Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 41

"..."

Trần Tri Diễn khẽ "Ừm?" một tiếng, dường như là ép từ trong cổ họng ra. Giọng hắn không chút nhiệt độ: "Không còn gì để nói với tôi nữa sao? Chúng ta không phải là kẻ thù không đội trời chung sao? Với tôi thì không có gì để nói à?"

Hôm nay câu "kẻ thù không đội trời chung" phát ra từ miệng Trần Tri Diễn nghe sao mà khó chịu thế không biết.

Giang Dục khoanh tay, cười nhạo nói: "Đương nhiên là kẻ thù không đội trời chung rồi, chính vì là kẻ thù nên mới không có gì để nói. Chẳng phải lúc nãy cậu cũng trò chuyện vui vẻ với cô gái kia sao?"

"... Cô gái đó là em họ tôi."

"Em họ em họ, cô ta lại là cô em họ nào của cậu nữa đây?!"

Tấu hài à?

"Trần Đan."

"..."

Quả nhiên câu "con gái lớn 18 lần thay đổi" chẳng sai chút nào.

Hồi nhỏ đen như quả trứng kho, lớn lên lại trắng đến phát sáng. Đứng đối diện cũng chẳng nhận ra là ai. Giang Dục bắt đầu nghi ngờ bản thân có hơi mù mặt.

"Cả hai lần cậu uống rượu đều là đi với cậu ta." Trần Tri Diễn khẳng định chắc nịch.

"Hardy đâu phải bạn xấu!"

Thậm chí còn chẳng tính là bạn.

Hơn nữa cũng chỉ là tình cờ gặp nhau thôi. Cái gì mà uống rượu cùng hắn, nói như thể cậu cố ý đi tìm người ta vậy.

Tin đồn chính là từ miệng Trần Tri Diễn mà truyền ra như thế đấy.

Tên đàn ông này thật sự quá đáng ghét.

"Hardy?" Trần Tri Diễn lại cười một tiếng, hỏi: "Chẳng phải hắn tên Chu Tri Lạc sao?"

"Biệt danh."

"Đến cả biệt danh của hắn cậu cũng biết, còn nói không thích hắn."

Giang Dục hoàn toàn cạn lời: "Hắn là đàn ông thì tôi thích kiểu gì? Với lại tôi thích hay không thì liên quan quái gì đến cậu? Gần đây đúng là cậu ăn nhiều muối quá nên rảnh rỗi sinh nông nổi đúng không."

Trần Tri Diễn mím môi. Sắc tối trong đáy mắt cuộn trào. Giọng nói lạnh như được nhả ra từ hầm băng.

"Cậu hao tâm tổn sức ngủ chung phòng với tôi. Nếu cậu thích đàn ông, vậy tôi không thể không nghi ngờ cậu có ý đồ khác."

"Đm?" Giang Dục nghiêng người nhìn Trần Tri Diễn, hận không thể cởi dây an toàn ra đạp cho hắn một cước: "Trần Tri Diễn, cậu có nghe hiểu tiếng người không đấy?"

"Tối nay không được ngủ với tôi."

"... Không ngủ thì không ngủ! Nói cứ như ông đây hiếm lạ lắm ấy! Cho dù ông đây có thích con trai thì cũng có một đống đối tượng xếp hàng chờ chọn, có điều cậu chắc chắn là xếp ở vị trí cuối cuối cuối cùng luôn, tôi tuyệt đối không chọn cậu!"

"Tốt nhất là như vậy."

"Mẹ kiếp... Không cho tôi ngủ cùng cậu đúng không? Tôi cứ thích ngủ cùng cậu đấy, tức chết cậu luôn! Tối nay nếu cậu mà ngủ ngon được một giấc, tên Giang Dục của tôi sẽ viết ngược lại!"

"..."

Lần này Giang Dục thật sự nổi giận.

Kiểu tóc vừa mới làm trước khi đi, sau khi về đến Trần gia đã rối tung rối mù.

Cậu ba bước gộp làm hai chạy lên phòng mình trên lầu, như để đối đầu với Trần Tri Diễn, cậu lôi chai rượu quý cất giữ đã lâu trong tủ ra, uống đến lưng chừng say rồi mới bưng ly rượu đi sang phòng ngủ của Trần Tri Diễn, chậm rãi nhấp từng ngụm.

Khi Trần Tri Diễn từ phòng tắm đi ra, Giang Dục đã uống đến mức trời đất quay cuồng chẳng biết gì nữa rồi.

Cậu còn làm đổ chai rượu, áo thun bị dính ướt một mảng, thảm trải sàn cũng ướt một vùng lớn, mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mũi, không uống mà chỉ ngửi thôi cũng khiến người ta say.

Hắn tiến lại gần rồi ngồi xổm xuống, chống khuỷu tay lên đầu gối, tùy ý vỗ nhẹ vào mặt Giang Dục: "Tỉnh táo không?"

"Rất tỉnh táo!"

"... Cậu say rồi."

Trần Tri Diễn ném chai rượu rỗng vào thùng rác, cuộn thảm trải sàn lại đem vứt vào phòng giặt là.

Giang Dục thì đang lăn lộn trên sàn gạch lạnh ngắt, cả vùng đó đều dính vệt rượu từ trên áo cậu.

Hắn cúi người, một tay luồn qua eo ôm người lên, tay kia phát cho cậu mấy cái vào mông.

"Á... Đau quá..." Giang Dục nằm sấp trên một bên vai Trần Tri Diễn, hai tay quơ loạn trong không khí. Muốn tránh cũng tránh không được.

Vùng vằng một hồi đến mức thở hổn hển.

Trần Tri Diễn đưa Giang Dục vào phòng tắm, l*t s*ch quần áo trên người cậu ra.

Cậu vẫn không chịu, vừa giãy giụa vừa phản kháng, cuối cùng ôm chân ngồi xổm ở góc bồn tắm, cằm đặt trên đầu gối đã bị cọ đến ửng đỏ, hàng mi dài bị thấm ướt, đáng thương hèn mọn quẹt nước mắt vào cánh tay.

Trần Tri Diễn nhìn chiếc áo choàng tắm bị bôi bẩn trên người mình, nghe tiếng thút thít của Giang Dục, hắn nửa quỳ trước mặt cậu, dùng đầu ngón tay lau đi nước mắt cho cậu: "Khóc cái gì?"

"Đồ tồi." Giang Dục "ngoạm" một cái cắn lấy ngón tay của Trần Tri Diễn, nói không rõ lời: "Ghét cậu chết đi được."

Trần Tri Diễn rút tay ra, ngón tay đỡ lấy cằm Giang Dục nâng lên, đối diện với hốc mắt ửng đỏ của cậu, yết hầu hắn không tự chủ được mà trượt lên trượt xuống: "Chỉ vì tôi là kẻ thù của cậu nên mới ghét tôi?"

"Ừm!"

"... Vậy cậu cứ ghét chết tôi đi, vì tiếp theo đây tôi phải tắm cho cậu." Trần Tri Diễn vừa nói vừa bắt đầu xả nước vào bồn tắm.

Giang Dục quay đầu nhìn, vừa đứng dậy định bước ra ngoài liền bị Trần Tri Diễn ôm thốc trở về.

Khoảng ba phút sau, hắn muốn đặt Giang Dục xuống, nhưng Giang Dục cứ túm chặt lấy quần áo hắn không buông.

"... Xuống đi."

"Không muốn."

"Không phải lúc nãy còn nói ghét chết tôi chết đi được sao? Rốt cuộc câu nào trong miệng cậu mới là thật lòng?" Trần Tri Diễn đưa tay ra phía sau eo mình, vòng qua cổ chân Giang Dục kéo xuống.

Kéo thì kéo ra được rồi, nhưng cánh tay Giang Dục vẫn không chịu buông.

"... Cậu ngoan một chút, tắm xong cho cậu đánh."

"Đánh cái gì?"

"Cậu muốn đánh cái gì?"

"Đánh cậu."

Ngón tay Trần Tri Diễn m*n tr*n cổ chân Giang Dục, không tự chủ được mà dùng chút lực, khiến chỗ đó đỏ lên, đáy mắt càng thêm tối tăm: "Được thôi."

Chỉ hy vọng đến lúc đó đừng có khóc lóc đòi dừng lại.

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Giang Dục rất ngoan ngoãn nằm trong bồn tắm, để mặc Trần Tri Diễn lau tay lau chân cho mình, thậm chí không cần bảo cũng tự giác ngồi quỳ ở đó để Trần Tri Diễn lau lưng.

Những giọt nước trượt dọc theo xương sống xuống dưới, lướt qua b* m*ng tròn trịa, Trần Tri Diễn bỗng nhiên khựng lại một chút, ngay sau đó vành tai đã nhuốm chút nhiệt độ.

Giang Dục đang ngửa đầu định thở hắt ra một hơi thỏa mãn thì liếc mắt thấy Trần Tri Diễn đang thất thần, cậu liền vỗ mạnh một phát xuống mặt nước, nước bắn tung tóe đầy mặt, cậu "phù phù" nhổ nước ra ngoài, nhắc nhở: "Lau lưng."

Trần Tri Diễn tiếp tục lau cho cậu, cậu thì ngửa đầu nhắm mắt.

"... Cậu thì thoải mái rồi."

Tắm xong rồi gội đầu, Giang Dục sạch sẽ thơm tho, tựa như đóa sen vừa vươn khỏi mặt nước.

Cậu muốn đi ngủ, Trần Tri Diễn không cho, lại xả thêm một ít nước cho cậu nghịch, còn bản thân thì cởi bỏ chiếc áo choàng tắm nồng nặc mùi rượu, đứng dưới vòi hoa sen xả nước.

Hắn rủ mắt nhìn một cái, rồi xách Giang Dục đang muốn nghịch xà phòng từ trong bồn tắm ra.

Giang Dục thốt lên một tiếng kinh hô.

Giây tiếp theo liền bị Trần Tri Diễn giữ chặt tay, hắn thản nhiên hỏi ngược lại: "Không phải muốn đánh sao?"

Ánh mắt Giang Dục mờ mịt, bờ vai gầy khẽ run, cảm giác tê dại lan từ đỉnh đầu xuống tận lòng bàn chân: "Ưm, đau quá... Không đúng, là, lạ quá... ơ ha... buông tôi ra."

"Không buông, chẳng phải cậu muốn đánh tôi sao?"

"Đây đâu phải là đánh... hừ."

"Đây chính là đánh."

Giang Dục khóc đến r*n r* nỉ non, bản thân chịu không nổi liền vùi chặt vào lồng ngực Trần Tri Diễn, hơi thở nóng ẩm như muốn xuyên qua da thịt thấm vào máu tủy của hắn.

Vào một khoảnh khắc nào đó, nhịp tim bỗng hẫng đi một nhịp, giống như là ảo giác, nhưng trong hoàn cảnh này hoàn toàn không thể bận tâm đến được nữa.

"Không... không đánh cậu nữa."

"Sao có thể bỏ dở giữa chừng chứ? Chẳng phải cậu luôn muốn đánh tôi khóc sao? Dùng sức đi, Tiểu Bảo."

Hai chữ cuối cùng, Trần Tri Diễn nói rất nhẹ, nhưng dường như cũng rất nặng nề, tóm lại là rất xấu xa.

Đến lúc cuối cùng, hắn cắn lên bả vai Giang Dục, không hề thu lực, để lại hai vết răng, cũng làm cho cậu có chút tỉnh táo lại.

Cậu kiễng chân ngửa đầu, nức nở lầm bầm——

"Không đánh nữa, hôn... hôn một cái..."