Sau bữa trưa, sáu người ngồi trên sofa trò chuyện.
Thôi Nhiên ở trong bếp cắt trái cây cho họ, đặt lên bàn trong phòng khách.
Mộc Tê lún sâu trong sofa.
Một tay cầm bản hướng dẫn quy trình do tổ chương trình đưa cho cô.
Một tay cầm miếng xoài do Thôi Nhiên cắt.
Ngày đầu tiên là thời gian để các khách mời làm quen với nhau. Không có hoạt động đặc biệt nào được sắp xếp.
Quy trình của Khoảng cách linh hồn giữa tôi và em rất đơn giản.
Nếu khách mời có cảm tình với ai, có thể gửi tên đối phương cho tổ chương trình vào tối hôm trước ngày hẹn hò.
Nếu ghép đôi thành công, ngày hôm sau hai bên có thể ra ngoài sắp xếp buổi hẹn hò của riêng mình.
Ở đây có một điểm tốt.
Mọi chi phí phát sinh khi các khách mời ghép đôi thành công đi ra ngoài đều do tổ chương trình chi trả.
Đương nhiên chỉ được hoạt động trong phạm vi Hải Thị.
Các khách mời đều không biết đối phương chọn ai.
Nhưng có thể dựa theo ý nguyện của bản thân để quyết định có nói cho người khác biết hay không.
Nhưng nếu ghép đôi không thành công. Vậy thì phải ở trong nhà.
Tuy nhiên cũng có ngoại lệ.
Nếu nhiều lần ghép đôi thất bại, tổ chương trình sẽ ngẫu nhiên phân cặp cho những khách mời ghép đôi thất bại để đảm bảo thời lượng.
Đây là tuyến chính của chương trình.
Tuyến phụ là một số trò chơi nhỏ và các buổi phỏng vấn sau ghi hình.
"Anh Thôi Nhiên, vậy mà anh lại tới tham gia chương trình." Lư Sơ Đồng cắn một miếng dưa lưới, tò mò nhìn Thôi Nhiên.
"Vừa hay có khoảng trống lịch trình." Thôi Nhiên đang gọt táo, động tác vô cùng thành thạo.
Mộc Tê nhìn chằm chằm vào vỏ táo trên tay anh vẫn chưa đứt đoạn lần nào mà ngẩn người.
"Ban đầu tôi không định tới, vì trùng lịch trình, tháng sau phải vào đoàn phim. Nhưng tổ chương trình nói chương trình được quay sớm hơn." Thấy Mộc Tê nhìn quả táo trong tay mình tới xuất thần, Thôi Nhiên đưa cho cô.
Nhưng Mộc Tê lắc đầu, tỏ ý mình đã ăn no rồi.
"Thảo nào tổ chương trình nói phải quay sớm, hóa ra là vì không muốn bỏ lỡ anh."
Lư Sơ Đồng nhận lấy quả táo Thôi Nhiên đưa tới, cắn một miếng.
Thôi Nhiên bật cười.
Anh ấy không tiếp lời.
Thấy bầu không khí trở nên lạnh đi, Mộc Tê chủ động hỏi: "Cô quen La Tương Tuần à? Cảm giác hai người rất thân."
"Quen chứ, cậu ấy là bạn nối khố của tôi." Lư Sơ Đồng chọc chọc chàng trai ngồi bên cạnh từ đầu tới cuối không nói lời nào. "Biết cậu ấy tham gia chương trình, tôi suýt nữa tưởng cậu ấy bị nhập rồi."
"Hóa ra mọi người đã biết từ trước là đối phương cũng tham gia chương trình à." Mộc Hạ nói.
"Đúng vậy, cậu ấy là người xác định tham gia từ sớm, sau đó nói cho tôi biết. Về sau tổ chương trình tìm tôi, tôi liền nói tham gia luôn."
Tô Chi Chi có chút bất ngờ. "Hóa ra là vậy. Dạo trước chẳng phải hai người còn lên hot search sao? Tôi còn tưởng hai người đang hẹn hò, nên lúc đầu tiên nhìn thấy cô tôi hơi ngạc nhiên."
"Hẹn hò là chuyện không thể nào. Tôi sao có thể hẹn hò với tảng băng này chứ." Lư Sơ Đồng liếc nhìn La Tương Tuần. "Vừa hay chương trình này phát sóng có thể phá tan tin đồn."
"Ơ nhưng tôi lại tò mò vì sao cậu tới tham gia chương trình." Lư Sơ Đồng hỏi.
Mộc Tê cũng đưa ánh mắt về phía La Tương Tuần.
Đúng vậy.
Anh ấy nhìn thế nào cũng không giống kiểu người sẽ tham gia chương trình tạp kỹ.
La Tương Tuần cảm nhận được ánh mắt tò mò của mọi người.
Anh ấy nhìn một vòng.
Khẽ hé môi.
Nhưng còn chưa thốt ra được một chữ nào.
Mọi người đã bị tiếng động ngoài khu vườn thu hút.
Địch Cảnh và Vu Nhiễm Nhi tới sớm hơn dự đoán.
Sáu người trong biệt thự nhìn thấy họ bước vào sân thông qua cửa kính sát đất.
Tiếng chuông cửa vang lên.
"Tiếp khách, tiếp khách." Mộc Tê đứng dậy, chuẩn bị đi mở cửa.
"Mộc Tê, cô thật sự quá giống chủ nhà rồi." Tô Chi Chi không nhịn được cười.
Thôi Nhiên đồng ý. "Đúng vậy. Lúc tôi mới vào thấy cô ấy đang uống nước trong bếp, cực kỳ tự nhiên. Ngay cả việc cửa kính sát đất tầng một có nút bấm cô ấy cũng biết, cứ như đây là nhà của mình vậy."
Mộc Tê hỏi: "Đây là khen hay là gì vậy?"
"Nói cô hoàn toàn không căng thẳng đó." Tô Chi Chi cười nói.
Mộc Hạ và La Tương Tuần trực tiếp đi từ cửa kính sát đất đang mở ra ngoài.
Vu Nhiễm Nhi vì đang chụp ảnh tự sướng trên bãi cỏ trong vườn, cách họ rất gần nên đi vào từ cửa kính sát đất.
Ban đầu Địch Cảnh không đi về phía đó.
Anh men theo con đường nhỏ đi tới cửa chính của biệt thự.
Mộc Tê vừa mở cửa ra đã đối diện ánh mắt với anh. "Xin chào."
Mộc Tê thất thần trong chốc lát.
Người trước mắt này gần như ngày nào cô cũng nhìn thấy.
Ngay trên tấm biển quảng cáo của tòa nhà chọc trời đối diện công ty.
Hình ảnh trên biển quảng cáo lúc này hiện rõ trong đầu cô.
Giờ phút này người thật xuất hiện trước mặt.
Cô vậy mà lại có cảm giác không chân thực.
"Xin chào." Nhưng cô nhanh chóng lấy lại tinh thần, dẫn người trước mặt đi vào.
"Dép ở bên kia." Mộc Tê chỉ về phía giá để dép.
"Cảm ơn." Địch Cảnh mặc chiếc áo hoodie rộng thùng thình, đội mũ lưỡi trai màu đen.
Anh tháo mũ lưỡi trai xuống.
Mái tóc màu nâu hạt dẻ hiện ra trước mắt.
Anh lắc lắc đầu, dùng tay chỉnh lại tóc đơn giản. Tư thế nhàn nhã lười biếng. Lông mi dày lại dài. Nhưng ánh mắt có chút mơ màng.
Chắc là vừa ngủ dậy.
Vì đi làm ngày nào cũng nhìn thấy, Mộc Tê đã quen với vẻ đẹp của Địch Cảnh.
Chiếc guitar đeo sau lưng anh thu hút sự chú ý của cô.
Ca sĩ à.
Quảng cáo đồng hồ quá ăn sâu vào lòng người.
Suýt nữa quên mất Địch Cảnh là một ca sĩ.
Hơn nữa còn là một ca sĩ khá nổi tiếng.
Mộc Tê rất ít nghe nhạc. Nhưng cô đã nghe vài bài của Địch Cảnh. Không phải do cô chủ động tìm nghe.
Ngô Phi Phi là fan của Địch Cảnh.
Lúc Mộc Tê mới đi làm, Ngô Phi Phi đã bắt đầu hâm mộ anh.
Mỗi lần gọi video vào cuối tuần, Ngô Phi Phi đều từng ngân nga bài hát của anh cho Mộc Tê nghe, cũng từng đề cử vài bài.
Nhưng những bài được đề cử đều rất ồn ào.
Mộc Tê nghe thử xong liền bỏ cuộc.
Ngô Phi Phi biện bạch rằng đó là nguồn năng lượng tích cực, có thể khiến dân công sở tràn đầy sức sống.
Nhưng tiếc là cô không thể hiểu nổi.
Có lẽ cũng có những bài hát trữ tình. Nhưng cô lười đi nghe.
Có điều năm nay cô chưa từng nghe Ngô Phi Phi nhắc tới chủ đề nào liên quan tới Địch Cảnh.
Có lẽ vì cô không tìm được sự đồng cảm với những chuyện đó.
Nếu biết bạn mình đang quay chương trình cùng Địch Cảnh. Có khi Ngô Phi Phi sẽ gọi nổ tung điện thoại của cô trong đêm.
Mộc Tê lén lút quan sát Địch Cảnh.
Mà không hề biết rằng lúc này Địch Cảnh cũng đang quan sát cô.
Cô mặc chiếc váy jean liền thân đơn giản và thoải mái.
Khuôn mặt rất nhỏ.
Tóc búi viên được buộc cao, để lộ chiếc cổ trắng như tuyết.
Địch Cảnh vẫn luôn biết da cô rất trắng.
Dường như chỉ cần khẽ chạm một cái là có thể để lại dấu vết.
"Tôi tên là Địch Cảnh."
"Xin chào, tôi là Mộc Tê."
"Biết rồi." Địch Cảnh cười nói.
"Bại Loại, Mộc Tê."
Bàn tay vừa định đưa ra bắt tay của Mộc Tê lập tức rụt trở lại.
"Đùa thôi. Truyền Thông Bách Lỗi, tôi biết mà." Địch Cảnh nhìn thấy động tác của cô, cười nói. "Đừng để trong lòng."
Nếu Dư Kiêu Sùng có mặt ở đây chắc sẽ phải tặc lưỡi.
Đã nói sẽ không dùng chuyện này để trêu chọc cô gái nhỏ nữa mà.
Nhưng nhìn thấy Mộc Tê.
Đột nhiên anh có cảm giác muốn trêu cô.
Muốn xem biểu cảm sau khi bị trêu của cô.
"Ha ha ha." Mộc Tê cười khan ba tiếng.
Cô nhớ tới buổi trình diễn thời trang ở Nhật Bản hai năm trước.
Cô được mời làm người mẫu trình diễn.
Tuy không phải tuần lễ thời trang của thương hiệu lớn nào.
Nhưng cô rất trân trọng cơ hội này.
Một blogger nhỏ vừa mới khởi đầu như cô vậy mà lại được chọn trúng.
Chủ đề của buổi trình diễn là dễ thương và năng động.
Mộc Tê vì gương mặt đáng yêu, lại còn nhỏ nhắn nên may mắn được ban tổ chức mời.
Lúc xuất hiện, MC sẽ giới thiệu khách mời trình diễn.
Khoảnh khắc bước ra sân khấu.
Tên tuổi vang lên.
Muôn người chú ý.
Khoảnh khắc vinh quang biết bao.
Ngay cả Truyền Thông Bách Lỗi cũng cảm động tới mức muốn rơi nước mắt vì cô quá có tiền đồ.
Ai ngờ được.
"Bại Loại, Mộc Tê."
Mộc Tê vừa bước ra sân khấu đã suýt bị cú lỡ miệng của MC làm vấp ngã. Tai cô đỏ bừng. Nhưng vì có quá nhiều người đang nhìn mình. Cô vẫn giả vờ bình tĩnh đi hết toàn bộ sàn diễn.
Ngày hôm đó có rất nhiều người Trung Quốc có mặt tại buổi trình diễn.
Ước chừng phần lớn đều nghe thấy. Nhìn phản ứng của Địch Cảnh. Ngày đó anh nhất định cũng có mặt.
Nhưng bị anh nhắc lại như vậy. Trong lòng cô có chút không vui.
Đang nghĩ xem nên phản bác anh vài câu thế nào.
"Xin chào, tôi là Tô Chi Chi." Thấy hai người đứng ngây ra ở cửa mãi không động đậy, Tô Chi Chi đi tới.
Hành lý của Vu Nhiễm Nhi khá nhiều.
Vừa rồi cả nhóm bọn họ đều ra xe giúp cô chuyển vali.
Một tháng, cô ta mang theo tận năm chiếc vali.
Mộc Tê khó chịu ném cho Địch Cảnh một ánh mắt xem thường.
Nhưng lực sát thương bằng không.
Dường như Địch Cảnh không nhìn thấy. Anh đang trò chuyện với Tô Chi Chi.
Mộc Tê đi tới phòng khách.
Nhìn đống hành lý chất đầy phòng khách mà giật mình. Không chỉ có vali.
Mà còn có đủ loại túi lớn túi nhỏ.
"Địch Cảnh!" Lư Sơ Đồng chạy tới. "Xin chào, em là Lư Sơ Đồng."
"Tôi biết." Địch Cảnh cười nói, đi vào phòng khách.
"Trời ơi, vậy mà anh thật sự tới tham gia chương trình." Lư Sơ Đồng vô cùng vui vẻ. "Em là fan của anh, bài hát nào của anh em cũng nghe."
"Cảm ơn." Địch Cảnh trả lời ngắn gọn.
"Em nghe nói năm nay anh sắp phát hành album mới rồi, khi nào phát hành vậy?"
"Vẫn còn sớm, trong năm nay." Địch Cảnh đặt cây guitar bên cạnh sofa.
Lư Sơ Đồng có chút thất vọng. "A....."
Bên này Vu Nhiễm Nhi và Mộc Tê giới thiệu sơ qua với nhau.
Cô biết Vu Nhiễm Nhi.
Quán quân chương trình "Âm" tư thế sảng năm ngoái.
Ngày cô ta đoạt quán quân còn lên top 1 hot search trên Weibo.
Sau khi đoạt quán quân được KG để ý, ký hợp đồng với KG. Hiện tại cùng công ty với Địch Cảnh.
"Sao cô mang nhiều đồ tới thế?" Lư Sơ Đồng hỏi. "Quá khoa trương rồi đấy."
Vu Nhiễm Nhi giải thích: "Vì đây là lần đầu tiên tôi ghi hình chương trình tạp kỹ, không biết phải mang gì, nên nghĩ rằng thứ gì có thể dùng được thì mang hết."
"Nhưng cũng chỉ có một tháng thôi." Tô Chi Chi nhìn đống hành lý.
Vu Nhiễm Nhi không phải tới ghi hình chương trình. Mà là chuyển nhà tới đây thì đúng hơn.
"Không sao, giờ tôi đi dọn đồ luôn, phòng của tôi ở đâu?"
"Cô cùng phòng với Mộc Tê, ở tầng một." Lư Sơ Đồng nói.
"Tầng một à....."
Vu Nhiễm Nhi đi tới phòng của Mộc Tê, nhìn vào bên trong một chút.
Nhìn vài lần xong, cô ta quay đầu hỏi: "Tôi có thể tham quan phòng ở tầng hai không?"
Có có dự cảm không lành.
Tô Chi Chi và Lư Sơ Đồng nhìn nhau một cái.
Nhận được sự đồng ý từ đối phương, Tô Chi Chi gật đầu. "Ừm, được."
Sau khi được đồng ý, Vu Nhiễm Nhi đi lên tầng hai.
Nhóm nam dưới lầu đều đã giới thiệu bản thân.
"Lần đầu gặp người thật, cảm giác không chân thực lắm." Mộc Hạ có chút vui vẻ.
Người này đặc biệt cởi mở, nhưng dường như thiếu mất một sợi dây thần kinh. "Anh Địch Cảnh với anh Thôi Nhiên chắc là hai người nổi tiếng nhất chương trình chúng ta rồi. Có hai anh, tỷ suất người xem của chương trình chắc chắn sẽ bùng nổ."
"Cái gì gọi là nổi tiếng nhất chứ." Lư Sơ Đồng có chút không vui. "Ở đây còn có nữ hoàng phim thần tượng nữa mà."
"Không có đâu..." Tô Chi Chi có chút ngượng ngùng, liên tục xua tay.
Mộc Hạ nghe vậy liền vội vàng giải thích: "Ơ tôi không có ý đó, mọi người đều nổi tiếng, mọi người đều nổi tiếng."
Địch Cảnh nhìn Thôi Nhiên một cái. Rất nhanh liền dời ánh mắt đi.
Ngoại trừ do tính cách vốn vậy của La Tương Tuần.
Địch Cảnh và Thôi Nhiên ngoài phần tự giới thiệu ban đầu ra, về sau không nói với nhau thêm câu nào. "Phòng của tôi đâu?"
"Ở trên lầu, hai đỉnh lưu các anh một phòng." Mộc Hạ chỉ chỉ lên tầng trên.
Địch Cảnh nhíu mày: "Một phòng?"