"Giải thích cái gì?"
Không hiểu sao Giang Dục lại bắt đầu căng thẳng. Cậu nâng ly rượu lên uống cạn một hơi, bất ngờ bị sặc, lập tức ngậm miệng nín thở vài giây mới miễn cưỡng nuốt được cơn ho xuống, không để lộ ra chút yếu thế nào.
Trần Tri Diễn bước đến trước mặt Giang Dục, cúi đầu nhìn cậu, nghiêm túc tìm kiếm đáp án: "Giải thích vì sao lại bỏ chạy, vì sao lại uống rượu, vì sao... lại gọi nhiều cô gái như vậy."
Vì đứng quá gần, Giang Dục phải ngả người ra sau. Trần Tri Diễn cứ thế nhìn cậu, không cử động, cũng không hỏi thêm câu nào nữa.
Giang Dục nuốt ngụm rượu trắng cay nồng cuống họng xuống, vừa há miệng nói một chữ đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người mình.
Cậu vội vàng vặn người kéo giãn khoảng cách, quay đầu đi, giọng lớn hơn lúc nãy, "Tôi là một thằng đàn ông bị cậu thích, đương nhiên là sợ hãi nên mới trốn đi rồi. Uống rượu thì sao chứ? Bản thân tôi vốn đã thích uống rượu rồi. Còn về mấy cô ấy, xu hướng tính dục của tôi rất bình thường, không uống với cô gái thì uống với cậu chắc?"
Trần Tri Diễn chỉ im lặng nhìn chằm chằm Giang Dục.
Ánh mắt ấy khiến Giang Dục phải bấm chặt ngón tay vào ghế sofa. Một lúc lâu sau, hắn khẽ nói, "Cậu đang sợ hãi."
Bàn tay ấm áp của hắn phủ lên mu bàn tay Giang Dục, siết nhẹ với lực độ vừa phải, cả người như muốn ôm trọn Giang Dục vào lòng, "Tiểu Bảo, cậu đang sợ cái gì chứ? Cậu thích tôi lâu như vậy, dễ dàng đồng cảm với nỗi đau của tôi, còn tôi thì—"
"Ai mẹ nó thích cậu chứ?!" Lông mi Giang Dục chớp lên hạ xuống với tần suất rất nhanh, nhanh đến mức có thể quạt cho Lý Tiểu Hoa bị cảm lạnh luôn được.
Cậu cảm thấy Trần Tri Diễn thật quá vô lý, "Vốn dĩ tôi chẳng thích cậu! Đừng có dây dưa vô lý nữa được không? Nói lý lẽ chút đi!"
Trần Tri Diễn nâng một bên mặt của cậu lên, "Vậy tại sao không dám nhìn tôi?"
Giang Dục bật cười khinh khỉnh, đối diện với ánh mắt hắn, châm chọc nói, "Bảo sao dạo này cậu kỳ quái như vậy. Hóa ra là tưởng tôi thích cậu. Đường đường là nam thần trường học mà lại tự luyến đến thế. Tôi nói rồi, đời này cho dù có thích chó cũng sẽ không—"
"Giang Dục." Trần Tri Diễn bị chọc tức đến mức hơi thở cũng nặng nề hơn.
Ánh đèn trên đỉnh đầu chiếu lên gương mặt vốn gần như thánh khiết của hắn, giờ phút này nửa sáng nửa tối. Hàng mi dài đổ xuống dưới mí mắt thành bóng râm thật sâu.
Hắn nắm lấy gáy Giang Dục kéo lại gần, giọng nói như bị ép ra từ cuống họng. "Nói lại lần nữa thử xem."
Gương mặt Giang Dục vẫn đầy vẻ chế giễu, cả người mang dáng vẻ lười biếng chẳng có lấy chút xương cốt. Trần Tri Diễn lúc này nghiêm túc đến vậy, nhưng cậu lại chẳng hề để tâm, thuận miệng nói ra những lời đủ khiến người ta tức chết. "Nói lại bao nhiêu lần cũng vậy thôi. Tôi không thích cậu. Cậu với tôi—"
Một tên khốn như tôi thì dây dưa cái gì chứ?
"Về nhà."
Trần Tri Diễn cảm thấy mình sắp phát điên rồi.
Hắn bế thốc Giang Dục lên, vỗ hai cái lên mông cậu.
Giang Dục ngẩn người mấy giây.
Cho đến khi sắp đi tới cửa phòng riêng, cậu cắn mạnh lên vai hắn, giọng nói mơ hồ: "Thả tôi xuống!"
"Không thả, trốn tránh không giải quyết được bất kỳ vấn đề gì."
Lúc đến thì có một mình, lúc đi lại bị bế như thế này, lại còn là tư thế mặt đối mặt.
Giang Dục mất hết cả mặt mũi.
Nghĩ đến điều gì đó, cậu vội vàng gọi Trần Tri Diễn dừng lại, "Còn chưa trả tiền mà!"
Trần Tri Diễn bế Giang Dục quay lại trả tiền.
Sau khi thanh toán xong xuôi, hắn đặt Giang Dục vào ghế sau của xe ô tô.
Hắn vừa thẳng người dậy, Giang Dục đã quỳ bò sang định mở cánh cửa bên kia. Trần Tri Diễn tóm lấy cổ chân cậu kéo giật trở lại, giơ tay tét thêm một cái nữa, "Giang Dục, cậu thành thật chút đi."
Giang Dục cuống lên, "Tôi không về đâu! Giang Vân Đình sẽ đánh chết tôi mất!"
Trần Tri Diễn cũng lên xe, khóa chặt cả hai cửa.
Hắn ôm Giang Dục vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng cậu để cậu bình tĩnh lại, ngay cả mùi rượu trên người cậu cũng bỏ qua, hắn nói, "Tôi nói là về căn nhà thuê cạnh trường học."
"Không về! Cậu thích ở thì tự ở đi. Tiền thuê nhà tháng này tôi đóng rồi, tháng sau cậu tự đóng. Sau này cầu về cầu, đường về đường, gặp nhau coi như người xa lạ."
"Hay cho câu gặp nhau coi như người xa lạ..." Trần Tri Diễn khẽ cười, giọng khàn đặc. "Tiểu Bảo, cậu đúng là biết cách đâm vào tim tôi."
Hắn lấy chiếc cà vạt còn sót lại trên xe từ lần dự tiệc trước, buộc cổ tay Giang Dục cùng với tay vịn phía trên.
Sau đó xuống xe, ngồi vào ghế lái, đạp ga.
"Về nhà nói cho rõ ràng."
Giang Dục càng giãy giụa thì cổ tay lại càng bị siết chặt hơn. Cậu mắng Trần Tri Diễn không biết xấu hổ, tự luyến lại tự đại.
Nói rằng bản thân chỉ thấy ghét hắn.
Còn nói mình hận hắn chết đi được.
Ngay khi câu cuối cùng vừa dứt.
Trần Tri Diễn đạp mạnh chân ga.
"Cậu điên rồi à?! Đừng lái nhanh như thế!"
...
Căn hộ.
Trần Tri Diễn bế Giang Dục vào thang máy.
Giang Dục gục đầu lên một bên vai của hắn, thấy có người đi vào liền co hai cổ tay về phía trước ngực, kéo phần cà vạt bị lộ ra một đoạn bên ngoài giấu nhẹm đi, thẹn quá hóa giận nhỏ giọng nói, "Mẹ nó, tháo ra cho tôi."
Trần Tri Diễn giả vờ điếc.
Cho đến khi cửa nhà mở ra.
Giang Dục vừa được đặt xuống thì đã bị ép giữa cánh cửa và hắn.
Cậu nắm chặt hai tay thành quyền đấm liên tục vào người Trần Tri Diễn, cuối cùng lại bị hắn giữ lấy, ép l*n đ*nh đầu.
"...Hết lần này tới lần khác đều như vậy, cậu diễn tổng tài bá đạo đến nghiện rồi à?"
"Không thích tôi nghĩa là sao?"
"Nghĩa trên mặt chữ, vốn dĩ là không thích cậu!"
Trong mắt Trần Tri Diễn dường như có bão tố cuồn cuộn.
Thế nhưng lời hắn nói tiếp theo lại bình tĩnh như khoảnh khắc yên ả trước cơn giông.
"Vậy tại sao những nam sinh khác chạm vào cậu, cậu sẽ buồn nôn, còn tôi có chạm vào cậu thế nào, cậu cũng không có phản ứng gì."
"Đương nhiên là... là vì chúng ta là kẻ thù không đội trời chung!"
"Kẻ thù không đội trời chung... Tiểu Bảo không cảm thấy từ này qua miệng cậu đã biến thành thuốc k*ch th*ch rồi sao? Không có kẻ thù nào lại ngủ cùng một giường, càng không giúp nhau gội đầu, cũng sẽ không thân mật như chúng ta. Trong tâm lý học có nói, khi rất thích một người thì sẽ đặc biệt đồng cảm với nỗi đau của người đó—"
"Vậy trên Baidu còn nói khi đặc biệt ghét một người cũng sẽ đồng cảm với nỗi đau của người đó đấy! Tôi không muốn cậu bị thương chỉ vì tôi không muốn bản thân phải đau! Như vậy tôi rất thiệt thòi!"
Đáy mắt Trần Tri Diễn đỏ ngầu, "Cho nên những lời khiến người ta hiểu lầm mà cậu nói, đều chỉ là đang nghĩ cho bản thân cậu?"
"Đương nhiên rồi!" Giang Dục khẳng định chắc nịch.
Trần Tri Diễn nhìn ánh mắt bướng bỉnh của Giang Dục, giọng nói khàn đặc, "Rất nhiều biểu hiện của cậu đều đang chứng minh cậu thích tôi. Nếu không thì lúc có nam sinh tỏ tình với tôi ở trong rừng cây, tại sao cậu lại tức giận nói điều đó ảnh hưởng rất lớn đến tôi, rồi tại sao lại phải thay tôi dạy dỗ Phương Bách Chu... Giang Dục, cậu lúc nào cũng thích nói năng bậy bạ, thật cũng có thể nói thành giả. Tôi không tin, rõ ràng là cậu thích tôi."
"Đã nói bao nhiêu lần rồi, không thích—"
"Ưm..."