"Không đâu."
"Không đâu là mấy giờ?"
"Sáu giờ." Trần Tri Diễn mỉm cười nói, "Bình thường tôi đều thức dậy vào giờ này, Tiểu Bảo lo tôi mệt à?"
"Mơ đi! Ngủ!" Giang Dục nghiêm túc dặn dò: "Ngày mai không được nói thích tôi nữa đâu đấy. Người ta cười cho thối mũi."
Trần Tri Diễn không trả lời.
Cậu chọc chọc vào cơ bụng của Trần Tri Diễn: "Đừng có im re như thế."
"Hửm, Tiểu Bảo đừng trêu tôi nữa, tôi chịu không nổi đâu."
"...Ngày mai không được nói thích tôi."
"Không được nói?" Trần Tri Diễn kéo lại vạt áo bị cuộn lên ở eo sau của Giang Dục, hỏi: "Vậy có thể làm không?"
"Làm cái gì?" Giang Dục lập tức che mông, chuông cảnh báo vang lên inh ỏi. "Không được! Tôi từ chối!"
Trần Tri Diễn bật cười vùi đầu vào ngực cậu, khiến Giang Dục buộc phải ngửa cổ lên. "Tôi đã nói rồi, sẽ không ép buộc cậu. Điều tôi nói có thể làm... là ôm, nắm tay và hôn."
"...Cũng không được."
"Cũng không được à..." Trần Tri Diễn thở dài. "Vậy tôi không thể không nói thích cậu rồi."
Giang Dục sắp xù lông đến nơi, cậu cảm thấy Trần Tri Diễn chẳng hiểu tiếng người: "Đừng có giở trò vô lại."
"Nhưng tôi thích Tiểu Bảo mà. Không cho nói thì chỉ có thể làm thôi, Tiểu Bảo không cho tôi nói, cũng không cho tôi làm, tôi sẽ nghẹn chết mất."
"...Không được gọi tôi là Tiểu Bảo, cậu chỉ được gọi tên tôi thôi."
"Dục Dục."
"...Gớm quá, làm ơn gọi cả họ lẫn tên tôi đi."
"Được rồi Tiểu Bảo."
"...Tôi mệt rồi."
"Vậy ngủ đi."
"Khoan đã," Giang Dục ngẩng đầu lên từ trong ngực hắn, "chẳng phải chúng ta định ngủ riêng rồi sao?"
Sao cậu lại chui vào lòng Trần Tri Diễn rồi?
Lại còn nằm chung giường, đắp chung chăn, ôm nhau như thế này nữa.
Thế thì khác quái gì đêm qua đâu?
"Tôi đã bao giờ đồng ý ngủ riêng với cậu đâu." Trần Tri Diễn nói xong liền ấn đầu Giang Dục vào ngực mình, đầu ngón tay bắt đầu trượt xuống dưới, "Còn nói nữa là chỉ có thể để cậu thích nghi trước thời hạn thôi đấy."
"Ấy ấy ấy, cái tên này!" Giang Dục hoảng hốt kêu lên.
Nhưng Trần Tri Diễn chỉ bóp nhẹ phần thịt mềm bên hông cậu, rồi bắt đầu vỗ lưng như dỗ trẻ con ngủ, bảo: "Tiểu Bảo ngoan, ngày mai mua đồ ăn ngon cho cậu."
..Xì.
Ai thèm chứ.
Sáu giờ rưỡi ngày hôm sau, Giang Dục ngửi thấy thoang thoảng mùi thức ăn.
Mắt còn chưa mở hẳn, cậu đã xỏ dép xuống giường.
Vừa mở cửa ra nhìn thấy Trần Tri Diễn đang ở trong bếp, cậu tỉnh táo hơn đôi chút, liền "rầm" một tiếng đóng chặt cửa lại, lưng tựa vào cửa chớp chớp mắt.
Trong đầu lập tức hiện lên nụ hôn ở phòng tắm tối qua, khuôn mặt lại bắt đầu đỏ lên một cách chẳng có tiền đồ.
Cậu đi tới trước tủ quần áo để tìm đồ, bình thường toàn là tiện tay vớ đại một bộ, lúc này đứng ở đó, nhìn bộ nào cũng thấy không vừa mắt.
Đỏ không được.
Xanh không được.
Tím cũng không được.
Nhìn đống quần áo tông màu nhạt của Trần Tri Diễn, cậu chọn tới chọn lui rồi rút ra một chiếc áo thun ngắn tay màu trắng, đơn giản mộc mạc cứ như thể mình không có quần áo để mặc vậy, rõ ràng bên trong còn nhiều đồ như thế cơ mà.
Khó khăn lắm mới mặc xong, Giang Dục lại thấy không ổn.
Bên ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, cậu luống cuống tay chân cởi phăng ra, ném ngược trở lại tủ quần áo rồi mặc vào chiếc áo sơ mi màu đỏ sẫm mà ngày thường cậu thích nhất.
Cộc cộc.
"Tiểu Bảo tỉnh chưa?"
Giang Dục theo bản năng đáp lại: "Chưa... chưa tỉnh!"
Nói xong chính cậu cũng thấy cạn lời với mình.
Trần Tri Diễn vẫn mặc tạp dề, cứ thế mở cửa bước vào.
Khóe môi còn mang theo ý cười.
Mục tiêu rõ ràng.
Từng bước tiến lại gần Giang Dục.
Giang Dục lùi lại: "Cậu đừng có qua đây."
Trần Tri Diễn không nghe, hoặc có thể nói hắn chỉ làm những chuyện mà bản thân hắn muốn làm.
Chụt.
Trán Giang Dục bị hôn một cái, "...Tôi còn chưa rửa mặt."
"Thế thì cũng sạch, Tiểu Bảo từ đầu đến chân đều sạch sẽ cả."
"...Xin hỏi bệnh sạch sẽ của cậu bay đi đâu mất rồi?"
"Không tồn tại với cậu."
"Nếu không, tôi cũng sẽ không cho phép cậu tè lên gối của tôi."
"Cậu nói linh tinh cái gì thế?!"
Mắt Giang Dục trợn tròn, "Cậu đừng có ngậm máu phun người, tôi chưa bao giờ tè dầm!"
"Có thể tè."
"Tè cái đầu cậu ấy!" Giang Dục còn chưa kịp thay quần, lách người từ bên cạnh chạy tót ra cửa, mắng Trần Tri Diễn b**n th**, mắng Trần Tri Diễn không biết xấu hổ, mắng Trần Tri Diễn là một con chó.
Trần Tri Diễn chẳng mảy may tức giận, còn bảo mình có thể sủa "gâu gâu" cho Giang Dục nghe, có điều phải đợi đến buổi dạy gội đầu tối nay thì mới sủa.
Giang Dục lớn tiếng bảo hắn bình thường lại đi.
Hắn nói không bình thường nổi.
Còn vô cùng tự giác giải thích rằng tình trạng hiện tại của mình giống như con công xòe đuôi cầu bạn tình.
Bảo Giang Dục cứ đơn giản hiểu là "đ*ng d*c".
Trước đây Giang Dục nói hai chữ "đ*ng d*c", hắn còn nổi giận.
Giờ tự mình dùng để hình dung bản thân.
Đúng là phong tao ngút trời, xứng đáng với danh hiệu làm màu ngầm, mà lại còn là kiểu làm màu ra mặt nữa chứ.
"Aaaa cậu câm miệng lại cho tôi!" Giang Dục lấy ngón tay bịt chặt tai rồi chạy tót vào nhà vệ sinh.
Sáu giờ năm mươi phút.
Giang Dục với khuôn mặt hầm hầm bị Trần Tri Diễn kéo vào trong bếp, nơi này không biết đã được kê thêm một bộ bàn ghế đơn giản từ lúc nào.
"Cậu ăn trước đi, bây giờ tôi bắt đầu làm bánh ngô nướng phô mai, nếu không lát nữa sẽ không còn giòn nữa."
Giang Dục không thèm lên tiếng, cầm đũa lên là ăn cắm đầu cắm cổ.
Sức ăn của cậu lớn, tối hôm qua không ăn được bao nhiêu, nửa đêm còn bị đói đến tỉnh cả người một lần.
Ăn xong một chiếc bánh mì kẹp lớn coi như cũng lót được dạ, uống hai ngụm sữa tươi, cậu ngước đầu nhìn động tác ngay ngắn trật tự của Trần Tri Diễn, cái hầu kết từng bị Trần Tri Diễn hôn qua kia không tự chủ được mà lăn lăn vài cái.
Nghe thấy hắn nói "đợi thêm một lát nữa là có thể ăn rồi", cậu liền luống cuống cúi đầu nhét bánh nếp đường nâu vào miệng.
Phần nhân bên trong hơi nóng, tuy không đến mức làm bỏng miệng nhưng vẫn khiến cậu phải hít hà đảo qua đảo lại miếng bánh trong miệng như đang rang lạc vậy.
Trần Tri Diễn quay đầu lại thấy Giang Dục như thế, liền lật mặt chiếc bánh ngô nướng phô mai lại, vặn lửa nhỏ xuống, rút hai tờ khăn giấy cúi người bảo cậu nhổ ra.
Kèm theo một tiếng "ực".
Giang Dục nuốt chửng luôn rồi.
Trần Tri Diễn bóp hai bên má cậu: "Vẫn nóng lắm sao?"
"Tôi sợ lúc ăn lớp vỏ sẽ mềm nên mới làm món này sau. Biết thế đã làm trước rồi."
"Mở miệng ra tôi xem nào."
Giang Dục lùi lại. "Không nóng."
Trần Tri Diễn lại đưa tay tới. "Để tôi xem."
"Thật sự không nóng. Không phải... thật sự không bị bỏng."
Trần Tri Diễn không tin.
Hắn cầm một miếng bánh nếp đường đỏ cắn nửa cái.
Cảm nhận được nhiệt độ của nhân bánh xong liền nhổ ra.
Sợ Giang Dục đồng cảm với cảm giác của mình, hắn nhíu mày.
"Nóng như thế này đấy."
"Mở miệng ra cho tôi xem."
...Mở cái gì mà mở. Mẹ nó ăn bao nhiêu thứ như vậy, toàn là vụn thức ăn thôi.
Giang Dục quay đầu sang phía bên phải: "Thực sự không bị bỏng mà, hơn nữa món nóng hơn tôi cũng ăn rồi, ây da tôi đói lắm, cậu có cho ăn nữa không hả?"
"Giang Tiểu Dục, sau này ăn phải đồ quá nóng hoặc quá lạnh thì đều phải nhổ ra, đừng có nuốt chửng như thế."
"Ừm ừm ừm biết rồi."
Trần Tri Diễn thổi thổi nửa miếng còn lại rồi đút cho Giang Dục, sau đó hắn đứng dậy đi xem bánh ngô nướng, may mà chưa bị khét.
Giang Dục nhai hai cái mới phản ứng lại được đây là miếng bánh Trần Tri Diễn đã cắn qua.
Cậu tự nhủ trong lòng, thôi bỏ đi, Trần Tri Diễn ưa sạch sẽ, miệng lại thơm, cắn qua cũng chẳng sao, không được lãng phí thức ăn.
Thế là cậu lại tiếp tục nhai, nhai nhai một hồi đột nhiên lại phản ứng kịp, vừa rồi Trần Tri Diễn gọi cậu là gì ấy nhỉ?
Giang Tiểu Dục?
Đáng ghét.
Lại còn đặt cho cậu một cái tên đáng yêu đến thế này.
˶>ಲ<˶
Đừng để cậu nghe thấy Trần Tri Diễn gọi cậu như thế này ở bên ngoài, bằng không cậu sẽ nổi giận cho xem.
"Nếm thử cái này đi." Trần Tri Diễn đặt bánh ngô nướng phô mai và ngô ngọt xào lên chiếc bàn nhỏ trước mặt Giang Dục.
Giang Dục nói: "Cậu cũng ăn đi."
"Tiểu Bảo đang quan tâm tôi đấy à?"
"...Không hề, chỉ là không muốn đi học muộn thôi."
"Ồ~ Hóa ra Tiểu Bảo muốn đi học cùng tôi."
"...Cậu nói nhiều quá đấy, ăn hay không thì bảo!"
Trần Tri Diễn cọ cọ vào vành tai đang ửng đỏ của Giang Dục: "Ngoan lắm."
"......"
Giang Dục cảm thấy mình lại sắp chịu không nổi rồi.
Cậu ăn thật nhanh, dọn đĩa bát rồi đi đánh răng súc miệng.
Cậu có hơi không thể nhìn thẳng vào tuýp kem đánh răng vị cam được nữa, liền đổi sang vị chanh.
Trước đây đánh răng hai phút là giải quyết xong, bây giờ thì ba phút, bốn phút, hận không thể đổi kem đánh răng thành nước hoa rồi xịt thẳng vào miệng.
Ờ thì...
Cậu làm gì có suy nghĩ như thế chứ.
...
7 giờ 20 phút.
Giang Dục ngồi trên ghế sofa phòng khách đợi Trần Tri Diễn, cậu đã đeo sẵn chiếc túi đeo chéo rồi, hai tay nắm chặt lấy dây đeo, đang thẫn thờ tháo lỏng tâm trí.
Vừa nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu lại một cái đã bị giữ cằm hôn ngay chính diện.
"Ưm."
"Vị chanh..." Trần Tri Diễn cười khẽ. "Tiểu Bảo biết tôi thích mùi này nên mới dùng loại kem đánh răng này sao?"