"Nhưng... phải đền tiền vi phạm hợp đồng." Vu Nhiễm Nhi yếu ớt đáp. "Nghe nói... rất nhiều."
Mộc Tê bật cười bất lực. "Thế khí thế ban nãy của em đâu rồi?"
"Ban nãy cảm xúc em kích động quá... Không nghĩ nhiều. Nếu chị Lạc Hiểu biết chắc sẽ lột da em mất."
Vu Nhiễm Nhi nằm vật xuống giường. "Nhưng em thật sự không muốn quay nữa. Chị Mộc Tê... em mệt quá. Em muốn về nhà. Dù chương trình sắp kết thúc rồi, em vẫn không muốn ở lại đây. Em không muốn gặp anh ấy."
"Để chị nói với chị Lưu Mị."
"Có tác dụng không? Chị ấy sẽ đồng ý sao?"
Mộc Tê vừa tiếp tục dọn lại đống bài Tarot trên giường vừa đáp:
"Có. Chắc chắn sẽ."
Trong lòng cô còn thầm nghĩ:
Chỉ sợ chị ấy còn mong em rời đi hơn ai hết.
Trong chương trình, Vu Nhiễm Nhi đã hết đập đầu nhập viện, lại giật vô-lăng gây tai nạn suýt chết người.
Lưu Mị giờ gần như sợ cô ấy đến phát khiếp.
Hơn nữa, chương trình cũng sắp ghi hình xong.
Nội dung cần thiết đã quay gần đủ.
Vu Nhiễm Nhi rời đi lúc này cũng không ảnh hưởng nhiều đến tiến độ.
"Chị Mộc Tê... Em khó chịu quá."
"Không khỏe ở đâu sao?" Mộc Tê lập tức hỏi. "Nếu thấy không ổn thì chị đưa em đến bệnh viện."
"Không phải cơ thể không khỏe, là trong lòng em, trong lòng em khó chịu."
Mộc Tê đặt chồng bài đã thu lại sang một bên. "Hiện tại em nghĩ quá nhiều rồi, nghỉ ngơi một chút đi."
"Chị Mộc Tê, chị bói Tarot cho em đi." Tiếng nức nở của Vu Nhiễm Nhi đã dừng lại, cô ấy lặng lẽ nhìn chồng bài Tarot bên cạnh cô. "Em muốn biết, sau này có người nào sẽ toàn tâm toàn ý yêu em không, trong lòng trong mắt đều là em....."
Mộc Tê thở dài.
"Tại sao lại yêu cầu người khác toàn tâm toàn ý yêu em, em tự yêu bản thân mình trước được không?" Cô nói.
"Em yêu bản thân em mà." Vu Nhiễm Nhi ngồi dậy khỏi giường, ngồi đối diện Mộc Tê. "Chị nhìn tóc em chăm sóc này, nhìn da em này, còn cả vóc dáng của em nữa." Cô ấy cầm tay Mộc Tê đặt lên bụng mình.
"Không có chút mỡ thừa nào."
Mộc Tê: "......"
"Không phải kiểu yêu này." Mộc Tê xáo lại chồng bài Tarot một lần nữa, rồi đặt lại lên giường mình.
"Em nghĩ xem em thích gì? Làm việc gì có thể khiến em vui vẻ, hạnh phúc, còn có cảm giác thành tựu."
Thấy Vu Nhiễm Nhi chu môi, rất lâu không nói gì.
Mộc Tê tỏ vẻ ghét bỏ. "Đừng nói với chị chỉ có yêu đương mới khiến em vui."
"Tất nhiên là không." Vu Nhiễm Nhi vội phản bác. "Chỉ là, đứng trên sân khấu nhận được tiếng reo hò của fan dành cho em, em sẽ cảm thấy rất vui, mỗi lần nghĩ đến khoảnh khắc đó đều có thể khiến em vui mấy ngày liền."
"Em thích ca hát sao?" Mộc Tê hỏi.
"Lúc mới bắt đầu em không thích hát, nhưng khi tham gia vòng tuyển chọn, có khán giả nói em hát hay, từ khoảnh khắc đó em mới bắt đầu thích ca hát. Nói là thích ca hát, không bằng nói em thích sân khấu."
"Em thích lúc đứng trên sân khấu, nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của fan vì em, em sẽ cảm thấy rất vui, đó chắc là...... cảm giác thành tựu nhỉ."
"Không, đó cũng là hạnh phúc, fan vì em mà hạnh phúc, em vì fan mà hạnh phúc."
"Nhưng fan sẽ rời đi, người yêu thì không."
"Người yêu cũng là con người, đừng nói tuyệt đối như vậy."
"Nếu anh ấy đủ yêu em thì sao?" Giọng Vu Nhiễm Nhi run rẩy.
"Trái tim của anh ấy đâu có mọc trên người em, em không biết anh ấy nghĩ gì."
Mộc Tê thấy Vu Nhiễm Nhi lại bắt đầu lau nước mắt, vội nói: "Haizz chị nói những điều này, chỉ là muốn nói với em rằng yêu bản thân không phải là mua đồ tốt cho mình, khiến mình đẹp hơn chỗ này chỗ kia đâu. Thật sự yêu bản thân là quan tâm đến cơ thể và cảm nhận bên trong của mình, ví dụ như em thích người khác thế nào, thì hãy chuyển sự chú ý đặt lên người khác sang chính bản thân mình, sẽ khá hơn rất nhiều."
Mộc Tê xoa xoa mu bàn tay, lúc nãy không để ý kỹ, mu bàn tay đã rỉ ra một chút máu, cô vừa định tiện tay lau đi.
Vu Nhiễm Nhi nắm lấy cổ tay cô, rút một tờ giấy, chậm rãi thấm sạch vết máu trên mu bàn tay cô.
Mộc Tê vừa định nói không cần, nhưng thấy vành mắt cô ấy ngấn lệ, hai má phồng lên c*n m** d***, cố không để nước mắt rơi xuống, vậy mà vẫn lau máu cho mình, trông có chút buồn cười, nên quên mất việc rút tay lại.
Vừa định trêu cô ấy vài câu, Vu Nhiễm Nhi đã lên tiếng trước.
"Chị Mộc Tê."
"Ừ?"
"Em nghĩ em hiểu ý chị rồi."
Nhanh vậy sao?
Mộc Tê kinh ngạc, cô còn tưởng sẽ phải mất rất lâu.
"Em về trước nghỉ ngơi một thời gian để suy nghĩ, còn nữa...... em sẽ đi gặp bác sĩ." Cuối cùng nước mắt vẫn rơi xuống, nhỏ lên cổ tay Mộc Tê, Vu Nhiễm Nhi lau đi.
"Đột nhiên em thấy mất mặt quá, đợi chương trình phát sóng fan sẽ nhìn em thế nào đây, có khi sẽ nghĩ em là kẻ điên nhỉ." Cô ấy chui cả người vào chăn, lấy gối ôm che kín mặt.
"Chị Mộc Tê, chị tiện thể nói với chị Lưu giúp em nhé, bảo chị ấy cắt dựng hình tượng của em đẹp một chút."
"Ừm..... chị sẽ thử xem."
Khả năng lớn là không được.
Mộc Tê cảm thấy sau khi chương trình phát sóng, hình tượng của mình chắc cũng chẳng khá hơn là bao.
"Chị Mộc Tê, chị có yêu bản thân mình không? Em thấy chị hình như hiểu rất nhiều." Vu Nhiễm Nhi bất chợt lên tiếng.
"Chị cũng đang cố gắng."
Yêu bản thân thật sự rất khó.
Đời trước khi làm thiết kế nội thất, cô chỉ nghĩ đến việc tiết kiệm đủ tiền, đợi tiền đạt đến tiêu chuẩn mình đặt ra rồi mới bắt đầu cảm nhận cuộc sống cho thật tốt, chưa đạt đến tiêu chuẩn đó thì không thể dừng lại, kết quả người thì chết mất rồi, chẳng được hưởng thụ gì cả.
Có điều, cho dù đời trước cô không chết, tiền có tích đủ đến mức mình yêu cầu, cô cũng sẽ không biết cách yêu bản thân cho tốt. Có lẽ cũng giống Vu Nhiễm Nhi, trước tiên chỉ thỏa mãn bản thân về mặt vật chất.
Tinh thần vẫn nghèo nàn.
Vu Nhiễm Nhi còn tốt hơn cô nhiều, ít nhất cô ấy có thứ mình thích. Ngoài công việc ra, Mộc Tê không nghĩ ra mình còn sở thích gì. Cà phê thì lại không uống được vị đắng, vậy mà còn muốn làm cà phê specialty, mở quán cà phê. Tarot thì tuy thích, nhưng sau khi đi làm rất nhanh đã gác sang một bên, nếu không phải hệ thống xuất hiện, cô sẽ mãi mãi không mở lại giá sách đó.
Có lẽ nằm dài cũng tính là một.
Nhưng ai mà chẳng thích nằm.
"Thế chị thích gì?"
Mộc Tê biết ngay Vu Nhiễm Nhi sẽ hỏi câu này. "Thích nằm." Cô buột miệng.
"Ừ, nhìn ra rồi."
Mộc Tê: "......"
"Chị Mộc Tê, em phát hiện chị đúng là người rất tốt." Vu Nhiễm Nhi ló mặt ra. "Đợi em rời đi, em sẽ luôn nhớ chị."
Mộc Tê bất an nhìn cô ấy một cái. "Cảm ơn."
"Thế anh Địch Cảnh thì sao? Hôm nay chẳng phải chị hẹn hò với anh Địch Cảnh à? Hai người thế nào rồi?"
"Anh ấy ra ngoài rồi."
À, Địch Cảnh.
Vừa nghĩ đến anh, Mộc Tê lại thấy khó chịu.
【Cứ coi như tôi chưa từng nhắc đến đi.】
Đó là câu cuối cùng anh nói.
Mặc dù anh cười nói, nhưng trong lòng Mộc Tê lại rất khó chịu.
Buồn.
Cô vậy mà lại có cảm giác muốn khóc.
Đúng là châm biếm, vừa rồi cô còn khuyên Vu Nhiễm Nhi yêu bản thân, chuyển sự chú ý đặt trên người khác sang chính mình.
Bây giờ lại vì đàn ông mà muốn khóc, thật nực cười.
Mộc Tê quay lưng lại, chỉnh lại những lá bài Tarot đã bày trên giường, đợi cảm giác muốn khóc tan đi mới quay người lại.
Rồi phát hiện Vu Nhiễm Nhi đang xuống giường, đi về phía cửa.
"Em đi đâu thế?"
"Em nghĩ kỹ rồi, em vẫn nên tự mình nói với chị Lưu Mị là tạm dừng ghi hình."
"Đừng vội, rút một lá bài trước đã." Mộc Tê hất cằm về phía giường.
Cô bày lâu lắm rồi.
"Xem rốt cuộc em đã nghĩ thông chưa."
...
Điện thoại của Địch Cảnh đã chuyển sang chế độ im lặng, lúc này lúc này, anh chỉ muốn có một không gian riêng cho mình.
Chỉ là không ngờ.
"Cạch."
Một tiếng khẽ vang lên.
Lon Coca trong tay bị người ta nhẹ nhàng cụng một cái. Địch Cảnh nhìn người bên cạnh, sau khi cụng lon xong La Tương Tuần uống cạn chai nước khoáng trong tay, uống xong thở dài, tay siết chặt chai nước rỗng, cho đến khi không khí bên trong không thể bị bóp ra thêm nữa, anh mới ném cái chai đã bẹp dúm vào thùng rác bên cạnh.
"Lần đầu tiên thấy cậu như thế này." Địch Cảnh uống một ngụm Coca. "Đúng là hiếm thấy."
"Vừa rồi xảy ra một số chuyện." La Tương Tuần nói.
Trên đài quan sát của một ngọn núi trống trải, Địch Cảnh đỗ xe ở đó, không xa là quán cà phê vịnh biển nổi tiếng kia, vì quán này dở đến mức nổi tiếng trong nhà chung show hẹn hò, nên Địch Cảnh mua một lon Coca ở máy b*n n**c tự động cạnh đài quan sát.
Đúng lúc anh đang dựa vào thân xe ngẩn người, La Tương Tuần đến.
Hai chiếc xe đỗ song song với nhau, La Tương Tuần mua một chai nước khoáng rồi trực tiếp dựa cạnh Địch Cảnh.
Địch Cảnh: "......"
Anh thật sự rất muốn có một không gian riêng để thả lỏng, nhưng rõ ràng La Tương Tuần đến là có chuyện muốn nói với anh.
...
"May quá, không sao là tốt rồi." Nghe chuyện của Vu Nhiễm Nhi và La Tương Tuần, Địch Cảnh cũng có chút kinh ngạc.
"Cậu không cần lo, có rất nhiều người trông chừng cô ấy, đạo diễn cũng ở đó." La Tương Tuần nhìn biển lớn dưới vách núi, ánh mắt vô hồn.
"Sao cậu lại đến đây, không ở cùng cô ấy à?" Địch Cảnh hỏi.
"Tâm trạng cô ấy không tốt, nhìn thấy tôi có lẽ sẽ ảnh hưởng đến cô ấy." La Tương Tuần nói, rồi nhìn Địch Cảnh. "Còn cậu sao lại ở đây, tôi nhớ cậu với Mộc Tê......"
"Đã kết thúc rồi."
"Ồ." La Tương Tuần tưởng là buổi hẹn hò kết thúc. "Ở bên nhau rồi?"
"Nói gì thế." Địch Cảnh cười nói. Anh nhìn về phía đường chân trời xa xăm, lẩm bẩm: "Đã kết thúc rồi."
La Tương Tuần không hiểu anh đang nói gì, chỉ có thể suy đoán: "Cô ấy từ chối cậu rồi?"
"Cậu quan tâm thế làm gì?" Địch Cảnh cười với anh ấy. "Cậu thích Mộc Tê à?"
"Ừ."
Không ngờ anh ấy đáp dứt khoát như vậy, tay Địch Cảnh siết chặt lon Coca.
"Đừng căng thẳng." La Tương Tuần nhận ra cảm xúc của anh. "Tôi biết Mộc Tê không thích tôi."
"Không căng thẳng." Địch Cảnh hỏi: "Cậu thích cô ấy từ khi nào? Yêu từ cái nhìn đầu tiên à?"
La Tương Tuần không trả lời.
Trên tháp rơi tự do, cô nắm chặt tay anh ấy, bảo anh ấy đừng căng thẳng, trấn an cảm xúc của anh ấy. Trong công viên giải trí, cô nắm tay anh ấy, dẫn anh ấy len qua dòng người.
Không biết từ khi nào, trong mắt anh ấy đã chỉ còn có cô. Nhưng anh ấy quá muộn, quá muộn, rất lâu sau mới nhận ra đó là thích.
Sóng biển hết đợt này đến đợt khác đập vào những bãi đá dưới chân vách núi, sóng dữ cuồn cuộn, bọt nước tung tóe.
Địch Cảnh quay đầu nhìn La Tương Tuần một cái, thấy anh ấy cúi đầu im lặng, mái tóc rũ xuống che khuất gương mặt, nhưng không che được đôi môi đang mím chặt.
"Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi." Địch Cảnh nói.
Qua rất lâu, La Tương Tuần mới nói: "Tôi cũng không muốn nói."
Địch Cảnh: "...?"
Không hiểu sao lại có chút bực bội.
Vậy anh ấy im lặng lâu như thế để làm gì?
mình đã dịch xong r nhé. từ h đăng liên tục đến khi hoàn