Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot

Chương 55: Tham gia 2 ngày

 

Đúng lúc ấy, nhân viên của chương trình đi tới.

Trong giới, Mạc Lan khá có tiếng tăm.

Sau khi cô trợ lý nhận ra Mạc Lan, lập tức quay sang báo với Lưu Mị.

Lưu Mị liền đích thân ra đón.

Có vẻ hai người từng quen biết.

"Mạc Lan, sao em lại tới đây?"

"Chị Lưu, lâu rồi không gặp."

Hai người ôm nhau chào hỏi.

Thấy hai người bạn cũ đang hàn huyên, Mộc Tê không tiện quấy rầy nên đi vào nhà.

Trong bếp tầng một, La Tương Tuần đã bắt đầu rửa rau.

Tâm trạng Vu Nhiễm Nhi rất tốt, vừa đặt túi xuống đã chạy vào phụ giúp.

Mộc Tê cũng định qua giúp, nhưng Vu Nhiễm Nhi lén nháy mắt với cô.

Được rồi.

Vậy cô không làm kỳ đà cản mũi thế giới hai người nữa.

Đúng lúc chuẩn bị về phòng thì thấy Địch Cảnh đi từ trên lầu xuống.

"Về rồi à? Nhìn hai người chơi vui ghê."

Đang yên đang lành tự nhiên lại nói chuyện gì không đầu không đuôi.

"Ừ."

Mộc Tê ngoắc tay gọi anh lại. "Xuống đây."

"Có chuyện gì?"

Địch Cảnh vừa bước xuống đã bị cô kéo sang một bên.

"Quản lý cũ của anh đến rồi."

Địch Cảnh còn tưởng Dư Kiêu Sùng tới.

Anh đang nghĩ tên kia cuối cùng cũng biết hối hận nên tới xin lỗi.

Đến khi Mộc Tê nhấn mạnh lại hai chữ 'quản lý cũ', anh mới phản ứng kịp.

"Chị ta tới đây làm gì?"

Anh nhìn ra ngoài cửa kính sát đất, lờ mờ thấy vài bóng người đang đứng nói chuyện trước cổng.

"Chắc là tìm anh hoặc Thôi Nhiên. Nhưng em thấy khả năng tìm anh không cao. Dù sao cô ta cũng từng cướp bài hát của anh, người cướp đồ chắc cũng chột dạ chứ, sao dám tới gặp anh?" Mộc Tê phân tích rất hùng hồn.

"Mà nói thật nhé... cô ta có biết anh đang quay chương trình này không?"

Nếu biết mà vẫn tới thì đúng là sắp có drama để hóng rồi.

"Nghĩ gì thế?"

Thấy vẻ mặt đầy hứng thú xem kịch của Mộc Tê, Địch Cảnh biết ngay cô đang nghĩ gì.

Anh đưa tay gõ nhẹ lên trán cô.

"A!" Mộc Tê ôm trán kêu đau. "Anh làm gì vậy?"

"Chắc là không biết."

Địch Cảnh trả lời câu hỏi của cô.

"Haiz!"

Mộc Tê vỗ vai anh. "Nhân cơ hội này anh hỏi luôn xem vì sao cô ta cướp bài hát của anh đi."

"Thôi."

Trước đây anh rất muốn hỏi.

Nhưng Mạc Lan đã cắt đứt toàn bộ phương thức liên lạc với anh, khiến anh muốn tìm cũng không được.

Sau khi tham gia chương trình này, anh lại nghĩ thông rồi.

Cảm thấy mọi chuyện cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Có những người trong một giai đoạn nào đó có thể là thầy tốt bạn hiền của bạn. Đồng hành cùng bạn vượt qua khoảng thời gian mông lung và đau khổ nhất.

Nhưng cũng có thể ở một thời điểm khác, họ trở mặt với bạn. Hoặc dần dần rời xa bạn.

Có một câu rất hay: Có duyên thì gặp, hết duyên thì tan.

Nếu Mạc Lan đã không còn coi trọng tình nghĩa năm xưa thì anh cũng chẳng cần tiếp tục để cô ta trong lòng nữa.

Đối với anh bây giờ Mạc Lan chỉ là một người xa lạ.

"Cứ hỏi thử thôi mà, có mất gì đâu? Lúc nãy em nói chuyện với chị ta một chút, cảm giác chị ta khá hoạt bát, chẳng giống người sẽ đi ăn cắp bài hát."

Đúng là vừa gặp đã hỏi hết cái này đến cái khác.

Nhưng Mộc Tê biết rõ chuyện cô ta từng cướp bài hát nên vốn đã không có thiện cảm.

Hơn nữa...

Phong thái của Mạc Lan hoàn toàn là kiểu nữ cường nhân sự nghiệp.

Dù nhìn thế nào cũng chẳng giống người đi cướp tác phẩm của người khác.

"Không hỏi nữa. Coi như tặng luôn bài hát đó cho chị, từ nay xem như hai bên không còn nợ nhau."

Không ngờ Địch Cảnh lại buông bỏ nhanh như vậy.

Mộc Tê cảm thấy anh đúng là một vị Bồ Tát sống.

"Trời ơi..." Cô lắc đầu thở dài. "Mấy hôm trước Tô Chi Chi còn bảo em sống như Phật. Em thấy là cô ấy chưa gặp anh thôi. Anh thế này ấy hả... tượng Đại Phật ở Lạc Sơn nhìn thấy anh chắc cũng phải nhường chỗ."

Địch Cảnh nghẹn lời.

Anh ngẩn người một lúc rồi nói: "'Phật' mà Tô Chi Chi nói là kiểu sống tùy duyên, Phật hệ ấy. Ý cô ấy là em..."

"Đừng bắt bẻ câu chữ."

Nhìn ra anh định nói mình lười biếng, Mộc Tê lập tức quay người về phòng.

...

Ngoài sân.

Thấy Lưu Mị cứ nhíu mày, như có điều muốn nói nhưng lại ngại đắc tội mình.

Mạc Lan đã nhìn thấu.

Cô ta mỉm cười khéo léo.

"Em chỉ ở đây hai ngày thôi. Chị yên tâm, em đã đặt khách sạn dưới chân núi rồi."

"Nhưng như vậy... không ổn lắm."

Mạc Lan muốn tham gia ghi hình chương trình.

"Chỉ hai ngày thôi. Kịch bản chị muốn sắp xếp thế nào em cũng chấp nhận. Chị Lưu thông minh như vậy, chắc chắn sẽ nghĩ ra kịch bản phù hợp với em."

"Tự nhiên em muốn tham gia chương trình của chị làm gì? Đây là show hẹn hò... là để yêu đương."

"Chị Lưu cũng biết quan hệ giữa em và Thôi Nhiên mà. Từ sau khi anh ấy tham gia chương trình của chị thì cứ tránh mặt em. Em nghi anh ấy thật sự bắt đầu để tâm tới chương trình này rồi."

Lưu Mị: "..."

Cô ấy có cảm giác người này sắp gây chuyện.

Nói thật...

Cô ấy và Mạc Lan không thân.

Chỉ từng gặp nhau vài lần ở lễ trao giải, ăn chung vài bữa cơm.

Vậy mà vừa gặp đã ôm chầm lấy cô ấy.

Ngay lập tức, chuông cảnh báo trong đầu Lưu Mị vang lên.

Không ổn. Người này chắc chắn có chuyện muốn nhờ.

Lưu Mị làm trong giới giải trí, quen biết khắp nơi.

Đương nhiên cô ấy biết mối quan hệ không bình thường trước đây giữa Thôi Nhiên và Mạc Lan.

Khi Mạc Lan vào LK, chính Thôi Nhiên là người đứng giữa giúp đỡ.

Mặc dù chuyện quan hệ bất chính của hai người chưa từng bị paparazzi phanh phui vì đã bị LK cùng một thế lực khác dìm xuống.

Nhưng Lưu Mị biết rất rõ.

Thôi Nhiên tới ghi hình show hẹn hò này không phải do cô ấy mời.

Ban đầu, Lưu Mị vốn không định chọn anh ta.

Ngoại hình của Thôi Nhiên quá chính trực, quá nghiêm túc. Cảm giác tham gia chương trình hẹn hò sẽ rất lạc quẻ.

Là chính Thôi Nhiên sau khi xem trailer quảng bá đã chủ động liên hệ với cô ấy.

Chính anh ta muốn tham gia.

Lưu Mị tất nhiên sẽ không bỏ qua một con cá lớn như vậy.

Có Thôi Nhiên, tỷ suất người xem sẽ được đảm bảo.

Đã có khách mời, đương nhiên phải điều tra lý lịch.

Cho dù hậu thuẫn của khách mời có lớn đến đâu cũng vẫn phải đề phòng.

Lỡ như họ dính scandal thì chương trình sẽ không thể phát sóng.

Nếu nhất định phải dính scandal thì tốt nhất hãy đợi đến sau khi chương trình phát sóng xong rồi hãy nổ.

Tuyệt đối đừng xảy ra khi chương trình chưa lên sóng, hoặc mới phát được một nửa.

Cô ấy sẽ tổn thất biết bao nhiêu tiền chứ.

Cô ấy đã đầu tư rất nhiều vốn cho chương trình này, chỉ chờ nó bùng nổ để kiếm một khoản lớn.

Vì vậy cô ấy đã nhờ nhiều mối quan hệ điều tra về Thôi Nhiên.

Nhưng Thôi Nhiên rất khiến cô ấy yên tâm, gần như không có scandal, cũng chẳng có phốt gì. Lưu Mị cho rằng anh ta muốn tham gia chương trình này, có lẽ thật sự là muốn yêu đương.

Người như vậy quả thực quá thích hợp để tham gia chương trình của họ.

Nhưng sau đó, thông qua bạn bè trong giới truyền thông, cô ấy nhận được ảnh hẹn hò của Thôi Nhiên và Mạc Lan. Về sau Mạc Lan cũng xác nhận chuyện này với Lưu Mị.

Hình tượng hoàn hảo của Thôi Nhiên trong lòng Lưu Mị lập tức rạn nứt, nhưng chương trình sắp khai máy, cô ấy chỉ có thể tự an ủi mình rằng đây không phải chuyện gì to tát.

Có lẽ Thôi Nhiên vốn không cho rằng mình và Mạc Lan đang hẹn hò.

Lúc liên lạc với cô ấy, Thôi Nhiên từng nói hiện tại mình vẫn đang độc thân.

Kết quả Mạc Lan tìm đến tận cửa.

"Mạc Lan, em làm chị rất khó xử. Chị đang quay chương trình hẹn hò mà. Em muốn tham gia hai ngày, chuyện này thật sự khiến chị rất khó xử." Lưu Mị thật sự cạn lời.

"Con bé blogger kia chẳng có chút tiếng tăm nào còn tham gia được chương trình của chị, thì em cũng được chứ? Chị Lưu, em có được tham gia hay không chẳng phải chỉ là một câu nói của chị sao?"

Lưu Mị: "..."

Cô ấy thật sự rất muốn đuổi người đi.

Nhưng người này cô ấy cũng không thể đắc tội.

Quản lý kim bài.

Chính tay cô ta đã đào tạo nên một ca sĩ quốc dân.

"Chị Lưu, chị muốn bao nhiêu em cũng trả được."

Mạc Lan nói thẳng vào vấn đề.

Bây giờ cô ta hoàn toàn không gặp được Thôi Nhiên.

Nếu tham gia chương trình này, Thôi Nhiên sẽ không còn lý do để tránh mặt cô ta nữa.

Lưu Mị: "..."

Nói đến tiền đúng là làm tổn thương tình cảm.

Nhưng cô ấy lại có chút động lòng.

"Cứ nói thẳng đi, điều kiện gì em cũng chấp nhận." Nhìn ra Lưu Mị đang do dự, Mạc Lan tiếp tục dụ dỗ.

"Tham gia chính thức thì không thể. Nhưng em có thể lấy thân phận bạn của Thôi Nhiên để xuất hiện trong chương trình, coi như khách mời."

Đây là nhượng bộ cuối cùng của cô ấy.

"Được, chốt vậy." Mạc Lan nở nụ cười. "Yên tâm, chiều ngày kia em sẽ rời đi, sẽ không ảnh hưởng đến việc quay của mọi người."

"Em muốn làm gì thông qua chương trình này? Chỉ đơn giản là đến gặp Thôi Nhiên? Nói chuyện với anh ấy thôi sao?" Vừa đáp ứng xong đã thấy hối hận, Lưu Mị hỏi liền ba câu.

"Đúng vậy, xem thử người không trả lời tin nhắn của em là vì đã để ý ai rồi. À đúng rồi, em đi chào hỏi các khách mời khác trước nhé. Thôi Nhiên chắc đang ở trong phải không?"

Mạc Lan lại nhìn vào trong.

"Đừng gây ảnh hưởng đấy. Nhớ thân phận của em, chỉ là bạn thôi."

"Nhớ rồi nhớ rồi, chỉ xem thôi."

Sau khi liên tục cam đoan với Lưu Mị, Mạc Lan cuối cùng cũng bước vào căn nhà.

Chương trình Không còn khoảng cách giữa chúng ta bảo mật quá tốt.

Mạc Lan nhìn danh sách diễn viên được cư dân mạng tổng hợp, gần như tất cả các ngôi sao nổi tiếng đều từng bị đem ra đoán già đoán non, nhưng danh sách khách mời thật sự đến giờ vẫn chưa được công bố.

Mạc Lan chỉ biết Thôi Nhiên tham gia chương trình này, còn những người khác thì hoàn toàn không biết.

Thôi Nhiên cũng chưa từng nói với cô ta còn có ai tham gia.

Đi ngang khu vườn, cửa kính sát đất đang mở toang.

Cô ta không đi cửa chính mà trực tiếp bước vào từ cửa kính.

Vừa bước vào nhà đã nhìn thấy hai người đang bận rộn trong bếp.

La Tương Tuần và Vu Nhiễm Nhi.

"Xin chào." Mạc Lan lịch sự lên tiếng.

Thấy Mạc Lan có vẻ do dự không biết có nên vào hay không, Vu Nhiễm Nhi liền gọi: "Chị Mạc Lan, cứ vào đi, không cần cởi giày đâu."

"Được."

La Tương Tuần nhìn cô ta, rồi lại nhìn Vu Nhiễm Nhi.

"Xin chào, chị là Mạc Lan, bạn của Thôi Nhiên. Thôi Nhiên bảo chị tới chơi."

Mạc Lan mỉm cười chào hỏi La Tương Tuần.

"Chị từng thấy cậu trên mạng, cậu là La Tương Tuần đúng không?"

"Xin chào." La Tương Tuần tháo găng tay, lau sạch tay rồi bắt lấy bàn tay Mạc Lan đưa ra.

"Giống Nhiễm Nhi thôi, cứ gọi chị là chị Mạc Lan hoặc chị Lan là được. Chị lớn tuổi hơn các em nhiều."

"Vâng."

La Tương Tuần vốn ít nói, chuyện này Mạc Lan cũng từng nghe qua nên không để ý.

"Ra vậy." Vu Nhiễm Nhi nghe cô ta nói mình là bạn của Thôi Nhiên thì nói: "Vậy chị Lan cứ ngồi đây đi. Anh Thôi Nhiên vẫn chưa về. Chị muốn uống gì? Cà phê hay trà sữa?"

"Không cần đâu. Chị đi tham quan chút. Khu vườn bên ngoài đẹp thật đấy. Ủa?" Mạc Lan chú ý tới một thứ. "Ở đây còn có cả máy pha cà phê à? Trông chuyên nghiệp thật. Là chương trình chuẩn bị sao?"

Ở nhà Mạc Lan cũng có máy pha cà phê.

Lúc rảnh cô ta cũng tự pha cho mình một ly.

Nhưng chiếc máy ở nhà cô ta cấu tạo rất đơn giản, hoàn toàn không chuyên nghiệp như chiếc này.

Chiếc này nhìn chẳng khác gì máy pha trong quán cà phê.

Vu Nhiễm Nhi lắc đầu.

"Wow, vậy trong các khách mời có một barista chuyên nghiệp sao?" Mạc Lan cầm hộp hạt cà phê bên cạnh lên ngửi thử.

"Đúng vậy, chị có thể thử xem. Anh Địch Cảnh nói mình không chuyên, nhưng cà phê anh ấy pha ngon lắm." Vu Nhiễm Nhi nói.

Mạc Lan kinh ngạc nhìn cô ấy. "Em nói cái gì?"

Phản ứng của cô ta khá lớn.

Đến cả La Tương Tuần cũng dừng việc trong tay lại nhìn sang.

"Anh Địch Cảnh đó."

Vu Nhiễm Nhi không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì.

"Anh ấy vừa xuống dưới rồi lại lên lầu. Bây giờ chắc đang ở khu vườn tầng hai. Chị Mạc Lan, chắc chị lâu lắm chưa gặp anh Địch Cảnh nhỉ? Em nghe nói hai người rất thân, chị lên tìm anh ấy đi. Em nghĩ anh ấy nhìn thấy chị chắc sẽ rất vui."

Mạc Lan: "Địch Cảnh... Địch Cảnh cũng tham gia chương trình này sao?"

Cô ta hơi hoảng.

Suýt chút nữa không giữ nổi vẻ bình tĩnh.

May mà kịp ổn định lại cảm xúc.

Chương trình hẹn hò.

Địch Cảnh = chương trình hẹn hò.

Hoàn toàn không thể!

Hai thứ này sao có thể liên quan với nhau được!

Khi còn làm quản lý của Địch Cảnh, từng có chương trình hẹn hò tìm đến cô ta.

Nhưng Địch Cảnh đã nói rất rõ rằng anh không tham gia loại chương trình này.

"Bất ngờ lắm đúng không? Anh Tiểu Dư bảo anh ấy tới."

Vu Nhiễm Nhi rót cho Mạc Lan một cốc nước ấm rồi đưa qua.

"Chị biết anh Tiểu Dư không? Anh ấy là quản lý hiện tại của anh Địch Cảnh, rất hài hước."

"Biết..." Mạc Lan nhấp một ngụm nước.

Đúng lúc đó trên tầng vang lên tiếng động.

Cô ta đặt cốc nước xuống rồi lập tức đi ra ngoài.

Thôi.

Chương trình này cô ta không tham gia nữa.

"Chị Lan."

Chưa kịp bước ra khỏi cửa kính sát đất thì một giọng nói quen thuộc vang lên.

Mạc Lan cứng người quay đầu.

Người quen thuộc ấy xuất hiện trước mắt. Hai tay anh đút túi quần, không nhìn cô ta, chậm rãi từng bước đi xuống cầu thang.

Anh đã nhuộm tóc. Mái tóc màu nâu hạt dẻ rất hợp với anh.

"Mới đến đã vội đi rồi sao?"

Ở trên lầu anh đã nghe hết cuộc trò chuyện giữa cô ta và Vu Nhiễm Nhi.

"Khó lắm mới tới được một chuyến, để tôi, một barista chuyên nghiệp, pha cho chị một ly nhé." Địch Cảnh liếc nhìn cô ta. Không hề có ý cười.

Anh đi vào bếp. "Bạn của Thôi Nhiên thì phải tiếp đãi cho tử tế chứ."

Bầu không khí lập tức trở nên ngượng ngùng.

Đến cả La Tương Tuần, người bình thường phản ứng chậm hơn người khác nửa nhịp, cũng nhận ra điều đó.

Anh ấy nhỏ giọng hỏi Vu Nhiễm Nhi: "Hai người họ có quan hệ gì vậy?"

"Em cũng không biết." Vu Nhiễm Nhi cũng hạ giọng. "Chị Lan từng là quản lý của anh Địch Cảnh. Tình hình cụ thể thì em không rõ. Nhưng anh Tiểu Dư nói trước đây chị Mạc Lan đã ở bên anh Địch Cảnh rất lâu, sau đó bị công ty của anh Thôi Nhiên đào sang."

"À." La Tương Tuần gật đầu. "Nhưng anh có cảm giác... chị Lan hình như hơi sợ Địch Cảnh."

"Em cũng thấy vậy."

Không khí ngập tràn vẻ ngượng ngùng.

Thế nhưng Địch Cảnh vẫn thản nhiên làm việc của mình.

Thấy Mạc Lan vẫn đứng nguyên tại chỗ, anh ngước mắt nhìn cô ta. "Ngồi đi chứ, chị Lan. Đứng đó làm gì?"

Giọng nói rất bình thản nhưng trên mặt không hề có chút biểu cảm nào.

Mộc Tê thay quần áo xong bước ra thì nhìn thấy cảnh này.

Ở trong nhà mặc đồ thoải mái vẫn dễ chịu hơn.

Cô mặc một chiếc áo hoodie xám rộng thùng thình.

Vừa bước ra đã thấy hơi nóng, định chỉnh điều hòa xuống thấp hơn một chút.

Kết quả vừa quay người đã thấy Mạc Lan đang đứng ngay cạnh bảng điều khiển điều hòa trung tâm.

"Đúng đó, chị Mạc Lan, chị ngồi đi."

Mộc Tê đi lướt qua phía sau Mạc Lan rồi chỉnh nhiệt độ xuống thấp hơn.

"Mộc Tê, qua đây tạo hình latte."

Địch Cảnh gọi cô.

Mộc Tê: "...Làm ơn đi, em mới về đó."

"Đừng vì lần trước tạo hình đẹp hoàn hảo mà nghĩ mình giỏi rồi Địch Cảnh cười, vỗ vỗ chỗ bên cạnh. "Mau lại đây. Một ngày không luyện là sẽ tay nghề đi xuống. Em dám đảm bảo ly nào cũng tạo hình hoàn hảo sao?"

Mộc Tê chậm chạp bước tới. "Em tạo hình trái tim đẹp lắm rồi mà."

"Chẳng lẽ em chỉ học mỗi hình trái tim thôi sao?" Tuy giọng nói nghiêm túc nhưng đáy mắt anh vẫn mang theo ý cười.

Mạc Lan nhìn ra điều đó, cô ta liếc nhìn Mộc Tê.

"Em... em đâu có muốn trở thành barista chuyên nghiệp. Hôm nay em với Vu Nhiễm Nhi tới quán cà phê kia, anh barista ở đó đến cả một ly trà chanh còn pha dở tệ. Em thấy chắc chắn em giỏi hơn anh ta."

Tay nghề kém như vậy mà quán vẫn chưa đóng cửa.

Vậy thì sau này quán của cô chắc chắn sẽ thành công hơn người đó.

Vu Nhiễm Nhi ở phía sau phụ họa: "Cà phê anh ta pha cũng dở nữa. Anh Địch Cảnh, anh pha ngon hơn nhiều."

"Thế thì không được. Là sư phụ của em, anh phải yêu cầu em thật cao." Địch Cảnh đưa cho cô một ly espresso đã pha xong và một ca sữa.

"Tạo hình đi. Xong rồi cho chị Mạc Lan nếm thử."

"Dùng từ cho tao nhã chút đi." Mộc Tê cạn lời.

Cái gì mà tạo xong cho chị Mạc Lan nếm thử.

"Tôi lên tầng xem một chút." Mạc Lan mỉm cười rồi xoay người đi lên cầu thang.

Mạc Lan vừa rời khỏi tầng một, Mộc Tê dùng khuỷu tay trái khẽ chạm vào cánh tay Địch Cảnh, nhỏ giọng nói: "Em thấy chị ta chột dạ rồi."

Địch Cảnh không để ý đến chuyện đó.

Anh khoanh tay trước ngực, nhìn tác phẩm thất bại vừa mới ra lò của cô.

"Xin lỗi, em mất tập trung." Mộc Tê đưa ly cà phê thất bại cho anh.

"Làm lại."

"Hai người cứu em với." Mộc Tê quay đầu nhìn hai người phía sau.

Địch Cảnh lại đưa cho cô một ly mới, bảo cô tạo hình latte lại từ đầu.

Chỉ cần tạo hình hoàn hảo thì sẽ cho cô sang phòng khách xem phim truyền hình.

"Vừa rồi chị ta nghe thấy tên anh là định bỏ đi ngay." Địch Cảnh nhỏ giọng nói.

"Thì em mới bảo chị ta chột dạ mà."

Lần này Mộc Tê thật sự tập trung tạo hình.

Chẳng bao lâu sau, một hình trái tim hoàn hảo đã được tạo xong.

Chỉ cần cô tập trung thì vẫn làm rất tốt.

Địch Cảnh hài lòng. Anh nhìn một cái rồi uống luôn ly cà phê.

Mộc Tê: "...Anh uống rồi thì chị Mạc Lan làm sao?"

"Chẳng phải còn một ly sao?" Địch Cảnh kéo ly thất bại lại, đặt trước mặt cô. "Đợi chị ta xuống thì đưa ly này cho chị ta là được."

Mộc Tê: "..."

"Chị Mộc Tê, em nói anh Địch Cảnh đến cả mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên nhìn người khác chính là ý này đấy." Vu Nhiễm Nhi nói từ phía sau.

Cô ấy lén nghe cuộc nói chuyện giữa Địch Cảnh và Mộc Tê, nghe ra Địch Cảnh và Mạc Lan không hợp nhau.

Hai người này chắc chắn có mâu thuẫn.

"Ý gì?" Địch Cảnh quay đầu nhìn cô ấy, có chút tò mò. "Chính là đối với người khác, những người không thân, anh lười để ý, hoàn toàn không quan tâm."

Mộc Tê tưởng cô ấy đang nói Địch Cảnh chẳng buồn để ý đến Mạc Lan.

Cô cầm ly thất bại lên, nói với Vu Nhiễm Nhi: "Không có mà. Em xem, anh ấy chẳng phải vẫn pha cà phê cho chị ta sao?"

"Đó phải tính là chị pha chứ." Vu Nhiễm Nhi cạn lời. "Lại còn là sản phẩm thất bại nữa."

Mộc Tê chẳng để tâm. "Buồn cười thật đấy. Em không hiểu anh ấy rồi. Thật ra anh ấy là một vị Phật."

Vu Nhiễm Nhi: "Hả?"

"Đại Phật Lạc Sơn nên mời anh Địch Cảnh của các em đến ngồi mới đúng. Thật sự chưa từng thấy ai 'Phật' như vậy."

Cô còn chưa nói xong thì đã bị Địch Cảnh bịt miệng.

Trên tầng hai vang lên tiếng động.

Mộc Tê dùng ánh mắt ra hiệu bảo Địch Cảnh buông tay.

"Chị Mạc Lan, cà phê của chị đây."

Mạc Lan từ cầu thang đi xuống.

Địch Cảnh đẩy ly thất bại sang. "Chị thử xem. Tuy tạo hình hơi thất bại nhưng đừng chê nhé."