Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot

Chương 89: Một mình trở về

 

Mộc Tê tựa vào lưng ghế sau, nhắm mắt.

Lúc này cô vô cùng hối hận vì sao mình lại dễ dàng lên xe của Thôi Nhiên như vậy.

Thôi Nhiên nói muốn xuống khu chợ ven biển mua ít đồ dùng hằng ngày.

Anh ta bảo đồ mà tổ chương trình chuẩn bị anh ta dùng không quen.

Anh ta cũng không biết cửa hàng bán những thứ đó ở đâu, nên hy vọng Mộc Tê dẫn anh ta đi.

Phản ứng đầu tiên của Mộc Tê là cạn lời.

Nhưng ngoài mặt cô không biểu hiện ra.

Đồ dùng hằng ngày do tổ chương trình chuẩn bị cô thấy rất ổn.

Ngay cả giấy ăn cũng là loại có thành phần dưỡng ẩm, rất mềm và dễ chịu.

Chưa chắc đồ ở chợ ven biển đã tốt bằng.

Nhưng thói quen mỗi người khác nhau, Mộc Tê tôn trọng sở thích của anh ta.

Đúng lúc ban ngày cô ngủ quá nhiều, tối nay chắc chắn sẽ mất ngủ.

Vậy nên cô định đi cùng anh ta một chuyến.

Buổi chiều nay cô vừa ngồi vẽ vời, ghi ghi chép chép, đại khái đã có hình dung về việc khởi nghiệp.

Nhất định không cần phải mở quán cà phê.

Cà phê cô pha dở như vậy, chính cô còn không chịu nổi.

Có thể mở tiệm bánh ngọt.

Trên mạng có rất nhiều hướng dẫn, cứ từ từ học.

Cô thông minh như vậy, còn có gì học không được chứ?

Sau đó kết hợp thêm dịch vụ xem bói "bug" mang theo của mình.

Lấy đồ ăn làm chính, xem bói làm phụ.

Hấp dẫn biết bao.

Ngay cả tên cửa hàng cô cũng nghĩ xong rồi.

Đơn giản mà thô bạo.

Tiệm Bà Đồng.

Tối nay cô sẽ lên mạng xem phong cảnh của các thành phố khác nhau, phân tích nơi nào thích hợp để định cư, rồi mở cửa hàng ở đó.

Trong số mọi người, Tô Chi Chi là người đi dạo khu chợ ven biển nhiều nhất.

Đi nhiều đến mức các ông chủ đều chủ động che chắn giúp cô tránh đám đông.

Vì vậy gần như không hề bị lộ lịch trình.

Chỗ này dạo một chút mua ít đồ.

Chỗ kia lại mua chút đồ uống.

Thỉnh thoảng còn mang vài ly trà sữa về cho mọi người.

Có một quán làm trân châu cực kỳ dai.

Đêm nay Mộc Tê đột nhiên muốn uống.

Dù sao cũng không định ngủ.

Vì vậy cô mới đồng ý đi cùng Thôi Nhiên.

Dẫn anh ta mua đồ chỉ là cái cớ.

Mua trà sữa trân châu mới là mục đích thật sự.

Hơn nữa giờ này khu chợ ven biển vẫn còn mở cửa.

Nhưng vừa lên xe xong, Mộc Tê đã bắt đầu hối hận.

Cô vốn tưởng tổ chương trình sẽ có vài người đi cùng.

Không ngờ chẳng có một ai.

Cả ngọn đồi yên tĩnh đến đáng sợ.

Chẳng lẽ những người khác đều đã đến khu nghỉ dưỡng, chỉ còn lại ba người bọn họ ở đây?

Thôi vậy.

Ngượng thì cứ ngượng.

Lát nữa tự thưởng cho mình hai ly trà sữa.

Mộc Tê chống tay lên bậu cửa sổ, chống cằm nhìn phong cảnh vụt lùi phía sau.

Đen kịt.

Chẳng nhìn thấy gì cả.

Có nên mua cho Địch Cảnh một ly không?

Thôi.

Chắc anh đang giận mình rồi.

Đừng làm phiền anh nữa.

Mộc Tê hoàn toàn thả lỏng đầu óc.

Cho đến khi cô cảm thấy ánh đèn ven đường bên ngoài cửa sổ càng lúc càng mờ.

Đèn đường ngày càng ít.

Mộc Tê quay sang nhìn Thôi Nhiên, tim cô chợt hẫng một nhịp.

"Anh Thôi Nhiên, anh đi đâu vậy? Không phải nói đến khu chợ ven biển sao?"

Thôi Nhiên mắt vẫn nhìn thẳng phía trước, tiếp tục lái xe.

"À, quên nói với em. Thứ anh muốn mua ở chợ ven biển không có, phải đến chỗ khác. Nhưng em yên tâm, rất gần chợ thôi. Mua xong chúng ta sẽ quay lại mua trà sữa."

Mộc Tê dần thả lỏng.

Gần à...

Vậy thì không sao.

"Mộc Tê này, anh có xem qua mạng xã hội của em. Hình như em chưa từng làm video về xem bói đúng không?"

"Đúng vậy, chưa từng làm. Sao tự nhiên anh lại đi xem video của em?"

"Không có gì. Mấy ngày đầu mới đến, muốn hiểu em hơn nên tiện xem thử."

Thôi Nhiên nhìn cô qua gương chiếu hậu.

"Anh muốn hỏi, sao em không làm nội dung xem bói?"

Mộc Tê: "À..."

Sao tự nhiên lại nhắc chuyện này?

"Mặc dù anh không hiểu ngành của các em lắm, nhưng chẳng phải càng nhiều người xem càng tốt sao? Em nói trình độ xem bói của mình rất cao. Chỉ cần làm một video chắc sẽ nổi ngay. Sao chưa từng nghe em nhắc đến?"

"Ừm... trước giờ chưa nghĩ tới. Anh đúng là cho em một ý tưởng hay." Mộc Tê thuận miệng đối phó.

Thật ra cô đâu phải chưa từng nghĩ.

Chỉ là "bàn tay vàng" của cô phải xem trực tiếp mới dùng được.

Làm online thì chẳng phát huy được.

Chỉ có thể cầm bài lên rồi nói bừa.

"Thật sự chưa từng nghĩ?" Thôi Nhiên hỏi.

"Thật mà." Mộc Tê thấy khó hiểu. Trước đây em đâu có bàn tay vàng.

Thôi Nhiên khẽ cười trầm thấp.

"Có phải vì năng lực của em quá lợi hại, sợ nói ra sẽ khiến người khác chú ý, gây ra hoảng loạn không?"

"Đâu có." Mộc Tê đáp.

Đến lúc đó cô còn mong thật nhiều người chú ý đến Tiệm Bà Đồng của mình ấy chứ.

Thôi Nhiên tiếp tục lái xe.

Đường đang xuống dốc nên anh lái khá chậm.

Mộc Tê lại chống cằm nghỉ ngơi.

"Đột nhiên anh thấy em hơi đáng sợ." Thôi Nhiên bất ngờ lên tiếng.

Nghe vậy Mộc Tê bật cười, chỉ vào mình. "Em? Em đáng sợ?"

"Đúng vậy."

"Anh Thôi Nhiên, anh là người đầu tiên nghiêm túc nói em đáng sợ đấy. Chưa ai từng nói vậy."

"Đối với anh, em đúng là rất đáng sợ."

Mộc Tê chẳng hiểu gì. "Thế anh nói thử xem đáng sợ ở điểm nào?"

"Chỗ nào cũng đáng sợ, ha ha ha ha." Thôi Nhiên bật cười thành tiếng.

Mộc Tê cạn lời.

Cô kết luận anh ta chỉ đang đùa.

Thế là lại tiếp tục chống cằm nghỉ ngơi.

Suốt quãng đường sau đó, Thôi Nhiên không nói thêm gì nữa.

Chỉ chuyên tâm lái xe.

Nhưng đến khi xung quanh tối đen như mực, Mộc Tê mới cảm thấy có gì đó không ổn.

Cô quay đầu nhìn phía sau.

Hai bên đường bây giờ không còn lấy một chiếc đèn đường.

"Anh Thôi Nhiên, rốt cuộc chỗ anh muốn đến ở đâu vậy? Sao em cảm giác càng lúc càng xa căn nhà của chúng ta thế?"

Thôi Nhiên bật cười.

Qua gương chiếu hậu, anh ta nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt của Mộc Tê.

"Yên tâm đi, anh đâu có ăn thịt em."

Đúng lúc ấy.

Một tiếng phanh gấp chói tai đột ngột vang lên từ bên cạnh.

Mộc Tê giật mình, vội nắm lấy tay vịn phía trên cửa xe.

"Đúng là thần kinh."

Không chỉ mắng chiếc xe bên cạnh.

Cô còn muốn mắng luôn người ngồi phía trước.

Đang yên đang lành tự nhiên muốn uống trà sữa làm gì.

Kết quả trà sữa thì chẳng uống được.

Lại còn phải theo người ta chạy lòng vòng trong đêm tối.

Không.

Ít nhất đi hóng gió còn nhìn được phong cảnh đẹp.

Đằng này tối om om, chẳng thấy cái gì.

Lại còn bị dọa cho một phen, đầu óc vẫn còn ong ong.

"Chờ một chút." Thôi Nhiên đột nhiên dừng xe.

Anh ta tháo dây an toàn, quay đầu cười với Mộc Tê ngồi phía sau.

"Hình như gặp người quen rồi."

Mộc Tê: "...?"

Tối đen như mực thế này...

Anh ta còn gặp được người quen?

Xung quanh tối đen.

Mộc Tê chỉ có thể nhờ ánh đèn xe để quan sát phía trước.

Đó là một chiếc sedan màu đen.

Người lái không xuống xe.

Chỉ hạ cửa kính.

Thôi Nhiên đang chống tay lên cửa sổ nói chuyện với người đó.

Anh ta quay lưng về phía Mộc Tê.

Cô chỉ nhìn thấy bờ vai anh ta khẽ chuyển động và những động tác tay thay đổi liên tục.

Anh ta còn chỉ tay về phía sau.

Có lẽ đang nói với người quen rằng cô cũng ở trong xe.

Mộc Tê trợn trắng mắt, rồi lại tựa lưng vào ghế sau.

Bao giờ mới xong đây.

Cô nheo mắt lại. Không biết đã qua bao lâu, Thôi Nhiên gõ gõ vào cửa kính xe của cô. Mộc Tê hạ cửa kính xuống.

"Mộc Tê, anh nhớ em từng nói em có bằng lái xe đúng không?"

"Ừm... đúng vậy." Mộc Tê ngẩn người một lúc.

Không phải chứ... Không phải định bắt cô nửa đêm tự lái xe về một mình đấy chứ.

"Anh gặp bạn học cấp ba rồi, đúng là trùng hợp thật, bọn anh nhiều năm không gặp." Thôi Nhiên cười nói. "Nhà cậu ấy ở ngay gần đây, cậu ấy mời anh sang nhà ngồi uống vài ly, sáng mai sẽ đưa anh về."

"Chẳng phải ngày mai còn phải đến khu nghỉ dưỡng sao?"

"Anh biết chỗ đó ở đâu, không ảnh hưởng."

Mộc Tê vô thức c*n m** d***.

"Vậy...?"

"Nếu em không ngại thì có thể đi cùng bọn anh, sáng mai cùng quay về. Nhưng anh nghĩ chắc em sẽ không muốn." Thôi Nhiên vẫn cười. "Cho nên, phiền em tự lái xe về nhé."

Mộc Tê: "......"

Tay ngứa quá.

Muốn đấm chết tên đàn ông trước mặt một cái, xem anh ta còn cười nổi không.

Đúng là một tên đàn ông tệ hại.

"Hay là em muốn đi cùng bọn anh?" Thôi Nhiên cười. "Cũng được. Bọn mình tìm chỗ đỗ xe trước, rồi cùng ngồi xe của bạn anh sang đó, sáng mai quay lại lấy xe cũng được."

Bị điên à.

Không uống được trà sữa thì thôi, còn phải đến nhà bạn cấp ba của anh ôn chuyện, lại còn ngủ qua đêm?

"Em tự lái xe về."

"Được thôi." Thôi Nhiên đáp rất dứt khoát, như thể đã đoán trước cô sẽ trả lời như vậy.

"Em chỉ cần lái thẳng về phía trước, cứ đi mãi là sẽ thấy đường quay lại. Chuyện này chắc không làm khó em đâu."

Mộc Tê tức đến nghẹn họng, nhưng vẫn giữ nụ cười.

Giây phút ấy, cô thấy ngay cả Bạch bóc lột cũng còn đẹp trai hơn Thôi Nhiên.

"Không sao." Cô xuống xe, bình tĩnh vòng sang ghế lái rồi thắt dây an toàn.

Đây là xe của tổ chương trình, Mộc Tê chưa từng lái qua. Cô điều chỉnh lại ghế ngồi, tiện tay xoay thử vô lăng.

Nói thật, sau khi lấy bằng lái, cô đã rất lâu không đụng đến xe. Nhiều năm sau mới lái lại, lại còn trong hoàn cảnh tối đen như mực thế này, thêm cả con đường núi quanh co dốc đứng, trong lòng vẫn hơi căng thẳng.

Thôi Nhiên đúng là chẳng ra gì.

Giá mà bây giờ còn đang ghi hình thì tốt biết mấy.

Để fan của anh ta nhìn rõ bộ mặt thật.

"Đi nhé. Giờ quay về thì quán trà sữa chắc vẫn chưa đóng cửa." Thôi Nhiên đã mở cửa ghế phụ chiếc xe màu đen.

"Anh không mua đồ dùng sinh hoạt nữa sao?" Mộc Tê hỏi.

"Để mai rồi tính. Bây giờ có việc quan trọng hơn mua đồ dùng."

Thôi Nhiên vẫy tay với cô rồi lên xe, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Không bao lâu sau, chiếc xe màu đen từ từ chạy đi.

Để lại một mình Mộc Tê đứng ngổn ngang tại chỗ.

"Mẹ nó, đúng là chẳng phải người."

Không còn ai ở đây, Mộc Tê không nhịn được mà chửi thề.

Cô từ từ quay đầu xe, rồi chậm rãi lái ngược trở lại.

Đèn xe chỉ chiếu sáng con đường phía trước.

Tắt đèn đi thì chỉ còn một màu đen kịt.

Cô dừng xe, lấy điện thoại ra mở bản đồ.

Thôi Nhiên nói nơi này cách khu chợ ven biển không xa.

Để xem rốt cuộc là không xa đến mức nào.

"Đệt? Sao lại không có sóng?"

Chết tiệt.

Đến lúc này cô mới phát hiện.

Mộc Tê hít sâu một hơi.

Xem ra chỉ có thể dựa vào trực giác để lái về.

Lúc nãy họ cứ đi thẳng theo con đường này.

Vậy chỉ cần cô đi ngược lại theo đúng con đường này thì sẽ nhìn thấy ánh đèn.

Đến lúc đó chắc sẽ có sóng.

"Vừa không có sóng, vừa tối đen như mực, thế mà lại gặp đúng bạn học cấp ba. Trùng hợp quá rồi đấy."

Mộc Tê khởi động xe lần nữa, chậm rãi lái về phía trước.

"Không sao. Bây giờ vẫn chưa phải tình huống tệ nhất. Ít nhất xe vẫn còn xăng."

Cô lại khởi động xe.

Chiếc xe chậm rãi lăn bánh.

Lúc nãy ngồi trên xe khoảng nửa tiếng.

Vậy thì cách căn nhà của chương trình hẹn hò chắc cũng chỉ khoảng nửa tiếng lái xe.

Buồn cười thật.

Từ nhà xuống khu chợ ven biển lái xe chưa đến hai mươi phút.

Thôi Nhiên đang lừa cô.

Mộc Tê nghiến răng lái xe, trong lòng vừa tự cổ vũ bản thân, vừa không ngừng mắng Thôi Nhiên.

Khoan đã.

Mộc Tê đột nhiên phanh xe.

Sao cô cứ cảm thấy có gì đó không đúng?

Đồ dùng sinh hoạt...

Ở khu nghỉ dưỡng không bán sao?

Nơi đó là rừng sâu núi thẳm à?

Đến một cửa hàng cũng không có?

Nhất quyết phải đi mua tối nay.

Còn bắt cô đi cùng đến khu chợ ven biển.

Kết quả lại đưa cô đến một con đường khác.

Đến đèn đường cũng chẳng có.

Nếu không bật đèn xe thì đúng là giơ tay không thấy năm ngón.

Ở một nơi như vậy lại tình cờ gặp bạn học cấp ba.

Nói chuyện vài câu rồi bảo sẽ theo bạn học về nhà.

Mà người bạn học đó từ đầu đến cuối vẫn ngồi trong xe.

Đến nghiêng mặt cũng chẳng thấy.

Chuyện này chẳng phải quá kỳ lạ sao?

Mộc Tê bất an quay đầu nhìn về phía sau.

Trống không.

Chắc mình nghĩ nhiều rồi. Chỉ là trùng hợp thôi.

Mộc Tê tiếp tục lái xe.

Tốc độ rất chậm.

Nhưng chậm như vậy khiến cô có cảm giác an toàn.

Chỉ mong đang lái thì đừng có con thú dữ nào bất ngờ nhảy ra bên đường.

Không có sóng.

Vậy thì nghe nhạc vậy.

Mộc Tê mở danh sách phát trên điện thoại, chọn ngẫu nhiên một bài rồi ném điện thoại sang ghế phụ.

Hai tay nắm chặt vô lăng, mắt nhìn thẳng phía trước.

Lái được một lúc, lá gan cũng lớn hơn.

Cô từ từ tăng tốc.

Phía sau khúc cua.

Một chiếc xe màu đen chậm rãi chạy ra.

...

Đêm tối đen như mực.

Biển xa xa dưới ánh trăng lấp lánh ánh bạc.

Địch Cảnh chống khuỷu tay lên lan can ban công tầng hai, uống ly cà phê đen đã nguội từ lâu.

Đắng quá.

Anh day mạnh giữa hai đầu lông mày.

Tâm trạng vô cùng sa sút.

Đồng thời cũng thấy bản thân thật buồn cười.

Người anh nhớ suốt bao nhiêu năm.

Chớp mắt đã quên mất anh.

Trong mắt cô.

Anh chỉ là một người qua đường.

Đã từng gặp. Đã từng có chút tương tác.

Rồi rất nhanh bị cô quẳng ra sau đầu.

Chỉ có mình anh ngốc nghếch cho rằng cô vẫn còn nhớ mình.

Ánh mắt anh dần trở nên mơ hồ.

Một tầng hơi nước lặng lẽ phủ kín đáy mắt.

Anh quay đầu nhìn vào trong.

Trong phòng vẫn sáng trưng.

Anh xuống tầng.

Trên sàn cạnh cửa kính sát đất đang mở, anh nhìn thấy chiếc thùng giấy Mộc Tê đặt ở đó.

Là bưu kiện của Mộc Hạ sao?

Địch Cảnh tin rằng Mộc Tê sẽ không vô cớ mở đồ của người khác.

Chắc chắn là do Mộc Hạ bảo.

Anh tiến lên cầm chiếc thùng giấy lên xem thử, rồi quay đầu nhìn quanh.

"Người đâu?"

Trong phòng không có ai.

Địch Cảnh đi ra khu vườn.

Khu vườn trống không.

Chắc đã về phòng rồi.

Địch Cảnh đặt chiếc thùng xuống, vừa lấy điện thoại vừa đi vào bếp.

Anh gửi cho Mộc Tê một tin nhắn.

Sau đó mở tủ lạnh.

Ngay khoảnh khắc cánh cửa mở ra.

Một màu đỏ rực hiện lên.

Tiếp đó, sắc đỏ tràn ngập trước mắt.

Những đóa hồng đỏ thắm đang nở rực rỡ trước mặt anh.

Trên cánh hoa còn đọng những giọt nước li ti.

Nhỏ xuống cánh tay anh đang đưa lên.

Địch Cảnh nhìn chằm chằm cả tủ đầy hoa hồng.

Sững sờ.