như sắp nổ tung: "Sao cậu lại chọn cái này?"
"Tôi chỉ là muốn cùng cậu xem—"
"Câm miệng."
Vé cũng đã mua rồi, phía sau còn có bao nhiêu người như thế, Giang Dục bước vào trong mà như đi ra pháp trường vậy, hai đứa bọn họ ngồi ở hàng ghế cuối cùng.
Nhìn thấy nhân vật chính trong phim hôn nhau, Giang Dục lập tức quay đầu đi không nhìn nữa, lúng túng dụi dụi vành tai, muốn vứt hết mấy cái hình ảnh trong đầu ra ngoài.
Khó khăn lắm mới quay đầu lại được, thế nhưng lại thấy mấy đôi tình nhân ở vài hàng ghế phía trước đều đang ôm hôn nhau, còn Trần Tri Diễn thì đang nhìn cậu, ánh mắt vô cùng nóng bỏng.
Giang Dục vỗ mạnh vào mu bàn tay Trần Tri Diễn: "Không được!"
Trần Tri Diễn hỏi: "Không được sao còn ám chỉ?"
"?"
"Cậu sờ tay tôi."
"......" Hủy diệt đi, mệt quá rồi.
Chín giờ.
Bộ phim kết thúc.
Giang Dục và Trần Tri Diễn thuận theo dòng người bước ra ngoài.
Trời đã tối hẳn, người cũng đông, ai cũng có hai tay hai chân như nhau.
Hình như bọn họ cũng chẳng có gì quá đặc biệt.
"Lúc nãy trong phòng chiếu, Tiểu Bảo có thấy phía trước bên trái cũng có một cặp tình nhân giống như chúng ta không?"
"...Ai là tình nhân với cậu chứ."
"Nói lại lần nữa xem."
"... Cậu bảo tôi nói là tôi phải nói à? Vậy chẳng phải tôi mất hết mặt mũi sao?"
Giang Dục nói xong, suốt mấy giây sau đó đều không nghe thấy Trần Tri Diễn lên tiếng nữa, lông mi cậu run rẩy vài cái: "Chúng ta... vốn dĩ đâu có tính là vậy."
Lúc này hai người đã đi đến bên cạnh xe, Trần Tri Diễn mở cửa ghế phụ để Giang Dục lên xe, cài dây an toàn cho cậu.
Sau đó hắn chống tay lên ghế ngồi, dịu giọng hỏi: "Chỗ nào không tính?"