Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 62

Giang Dục khựng lại, cúi đầu nhìn bộ đồ trên người, liên tục chửi thề mấy câu rồi vội vàng chạy vào trong.

Cậu chẳng còn tâm trí nghĩ xem có bao nhiêu người đã nhìn thấy dáng vẻ này của mình, lập tức ném điện thoại xuống, mở tủ quần áo tìm đồ thay.

Hứa Tri Nhạc còn đang ngái ngủ, dụi dụi mắt ngồi dậy. Thấy hôm nay Giang Dục mặc kiểu đồ mềm mại đáng yêu mà trước giờ chưa từng mặc, linh cảm sáng tác biến mất tối qua bỗng chốc ùa về, hận không thể lập tức bắt tay vào vẽ.

"Anh Giang, sao hôm nay anh đến sớm thế? Lại còn vội vàng như vậy, có chuyện gì xảy ra à?"

"Đúng! Xảy ra chuyện lớn đến mức trời sắp nổ tung rồi đây!"

Trần Tri Diễn lừa cậu, nói là thích cậu.

Nghĩ mà tức chết đi được.

Trong lòng bức bối không chịu nổi, chỉ muốn đấm cho mấy cú thật mạnh.

Giang Dục vớ lấy chiếc áo sơ mi lụa màu đỏ và chiếc quần tây đen của mình rồi đi vào nhà vệ sinh thay đồ.

Cậu nặn kem đánh răng, ngẩng đầu nhìn bản thân trong gương, gần như ngay lập tức lại nghĩ đến biểu cảm của Trần Tri Diễn khi nói muốn hôn cậu vào tối qua.

Hình như sau đó cậu còn hỏi thêm một câu...

Trần Tri Diễn đã trả lời thế nào nhỉ? Trả lời cái gì cơ?

Giang Dục quên mất rồi, hoàn toàn không có ký ức gì cả.

"Lý Hành."

Lý Hành đang vò đầu bứt tai tròng chiếc áo thun ngắn tay qua đầu: "Gì thế anh?"

"Lát nữa xin nghỉ phép hộ tôi."

"Nghỉ phép gì cơ? Sao tự dưng lại xin nghỉ?"

"Nghỉ thai sản! Sắp đẻ tới nơi rồi, trong bụng toàn là cục tức đây này!"

"Toàn là khí á... thế thì xì hơi à? Anh ngồi lên bồn cầu mà xì—"

"Cút xéo giùm, cảm ơn." Giang Dục hất nước rửa mặt. Vừa bước ra ngoài, cậu đã nghe thấy tiếng chuông điện thoại của Hứa Tri Nhạc vang lên.

Cậu liền chỉ tay vào mặt Hứa Tri Nhạc: "Cái thằng nhóc lùn tịt hở tí là mách lẻo báo cáo kia, cấm được nghe máy."

"..." Hứa Tri Nhạc rụt rè rút tay lại: "Em không nghe."

"Ai gọi đấy?"

"Anh Trần ạ."

"Thử nghe xem, ông đây lập tức cho cậu nằm ngang đi ra ngoài luôn."

...Đáng sợ quá, đây là cãi nhau rồi sao?

Hứa Tri Nhạc ngậm chặt miệng không dám ho he, dịch người ra sau, dựa sát vào tường.

Chiếc điện thoại vẫn đang đặt ở bên cạnh: "Em em em không nghe đâu."

Giang Dục tìm chiếc ba lô của mình, nhét quần áo và sạc dự phòng vào trong. Lý Hành hỏi: "Anh định đi đâu thế?"

"Ra nước ngoài đi du lịch vòng quanh thế giới, tìm ba cô bạn gái về xếp đủ một bàn mạt chược, rồi sinh thêm một đội bóng rổ nữa. Sau này lúc nào không vui thì mang từng đứa ra trêu cho khóc, bắt chúng nó hát múa cho tôi xem."

"...Anh Trần sẽ tức giận đấy."

"Hắn tức giận thì liên quan gì đến tôi, đừng nhắc đến hắn nữa!" Giang Dục đeo ba lô chạy biến ra ngoài.

Điện thoại của Hứa Tri Nhạc lại vang lên lần nữa.

Cậu ta ngó đầu nhìn ra ngoài cửa, sau đó lập tức bắt máy ngay trong một nốt nhạc: "Anh Giang đến ký túc xá thay quần áo xong lại đi rồi, vừa mới đi xong, anh ấy tức giận lắm lắm luôn không cho nhắc đến anh đâu."

"...Cậu ấy đi đâu rồi?"

"Bảo là đi du lịch vòng quanh thế giới tìm ba cô bạn gái về xếp một bàn mạt chược rồi sinh thêm một đội bóng—"

"HỨA TRI NHẠC!"

Giang Dục như ma hiện hồn xuất hiện ngay cửa. Hứa Tri Nhạc run bắn cả người, vội vàng cúp điện thoại: "Em em em em có nói gì đâu."

Giang Dục cho cậu ta một trận ra trò, thay đôi dép lê dưới chân ra rồi lái xe rời đi.

7 giờ 30 sáng.

Trần Tri Diễn đến trường. Thấy trong phòng học không có ai, ngón tay hắn siết chặt, gửi tin nhắn và gọi điện thoại cho Giang Dục.

Tin nhắn vẫn gửi được, điện thoại vẫn thông, nhưng đối phương dứt khoát không thèm bắt máy.

Hứa Tri Nhạc cảm thấy sắc mặt của Trần Tri Diễn kém đến mức như thể vợ vừa mới bỏ trốn vậy.

Ờ mà không đúng, vợ hắn đúng là bỏ trốn thật rồi.

Suốt cả buổi sáng, Lý Hành ngồi trên đống lửa, Trần Tri Diễn ở bên cạnh tỏa ra hàn khí lạnh thấu xương.

Mãi mới đến giờ tan học, cậu ta mới dám hỏi: "Anh Trần, hai người... lại đánh nhau à?"

"Không có."

"Thế thế đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Trần Tri Diễn không trả lời ngay, mà hỏi ngược lại: "Cậu thấy Giang Dục có thích tôi không?"

Đây chẳng phải là câu hỏi ăn điểm tuyệt đối sao?

Lý Hành kiên định gật đầu: "Trận bóng rổ lần trước anh bị thương, anh ấy khóc bù loa bù loa lên để đòi công bằng cho anh đấy thôi. Với lại, Chu Tri Nhạc cứ lại gần là anh ấy nôn, còn anh lau tay lau miệng cho anh ấy, anh ấy có thèm né tránh cái nào đâu. Đây không phải thích thì là cái gì?"

Trần Tri Diễn chậm rãi nói: "Vậy mà sáng nay tôi nói thích cậu ấy..."

Giọng hắn nghẹn lại, siết chặt chiếc bút cảm ứng trong tay, rồi mới tiếp tục nói: "Sao cậu ấy lại tức giận đến thế, đến giờ vẫn không thèm đoái hoài gì đến tôi."

Vốn dĩ sáng nay Giang Dục không đến, mọi người trong lớp đã cảm thấy kỳ lạ lắm rồi, ôm điện thoại bàn tán trong nhóm chat suốt nửa ngày trời.

Lúc này, mấy bạn nữ ngồi phía trước nghe thấy câu này của Trần Tri Diễn, khóe miệng ai nấy đều không thể nén nổi nụ cười.

[Tất cả số 0 cấm đốt pháo hoa: Ôi trời đất ơi, hotboy trường vừa bảo sáng nay anh ấy tỏ tình với tiểu bá vương kìa!!]

[Nghe lời làm vợ hiền mới ngon: Chẳng lẽ vì vậy nên Tiểu Bá Vương mới không tới lớp sao?]

[Tiểu Nhan đáng yêu yf⑉: Sao có thể, đây đâu phải phong cách của Giang Giang. Chắc chắn là bị Trần xử lý đến không đi nổi rồi՞˶˃ᵕ˂˶՞ ]

[Tinh Khâu Cửu: Chắc là làm xong mới tỏ tình đúng không?]

[Có giỏi thì cũng tên Sầm Lâm đi: Lầu trên với lầu trên nữa nói chuyện thô thật đấy, nhưng tôi đồng ý. Cậu ấy tuyệt đối là bị "phạt" một trận ra trò rồi. Anh Trần sáng sớm tinh mơ tỏ tình với Giang Giang chắc là tính... xin lỗi hả? Khét thế.]

[♪ Khứa vào tim]: Hóa ra là thế, hèn chi lại tức giận. Mà nói mới nhớ, sống mũi của anh Trần cao như vậy, tiểu bá vương chắc là phải khóc dữ dội lắm nhỉ? Nếu không thì sao đến giờ vẫn ngó lơ anh Trần chứ?]

[Tiểu Nhan đáng yêu yf⑉: Cười chết mất. Biểu cảm của Trần tủi thân quá, Giang Giang cũng tủi thân. Chẳng ai đứng về phía cậu ấy cả, ai nấy đều hưng phấn vì tưởng tượng cảnh cậu ấy bị "trừng phạt" thôi˶˃ꇴ˂˶ ]

Hứa Tri Nhạc cố sống cố chết nén lại nụ cười mang tính co giật ở khóe miệng, bắt đầu phân tích: "Em nghĩ là anh Giang đang xấu hổ thôi, bình thường anh ấy cứ hay thẹn quá hóa giận ấy mà, chắc không phải thật sự tức giận đâu."

Rốt cuộc có phải thật sự tức giận hay không thì chẳng ai biết được, bởi vì cả ngày hôm đó Giang Dục đều không xuất hiện.

Trần Tri Diễn đã nghiêm túc tự suy xét lại bản thân, nhưng nghĩ mãi vẫn không thông, hắn vẫn muốn đứng trước mặt Giang Dục để nói cho rõ ràng.

6 giờ 05 phút chiều.

Trần Tri Diễn đến ký túc xá, ngồi xổm trong nhà vệ sinh giặt bộ đồ ngủ và đôi dép lê mà Giang Dục đã thay ra.

Lý Hành ngồi trên ghế ở bên ngoài, thuận miệng nói một câu: "Bộ đồ ngủ này của anh Giang trông đẹp mắt phết đấy chứ, đúng không Hứa Tri Nhạc?"

"Ừm, người mặc trông đáng yêu hẳn."

Nghe thấy lời khẳng định của Hứa Tri Nhạc, Lý Hành liền hỏi Trần Tri Diễn xem có link mua hàng không để cậu ta cũng đặt một bộ.

Ánh mắt Trần Tri Diễn bỗng chốc trở nên sắc lạnh, trầm giọng nói: "Không có, nhưng cậu có thể đi hỏi Giang Dục."

...Ai dám đi hỏi Giang Dục chứ?

Lý Hành giờ đã khôn ra rồi, Giang Dục đang nổi nóng, cậu ta đâu ngu mà lao lên chịu mắng.

Thế là cậu ta lập tức ngậm miệng lại ngay.

Sau khi Trần Tri Diễn giặt sạch quần áo liền đem đi sấy khô luôn, xếp gọn vào trong túi giấy, đôi dép lê cũng được hắn mang đi theo.

Đến khi quay trở lại căn căn hộ thuê, bên trong trống trơn không một bóng người, điều hòa cũng tắt ngóm.

Hắn tiếp tục gọi điện thoại cho Giang Dục, lần này trong điện thoại lại truyền đến âm thanh: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận..."

Bị kéo vào danh sách đen rồi.

Gân xanh trên mu bàn tay Trần Tri Diễn giật nảy lên, sắc mặt lạnh đi mấy phần, hắn bắt đầu tra định vị của Giang Dục.

Nửa tiếng sau.

Tại quán bar.

Giang Dục đã uống đến mức say khướt ở trong phòng bao. Đối diện với cậu là một hàng các cô gái tiếp rượu đang ngồi ngả nghiêng đông tây nam bắc.

Lúc Trần Tri Diễn đẩy cửa bước vào, cậu vẫn còn đang lớn tiếng: "Mẹ nó, yếu thế? Chưa từng uống rượu bao giờ à? Mới có mấy ly thôi mà?"

Sau đó cậu đập bàn: "Đứng dậy uống tiếp cho tôi!"

"Giang... Dục."

Bên tai vang lên giọng nói quen thuộc, Giang Dục ngẩng đầu, khựng lại.

Đầu ngón tay cậu siết chặt, vô thức đặt ly rượu xuống, giả vờ như bản thân chưa hề uống giọt nào.

Nhưng hoàn toàn không thể giấu nổi, toàn thân cậu đều nồng nặc mùi rượu. Nhìn thấy Trần Tri Diễn, giọng nói của cậu đã khàn đặc đi: "Mẹ nó chứ, tôi trốn tới tận đây rồi mà cậu vẫn tìm được à?"

Trần Tri Diễn nghiến chặt răng, cố gắng khiến giọng mình dịu lại, không dọa Giang Dục.

Nhưng dù vậy vẫn không giấu được cơn giận.

"Hừ, 12 cô gái... Tiểu Bảo chịu nổi sao? Không định giải thích à?"