Cho đến khi tiếng báo vang lên, anh mới sực tỉnh đóng cửa tủ lạnh lại.
Đang định mở ra lần nữa.
Anh chợt chú ý thấy trên mặt ngoài tủ lạnh có dán một tờ giấy nhớ màu xanh nhạt rất nhỏ.
Anh bóc xuống.
Trên tờ giấy là nét chữ nghịch ngợm:
Xin lỗi nha, thật ra em không hề quên anh.
Bên cạnh còn vẽ một khuôn mặt cười tinh nghịch.
Không ghi tên.
Cũng không nói là viết cho ai.
Nhưng cả hai đều hiểu rõ.
Địch Cảnh đưa tay ôm trán cười.
Anh siết tờ giấy nhớ trong tay, lớn tiếng gọi tên Mộc Tê.
Giống như mầm non được ánh nắng chiếu rọi.
Địch Cảnh cảm thấy một luồng hơi ấm lan từ đầu đến chân.
Cả người như được tiếp thêm sức sống.
Đã nhớ ra rồi.
Vậy thì mọi chuyện cứ nói thẳng với nhau.
Cô không có gì để nói.
Nhưng anh thì có rất nhiều điều muốn nói với cô.
"Mộc Tê?"
Gọi rất lâu vẫn không có ai đáp.
Tầng hai cũng không có ai bước ra.
Địch Cảnh nhét tờ giấy vào túi, đi lên tầng hai.
Cánh cửa phòng đang mở chứng tỏ chủ nhân không có trong phòng.
Địch Cảnh chống hai tay lên khung cửa, thò đầu nhìn vào trong.
Không có ai.
Chỉ có một chiếc vali mở toang đặt dưới đất.
Đi dạo rồi sao?
Nhưng sao cả tin nhắn cũng không trả lời.
Một cảm giác bất an đột nhiên ập đến. Rất bất thường.
Mộc Tê cũng không phải kiểu người thích đi dạo vào buổi tối.
Theo lý mà nói, giờ này cô hẳn phải đang nằm trên giường hoặc nằm trên ghế sofa tầng một.
Điện thoại cũng không gọi được.
Đã hai mươi phút trôi qua.
Anh không biết Mộc Tê đã rời đi bao lâu.
Thời gian càng dài.
Anh càng hoảng.
Địch Cảnh liên lạc với Lưu Mị.
Lưu Mị nói cả đoàn bọn họ đều đã đến khu nghỉ dưỡng.
Phần lớn thiết bị cũng đã được chuyển đi.
Chỉ còn lại một ít để ngày mai mang nốt.
Anh hỏi cô ấy có camera hay video nào có thể xem Mộc Tê đang ở đâu không.
Nghe xong, Lưu Mị cũng hoảng.
"Đã bảo hôm nay đừng có đi lung tung rồi, tưởng thật sự là đi nghỉ dưỡng à?"
Miệng thì nói vậy.
Nhưng cô ất vẫn nói sẽ nghĩ cách.
"Thôi Nhiên đâu? Cậu ấy cũng đang ở nhà chứ? Hai người cứ ở trong nhà trước đi. Để tôi xem có cách nào liên lạc được với Mộc Tê không..."
Thôi Nhiên?
Địch Cảnh cầm điện thoại, sững người vài giây.
À.
Anh ta cũng ở đây sao?
Người đâu?
"Anh ta cũng không có ở đây. Tôi gọi điện cho anh ta thử."
Địch Cảnh cúp điện thoại, rồi mở WeChat tìm kiếm.
Ngày đầu tiên ghi hình chương trình, mọi người đều đã gửi số điện thoại vào nhóm chat để tiện liên lạc nếu có việc gấp.
Địch Cảnh chỉ lưu duy nhất số của một người, còn số của Thôi Nhiên thì anh không lưu.
Tìm một lúc, anh trực tiếp gọi đi.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối.
Người ở đầu dây bên kia khẽ hắng giọng, rồi mới chậm rãi lên tiếng.
...
"Ơ... sao lại có hai con đường?"
Mộc Tê nhìn ngã ba phía trước, rơi vào trầm tư.
Một con đường là dốc nghiêng, dẫn lên núi.
Một con thì đi thẳng phía trước.
Lúc nãy cô có đi qua chỗ này không nhỉ?
Hoàn toàn không nhớ nổi.
Chết tiệt, sao mình lại chẳng có chút ý thức đề phòng nào vậy.
Vừa rồi Thôi Nhiên bảo cô cứ đi thẳng mãi đúng không...
"Vậy thì đi đường này đi, phó mặc số phận vậy."
Lái được một đoạn, Mộc Tê đưa tay định cầm điện thoại xem có tín hiệu chưa. Cô đạp phanh giảm tốc, kết quả kinh hãi phát hiện tốc độ hình như không giảm được.
"Trời ơi, sao mình xui dữ vậy."
Mộc Tê bắt đầu hoảng. Tay lái vô tình lệch sang một bên, cô vội vàng giữ chặt vô lăng.
Cô đạp mạnh phanh, phát hiện đạp thế nào xe cũng không dừng lại. Trong lúc cuống cuồng, cô còn lỡ đạp vào chân ga.
Chân ga không hề bị hỏng.
Thế nhưng tốc độ vẫn không giảm xuống.
Mộc Tê: "..."
Đúng là hết nói nổi. Chẳng lẽ số mình sinh ra đã yểu mệnh sao?
...
Đầu dây bên kia, Thôi Nhiên vẫn ung dung nói. "À, vừa hay gặp bạn học cấp ba. Nhà cậu ấy ở ngay gần đây, nên tôi ghé qua ôn chuyện."
Anh ta trầm ngâm chốc lát.
"Mộc Tê à? Tôi không rõ."
"Anh không nhìn thấy cô ấy sao?"
"Đúng vậy. Tôi ra ngoài trước, lúc đi cũng có nói với cô ấy một tiếng. Còn cô ấy đi đâu thì..."
Đầu dây bên kia ngừng một chút, tiếng cười mang theo vài phần bất lực. "Thật sự tôi không biết..."
Địch Cảnh còn định hỏi thêm thì Thôi Nhiên đã cắt lời anh.
"Mộc Tê chắc không có chuyện gì đâu, có lẽ đang đi dạo bên ngoài. Cậu ra ngoài tìm thử xem. Sóng ở đây không tốt lắm, tôi cúp trước nhé."
Địch Cảnh lại gọi cho Mộc Tê.
Trước đó anh đã gọi rất nhiều lần, vốn không ôm hy vọng.
Ngay lúc định cúp máy thì điện thoại bỗng được kết nối.
"Địch Cảnh!"
Giọng Mộc Tê ở đầu dây vô cùng kích động.
"Em đang ở đâu?"
Bị cảm xúc của cô ảnh hưởng, Địch Cảnh cũng bắt đầu hoảng hốt, vội chạy xuống lầu.
"Em không biết đây là cái nơi quỷ quái gì!" Mộc Tê gần như sắp khóc. "Cứu em với."
Đứng trước ranh giới sinh tử, mọi chuyện khác đều không còn quan trọng nữa.
Mộc Tê bỗng thấy chút ngượng ngùng giữa mình và Địch Cảnh chẳng đáng là gì.
Nghe thấy giọng anh, nước mắt cô lập tức trào ra.
Chết tiệt...
Cuối cùng cũng có sóng rồi.
Giọng Địch Cảnh lúc này chẳng khác nào âm thanh của thiên thần, kéo cô ra khỏi biển lửa.
"Em không biết... xe... xe đột nhiên bị hỏng rồi, em không phanh được."
Mộc Tê bật loa ngoài rồi ném điện thoại lên phía trước, hai tay nhanh chóng giữ chặt vô lăng.
"Hơn nữa em không biết nó bị làm sao nữa, càng lúc càng chạy nhanh. A a a a phải làm sao đây? Hôm nay em chết ở đây thật rồi sao?"
"Mộc Tê, bình tĩnh trước đã. Xung quanh em bây giờ có gì?"
Địch Cảnh bảo cô bình tĩnh, nhưng thật ra chính anh cũng đứng ngồi không yên.
Anh nhớ cạnh phòng phỏng vấn có một chiếc xe điện.
Đó là xe nhân viên dùng để đi lại. Thỉnh thoảng anh cũng lái nó dạo quanh, chìa khóa vẫn nhớ đang để ở đâu.
Hai tay anh lạnh đến mức run rẩy.
Rõ ràng đang là mùa hè, vậy mà gió thổi lại lạnh buốt.
Anh siết chặt tay lái, chuyển hướng xe.
"Mộc Tê, em nghe thấy anh nói không?"
"Em không biết đây là đâu..." Giọng Mộc Tê đã nghẹn ngào. "Tối om thế này... em thật sự sắp chết rồi, Địch Cảnh."
"Không đâu, anh đang đến tìm em."
Địch Cảnh phóng xe xuống núi. "Bật định vị lên, anh sẽ đến tìm em."
"Không bật được... em không có tay để bật." Mộc Tê gần như phát khóc. "Xe càng lúc càng nhanh, giờ em chỉ biết bám theo con đường mà lái thôi."
Nếu lúc này phía đối diện xuất hiện một chiếc xe khác...
Cô chắc chắn không tránh kịp.
Hai xe sẽ cùng xong đời ngay tại chỗ.
Tim Địch Cảnh thắt lại.
"Em đang chạy trên đường núi đúng không?"
"Đúng... em đang chạy quanh núi."
Bên cạnh là vực sâu.
Cô sắp phát điên rồi.
"Đâm vào sườn núi."
"Hả?"
Đầu óc Mộc Tê rối như tơ vò.
Bảo cô đâm xe vào núi?
Cô nhớ đến chuyện La Tương Tuần và Vu Nhiễm Nhi gặp phải cách đây không lâu.
Không ngờ nhanh như vậy đã đến lượt mình.
Thật ra cô cũng từng nghĩ có nên đâm vào vách núi hay không.
Có lẽ xe sẽ dừng lại.
Vấn đề là cô chưa từng làm như vậy.
La Tương Tuần làm được vì ngoài may mắn ra, anh ấy còn là tay đua xe chuyên nghiệp, có thể khống chế tình huống.
Còn cô...
Chỉ có thể đánh cược xem may mắn có đứng về phía mình hay không.
Tín hiệu lúc có lúc mất.
Tim Mộc Tê cũng càng lúc càng căng thẳng.
Bây giờ còn có thể liên lạc với Địch Cảnh.
Nếu lát nữa lại vào đoạn đường mất sóng, tốc độ càng lúc càng nhanh...
Cô sợ mình sẽ hoàn toàn sụp đổ.
"Nếu xe càng lúc càng nhanh thì phía sau sẽ càng khó dừng lại."
Giọng Địch Cảnh truyền ra từ chiếc điện thoại phía trước, xen lẫn tiếng gió.
Mộc Tê biết...
Anh đang đến tìm cô.
"Em sợ..."
Cô không muốn chết.
Từ cảm xúc của Mộc Tê, Địch Cảnh đoán được tốc độ hiện tại của xe vẫn còn trong phạm vi cô chịu được, chắc chưa quá nhanh.
Nhưng nếu cứ tiếp tục tăng tốc...
Hậu quả chắc chắn sẽ rất nghiêm trọng.
"Đâm vào sườn núi đi, Mộc Tê." Anh nói.
Do đường dốc trơn trượt, anh suýt ngã xe.
Anh hít sâu một hơi, tiếp tục lao xuống núi.
Anh có một linh cảm.
Chỉ cần cứ chạy tiếp...
Anh sẽ gặp được Mộc Tê.
Ở phía bên kia, Mộc Tê đã cắn chặt răng.
Cô quan sát vách núi bên trái, tính toán một góc thật phù hợp.
Làm sao để vừa có thể khiến xe dừng lại...
Lại vừa giảm thương tích cho bản thân.
Cô vốn còn do dự.
Nhưng sự lặp đi lặp lại cùng giọng nói đầy chắc chắn của Địch Cảnh đã khiến cô gạt bỏ hết do dự.
Đâm thì đâm vậy.
"Mộc Tê?"
Rất lâu không nhận được câu trả lời.
Địch Cảnh dừng xe, đang định hỏi tiếp.
Thế nhưng lời còn chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại nơi cổ họng.
Bởi vì...
Anh nghe thấy một tiếng va chạm dữ dội.
Ngay sau đó điện thoại đột ngột bị ngắt.
"Mộc Tê..."
Một cảm giác bất an mãnh liệt bao trùm lấy anh.
Bàn tay cầm điện thoại run không ngừng.
Anh không ngờ tiếng va chạm lại lớn đến vậy.
Vừa rồi chính anh còn liên tục thúc giục cô cọ xe vào sườn núi.
Là anh sai rồi sao?
Hốc mắt anh nóng lên.
Nhưng anh vẫn bình tĩnh gọi báo cảnh sát, đồng thời tăng tốc lao đi.
Anh cũng không biết mình đã chạy bao lâu.
Trong đầu hoàn toàn trống rỗng.
Cũng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.
Bên tai chỉ còn tiếng gió rít.
Cơn gió lạnh thổi tung mái tóc anh.
Cũng thổi lạnh cả trái tim.
Mong rằng...
Mong rằng...
Trong lòng anh không ngừng cầu nguyện.
Không được xảy ra chuyện.
Đừng xảy ra chuyện.
Địch Cảnh nguyện dùng hết vận may cả đời này vào lúc này.
Xin ông trời.
Anh và cô đã tình cờ đến vậy mới có thể "gặp lại" nhau trong cùng một chương trình.
Hơn nữa cô còn nhớ anh.
Dù anh không biết vì sao cô lại giả vờ không nhớ.
Nhưng điều quan trọng là...
Thật ra cô vẫn nhớ.
Vậy nên...
Xin ông trời đừng lấy đi phần may mắn này của anh.
Có lẽ...
Ông trời thật sự đã nghe thấy lời cầu nguyện của anh.
Anh dừng xe, hít sâu một hơi.
Mở tin nhắn.
Một tin nhắn chứa vị trí định vị.
Là Mộc Tê gửi.
...
"Bên đó không có sóng, tôi xác nhận rồi."
Thôi Nhiên ngồi ở góc sâu nhất của một quán cà phê.
Trước mặt anh ta là một ly cà phê nóng vừa mới pha.
Quán rất yên tĩnh.
Chỉ có một hai vị khách.
Nhân viên đứng sau quầy lặng lẽ làm việc của mình.
Không ai chú ý xem anh ta đang làm gì.
Anh ta nhấp vài ngụm cà phê, khẽ nhíu mày.
Địch Cảnh quả thật cũng có chút bản lĩnh.
Sau khi uống mấy ly cà phê anh pha trên núi...
Xuống núi rồi, khẩu vị cũng bị anh ta nuông chiều đến kén chọn.
"Sau khi mọi việc xong xuôi thì tôi..."
Thôi Nhiên mất kiên nhẫn đưa tay xoa vành tai.
"Phần của anh sẽ không thiếu."
"Chỉ cần anh đảm bảo không có bất kỳ sơ suất nào."
Quá dễ dàng.
Mọi thứ đều quá dễ dàng.
Quả nhiên vẫn còn trẻ.
Anh ta gần như chẳng cần tốn bao nhiêu công sức đã lừa được người ra ngoài.
Đến cả chuyện lái xe cũng không cần anh ta khuyên.
Chính cô còn chủ động ngồi vào ghế lái.
Nói thật...
Lúc đó anh ta rất muốn bật cười.
Ngu ngốc đến mức nực cười. Ngu ngốc đến mức khiến người khác chỉ muốn cười nhạo.
Thôi Nhiên cúp điện thoại.
Anh ta tháo tai nghe xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bên ngoài...
Trời bắt đầu lất phất mưa.
Mưa rồi...
Đường núi sẽ càng khó đi hơn.
Ban đầu anh ta còn định giữ mạng cho Mộc Tê.
Thuật bói toán của cô quả thật rất thú vị.
Nhưng đáng tiếc...
Cô lại bói ra những thứ không nên biết.
Những điều cô biết...
Có lẽ còn nhiều hơn thế.
Nếu giữ được quan hệ tốt, còn có thể lợi dụng cô.
Nhưng nhìn bộ dạng của cô...
Thôi Nhiên gõ nhẹ lên thành cốc.
"Vậy thì chết đi." Anh ta lẩm bẩm.
Những thứ khiến mình chướng mắt, vẫn nên loại bỏ càng sớm càng tốt.