Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot

Chương 84: Tặng anh một bông hoa

 

"Cậu đứng gần tôi thế này, chẳng phải là có chuyện muốn nói với tôi sao?"

La Tương Tuần nghe vậy lập tức ngẩng đầu, nhìn Địch Cảnh một cái, trong mắt thoáng qua vẻ hoảng hốt, rồi lùi hẳn sang bên phải một bước lớn.

Địch Cảnh: "......"

Anh liếc nhìn La Tương Tuần, đối phương sau khi lùi lại cũng liếc anh một cái, rồi tiếp tục im lặng không nói.

Vậy thì anh cũng chẳng tự chuốc lấy mất hứng nữa.

Gió biển thổi khiến người ta vô cùng dễ chịu, Địch Cảnh nhắm mắt lại, thả lỏng suy nghĩ. Vốn dĩ anh đến đây là để có một không gian riêng cho bản thân.

La Tương Tuần không nói chuyện cũng đúng ý anh.

Một lúc sau, ngược lại chính La Tương Tuần không nhịn được.

"Cậu......"

"Có gì thì nói nhanh." Địch Cảnh cau mày, không hài lòng vì anh ấy cắt ngang chút yên tĩnh hiếm hoi.

"Cậu quen Mộc Tê từ khi nào?" La Tương Tuần hỏi.

Địch Cảnh bật cười. "Tôi cũng không muốn nói."

La Tương Tuần ngắn gọn kết thúc chủ đề. "Được."

"Cậu đúng là......" Địch Cảnh cũng không biết nên nói gì.

Cái kiểu nói chuyện của La Tương Tuần thật sự rất đáng ăn đòn.

Ai nhìn cũng biết anh ấy có chuyện muốn nói, không biết đang kiêng dè điều gì mà không dám nói, không dám hỏi. Không dám nói thì thôi, còn thỉnh thoảng lại liếc anh một cái.

Địch Cảnh giật khóe môi, cuối cùng vẫn chịu thua.

Có một người sống sờ sờ đứng bên cạnh, anh cũng đâu thể coi như không thấy.

"Muốn hỏi thì hỏi, muốn nói thì nói, bây giờ không có ai quay chúng ta." Địch Cảnh vừa rồi còn thắc mắc sao mình ra ngoài lâu như vậy mà Lưu Mị cũng không hỏi anh đang ở đâu, bây giờ xem ra là đang bận chuyện của Vu Nhiễm Nhi nên không có thời gian để ý đến anh.

Như vậy cũng tốt. Có thể tạm thời trốn khỏi ống kính.

Đợi một lúc, La Tương Tuần vẫn không nói một câu nào.

Địch Cảnh dứt khoát mở cửa xe, chân phải đã bước lên xe.

Cuối cùng La Tương Tuần cũng lên tiếng.

"Tôi nghĩ là tôi thích cô ấy từ buổi hẹn hò đầu tiên."

Địch Cảnh đóng cửa xe lại, lặp lại: "Nghĩ là?"

"Từ sau lần đó tôi bắt đầu để ý đến cô ấy, nhưng cũng có thể là ngay từ lần đầu tiên gặp mặt."

Lần đầu gặp nhau, cô buộc tóc búi, đáng yêu lanh lợi, đứng trong nhà chung vẫy tay với anh ấy ở ngoài vườn.

Cô chạy tới giúp anh ấy bê hành lý, mới bê được một hai giây đã đặt xuống, áy náy xin lỗi anh ấy.

Thì ra từ lúc đó anh ấy đã bắt đầu có thiện cảm.

"Nghĩ là, có thể." Địch Cảnh uống cạn ngụm Coca còn lại, tiện tay ném thành một đường parabol vào thùng rác.

Lon nước rơi gọn vào trong.

"Chính cậu còn không biết mình bắt đầu thích từ lúc nào, không chỉ không rõ thời gian, ngay cả bản thân mình có thật sự thích hay không cũng không biết."

"Tôi thích."

"Nếu cậu thật sự thích, vậy tại sao lại chọn Vu Nhiễm Nhi? Cách làm của cậu không công bằng với Nhiễm Nhi, cũng khiến Mộc Tê gặp rắc rối."

"Tôi biết, nên tôi đã nói với cô ấy rồi." Giọng La Tương Tuần khàn đi. "Tôi cũng xin lỗi cô ấy."

"Lần này tôi chọn Nhiễm Nhi chính là muốn nói rõ với cô ấy khi chỉ có hai người. Tôi không thể vì áy náy mà lựa chọn cô ấy, như vậy không công bằng với cô ấy, hơn nữa cô ấy còn cứu tôi, tôi......"

Địch Cảnh cắt ngang lời anh ấy.

"Tôi hiểu được, nhưng ngay từ đầu cậu đã nên nói rõ. Tôi khác cậu." Địch Cảnh nói. "Tôi rất chắc chắn là tôi thích cô ấy."

La Tương Tuần đứng thẳng người.

"Vậy nên cậu quen Mộc Tê từ trước, cậu tham gia chương trình này là vì Mộc Tê sao?"

Địch Cảnh bất lực. "Chỉ là trùng hợp thôi."

Nếu không phải người quản lý kia của anh, anh vốn sẽ không tham gia chương trình này.

"Hồi còn là sinh viên, lúc tham gia cuộc thi Ca sĩ học đường, tôi căng thẳng quá, tâm lý có chút vấn đề, khoảng thời gian đó trạng thái của tôi không được tốt, sau đó đã bảo lưu việc học một thời gian."

Học kỳ hai năm nhất anh bảo lưu một thời gian.

Anh học đại học ở Kinh Thị, nhà cũng ở Kinh Thị.

Bố mẹ thường xuyên hỏi chuyện bảo lưu.

Để không khiến người nhà lo lắng, chủ yếu cũng là bị hỏi đến phát phiền.

Địch Cảnh quyết định ra ngoài sống một thời gian để thư giãn.

Khí hậu Nam Thành rất dễ chịu, mùa hè cũng không nóng bức như Kinh Thị.

Anh ở đó rất lâu. Gần một năm rưỡi.

"Tôi luyện sự can đảm ở một trung tâm thương mại. Vì bên đó đông người qua lại, gần như tối nào tôi cũng ôm guitar đến quảng trường trước trung tâm thương mại để hát. Ở đó tôi gặp Mộc Tê. Khi ấy cô ấy mới học lớp 10, học ở trường gần trung tâm thương mại. Người nhỏ nhỏ giống hệt bây giờ, mặc đồng phục, đeo bảng tên."

"Ngày đầu tiên tôi đã nhớ cô ấy, là vì tấm bảng tên đó. Khuôn mặt cô ấy bị một miếng sticker hoạt hình che mất, tôi nhìn một cái tiện thể nhớ luôn lớp và tên của cô ấy. Hồi đó vốn chẳng có ai đến nghe tôi hát, vì giọng tôi run quá. Chỉ có hai ba người đứng đó nhìn tôi thôi mà tôi cũng căng thẳng." Địch Cảnh cười khẽ. "Đúng là một quá khứ đáng xấu hổ."

"Hồi đó Mộc Tê đến nghe cậu hát sao?" La Tương Tuần hỏi.

"Đúng vậy, rồi cậu đoán xem ai là người bắt chuyện trước?"

"Mộc Tê sao? Cô ấy nói cậu hát rất hay?" La Tương Tuần đoán.

Địch Cảnh đang hát, lúc đó anh căng thẳng như vậy, giọng hát còn run, chắc chắn sẽ không chủ động hỏi khán giả mình hát thế nào.

"Không." Địch Cảnh lắc đầu, bật cười. "Là tôi. Hát xong, cô ấy bỏ mười tệ vào hộp đàn của tôi."

La Tương Tuần: "...... Cô ấy tưởng cậu là ca sĩ hát rong."

"Cho nên tôi vội vàng chặn cô ấy lại, trả tiền cho cô ấy, giải thích với cô ấy, rồi cậu đoán cô ấy làm gì." Địch Cảnh dở khóc dở cười. "Cô ấy lại bỏ tiền trở lại hộp đàn của tôi, còn nói với tôi một câu: Cố lên."

"Ấm áp thật." Trong đầu La Tương Tuần đã hiện lên hình ảnh đó. "Hồi ấy cậu chắc hẳn đã nhận được rất nhiều sức mạnh từ câu 'Cố lên' đó."

"Đúng vậy." Địch Cảnh cười nói. "Cuối cùng tôi vẫn trả lại tiền cho cô ấy, cô ấy còn không chịu nhận. Tôi nhớ hôm đó về nhà soi gương rất lâu, thật sự không thấy mình giống người thiếu tiền, hơn nữa ngoại hình của tôi cũng......"

Anh nhìn La Tương Tuần. "Xin lỗi...... Có lẽ nghe hơi tự luyến."

"...... Không sao, cậu có tư cách để tự luyến." La Tương Tuần bật cười. "Sau đó thì sao?"

"Sau đó à, cô ấy thường xuyên đến nghe tôi hát. Ban đầu ngày nào cô ấy cũng đến, mỗi lần đến còn tặng tôi một bông hoa, chủng loại đều khác nhau, có lúc là hoa hồng, có lúc là hoa hướng dương. Đợi tôi hát xong, cô ấy sẽ lặng lẽ đặt vào hộp đàn của tôi."

Đôi mắt Địch Cảnh tràn đầy ý cười.

La Tương Tuần nhìn khóe môi đang cong lên của anh, bàn tay phải đang siết chặt cũng từ từ buông lỏng.

Anh ấy khẽ thở dài. "Thảo nào......"

"Cái gì?" Địch Cảnh không nghe rõ.

"Không có gì, rồi sau đó thì sao?"

"Sau đó cô ấy đến ít dần. Tôi nhớ là học kỳ hai lớp 11, cô ấy không đến nữa."

Mặc dù số lần hai người nói chuyện không quá mười lần.

Cô gái ấy từ chỗ đứng ở hàng đầu lúc ban đầu, dần dần đứng rất xa phía sau đám đông.

Ở lại cũng không lâu, đợi anh hát xong một bài là lặng lẽ rời đi.

Chỉ là trước khi đi sẽ tặng anh một bông hoa.

Mặc dù sau đó người tặng hoa cho anh ngày càng nhiều, hoa chất đầy cả hộp đàn.

Nhưng điều anh chờ đợi chỉ có bông hoa của cô gái ấy.

"Chắc là sắp thi đại học nên không có thời gian đến." Đã là học kỳ hai lớp 11 rồi, gần như không còn thời gian giải trí nữa, La Tương Tuần có thể hiểu.

"Đúng vậy."

Lặng lẽ đến. Lặng lẽ đi.

"Nhưng tại sao ngày đầu tiên hai người gặp lại nhau lại như lần đầu quen biết? Nếu hai người đã quen nhau từ lâu rồi thì không nên xa lạ như vậy." La Tương Tuần hỏi.

"Tôi muốn thử cô ấy một chút, nhưng cô ấy thật sự......" Nói đến đây, Địch Cảnh nghiến răng. "Cô ấy thật sự không nhớ tôi nữa."

Còn nói trí nhớ của mình rất tốt.

Duy chỉ quên mất anh.

"Hồi đó cô ấy biết tên cậu không?"

"Tôi không nói."

Cô cũng không hỏi.

Cô chỉ lặng lẽ làm một người nghe.

Lặng lẽ đến rồi đi.

Sau này có rất nhiều người ngày nào cũng cố định đến nghe anh hát.

Nhưng người anh muốn nhìn thấy chỉ có cô gái ấy.

Ngày trước khi rời Nam Thành, anh đứng trước trường của cô rất lâu.

Dòng học sinh tan học đông nghịt.

Trên gương mặt ai cũng mang theo niềm vui.

Bởi vì hôm đó là ngày trước kỳ nghỉ hè.

Anh chỉ muốn nói với cô một tiếng cảm ơn.

Nhưng lại không biết phải mở lời thế nào.

Học sinh ngày càng ít.

Ánh mắt anh dừng lại trên từng gương mặt học sinh bước ra, cẩn thận nhận diện.

Nhưng lại không nhìn thấy người mà anh quen thuộc.

Cho đến khi trời dần tối, trước cổng trường gần như không còn ai nữa. Địch Cảnh cũng không biết vì sao mình lại cố chấp như vậy, cổng trường đã từ từ khép lại, khả năng gặp được cô gái gần như bằng không.

Hôm nay là ngày trước kỳ nghỉ hè, tất cả học sinh đều sẽ rời trường, Mộc Tê không thể nào còn ở trong trường được. Hôm nay anh đặc biệt đến canh trước cổng trường từ trước giờ tan học, chỉ để không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào có thể gặp cô.

Nếu hôm nay không gặp được cô, vậy sau này e rằng cũng sẽ không còn cơ hội gặp lại nữa.

Bác bảo vệ thấy anh đứng rất lâu nên chạy đến hỏi. Anh vẫn chưa chịu từ bỏ, hỏi xem học sinh đã về hết chưa.

"Cũng gần mười giờ rồi, cơ bản đều về hết cả rồi. Học sinh cậu đợi học lớp nào? Hay để tôi gọi cho giáo viên chủ nhiệm của em ấy hỏi thử."

"Cảm ơn." Địch Cảnh cười khổ. "Không cần đâu, chắc em ấy về rồi."

"Cậu là người nhà của học sinh đó à?" Bác bảo vệ nhìn anh bằng ánh mắt dò xét.

Địch Cảnh cười nhẹ, quay người rời đi.

Chưa đi được bao xa, anh đã nghe thấy tiếng bác bảo vệ trò chuyện với người khác.

"Nhìn kiểu này chắc không phải người nhà đâu, người nhà thì sao lại không có số giáo viên, cứ ngốc nghếch đứng đợi ở đó."

"Nhìn tuổi cũng không lớn, chẳng lẽ là học sinh yêu nhau?"

"Tháng trước chẳng phải cũng có một đôi sao? Cãi nhau rồi đứng chặn người ở cổng trường, cuối cùng còn đánh nhau."

"Nghiêm trọng vậy à......"

Đúng thật.

Không biết gì mà cứ đứng đợi ở đó, may mà lúc bác bảo vệ hỏi tên học sinh, anh không nói.

Nếu không có lẽ sẽ gây phiền phức cho Mộc Tê.

Ngày hôm sau anh lên chuyến bay trở về Kinh Thị.

Anh vốn tưởng rằng mình sẽ vĩnh viễn không gặp lại Mộc Tê nữa.

Cho đến một tối nọ, vô tình phát hiện ra cô trên Weibo.

...

"Tôi muốn kết thúc việc ghi hình." La Tương Tuần đột nhiên nói.

"Vì chuyện vừa rồi sao?"

"Tôi không còn mặt mũi ở lại đây nữa."

Địch Cảnh khó hiểu, vỗ vai La Tương Tuần.

"Nghiêm trọng đến thế sao? Hơn nữa, chẳng phải cậu thích....."

"Không thể nào." La Tương Tuần cắt lời. "Tôi biết cô ấy không thích tôi."

"Cô ấy thích cậu." La Tương Tuần quay đầu nhìn anh.

Đồng tử Địch Cảnh chấn động.