Rạng sáng.
Giang Dục nằm trên giường của Trần Tri Diễn. Cậu đã không còn phản kháng chuyện ngủ song song với hắn nữa. Nửa đêm cũng chẳng phải lo bị lạnh mà tỉnh giấc rồi hôm sau cảm lạnh, bởi vì Trần Tri Diễn sẽ đắp chăn cho cậu. Ăn no căng bụng nằm trên giường, cậu còn có thể sai hắn xoa bụng cho mình.
Đây chính là uy nghi của một kẻ thù không đội trời chung, Trần Tri Diễn hoàn toàn không dám phản kháng.
Đèn tắt, căn phòng lại chìm vào một mảnh tối tăm.
Trần Tri Diễn đắp chăn cho Giang Dục, cậu liền đạp ra bảo nóng quá. Trần Tri Diễn nói: "Nóng mấy cũng phải đắp kín rốn."
Giang Dục vươn vai ngáp một cái rồi xoay người đối mặt với Trần Tri Diễn. Cậu định mắng hắn vài câu, nhưng buồn ngủ đến mức chẳng mở nổi mắt, chẳng mấy chốc cả hai đã thiếp đi.
Sáng hôm sau lúc chín giờ, điện thoại của Trần Tri Diễn reo lên, nửa người Giang Dục đều gác lên người hắn, bị làm phiền liền há mồm cắn một cái.
Trần Tri Diễn tắt điện thoại, lại qua nửa tiếng nữa mới kéo Giang Dục dậy.
Giang Dục mắt nhắm mắt mở ngã nhào xuống, càu nhàu: "Báo thức của ông đây còn chưa reo, không dậy."
Trần Tri Diễn nhìn sang chiếc điện thoại còn chưa cắm dây sạc trên tủ đầu giường bên kia, hỏi: "Cậu chắc chắn là điện thoại mình đã cắm sạc rồi chứ?"
Giang Dục quay đầu nhìn, lập tức ngồi bật dậy: "Vãi chưởng, sao cậu không c*m v** hộ tôi?"
"......"
"Mà thôi kệ, điện thoại tôi sạc nhanh lắm."
Hôm nay lại phải mặc âu phục. Trên đường ngồi xe đến khách sạn, suy nghĩ của Giang Dục bay về đêm qua, cậu nghĩ, cái cộng cảm này dù thế nào cũng phải giải trừ, cái miệng này nhất định phải hôn, bằng không cứ bị Trần Tri Diễn chế giễu là nhạy cảm mãi......
Mà khoan, có phải Trần Tri Diễn vừa gọi cậu là Tiểu Bảo không?
Mẹ kiếp.
Tiểu Bảo là từ để hắn gọi đấy à?
Vô liêm sỉ.
Bước xuống xe, Giang Dục bắt đầu trưng ra bộ mặt thối như ngửi phải phân, có vẻ như đang tức giận, mà càng lúc càng tức, trên đầu như muốn dựng ngược cả lông lên, nhưng lại giống như đang thẹn thùng, vành tai bắt đầu đỏ ửng.
Vào đến khách sạn, Giang Vân Đình và Trần Ảnh An đi uống rượu tiếp khách với các đối tác, Mộ Sơ Hạ và Sở Thanh Tư dẫn hai đứa đi bên cạnh, không bao lâu sau đã cùng mấy vị phu nhân hay uống trà chiều ngày thường nói chuyện rôm rả, còn bàn nhau lần tới đi mua sắm ở đâu.
Khi nói tới Giang Dục và Trần Tri Diễn, ai nấy đều một phen kinh ngạc, khen sao bây giờ hai đứa lớn vọt lên thế này, lại còn đẹp trai như vậy.
Giang Dục tự động coi như họ chỉ khen mỗi mình, xem Trần Tri Diễn như không khí, cái miệng ngọt xớt như bôi mật.
Trần Tri Diễn rủ mắt nhìn Giang Dục đang ra vẻ ta đây, đưa tay sửa lại chiếc cà vạt bị lệch cho cậu.
Giang Dục nói đến khô cả cổ, kéo Trần Tri Diễn ra góc khuất uống nước trái cây. Uống xong nước trái cây lại muốn đi lấy rượu uống, Trần Tri Diễn xách gáy kéo cậu trở về, bưng một đĩa bánh ngọt nhỏ nhét vào miệng cậu chặn họng.
"Ngon không?"
Giang Dục gật đầu lia lịa, rồi lại bắt đầu lắc đầu, mở miệng nhận xét: "Cái này không được, nhiều kem quá, phải uống chút rượu để giải ngấy."
"... Không được uống rượu, uống nước trái cây đi."
"Vì sao chứ?"
"Vì mỗi lần cậu say rượu xong đều bắt tôi dạy cậu."
"... Nước trái cây không ngon."
"Cậu vừa mới khen ngon xong."
... Đúng là đồ không biết nhìn sắc mặt, toàn thích vạch trần người ta.
Lúc Giang Dục ăn gần xong liền dùng đầu gối huých hắn: "Đi lấy cho tôi hai cái nữa."
Trần Tri Diễn đưa ngay cái bánh trên tay mình qua, cậu hỏi: "Cậu lấy từ lúc nào thế?"
"Vừa nãy."
"Cậu biết dùng cả tốc biến cơ à."
"......"
Đang ăn thì Giang Dục vô tình chạm mắt với một người quen.
Cậu ho nhẹ một tiếng, Trần Tri Diễn nương theo ánh mắt cậu nhìn qua rồi nhíu mày thu hồi tầm mắt, đầu ngón tay dùng lực không hề nhẹ quẹt đi vệt kem bên khóe môi Giang Dục: "Đẹp lắm à?"
"Cũng được."
"Giang Dục."
"Ờ thì, tôi đang nói mấy bông hoa kia kìa." Không đúng, sao cậu lại chột dạ thế này?
Giang Dục đổi giọng: "Cực kỳ đẹp trai."
"... Tối nay mà dám làm loạn, tôi đấm cậu."
Bữa tiệc xem như chính thức bắt đầu, Trần Tri Diễn bị Trần Ảnh An gọi đi để làm quen và trò chuyện với Chu Tri An, Giang Dục không muốn qua đó tiếp chuyện mấy người kia nên vẫn ngồi lại chỗ cũ.
Một lát sau, trước mặt bỗng đổ sụp một bóng râm, Giang Dục còn chưa kịp gọi tên Trần Tri Diễn ra khỏi miệng thì đã nhìn thấy Hardy.
"Xin chào, tôi tên là Chu Tri Lạc, tên tiếng Anh là Hardy, xin hỏi cậu tên là gì?"
Vẫn là phong cách hỏi thăm sặc mùi khuôn mẫu và máy móc.
Chu Tri Lạc lộ ra vẻ mặt mong đợi.
Giang Dục mỉm cười lịch sự, bắt tay với hắn chưa đầy một giây đã buông ra: "Giang Dục."
"Tên hay lắm."
"Tôi cũng thấy vậy."
Thấy Chu Tri Lạc sắp đặt mông ngồi xuống vị trí bên trái vốn là chỗ của Trần Tri Diễn, Giang Dục lập tức nhíu mày, chỉ sang bên phải. "Cậu ngồi đây đi."
Chu Tri Lạc cười để lộ răng khểnh: "Được."
Hắn xoắn xuýt chà xát các ngón tay, kể chuyện mình đi du học, nói mình năm nay bao nhiêu tuổi, làm công việc gì, học vị ra sao, biết làm những gì.
Giang Dục gật đầu lấy lệ, không trực tiếp nói lời đuổi Chu Tri Lạc xéo đi, bữa tiệc hôm nay là do nhà hắn tổ chức, có đi thì cũng là cậu và Trần Tri Diễn đi.
Biết thế đã không đến rồi.
Giang Dục vốn đã ăn no căng bụng lại bưng cái đĩa nhỏ lên.
Khi khẽ liếc mắt nhìn sang, thấy Trần Tri Diễn đang trò chuyện vui vẻ với một cô gái, chẳng hiểu sao cậu lại thấy rất bực mình.
Cậu tự tìm lý do cho bản thân là vì không chịu nổi việc Trần Tri Diễn tìm được bạn gái trước, điều đó sẽ khiến cậu cảm thấy thất bại.
Bình thường Trần Tri Diễn như cái hũ nút cạy miệng không hé nửa lời, thế mà bây giờ cái miệng lại nói không ngừng nghỉ.
Hừ.
Trọng sắc khinh kẻ thù không đội trời chung.
Như cảm nhận được điều gì đó, Trần Tri Diễn quay đầu lại. Ánh mắt hắn dừng trên người Chu Tri Lạc một thoáng, nụ cười nhàn nhạt bên môi cũng nhạt đi vài phần.
Khoảng năm phút sau, hắn đi về phía Giang Dục.
Lúc đi ngang qua bàn, tiện tay cầm thêm một ly rượu.
Đứng trước mặt Giang Dục, hắn đưa ly rượu tới.
Giang Dục: Không phải không cho uống à?
Cậu vừa định đón lấy thì ly rượu kia đã bay vèo qua trước mắt, chuyển đến trước mặt Chu Tri Lạc, người sau liền nói một câu cảm ơn.
Trần Tri Diễn tiến lên một bước, định cụng ly với Chu Tri Lạc.
Thế nhưng trong không khí lại truyền đến mùi nước hoa xa lạ từng xuất hiện trên người Giang Dục sau lần say rượu trước đó.
Ánh mắt hắn lập tức tối sầm khó đoán, độ cong nơi khóe môi vẫn không đổi.
Hắn nâng ly với Chu Tri Lạc, vừa uống một ngụm đã bị Giang Dục giật mất.
Cậu uống cạn một hơi, ánh mắt mang theo sự khiêu khích rõ rệt.
Chu Tri Lạc ngơ ngác nhìn chằm chằm ly rượu trống không trong tay Giang Dục: "Cậu, hai người..."
Trần Tri Diễn nhéo tai Giang Dục, giọng điệu như mang theo tiếng thở dài, tóm lại là khác hẳn ngày thường, hắn nói: "Không ngoan."
"Cứ không ngoan đấy."
Chu Tri Lạc nhìn cử chỉ thân mật của hai người bọn họ, ngón tay dần dần siết chặt, vành mắt đỏ bừng, trực tiếp đứng dậy rời đi.
Nghĩ đến việc vừa rồi mình chẳng nghe kỹ nổi một câu nào Chu Tri Lạc nói, Giang Dục có chút ngượng ngùng, giả vờ giữ người lại: "Ơ? Sao lại đi rồi? Cái bánh ngọt này ngon lắm nè, hay là cậu nếm thử xem?"
Trần Tri Diễn cụp mắt cười lạnh. "Cậu tưởng ai cũng giống tôi, đều sẽ ăn đồ thừa của cậu chắc?"
"Ngậm miệng, nói như thể ông đây ngược đãi anh không bằng, cũng đâu có ép anh phải ăn." Giang Dục vừa nãy uống mấy ngụm rượu, giờ cơn nghiện nổi lên.
Ngay trước mặt Trần Tri Diễn, cậu uống liền hai ly.
Thấy hắn không ngăn cản, cậu càng khiêu khích hơn, lại uống thêm ba ly.
Sáu ly không phải giới hạn của cậu.
Chủ yếu là vì mặt Trần Tri Diễn lúc này đen như đít nồi, làm người ta có một xíu sợ hãi.
Đương nhiên, cái gọi là sợ này chỉ là sợ bị đánh thôi, không có gì khác. Dù sao cậu mà đánh Trần Tri Diễn thì tổn thương sẽ phản phệ ngược lại.
Bữa tiệc chán ngắt, Giang Dục muốn đi về, nói với Mộ Sơ Hạ một tiếng định bắt xe taxi, Mộ Sơ Hạ liền bảo Trần Tri Diễn đưa cậu về.
Trên đường trở về, Giang Dục ngồi ở ghế phó lái hóng gió.
Trần Tri Diễn đột nhiên mở miệng: "Cậu ta chính là 'trai ngoại quốc' trong miệng cậu à?"
Giang Dục mờ mịt: "Trai ngoại quốc gì cơ?"
"Cậu thầm thương trộm nhớ cậu ta?"
"??"
"Cho nên mới liên tiếp hai lần đến miếu bái Nguyệt Lão?"
Giang Dục hoàn toàn mờ mịt và cạn lời: "... Tôi đã giải thích bao nhiêu lần rồi, là vì bái nhầm——"
Còn chưa dứt lời, Trần Tri Diễn lại tung thêm một câu hỏi chất vấn qua: "Thường xuyên đến quán bar kia cũng là vì cậu ta?"
"... Mẹ nó rốt cuộc cậu có để tôi nói hay không——"
"Vừa rồi đã nói những chuyện gì với cậu ta mà lâu như vậy?"