Vu Nhiễm Nhi nói xong mới bất giác nhận ra trên xe không chỉ có hai người bọn họ.
Cô ấy kinh ngạc che miệng lại, lo lắng nhìn tài xế do tổ chương trình sắp xếp ngồi ở ghế lái.
May mà trên xe không có camera, tài xế cũng chỉ chuyên tâm lái xe của mình.
Địch Cảnh đặt điện thoại xuống.
Không phải vì bị lời nói của Vu Nhiễm Nhi làm lay động, mà là vì vé máy bay từ Hải Thị về Kinh Thị trong hôm nay đã được đặt hết sạch.
Trong lòng anh có chút bực bội, nhưng rất nhanh đã đè nén xuống, tức giận không thể giải quyết được bất cứ chuyện gì.
Nhưng cuối cùng anh cũng hiểu vì sao thời gian trước Dư Kiêu Sùng lại kỳ lạ như vậy.
Hóa ra là đào sẵn một cái hố ở phía sau chờ anh nhảy vào.
Địch Cảnh xoa xoa thái dương.
Anh biết vì sao Dư Kiêu Sùng không dám nói cho mình biết.
Bởi vì năm nay phần lớn thời gian anh đều nhốt mình trong phòng sáng tác, từ chối rất nhiều lịch trình. Cho dù tham gia chương trình tạp kỹ, anh cũng sẽ không chọn show hẹn hò.
Mà Dư Kiêu Sùng là một người đại diện xuất sắc.
Anh ta cần mang lại độ phủ sóng cho Địch Cảnh.
Khoảng cách linh hồn giữa tôi và em có độ hot rất cao trên Weibo, ngay cả người thỉnh thoảng mới lên Weibo xem như anh cũng biết có chương trình này.
Tháng trước Dư Kiêu Sùng từng hỏi ý kiến anh, anh đã từ chối rất rõ ràng.
Ngày hôm sau Dư Kiêu Sùng nói đã nhận được cho anh một chương trình du lịch, sau khi Địch Cảnh đồng ý thì anh ta mang hợp đồng tới.
Do quá tin tưởng Dư Kiêu Sùng, bởi từ sau khi làm người đại diện cho anh, anh ta chưa từng làm hỏng việc lần nào, nên Địch Cảnh nhìn cũng không nhìn đã ký tên mình lên.
Bây giờ chỉ còn lại hối hận. Cực kỳ hối hận.
Cho dù là người quen, hợp đồng đưa tới anh cũng phải đọc kỹ.
"Bác tài, bây giờ đi đâu?" Địch Cảnh hỏi.
"Vịnh Lạc Nguyệt." Bác tài trả lời ngắn gọn.
Địch Cảnh tìm kiếm khách sạn gần Vịnh Lạc Nguyệt.
Trước đây anh từng tới vịnh Lạc Nguyệt một lần.
Đó là danh thắng nổi tiếng của Hải Thị, rất nhiều người tìm đến vì danh tiếng của nó.
Không ngoài dự đoán, các homestay và khách sạn xung quanh đều đã được du khách đặt kín.
Địch Cảnh tìm một vòng cũng không thấy khách sạn nào có thể ở tạm.
Thật sự không còn gì để nói.
Anh dứt khoát nhìn ra ngoài cửa sổ, thả rỗng đầu óc.
Xe chạy lên đường cao tốc, không thể dừng lại tùy tiện.
"Anh Tiểu Dư nói, cầu xin anh nhất định phải đọc hết bản thuyết minh quy trình chương trình." Thấy Địch Cảnh yên tĩnh lại, Vu Nhiễm Nhi yếu ớt lên tiếng.
"Ừ." Địch Cảnh nhắm mắt lại.
Thôi vậy.
Chỉ có một tháng.
Cố nhịn rồi sẽ qua thôi.
Việc sáng tác của anh đang rơi vào thời kỳ bế tắc.
Cho dù quay về, thời gian của anh cũng chỉ vô định lãng phí trong phòng sáng tác.
"Anh Địch Cảnh, anh đồng ý ghi hình rồi sao?" Vu Nhiễm Nhi vui mừng nói.
"Ừ."
"Tuyệt quá, có anh Địch Cảnh ở bên cạnh em, em thật sự rất vui. Ban đầu em còn hơi căng thẳng, nhưng có anh Địch Cảnh ở bên cạnh thì em yên tâm rồi. Đúng rồi anh Địch Cảnh, em nghe nói trước đây anh từng tổ chức concert ở Hải Thị, anh biết Hải Thị có gì ngon gì vui không? Tổ chương trình nói địa điểm hẹn hò có thể do khách mời tự sắp xếp, vậy tới lúc đó hai chúng ta có thể cùng đi chơi....."
Ánh mắt Địch Cảnh đờ đẫn. Mờ mịt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Vậy mà lại để anh và Vu Nhiễm Nhi tham gia show hẹn hò.
Dư Kiêu Sùng.
Tôi quay về thì cậu thật sự chết chắc rồi.
Cùng lúc đó.
Dư Kiêu Sùng đang sốt ruột đi qua đi lại trong công ty.
Nhìn thấy người tới, anh ta lập tức bước lên đón.
"Đều là người cùng công ty mà chị! Chị! Vu Nhiễm Nhi đi tham gia chương trình, đáng lẽ chị phải nói với em chứ! Vì sao ngay cả người nhà cũng giấu!"
Cô gái cầm cà phê bước vào, bị Dư Kiêu Sùng dọa tới mức liên tiếp lùi lại hai bước.
Cô gái chính là người mấy ngày trước nghe Dư Kiêu Sùng than phiền trong phòng trà nước.
Cô là người đại diện của Vu Nhiễm Nhi, Lạc Hiểu.
"Làm sao chị biết cậu thật sự có thể thuyết phục được Địch Cảnh, để cậu ấy đi tham gia chương trình hẹn hò này. Với tính cách của cậu ấy, nhận loại chương trình này, vốn dĩ là chuyện không thể."
"Em chẳng phải đã nói với chị rồi sao? PD chương trình đó còn liên hệ em để quay trước nữa kìa. Hợp đồng đã ký từ trước rồi, vậy mà chị lại..." Nói tới đây Dư Kiêu Sùng vò mạnh tóc mình.
Xong rồi.
Anh ta có thể tưởng tượng được tâm trạng của Địch Cảnh lúc này.
Nhìn động tác phát điên của Dư Kiêu Sùng, Lạc Hiểu áy náy nói: "Xin lỗi, Chị không ngờ cậu thật sự làm được."
Theo hiểu biết của cô ấy về Địch Cảnh.
Cho dù đã ký hợp đồng thì cũng chẳng làm gì được anh.
Những việc anh ghét, anh sẽ không ép bản thân làm.
"Ít nhất chị cũng phải nói Vu Nhiễm Nhi cũng đi chứ!"
Trước đây Địch Cảnh từng nói với anh ta chuyện của Vu Nhiễm Nhi.
Dư Kiêu Sùng cũng từng nói với Lạc Hiểu nhưng Vu Nhiễm Nhi vẫn không hề kiềm chế lại.
"Tổ chương trình chẳng phải nói phải giữ bí mật sao? Chị chỉ phối hợp thôi." Lạc Hiểu cũng có chút hối hận. "Hy vọng sau khi Địch Cảnh trở về sẽ không trút giận lên chị."
"Yên tâm đi, người đầu tiên anh ấy quay về tìm chắc chắn là em." Dư Kiêu Sùng ủ rũ ngã vật xuống sofa.
Lạc Hiểu vội vàng đẩy đẩy anh ta. "Đừng như vậy, bị người khác nhìn thấy sẽ ảnh hưởng hình tượng công ty."
"Đến nước này hình tượng cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi. Em sợ anh Địch quay về sẽ sa thải em mất."
Dư Kiêu Sùng vừa tốt nghiệp đã tới KG phỏng vấn. Đúng lúc đó Địch Cảnh muốn đổi người đại diện.
Anh chỉ nhìn một cái đã chọn trúng Dư Kiêu Sùng. Địch Cảnh là thần tượng của Dư Kiêu Sùng. Chính vì anh mà Dư Kiêu Sùng mới tới KG phỏng vấn.
Sau khi được chọn, mỗi ngày anh ta đều hăng hái như được tiêm máu gà mà phấn đấu.
Đặc biệt tận tâm. Sắp xếp mọi công việc của Địch Cảnh đâu vào đấy. Chớp mắt cũng sắp ba năm rồi.
Có lẽ anh ta không vượt qua được cơn ngứa ngáy ba năm nữa.
Hậu quả của việc để Địch Cảnh tham gia show hẹn hò anh ta có thể chịu được.
Nhưng Địch Cảnh và Vu Nhiễm Nhi cùng tham gia show hẹn hò.
Anh ta đã có thể nhìn thấy bản thân thê thảm sau một tháng nữa.
"Chuyện đâu nghiêm trọng đến vậy. Nhiễm Nhi tuy tính cách có chút kỳ lạ, nhưng khá dễ ở chung. Biết đâu hai người họ lại thành một đôi thì sao?"
Dư Kiêu Sùng như nghe được chuyện cười gì rất buồn cười. "Chị đùa à? Có phải chưa từng nhìn thấy hai người họ ở cùng nhau đâu. Anh Địch gần như viết chữ ghét lên mặt luôn rồi. Nhưng em nói thật nhé chị, Nhiễm Nhi mới debut bao lâu chứ, chị đã cho cô ấy lên show hẹn hò rồi?"
Lạc Hiểu không nói gì.
Dư Kiêu Sùng cảm thấy kỳ lạ.
Anh ta từ sofa bò dậy, muốn nhìn biểu cảm của Lạc Hiểu.
Lạc Hiểu chột dạ quay đầu đi.
"Được lắm chị, có phải vì chị chịu không nổi tính cách của Nhiễm Nhi nên ném cô ấy tới Hải Thị một tháng, để bản thân được yên tĩnh không?"
Lạc Hiểu thỉnh thoảng cũng than phiền với Dư Kiêu Sùng về tính cách thất thường của Vu Nhiễm Nhi.
Nhưng Dư Kiêu Sùng cảm thấy đó chỉ là một cô gái trẻ vừa tốt nghiệp chưa thích ứng được với sự thay đổi thân phận.
Cộng thêm việc một mình tới Kinh Thị phấn đấu.
Nhưng từ sau khi Địch Cảnh phản ánh với anh ta chuyện Vu Nhiễm Nhi vượt quá giới hạn.
Anh ta lại phản ánh với Lạc Hiểu.
Vậy mà Vu Nhiễm Nhi vẫn hoàn toàn không sửa đổi hành vi của mình.
Dư Kiêu Sùng không thể không nghi ngờ tính cách của Vu Nhiễm Nhi.
Rốt cuộc là sao vậy? Trông chỉ là một cô gái nhỏ khá hoạt bát thôi mà. Vì sao lại không hiểu tiếng người?
"Để cậu dẫn thử xem." Lạc Hiểu bất lực nói. "Cô ấy không kiểm soát được tính khí của mình, hơn nữa làm sai chuyện cũng không cho rằng mình sai. Tuy giọng hát của cô ấy thật sự rất tốt, nhưng muốn phát triển lâu dài trong giới này thì cô ấy phải thay đổi bản thân. Vừa hay có một chương trình rất hot tìm tới tôi. Nếu cô ấy làm sai chuyện, dư luận sẽ khiến cô ấy nhận rõ bản thân."
"Chị không sợ dư luận hủy hoại cô ấy à?"
"Người có trái tim thủy tinh thì ở đâu cũng không sống nổi." Lạc Hiểu nhấp một ngụm cà phê. "Nhưng cho dù chiều hướng dư luận không tốt, vẫn còn KG bảo vệ cô ấy. Tôi chỉ hy vọng cô gái nhỏ này có thể thật sự nhận ra sai lầm của mình, để xã hội dạy cho cô ấy một bài học thật tốt. Đừng nghĩ rằng đoạt quán quân trong chương trình thì sau này mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió. Đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Nếu cô ấy vẫn còn tham vọng với sự nghiệp, nhân lúc còn trẻ, thay đổi bản thân, tất cả vẫn còn kịp."
"Chị....." Dư Kiêu Sùng do dự nói. "Chị coi show hẹn hò này thành chương trình Biến Hình Ký rồi phải không?"
...
Trên kệ chứa đồ trong bếp có rau củ quả và thịt tươi mới. Là do tổ chương trình chuẩn bị. Nhưng chỉ đủ dùng trong một ngày.
Sau đó tất cả nguyên liệu đều phải do khách mời tự mua.
La Tương Tuần xắn tay áo sơ mi lên, bắt đầu thái rau.
"Có gì tôi giúp được không?" Mộc Tê từ phòng đi ra.
Bởi vì hai vị khách mời còn lại mãi vẫn chưa tới.
Tổ chương trình gửi thông báo cho họ rằng khách mời phải khoảng ba giờ chiều mới có thể về tới nhà.
Vì vậy sáu người trong nhà đã phân phòng trước. Đơn giản là oẳn tù tì.
Mộc Tê thắng nên chọn căn phòng bên trái tầng một.
Lý do rất đơn giản. Chỉ vì tiện.
Hơn nữa cô không cần vác chiếc vali nặng khủng khiếp của mình lên lầu.
Tô Chi Chi và Lư Sơ Đồng chọn phòng tầng hai.
Bên phải tầng một là La Tương Tuân và Mộc Hạ.
Bên trái tầng hai là Thôi Nhiên và vị khách mời chưa tới.
Mộc Hạ và Thôi Nhiên đang giúp Tô Chi Chi cùng Lư Sơ Đồng chuyển hành lý.
Mộc Tê ném hành lý vào phòng rồi đi ra.
Cô chẳng có gì để dọn dẹp cả.
"Giúp tôi trụng mì một chút nhé, cảm ơn." La Tương Tuần chỉ vào ba gói mì trên mặt bàn.
"Được." Mộc Tê cho mì vào nước rồi chống hông đứng chờ mì chín.
La Tương Tuân quay đầu hỏi cô: "Cô có kiêng ăn gì không?"
"Không có."
"Được."
Mộc Tê nhàn rỗi chán quá nên chủ động bắt chuyện. "Chế độ ăn của tay đua xe có phải rất cầu kỳ không? Ví dụ như phải ăn thực phẩm ít chất béo ấy."
"Còn tùy người, mỗi người đều có thực đơn phù hợp riêng của mình."
"Ra là vậy."
Mì đã trụng xong.
Mộc Tê vớt ra bỏ vào một chiếc bát lớn.
Nhìn La Tương Tuần bận trước bận sau.
Dáng vẻ này hoàn toàn lật đổ ấn tượng đầu tiên của cô về anh ấy.
"Nhìn anh như vậy, tôi cũng phải học nấu ăn mới được." Mộc Tê thấy anh ấy thành thạo pha nước sốt, có chút ngưỡng mộ.
"Thật ra rất đơn giản."
"Tôi cảm thấy thật ra mình biết làm đó." Mộc Tê nói.
Cô suy nghĩ một lát. "Nhưng chỉ có mình tôi ăn nổi thôi."
"Ví dụ?"
"Cháo trắng với nước tương, cơm rang nước tương, mì nước tương."
La Tương Tuần: "Vậy thì đúng là...."
Anh ấy pha xong nước sốt, nhìn Mộc Tê một cái.
Mộc Tê vậy mà lại nhìn thấy sự thương hại trong mắt anh ấy.
Lúc đi làm, buổi trưa cô gọi đồ ăn giao tận nơi.
Nhưng buổi tối bận tới mức quán xá đều đóng cửa, vậy thì cô chỉ có thể tự giải quyết.
Yêu cầu của cô đối với đồ ăn không cao.
Nhanh chóng, có thể lấp đầy bụng là được.
Xa xỉ nhất chính là cơm rang, cô còn có thể cho thêm một quả trứng.
Kiếp trước cô cũng giải quyết chuyện ăn uống của mình như vậy.
Chẳng trách cô lại chết yểu khi tuổi còn trẻ.
"Tôi cũng tới giúp một tay." Tô Chi Chi từ trên lầu đi xuống.
Mộc Tê đang bày bát đũa.
Tô Chi Chi rất tự nhiên cầm lấy chiếc bát lớn đựng mì, bắt đầu chia phần.
"Mộc Tê." Tô Chi Chi đột nhiên nói.
"Khách mời vẫn chưa tới đủ, mà chúng ta đã phân phòng trước rồi, không biết họ có ý kiến gì không."
"Chắc không đâu nhỉ, bố cục tầng một với tầng hai cũng gần như giống nhau mà." Mộc Tê nói.
Đâu phải trẻ con. Chỉ vì một căn phòng mà có ý kiến. Đến mức đó sao?