Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot

Chương 54: Mạc Lan

 

"Chỉ cần nói bọn mình đang về là được rồi, vừa về đã đi mách tội chị." Mộc Tê thật sự cạn lời.

Hai người lúc này đã ngồi trên xe quay về, còn chưa đến năm giờ. Ban đầu còn định đi dạo chỗ khác, nhưng đi đâu cũng không tiện, còn phải về căn nhà chung ăn tối, sợ đến giờ cơm không kịp quay lại.

Bạn không ăn tối cũng không sao, nhưng đến giờ ăn tối thì bạn phải có mặt ở căn nhà chung.

Tổ chương trình quy định, trừ trường hợp đặc biệt, ai không cùng mọi người ăn tối ở căn nhà chung thì sẽ bị trừ tiền, trừ thẳng vào thù lao tham gia chương trình. Vu Nhiễm Nhi thì không sao cả, nhưng Mộc Tê lại cực kỳ để ý.

Cho dù chỉ trừ mấy trăm tệ, thì mấy trăm tệ đó cũng là tiền mà.

"Anh Địch Cảnh không để ý em nữa rồi." Vu Nhiễm Nhi đặt điện thoại sang một bên. "Chán thật, em còn tưởng anh ấy sẽ có phản ứng gì chứ."

"Chắc là anh ấy quen với kiểu của em rồi."

"Chắc vậy." Vu Nhiễm Nhi nhớ lại. "Nghĩ kỹ thì em thấy anh Địch Cảnh đôi lúc cũng khá ghét em."

Cô ấy không ngốc, đương nhiên biết Địch Cảnh muốn tránh cô ấy, muốn giữ khoảng cách an toàn với cô ấy. Dư Kiêu Sùng ở công ty cũng từng ám chỉ cô ấy đừng làm phiền Địch Cảnh. Nhưng càng là kiểu người như vậy, Vu Nhiễm Nhi càng có d*c v*ng chinh phục.

Nhìn mấy mối tình trước đây của cô ấy là có thể thấy, cô ấy là kiểu càng thất bại càng hăng hái.

Nhưng Địch Cảnh lại không bị cô ấy chinh phục, ngược lại cứ nhìn thấy cô ấy là càng đau đầu hơn.

"Chỉ là vì em là sư muội nên anh ấy không thể làm gì em thôi, nếu em không phải sư muội của anh ấy, chắc anh ấy đến liếc mắt cũng chẳng buồn liếc em."

"Ồ?" Mộc Tê quay đầu nhìn cô ấy, cảm thấy suy nghĩ của cô ấy có lúc vẫn rất bình thường. "Trời ơi, vậy mà em cũng nghĩ được như thế."

Vu Nhiễm Nhi nhìn Mộc Tê. "Chị Mộc Tê, phản ứng của chị khoa trương quá rồi."

"Chị còn tưởng có lúc em không hiểu tiếng người cơ."

Vu Nhiễm Nhi: "....."

Một lúc sau, cô ấy nói: "Chị Mộc Tê, có ai từng nói chị rất độc miệng chưa?"

"Có chứ." Mộc Tê thu liễm lại một chút. "Chị chỉ đùa thôi mà."

Vu Nhiễm Nhi và cô vẫn chưa thân lắm, lỡ như cô làm tổn thương trái tim mong manh của Vu Nhiễm Nhi thì phiền lắm. Ngô Phi Phi hiểu cô, biết cô miệng cứng lòng mềm, hai người châm chọc nhau thế nào cũng chẳng ai để bụng.

Nghĩ vậy mới thấy, Ngô Phi Phi đã lâu không liên lạc với cô rồi.

Tuy mới chỉ mấy ngày, nhưng so với lúc cô ấy còn ở nước ngoài, hai người đã rất lâu không liên lạc. Có lẽ vì Mộc Tê đang ghi hình chương trình nên cô ấy không muốn làm phiền. Nhưng Mộc Tê cảm thấy là do công việc của cô ấy quá bận.

Vốn tưởng về nước rồi sẽ được thở một chút, ai ngờ trong nước còn bận hơn.

Thôi vậy, chỉ cần cô ấy vượt qua được thì sự nghiệp sẽ bằng phẳng rộng mở, không có gì phải lo.

"Chị Mộc Tê, xem trong nhóm đi." Vu Nhiễm Nhi đột nhiên nói.

Tám khách mời của chương trình Không còn khoảng cách giữa chúng ta đã lập một nhóm chat từ ngày đầu ghi hình, nhưng trong nhóm rất ít người nói chuyện. Mộc Hạ là người nói nhiều nhất, kéo cả một màn hình cũng toàn tin nhắn của anh ta.

Tin mới nhất, Mộc Hạ đăng năm sáu tấm ảnh.

Ba tấm đầu là ảnh trà chiều, phông nền rất sang trọng, đĩa ba tầng màu vàng đựng đủ loại bánh ngọt, bên cạnh còn có trà đen, món tráng miệng, bày biện rất đẹp mắt.

Mấy tấm sau là ảnh chụp chung của anh ta và Lư Sơ Đồng. Hai người ngồi cạnh cửa sổ, nhìn qua khung cửa có thể đoán nhà hàng họ đang ở nằm trên tầng rất cao, chắc là nhà hàng trên không.

"Gì vậy, đẹp thế này, biết trước thì bọn mình đi chỗ này rồi." Thảo nào sáng nay Mộc Hạ ăn mặc đẹp như vậy.

Mộc Tê có chút ghen tị với họ, vì cảm giác chênh lệch quá lớn. Hai người họ thì đến một quán cà phê ven vịnh dở tệ, còn hai người kia lại đến nhà hàng trên không, trà chiều còn sang trọng đến vậy.

Mộc Tê gửi một sticker ngưỡng mộ.

Mộc Hạ trả lời ngay lập tức.

【Mộc Hạ: Mặt Trời Nhỏ, ghen tị chưa, đăng trà chiều của hai người lên xem nào, xem có sang bằng bọn anh không.】

Mộc Tê: "..... Anh ấy có trẻ con không vậy, có thế mà cũng đem ra so."

"Bọn mình còn chẳng chụp ảnh, với lại cà phê đó đúng là chẳng có gì đáng chụp." Vu Nhiễm Nhi nói.

"Chị Mộc Tê." Cô ấy đột nhiên nghiêm túc. "Chị thấy anh Mộc Hạ quan tâm chị ghê không."

Mộc Tê dùng ánh mắt "xem em lại định giở trò gì đây" nhìn cô ấy.

"Em muốn nói gì."

"Chị còn nhớ lời em nói trước đó không?"

"Nhớ chứ, vậy em còn nhớ chị bảo em đi khám mắt không?"

Vu Nhiễm Nhi: "....."

Một phút sau.

"Em thấy chị với Địch Cảnh thế nào?" Mộc Tê bất ngờ hỏi.

"Ừm..... em thấy chị với anh Mộc Hạ hợp nhau hơn."

Mộc Tê: "..... Coi như chị chưa hỏi."

Buồn cười thật, Tô Chi Chi thì đẩy thuyền cô với Địch Cảnh, Vu Nhiễm Nhi thì đẩy thuyền cô với Mộc Hạ.

Đúng là rảnh quá không có việc gì làm.

"Chị Mộc Tê, mình chụp ảnh đi. Kỷ niệm hôm nay, ngày hai người mình chọn nhau." Vu Nhiễm Nhi chuyển chủ đề, lấy điện thoại ra mở chế độ selfie, chọn một bộ lọc.

"Được thôi."

Hai người chụp selfie xong, Vu Nhiễm Nhi gửi ảnh cho cô.

Chiếc xe nhỏ đang chạy về căn nhà chung của chương trình hẹn hò. Tuy từ tầng hai quán cà phê có thể nhìn thấy căn nhà chung, nhưng thật ra đi tới vẫn khá xa. Mộc Tê rảnh rỗi không có việc gì làm, bắt đầu nghịch chiếc máy quay trên xe, vừa soi máy quay vừa chỉnh lại tóc.

Một lúc sau, Vu Nhiễm Nhi kéo nhẹ cánh tay cô.

Mộc Tê quay đầu nhìn cô ấy.

"Sao vậy?"

"Chị Mộc Tê, nhìn chiếc xe phía sau đi, hình như nó đang theo dõi bọn mình."

Mộc Tê nhìn vào gương chiếu hậu, phía sau quả thật có một chiếc xe màu đen.

Theo lý mà nói phía sau có xe thì không có gì lạ, nhưng xe của Mộc Tê đã chạy vào phạm vi ghi hình của chương trình. Nếu chiếc xe phía sau không phải của tổ chương trình, vậy thì nó đi theo họ sẽ có chút kỳ lạ.

"Chú tài xế, là xe của tổ chương trình sao?" Mộc Tê hỏi tài xế.

Nếu là xe của tổ chương trình, vậy chiếc xe phía sau chắc là của tổ quay phim.

Tài xế phủ nhận, ông nhận ra biển số xe, biết đó không phải xe của tổ chương trình.

"Không phải là fan của hai người chứ, biết hai người đang ghi hình ở đây."

Mộc Tê thầm thấy không ổn. Chương trình của họ còn chưa quay xong, nếu fan kéo đến thì sẽ ảnh hưởng đến tiến độ ghi hình.

"Đợi em xem....." Vu Nhiễm Nhi nghiêng người nhìn gương chiếu hậu trong xe, nheo mắt quan sát rất kỹ. "Hình như trên xe chỉ có một người."

Chỉ có một người phụ nữ ngồi ở ghế lái.

Người phụ nữ đó để tóc ngắn, đeo kính râm, không nhìn rõ mặt.

"Có khi nào là cư dân sống trên núi không?" Mộc Tê hỏi.

"Không thể nào." Tài xế trả lời rất chắc chắn. "Trên đó vẫn chưa khai thác, không có mấy người ở, hơn nữa con đường này chỉ dẫn đến địa điểm quay của các cô thôi. Tôi hỏi tổ chương trình, để họ bảo người đó rời đi."

Nói xong ông mở bộ đàm trên xe.

"Có chuyện gì vậy?" Giọng của Lưu Mị truyền tới.

"PD Lưu, chương trình có khách mời không?" Vu Nhiễm Nhi hỏi. Người phụ nữ kia đeo kính râm, da rất trắng, nhìn khí chất có vẻ là người trong giới.

Lưu Mị phủ nhận.

"Là quản lý của nghệ sĩ sao?" Mộc Tê hỏi.

Nhưng nếu quản lý lên đây thì nghệ sĩ phải báo với tổ chương trình trước.

"Không có mà, có chuyện gì vậy?" Lưu Mị thấy khá khó hiểu.

Mộc Tê nói thẳng: "Có người đi theo bọn em về."

"Cái gì!" Lưu Mị lập tức sốt ruột.

Chương trình của cô ấy còn chưa phát sóng mà đã có người đoán ra địa điểm quay nhanh như vậy rồi. Cô ấy lập tức mặc định đó là fan, vì trước đây cô ấy gặp tình huống như vậy rất nhiều.

"Mau cắt đuôi họ!"

"Không cắt được nữa." Tài xế nói, liếc nhìn gương chiếu hậu. "Đã theo bọn tôi lên đường núi rồi."

Trên cả con đường núi chỉ có hai chiếc xe của họ.

Sắp đến căn nhà chung của chương trình hẹn hò rồi.

"Có khi nào cô ấy đi nhầm đường nên mới đi theo bọn mình không? Hay là mình dừng xe hỏi xem cô ấy muốn làm gì đi." Mộc Tê nói.

Biết đâu người ta chỉ lên núi hóng gió, nhất thời bị lạc đường. Thấy phía trước có xe nên tưởng cứ đi theo xe sẽ tìm được đường, vì thế mới đi theo sau họ.

"Được thôi." Người tài xế dứt khoát tấp xe vào lề rồi dừng lại.

Xe vừa dừng, chiếc xe phía sau lập tức vượt lên rồi chạy thẳng đi.

Cả ba người đều sững sờ.

Mộc Tê: "...Hóa ra cô ấy biết đường à?"

"Ủa? Sao cô ấy lại chạy lên phía trước? Chẳng phải mục tiêu là bọn mình sao?" Vu Nhiễm Nhi nhìn theo chiếc xe phía trước cho đến khi nó khuất hẳn, rồi khó hiểu quay sang nhìn Mộc Tê.

Mộc Tê cũng ngơ ngác không kém.

"Em hỏi chị thì chị biết hỏi ai đây?"

"PD Lưu, giờ cô ấy chạy trước chúng ta rồi, chắc sẽ đến nhà chung sớm hơn."

Lưu Mị: "Hả?"

...

Khi Mộc Tê và mọi người đến căn nhà của chương trình hẹn hò, từ xa đã nhìn thấy một chiếc xe đậu phía trước.

Chủ nhân của chiếc xe vừa mới xuống, đang đứng trước cổng nhìn ngó nhưng vẫn chưa vào trong. Cô ta lúc thì cúi đầu xem điện thoại, lúc lại ngẩng đầu nhìn vào bên trong căn nhà.

"Chắc không phải fan đâu." Vu Nhiễm Nhi nói. "Trông hơi quen mắt... Hình như em từng gặp ở đâu rồi."

Người phụ nữ mặc một chiếc váy dài màu đen, khoác ngoài áo vest, đi đôi giày cao gót màu bạc. Tóc ngắn chạm vai, kính râm vẫn đeo trên mặt, chưa tháo xuống.

Nhận thấy bọn họ đến, cô ta quay đầu nhìn sang.

"Xin chào." Mộc Tê xuống xe, chủ động chào hỏi. "Cho hỏi chị tìm ai vậy?"

Người phụ nữ tháo kính râm xuống, nở một nụ cười.

"Xin chào."

Nhìn thấy gương mặt ấy, Mộc Tê lập tức nhớ ra tên cô ta.

Mạc Lan.

Quản lý cũ của Địch Cảnh.

Bên tai cô vang lên tiếng hít sâu của Vu Nhiễm Nhi.

"Vu Nhiễm Nhi?" Nhìn thấy cô ấy, nụ cười của Mạc Lan càng tươi hơn.

"Hóa ra em cũng tham gia chương trình này à. À đúng rồi, chắc em biết chị nhỉ?"

Vu Nhiễm Nhi không lên tiếng.

Thấy bầu không khí có chút ngượng ngùng, Mạc Lan cười nói: "À cũng đúng, lúc em vào KG thì chị đã rời đi rồi. Chị là Mạc Lan, chắc em từng nghe tên chị chứ?"

"À... hóa ra là chị Mạc Lan, ngưỡng mộ đã lâu."

Thảo nào cô ấy cứ thấy người này quen mắt.

Sau khi nghe đối phương tự giới thiệu, Vu Nhiễm Nhi mới nhớ ra mình từng nhìn thấy ảnh cô ta trên bức tường ảnh chụp tập thể qua các năm của công ty.

Anh Địch Cảnh từng được cô ta quản lý, còn anh Tiểu Dư cũng từng nhắc đến cái tên này.

"Chị có xem cuộc thi của em, em hát rất hay." Mạc Lan khen ngợi. "Còn vị này là...?"

Ánh mắt cô ta chuyển sang Mộc Tê.

"Xin chào, tôi là Mộc Tê, một blogger."

"Blogger à." Mạc Lan mỉm cười.

Nhìn biểu cảm của cô ta, Mộc Tê biết rõ Mạc Lan không hề biết mình.

Chắc chỉ trong vài giây ngắn ngủi ấy, đối phương đang thắc mắc vì sao một blogger như cô cũng có thể tham gia chương trình này.

Cảm nhận được ánh mắt dò xét quá trực diện của Mạc Lan, Mộc Tê thấy không thoải mái nên lặng lẽ dịch sang bên cạnh một bước.

"Em đẹp thật đấy, chắc có nhiều fan lắm nhỉ?"

"Cũng bình thường thôi, không nhiều lắm."

"Năm nay em bao nhiêu tuổi?"

Không ngờ vừa gặp đã hỏi ngay tuổi tác.

Mộc Tê hơi khựng lại nhưng vẫn thành thật trả lời.

"Trẻ thật đấy, vừa trẻ vừa xinh. Em thuộc công ty nào?"

Mộc Tê: "..."

Điều tra hộ khẩu à?

Hỏi tên, hỏi tuổi thì còn thôi đi, giờ còn hỏi cả công ty?

"Truyền thông Bách Lỗi."

"Bách Lỗi à..." Mạc Lan suy nghĩ một lát. "Chị chưa từng nghe qua công ty này."

"Là công ty mới thành lập, cũng chỉ được vài năm thôi."

Mộc Tê cố gắng cứu vãn thể diện cho Truyền thông Bách Lỗi.

Dù sao thì nghệ sĩ nổi tiếng nhất của cả công ty...

Chính là cô.