Trần Tri Diễn đặt cậu xuống, lại hôn thêm một cái rồi mới nói: "Được."
"...Cậu nghiện rồi đúng không?"
"Ừm, nghiện rồi." Trần Tri Diễn đặt Giang Dục xuống đất, đội mái tóc còn ướt đi ra ngoài. Trước khi đóng cửa, hắn nói sẽ không quấy rầy Giang Dục tắm rửa, đi lấy quần áo cho cậu.
Từ lúc được đặt xuống cho đến khi hắn bước ra ngoài, Giang Dục chưa từng ngẩng đầu lên.
Vừa nghe tiếng cửa đóng lại, cậu lập tức chạy tới khóa trái cửa, lao đến bồn rửa mặt vốc nước rửa mặt liên tục.
Thế nhưng nhiệt độ trên mặt vẫn chẳng thể hạ xuống.
Trần Tri Diễn có bệnh nặng rồi, đối với một thằng đàn ông như cậu mà cũng có thể hôn một cách ngon lành như vậy.
Giang Dục mím mím môi, vị cam trong miệng đã nhạt đi rất nhiều, thay vào đó là vô số hơi thở xa lạ, tất cả đều thuộc về Trần Tri Diễn.
Vừa rồi trong lúc mơ màng, hình như cậu nghe thấy Trần Tri Diễn khen môi cậu ngọt, cảm giác nụ hôn nhân đôi...
Cậu cúi đầu nhìn thoáng qua, bỗng nhiên tai lại đỏ bừng lên.
Ngước đầu nhìn bản thân với gương mặt đỏ ửng trong gương, cậu không biết nên đưa ra phản ứng thế nào, cho đến khi tiếng gõ cửa vang lên mới hoảng loạn hoàn hồn.
"Cái gì đấy!"
"Mở cửa chút đi, đưa đồ ngủ cho cậu."
"Hả? Ờ..." Giang Dục đứng sau cánh cửa, chỉ hé ra một khe hở nhỏ, sau khi nhận lấy quần áo liền lập tức đóng chặt và khóa trái lại.
Đến khi tắm rửa xong đi ra, Trần Tri Diễn đã nấu cơm xong xuôi.
Hắn bảo Giang Dục ăn trước, còn bản thân thì đi tắm.
Đương nhiên Giang Dục sẽ không khách sáo với hắn, cậu nhanh chóng giải quyết xong xuôi rồi ôm một chiếc chăn cùng một chiếc gối ném ra ngoài, đi về phòng ngủ.
Vài phút sau, Trần Tri Diễn gõ cửa, cậu nói: "Cậu ngủ phòng bên cạnh đi."
Trần Tri Diễn ôm gối: "Tại sao?"
"Không tại sao cả, không muốn ngủ cùng cậu."
"Cậu mở cửa ra đi, chúng ta nói chuyện hẳn hoi."
"Bây giờ đang nói chuyện hẳn hoi đây." Nếu mà mở cửa ra, Giang Dục cảm thấy mình chắc chắn lại bị hôn tiếp, chịu không nổi mất.
Đợi đến khi bên ngoài không còn động tĩnh gì nữa, Giang Dục mới trở lại giường. Cậu tắt đèn, ở trong bóng tối cắn chăn tiếp tục bực bội.
Đều tại Trần Tri Diễn ôm cậu quá chặt, không trốn thoát được.
Nếu không...
Cậu tuyệt đối không thể chấp nhận việc hôn Trần Tri Diễn đâu.
A a a...
Phiền chết đi được.
Nằm trên giường suốt một tiếng đồng hồ, Giang Dục vẫn không ngủ được.
Đều tại Trần Tri Diễn nói thích cậu, mắc mớ gì phải nói thích cậu chứ, làm cho người ta tâm thần bất định, lại còn muốn đi vệ sinh nữa.
Cậu bò dậy, không bật đèn, nương theo ánh sáng hắt vào từ bên ngoài để lần mò đi vào nhà vệ sinh.
Sau khi đi xong, vừa đến cửa phòng ngủ đã nhìn thấy Trần Tri Diễn đang ngồi trên ghế sofa.
Giang Dục giật nảy mình: "Sao cậu lại ở đây?"
"Muốn ngủ với cậu." Trần Tri Diễn nói, "Cậu không cho tôi ngủ cùng, tôi không ngủ được."
Cái giọng điệu quái quỷ gì thế này?
Giả vờ đáng thương cái gì chứ?
Đừng tưởng cậu sẽ......
"Cậu phải đảm bảo là cậu không được hôn tôi nữa."
"Tôi đảm bảo." Trần Tri Diễn ôm gối đi về phía Giang Dục, dùng một tay bế cậu lên, tiện tay đóng cửa rồi vô cùng thành thạo nằm lên giường.
Thấy Giang Dục nhích về phía bên kia, hắn vươn tay vớt một cái, Giang Dục lại rơi vào lòng hắn.
Nơi gáy truyền đến một cảm giác ấm áp thoáng qua rồi biến mất, đồng thời bờ môi Giang Dục cũng cảm nhận được xúc cảm, "...Cậu vừa mới đảm bảo là không hôn tôi cơ mà."
"Tôi phạm lỗi rồi."
"Vậy thì phạt tôi tối mai dạy cậu gội đầu."
"...Không! Cần!"
Trần Tri Diễn cọ cọ vào sau tai Giang Dục, cọ đến mức cả người cậu như b*n r* tia lửa điện.
Cậu "ây ây" hai tiếng rồi ôm tai né tránh, quay đầu cảnh giác nhìn Trần Tri Diễn: "Lại làm cái gì đấy."
"Thích cậu."
Lông mi Giang Dục run rẩy: "Câm miệng, không được nói."
"Không kiềm chế được, tôi quá thích cậu rồi, giống như muốn hôn cậu vậy," Trần Tri Diễn vừa nói vừa "chụt chụt" hai cái lên mặt Giang Dục rồi mới nói tiếp, "Cũng không khống chế nổi."
"...Cậu đang chiếm tiện nghi của tôi."
"Xin lỗi."
"...Rốt cuộc xin lỗi là kim bài miễn tử đúng không? Cậu tưởng cậu xin lỗi xong là tôi sẽ không tức giận chắc? Tôi là đàn ông, cũng có cái bộ phận giống hệt cậu, cũng không biết sinh con, mẹ cậu ngày nào cũng bảo muốn bế cháu nội, ông đây biết đào đâu ra một đứa trả cho bác ấy hả?!"
Giang Dục cảm thấy mình lại bắt đầu kiểu cách rồi, bởi vì mắt cậu hơi đỏ lên.
May mà trong phòng không bật đèn, Trần Tri Diễn không nhìn thấy.
Cậu dùng ngón tay chọc chọc vào ngực Trần Tri Diễn, nhấn mạnh từng chữ: "Nói lại lần cuối cùng, không được hôn tôi! Không được ôm tôi! Không được... nói thích tôi! Ngày mai cậu dọn đồ về ký túc xá đi, đừng qua lại với tôi nữa, nghe rõ chưa?"
"Nghe rõ rồi." Giọng Trần Tri Diễn rất nhẹ, nhưng thái độ lại vô cùng cứng rắn bày tỏ lập trường của mình, "Nhưng tôi không có cách nào giữ khoảng cách với cậu được, không thể tách rời khỏi cậu. Mẹ tôi muốn bế cháu nội thì có thể đi thi lấy chứng chỉ bảo mẫu, bà ấy không thể làm khó cậu được. Có điều nếu chúng ta cố gắng một chút... cũng chưa chắc không có được."
"?" Giang Dục suýt chút nữa thì tức đến bật cười, "Cậu có chỗ để mang thai à?"
"Tôi không có."
"Nhưng cậu có."
"Cậu mới có ấy!"
"Tôi là đàn ông đấy đại ca!"
"Ngay cả chuyện... chuyện đó với cậu... tôi cũng... cũng không làm được..." Nói đến đây.
Giang Dục xấu hổ đến mức che mặt, nhỏ giọng:
"Đừng làm khó tôi nữa."
Cả đời này cậu cũng không thể sinh ra được.
Trần Tri Diễn nghe thấy câu nói lắp mơ hồ của Giang Dục, mất một lúc mới hiểu cậu đang ám chỉ điều gì.
Nghe hơi thở rối loạn của cậu, hắn đưa tay vòng qua lưng, vỗ nhẹ.
"Quên mất Tiểu Bảo không hiểu những chuyện này."
"Vậy tối nay tôi dạy cậu."
Giang Dục vừa nghe tới chữ "dạy" đã thấy da đầu tê dại.
Cậu nắm lấy cánh tay hắn.
"...Tôi không học."
"Không thực hành."
Không thực hành là gì?
Giang Dục không hiểu.
Trần Tri Diễn vuốt nhẹ dọc sống lưng cậu.
Cảm giác ngứa ngáy khiến Giang Dục vô thức nép sát vào lòng hắn.
Giây tiếp theo, mắt cậu trợn tròn, cậu đẩy Trần Tri Diễn ra. Người sau thuận thế thu tay về, một lần nữa đặt lên eo Giang Dục, giọng nói trầm thấp khàn khàn: "Chỗ này có thể làm được."
Giang Dục ngớ người.
Ngay sau đó, cả khuôn mặt đều bắt đầu nóng bừng lên, cậu không thể tin nổi nhìn Trần Tri Diễn, con ngươi đều đang chấn động dữ dội.
Trần Tri Diễn áp trán vào trán cậu, lại nói một lần nữa: "Chỗ này có thể làm được."
"Mẹ nó cậu lừa ai đấy?! Tôi biết ngay là cậu đang trêu đùa tôi mà!" Giang Dục hoàn toàn không thể bình tĩnh nỗi.
Trần Tri Diễn ôm lấy cậu, đắp chiếc chăn mỏng cho cậu: "Không có lừa cậu."
"Không được!"
"Hiện tại chưa chấp nhận được cũng không sao."
"Cái gì mà hiện tại chưa chấp nhận được, ông đây sau này cũng không chấp nhận được, cậu đi tìm người đàn ông khác đi, tuyệt đối không được, không thể nào, hoàn toàn không thể nào, tôi không tin, cậu chắc chắn đang lừa tôi, chỗ đó... dơ, tóm lại là, không được!"
Kiến thức gội đầu ít ỏi của Giang Dục đều là do năm ngoái vô tình nhìn thấy Trần Tri Diễn ở trong phòng tắm...
Bây giờ nghe thấy lời này, cậu hận không thể tháo tai mình ra rửa cho sạch rồi trốn đi thật xa, sợ Trần Tri Diễn thật sự đối xử với mình như thế.
Chưa nói đến việc chuyện đó khó chấp nhận đến mức nào, chỉ riêng việc cậu và Trần Tri Diễn có thể cộng cảm... Thế chẳng phải là tự mình làm chính mình sao!
"Không dơ."
"Cậu câm miệng, từ bây giờ trở đi không được nói chuyện nữa!"
Trần Tri Diễn nhận ra sự căng thẳng của Giang Dục.
Hắn bóp nhẹ sau gáy cậu.
"Tiểu Bảo đừng sợ, tôi sẽ không ép buộc cậu đâu, ngủ đi, muộn lắm rồi, sáng mai muốn ăn gì nào?"
Giang Dục rụt vai lại không cho hắn bóp, tùy tiện nói: "Gì cũng được."
"Bánh ngô nướng phô mai, bánh mì kẹp sừng bò, trứng ốp la đông trùng hạ thảo, bánh nếp đường nâu, mấy món này được không? Làm thêm một phần salad hạt diêm mạch nữa, bánh bao kim sa có ăn nữa không?"
"Ăn."
"Được."
"Còn muốn ăn xíu mại nữa."
"Tối mai làm."
Giang Dục nghĩ đến một loạt món ăn sáng mà Trần Tri Diễn vừa liệt kê, hỏi: "Có phải sáng mai cậu phải dậy rất sớm không?"