"Sao thế?" Ngô Phi Phi nhanh chóng bắt máy.
Lúc này ở New York đang là buổi trưa, cô ấy đang ăn trong một nhà hàng.
"Nhìn xem tớ tìm được gì này?" Mộc Tê cầm bộ bài Tarot đưa sát vào màn hình.
"Không phải chứ? Muộn thế này còn chưa ngủ, là muốn bói cho tớ à?" Ngô Phi Phi vừa húp mì vừa nói, hoàn toàn chẳng giữ chút hình tượng nào trước mặt bạn thân.
"Bingo."
"Chơi với tớ một lát đi, dù sao giờ cậu cũng đang rảnh."
Hồi đại học, Mộc Tê không ít lần kéo Ngô Phi Phi chơi Tarot.
Dù kết quả bói toán chẳng mấy chính xác nhưng cả hai đều rất vui.
Ngô Phi Phi vui vì việc xem bói khiến cô ấy có thêm kỳ vọng vào tương lai.
Còn Mộc Tê vui vì được rèn luyện khả năng ăn nói.
Nói khó nghe hơn một chút chính là luyện kỹ năng... nói dối mà không chớp mắt.
"Thôi đi." Ngô Phi Phi lắc đầu.
"Năm ba đại học cậu còn nói tớ sẽ nên duyên với mối tình đầu cơ mà. Kết quả giờ vẫn độc thân đây này."
"Lần này khác mà." Mộc Tê vội vàng nói. "Nào nào, mau nói xem cậu muốn xem gì."
Trong đầu, hệ thống liên tục nhắc cô mau vào vấn đề chính.
"Ừm..."
Ngô Phi Phi chống cằm suy nghĩ.
Dù không tin mấy thứ bói toán này nhưng lúc này cô ấy vẫn rất nghiêm túc.
"Tớ muốn xem... vận trình công việc nửa cuối năm. Sự nghiệp của tớ có phát triển tốt không?"
"Đúng là giống tớ thật, đều là cuồng công việc." Mộc Tê vừa xào bài vừa cười.
"Quá khen rồi." Ngô Phi Phi đáp bằng giọng đầy mỉa mai.
"Không ai bằng cậu đâu."
Mộc Tê lập tức nghẹn họng. Biết mình đuối lý nên không phản bác.
"Nào nào. Trong lòng hãy nghĩ đến điều cậu muốn hỏi. Sau đó chọn lá bài mà cậu cảm thấy có liên kết nhất." Mộc Tê tùy tiện rút ba lá bài đặt trên bàn.
"Càng ngày càng qua loa nha. Hồi đại học còn có cả đống nghi thức cơ mà. Giờ trực tiếp bảo tớ rút bài luôn." Ngô Phi Phi không quên châm chọc.
Đã lâu Mộc Tê không đụng tới Tarot.
Đến cả ý nghĩa của các hình vẽ trên bài cô cũng quên gần hết rồi.
"Lá thứ hai." Ngô Phi Phi vừa nói vừa chỉ.
"Được." Mộc Tê khẽ gật đầu.
Trong lòng cũng lặp lại câu hỏi về vận trình công việc của bạn mình rồi lật lá bài thứ hai lên.
Ngay khoảnh khắc đó.
Một luồng cảm giác như dòng nước ấm va mạnh vào đầu óc cô.
Vô số mảnh ký ức từ xa lao tới.
Sau đó nhanh chóng tụ lại thành một dòng chảy rồi ập thẳng vào tâm trí Mộc Tê.
Trong những hình ảnh ấy...
Cô nhìn thấy Ngô Phi Phi ở những thời điểm khác nhau. Những cảnh tượng hiện lên cực nhanh.
Chỉ cần lơ đãng một chút là sẽ bỏ lỡ ngay.
Điều đó khiến Mộc Tê nhớ tới hồi nhỏ.
Khi cô vẽ người que ở góc từng trang sách toán.
Lúc lật nhanh các trang giấy, những hình vẽ ấy sẽ ghép thành một đoạn hoạt hình ngắn.
"Ra là vậy..." Mộc Tê lẩm bẩm.
Hóa ra năng lực được sử dụng theo cách này.
Đúng lúc ấy, giọng hệ thống vang lên: "Chúc mừng chủ nhân. Hệ thống chuẩn bị giải trừ liên kết."
"Hả?" Mộc Tê ngây người. "Nhanh vậy sao?"
Chưa kịp hoàn hồn, những hình ảnh trong đầu đã biến mất.
Mọi thứ trở lại yên tĩnh.
Ngay khi cô định hỏi thêm thì giọng máy móc lạnh lùng vang lên lần cuối. "Giải trừ liên kết thành công."
"Cậu sao thế? Sắc mặt thay đổi liên tục luôn." Ngô Phi Phi tò mò hỏi.
Mộc Tê giả vờ nghiêm túc gõ lên lá bài thứ hai.
Sau đó rút thêm bốn lá bài nữa rồi lật ra.
Rất tốt.
Cô hoàn toàn quên mất chúng có ý nghĩa gì.
Ngô Phi Phi ngậm đôi đũa, vẻ mặt lơ đễnh.
Cô ấy rất muốn xem thử hôm nay Mộc Tê sẽ bịa được chuyện gì.
"Ý nghĩa của bài thì tớ không giải thích nữa. Nhưng vận trình công việc nửa cuối năm của cậu..." Mộc Tê cố làm ra vẻ cao thâm. "Tớ đã nhìn thấy rất rõ rồi."
"Ồ? Vậy cậu nói thử xem." Ngô Phi Phi húp một ngụm mì. "Tớ đang rửa tai lắng nghe đây."
Mộc Tê nhìn cô ấy chăm chú rồi chậm rãi nói: "Cậu... đã mua vé máy bay về Trung Quốc rồi đúng không?"
"Phụt!" Ngô Phi Phi lập tức phun luôn sợi mì vừa ngậm trong miệng.
Cô ấy cúi xuống nhìn chiếc vali đặt bên chân. Rồi lại nhìn màn hình điện thoại.
Xác nhận chiếc vali hoàn toàn không lọt vào khung hình.
"Không có..." Cô ấy theo bản năng phủ nhận.
"Đừng lừa tớ nữa, tớ xem chuẩn lắm đấy." Mộc Tê làm bộ làm tịch cầm một lá bài lên.
"Nhìn mặt bài này xem... Tớ giải được rồi. Vé máy bay cậu đặt là vé ngày mai. À không, đối với cậu thì là chuyến bay tối nay mới đúng."
"Cậu... cậu biết bằng cách nào vậy?! Có phải trước đây lúc gọi video cậu nhìn thấy thứ gì không?"
Chuyện này ngay cả bố mẹ cô ấy cũng chưa biết.
Mộc Tê càng không được báo trước.
Ngô Phi Phi vốn định đến ngày gặp mặt mới tạo bất ngờ cho cô.
"Ăn xong bữa này là cậu chuẩn bị ra sân bay đúng không? Lúc nãy tớ đã thấy lạ rồi. Bình thường ngày làm việc cậu đâu có rảnh mà ngồi tán gẫu với tớ."
Mộc Tê cầm lá bài thứ hai lên, giả vờ chăm chú nhìn năm giây.
Thực ra cô đang cố nhớ lại những hình ảnh vừa lướt qua trong đầu.
Trí nhớ của Mộc Tê vốn rất tốt.
Người khác phải xem vài lần mới nhớ được, còn cô chỉ cần nhìn một lần là đủ.
"Được rồi, vào chủ đề chính."
Sau khi sắp xếp lại ký ức, Mộc Tê lên tiếng.
Ngô Phi Phi đặt bát mì sang một bên, chỉnh lại âm lượng tai nghe.
"Vận trình công việc nửa cuối năm của cậu..."
Mộc Tê nói được một nửa thì ngây người. "Khoan đã... cậu định về Bắc Kinh phát triển?"
Bắc Kinh chính là thành phố nơi Mộc Tê đang sinh sống.
Ánh mắt Ngô Phi Phi hoàn toàn đờ đẫn. "Thần kỳ quá rồi đấy. Mộc Tê, cậu làm tớ hơi sợ rồi đấy. Đừng sợ, nghe tớ nói hết đã."
Mộc Tê nhẹ giọng trấn an.
"Sau gần ba năm ở New York, cậu bắt đầu nhớ cuộc sống trong nước, nên quyết định về nước phát triển. Không lâu trước đây cậu đã nộp hồ sơ vào một công ty chứng khoán ở Bắc Kinh. Sau vòng phỏng vấn trực tuyến, cậu nhận được offer. Khi mới vào làm, nửa đầu năm cậu sẽ cần thời gian làm quen công việc nên chưa thật sự nổi bật. Nhưng đến nửa cuối năm, năng lực chuyên môn của cậu tăng lên rõ rệt, được cấp trên trọng dụng, khách hàng tin tưởng, sự nghiệp phát triển thuận lợi. Điểm không tốt duy nhất là phải đi công tác khá thường xuyên. Nhưng với cậu thì đó chắc chẳng phải vấn đề gì lớn."
Buổi xem bài kết thúc.
Mộc Tê gom bộ bài lại.
"Không tệ nha. Không nói cho tớ biết trước là muốn tạo bất ngờ đúng không?"
Ngô Phi Phi lúc này chẳng còn tâm trạng ăn mì nữa. "Cậu thành thật khai báo đi. Chắc chắn là cậu không thuê người điều tra tớ chứ?"
"Tớ là người như nào cậu còn không biết sao? Tớ đâu rảnh đến mức đó. Chỉ có thể nói rằng trình độ Tarot của tớ cuối cùng cũng được cậu công nhận rồi."
Ngô Phi Phi vẫn còn chìm trong trạng thái chấn động.
"Đáng sợ thật đấy. Ngay cả chuyện tớ nộp hồ sơ xin việc cậu cũng biết?"
"Đó chính là sự thần kỳ của Tarot." Mộc Tê nghiêm trang bịa chuyện. "Tóm lại kết quả rất tốt, cứ yên tâm về nước phát triển đi. Về Bắc Kinh rồi còn được ăn vịt quay chính gốc, không cần ba bữa lại chạy tới phố người Hoa nữa."
Thấy Ngô Phi Phi còn định hỏi tiếp, Mộc Tê vội vàng kết thúc chủ đề.
Nếu không dừng lại, cuộc gọi này đừng hòng cúp được. "Được rồi được rồi, không nói nữa. Có gì về nước rồi tìm tớ sau."
"Này, cậu—"
Mộc Tê nhanh tay cúp máy.
Lúc này tâm trạng của Mộc Tê cực kỳ phấn khích. Một phần vì vừa có được năng lực tiên tri, cảm giác mới lạ khiến cô hưng phấn. Một phần vì Ngô Phi Phi sắp về nước, sắp sống cùng thành phố với cô.
Nhưng chẳng bao lâu sau, tâm trạng cô lại bình tĩnh trở lại.
Bởi năng lực này dường như chẳng có nhiều tác dụng với bản thân cô.
Cô vốn không quá quan tâm đến quá khứ hay tương lai của người khác.
Nhưng quá trình xem bói... Lại khá thú vị.
Đặc biệt là khoảnh khắc nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Ngô Phi Phi.
Ngay giây phút đó, một cảm giác thỏa mãn bất ngờ tràn ngập trong lòng cô.
Trước đây cô luôn nghĩ chỉ khi hoàn thành công việc mới cảm thấy thành tựu.
Nhưng hóa ra những niềm vui nhỏ nhặt như thế này cũng có thể mang lại cảm giác tương tự.
Cô không thể nhìn thấy tương lai của chính mình. Nhưng có thể chỉ đường cho người khác.
Hơn nữa hệ thống cũng đã nói rồi. Tương lai hoàn toàn có thể thay đổi.
Mộc Tê cúi đầu nhìn bộ bài Tarot đã được sắp xếp gọn gàng trên bàn.
Sau một hồi suy nghĩ, cô đã có dự định cho tương lai.
Sau khi hợp đồng kết thúc, cô sẽ tìm một thành phố ven biển tuyến ba, thuê lại một cửa tiệm nhỏ.
Mở quán cà phê hoặc homestay. Tiện thể nhận xem Tarot kiếm thêm thu nhập.
Sống một cuộc đời nhàn nhã, bình yên.
Cô tính toán số tiền tiết kiệm ba năm qua của mình.
Cộng thêm cát-xê từ chương trình Khoảng Cách Linh Hồn Giữa Tôi Và Em.
Thuê một cửa hàng nhỏ hoàn toàn không thành vấn đề.
Nhưng hiện tại kỹ năng Tarot của cô quá hời hợt.
Làm ăn kiểu này chắc chẳng có khách nào chịu tới.
Không thể chỉ dựa vào chút kiến thức học được thời đại học.
Ít nhất bề ngoài cũng phải đủ chuyên nghiệp để thuyết phục người khác.
Nghĩ là làm.
Mộc Tê lập tức cầm điện thoại lên.
Cô quyết định mua vài cuốn sách về Tarot để nghiên cứu nghiêm túc trong mấy tháng tới.
...
Sáng hôm sau, Mộc Tê nhận được điện thoại từ người phụ trách chương trình.
"Có chuyện gì vậy chị Lưu?" Cô vừa mới ngủ dậy. Vốn dĩ tính khí khi thức dậy của cô rất tệ, nhưng nhìn thấy tên người gọi nên cố gắng kiềm chế.
"Mộc Tê à, vừa rồi chị nhận được thông báo."
"Một khách mời tháng sau phải vào đoàn phim, thời gian khai máy quá sớm nên bị trùng lịch với chương trình chúng ta. Vì vậy ekip quyết định đẩy lịch quay lên sớm hơn. Như vậy sẽ không bị xung đột nữa."
Ngôi sao nào mà quyền lực dữ vậy? Lại có thể khiến cả chương trình thay đổi lịch quay.
Mộc Tê có chút khó chịu.
Cô dụi mắt hỏi: "Các khách mời khác đều đồng ý rồi sao?"
"Đa số đều đồng ý rồi. Chỉ còn một người chưa trả lời chị thôi."
"Vậy em cũng đồng ý. Quay sớm bao nhiêu ngày?"
"Thứ Hai."
Mộc Tê: "..."
Chẳng phải đúng lúc cô vừa nghỉ hết phép xong sao?
"À đúng rồi. Kịch bản chương trình em đã xem chưa? Chị định sắp xếp cho em vào biệt thự đầu tiên để khuấy động bầu không khí giúp mọi người."
Mộc Tê ngơ ngác: "Khuấy động bầu không khí? Ý chị là muốn em làm MC à?"
Thú thật cô không quá muốn. Từ khi nhớ lại ký ức kiếp trước, cô chẳng còn hứng thú nhiệt tình với công việc nữa.
"Không phải." Lưu Mị bật cười. "Một số khách mời khá chậm chạp, cần có người dẫn dắt câu chuyện. Em rất phù hợp. Mộc Tê à, em cũng biết rồi đấy. Nếu bầu không khí lạnh ngắt thì các em ngượng ngùng, khán giả xem cũng sượng theo. Hơn nữa em hiểu mà, chị đang cho em thêm thời lượng lên hình đấy."
"Được rồi, em hiểu rồi." Mộc Tê đồng ý.
Dù sao cơ hội này cũng là do Lưu Mị giúp cô giành được. Từ chối thì có vẻ hơi vô tình. Coi như trả một phần nhân tình. Hơn nữa còn vì tiền cát-xê.
Thật ra cũng chỉ là trò chuyện bình thường thôi.
Lúc mọi người im lặng, cô chủ động mở lời vài câu là được.
Nếu không ai tiếp chuyện thì cũng chẳng phải lỗi của cô.
Cô lại tiếp tục làm việc riêng.
Mộc Tê còn cảm thấy khả năng cao các khách mời sẽ làm lơ mình.
Dù sao cô cũng chẳng nổi tiếng nhưng cô không quan tâm.
Sau chương trình này cô sẽ rời khỏi giới giải trí.
Trước khi nhớ lại ký ức, cô còn nghĩ tới việc mở rộng quan hệ. Bây giờ chỉ mong không gây chuyện gì, thuận lợi hoàn thành công việc là đủ.
"Chị Lưu, có thể tiết lộ cho em biết những ai tham gia không?"
"Không thể." Lưu Mị trả lời dứt khoát.
"Muốn tạo cảm giác chân thật. Nếu ai cũng biết trước thì còn gì thú vị nữa. Em chịu khó đợi đi, đến thứ Hai là biết thôi."
"Được rồi." Mộc Tê cũng không quá thất vọng.
Cô chỉ tò mò xem những ngôi sao hàng đầu nào lại chịu hạ mình tham gia một chương trình hẹn hò phát trên mạng.
...
Sau khi cúp máy với Lưu Mị, cô lại gọi cho tổng giám đốc Bạch.
"Vì sao người ta trực tiếp thông báo cho cô?" Tổng giám đốc Bạch vừa nghe máy đã hỏi.
"Bình thường những việc này họ liên hệ quản lý hoặc phòng làm việc. Mà tôi thì có cái gì đâu, đương nhiên phải liên hệ trực tiếp với tôi rồi." Mộc Tê đáp với giọng chẳng mấy vui vẻ.
Nhận ra tâm trạng cô không tốt, tổng giám đốc Bạch cười gượng vài tiếng. "Sau này sẽ có thôi, sau này sẽ có hết." Rồi lập tức chuyển chủ đề. "À đúng rồi, Mộc Tê, sao dạo này cô không cập nhật tài khoản nữa?"
"Sếp bạch, không phải ông vừa cho tôi nghỉ phép à?"
"Cho nghỉ thì cho nghỉ, nhưng tài khoản không thể bỏ không được. Nếu không sẽ mất lưu lượng."
Mộc Tê nghe thấy tiếng sóng biển từ đầu dây bên kia.
Tên chuyên bóc lột này chắc lại đang nằm dài trên du thuyền. Đeo kính râm. Vắt chân chữ ngũ. Vừa phơi nắng vừa chỉ đạo người khác làm việc.
Cô rót cho mình một ly nước lọc, uống cạn rồi mới bình tĩnh đáp: "Sếp Bạch, tôi đã ký thỏa thuận bảo mật với chương trình. Trong thời gian này không được cập nhật mạng xã hội."
Thỏa thuận bảo mật đúng là có. Chỉ có điều chỉ áp dụng trong tháng ghi hình mà thôi. Tất cả khách mời đều không được đăng trạng thái mới.
"Được rồi." Tổng giám đốc Bạch thở dài.
Dù sao cũng đã câu được con cá lớn rồi. Những thứ nhỏ nhặt khác có thể bỏ qua.
Chờ chương trình phát sóng, chắc chắn sẽ có rất nhiều người biết đến Truyền Thông Bách Lỗi.
"À đúng rồi sếp Bạch, tôi vẫn luôn muốn hỏi ông một chuyện."
"Cứ nói đi."
"Ông không từng nghĩ tới chuyện đổi tên công ty sao?"
"Truyền Thông Bách Lỗi thì sao chứ? Tên hay mà." Tổng giám đốc Bạch khó hiểu.
Mộc Tê cạn lời.
Ở trong nước còn đỡ. Người dẫn chương trình phát âm chuẩn nên đọc rõ từng chữ. Nhưng khi cô tham gia sự kiện ở nước ngoài thì khác.
"Ông thử đọc thật nhanh xem."