Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot
Chương 1: Năng lực
Tại văn phòng của Công ty Truyền thông Bách Lỗi, ông chủ đích thân rót cho Mộc Tê một tách trà nóng.
"Tôi không quan tâm cô thể hiện thế nào trong chương trình. Chỉ cần có độ thảo luận, có chủ đề gây chú ý là chúng ta thắng rồi. Đến lúc đó, Bách Lỗi chúng ta mới có hy vọng phát triển. Mộc Tê à, tương lai của cả công ty đều đặt trên vai cô đó. Cô sẽ không làm chúng tôi thất vọng, đúng không?"
Nếu là Mộc Tê của trước đây, lúc này chắc chắn đã xúc động đứng bật dậy, nắm chặt tay ông chủ, nước mắt lưng tròng: "Sếp kỳ vọng ở tôi nhiều như vậy, tôi thật sự rất cảm động. Tôi xin hứa nhất định sẽ không khiến công ty thất vọng!"
Nhưng bây giờ thì khác, vài ngày trước, cô đã nhớ lại ký ức của kiếp trước.
Những ký ức ấy như dòng lũ cuồn cuộn tràn vào tâm trí, khiến cô đau đớn đến không thể thoát ra.
Cô vậy mà đã chết vì làm việc quá sức. Chết ngay trên cương vị công tác. Số tiền tiết kiệm mà cô vất vả tích góp được từng đồng một, cuối cùng còn chưa kịp tiêu lấy một xu.
Cô đau quá, thật sự rất đau!
Đau vì cảm thấy bản thân không đáng phải chịu như vậy.
Kiếp trước bị sếp thao túng tâm lý (PUA), giờ trọng sinh rồi vẫn tiếp tục bị sếp thao túng.
Đúng là xui xẻo suốt hai đời.
Ông chủ vỗ vai cô đầy hài lòng: "Đúng là tôi đào tạo người rất có mắt nhìn. Mộc Tê à, cô thật sự khiến tôi tự hào. Không ngờ cô lại giành được tài nguyên tốt như thế này."
Đương nhiên rồi.
Cả công ty chẳng phải chỉ có mình cô làm việc sao?
Ngoài mặt Mộc Tê vẫn mỉm cười, trong lòng âm thầm châm biếm.
"À phải rồi, chuyện gia hạn hợp đồng, chúng ta cũng nên bàn một chút."
Hợp đồng của cô chỉ còn ba tháng nữa là hết hạn.
Dường như ông chủ đã đoán chắc cô sẽ không rời công ty.
"Cô làm ở đây ba năm rồi. Những nỗ lực của cô, tôi đều nhìn thấy. Hơn nữa bây giờ cô lại có cơ hội tốt như thế, độ nổi tiếng sau này chắc chắn còn cao hơn hiện tại."
Ông ta vuốt cằm suy nghĩ một lúc rồi nói: "Hay ký thêm năm năm nữa nhé. Chắc cô không có ý kiến gì đâu nhỉ?"
Thấy Mộc Tê không lên tiếng, ông ta lại cười: "Yên tâm, lương thưởng và đãi ngộ chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều."
Tin ông mới là lạ.
Ba năm trước ông cũng nói y như vậy.
Mộc Tê mỉm cười đáp:
"Sếp Bạch, để tôi suy nghĩ thêm đã. Chờ chương trình kết thúc rồi chúng ta bàn tiếp."
"Được chứ, đến lúc đó lại nói." Tổng giám đốc Bạch cười vô cùng tự tin.
Ông ta không tin Mộc Tê sẽ rời công ty.
Ba năm qua, mức độ tận tâm của cô với công ty ông ta đều thấy rõ.
Hơn nữa, hiện giờ ông ta chẳng thể tìm được một nhân viên nào vừa ngoan ngoãn, vừa có năng lực, lại đòi hỏi ít như cô.
Trong thời gian hợp đồng sắp kết thúc, cô cần gì ông ta cũng sẽ đáp ứng. Miễn là cô đồng ý gia hạn.
Nhưng lúc này trong lòng Mộc Tê lại đang dậy sóng.
Cô thật sự sống phí hơn hai mươi năm.
Nếu không phải vài ngày trước đột nhiên nhớ lại ký ức kiếp trước, e rằng đến giờ cô vẫn còn tự cảm động mà cống hiến hết mình cho Truyền Thông Bách Lỗi.
Nghĩ lại lúc mới tốt nghiệp, nhìn cái tên công ty nghe rất hoành tráng, cô còn tưởng đây là doanh nghiệp lớn.
Kết quả vừa bước chân vào mới phát hiện chỉ là một công ty khởi nghiệp nhỏ bé với vài ba nhân viên.
Khi đó cô sợ đến mức muốn quay đầu bỏ chạy ngay.
Nhưng bài diễn thuyết đầy nhiệt huyết của tổng giám đốc Bạch đã khiến cô cam tâm tình nguyện ở lại.
Giờ nghĩ lại... Chẳng qua là vẽ bánh cho cô mà thôi.
Nào là: "Làm lâu rồi cô sẽ trở thành nguyên lão của công ty."
"Sau này công ty lên sàn, cô sẽ có cổ phần."
Toàn những chuyện xa vời không thực tế.
Nhưng thứ thực sự giữ chân Mộc Tê khi ấy không phải những lời hứa đó.
Mà là câu nói này: "Mộc Tê, cô biết vì sao tôi muốn cô ở lại công ty không? Bởi vì tôi nhìn thấy tiềm năng của cô, nhìn thấy điểm sáng của cô. Sau này cô nhất định sẽ thành công. Tôi không nịnh cô đâu. Những gì tôi nói nhất định sẽ trở thành sự thật. Nếu cô ở lại công ty, cô và công ty đều sẽ tỏa sáng, đều sẽ trở nên xuất sắc hơn!"
Mấy chữ "nhất định" liên tiếp ấy có sức mạnh lớn đến mức nào?
Đủ để khiến một cô gái vừa bước chân vào xã hội cảm động đến rơi nước mắt.
Từ trước tới nay chưa từng có ai khẳng định giá trị của cô mạnh mẽ đến thế.
Vì vậy, cô ký hợp đồng.
Trở thành nghệ sĩ đầu tiên của Truyền Thông Bách Lỗi.
Giờ nghĩ lại... Có lẽ tổng giám đốc Bạch đã nói những lời ấy với tất cả ứng viên đến phỏng vấn.
Chỉ có điều người mắc bẫy là cô. Chỉ mình cô nguyện ý tin tưởng.
Ban đầu Mộc Tê tưởng công ty sẽ đào tạo cô thành diễn viên.
Kết quả công ty chỉ ném cho cô vài tài khoản mạng xã hội.
Tổng giám đốc Bạch nói: "Cơ hội phải do chính mình tranh thủ. Cô hãy tự rèn luyện bản thân trước, sau này công ty sẽ đào tạo cô làm diễn viên."
Lúc mới bắt đầu cô chẳng biết gì cả.
Nhưng dưới những lời động viên liên tục của tổng giám đốc Bạch, cô học trang điểm, học phối đồ, học chụp ảnh, học quay video...
Cuối cùng, với thân phận blogger làm đẹp, cô đã xây dựng thành công một tài khoản hơn một triệu người theo dõi.
Nhờ đó cô mang về vô số tài nguyên cho công ty, đồng thời xây dựng được mạng lưới quan hệ của riêng mình.
Người phụ trách chương trình hẹn hò 《Khoảng Cách Linh Hồn Giữa Tôi Và Em》 cũng là một trong những mối quan hệ đó.
Đối phương chủ động nhắn tin hỏi cô có hứng thú tham gia hay không.
Từ trước cô đã thấy chương trình này quảng bá rầm rộ.
Không suy nghĩ nhiều, cô lập tức đồng ý.
Cơ hội hiếm có như vậy, đương nhiên phải nắm chặt.
Tham gia chương trình không chỉ giúp cô tăng độ nổi tiếng mà còn mang lợi ích về cho công ty.
Nhưng giờ nghĩ lại... Cô thật ngu ngốc.
Công ty chưa từng muốn phát triển cùng cô.
Mục đích của họ chỉ là chiếm đoạt thành quả lao động của cô.
Tài nguyên cô vất vả kiếm về đều bị chia cho những blogger mới nổi khác.
Bắt cô dùng sức một mình kéo cả công ty đi lên.
Kiếp trước cô làm ngành thiết kế.
Để đáp ứng yêu cầu của khách hàng, ngày nào cũng sống trong chế độ 996 khắc nghiệt.
(Thuật ngữ này mô tả lịch trình làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày mỗi tuần )
Nhiều lúc chỉ một cuộc điện thoại gọi đến là phải thức trắng đêm chỉnh sửa bản thảo.
Kiếp này nghe thì hay lắm, được gọi là nghệ sĩ.
Nhưng Mộc Tê biết rõ.
Cô chỉ là một hot girl mạng.
Sếp Bạch chỉ biết động viên bằng miệng. Mọi việc khác đều do cô tự làm.
Mang danh nghệ sĩ nhưng đến cả quản lý riêng cũng không có.
Suốt gần ba năm, cô ngày đêm lo lắng vì số liệu, ăn không ngon ngủ không yên, luôn sống trong áp lực và bất an.
Cuộc sống này chẳng khác gì đang lặp lại kiếp trước.
Truyền Thông Bách Lỗi có được ngày hôm nay là nhờ cô. Vậy mà tổng giám đốc Bạch lại đem toàn bộ công lao quy về mình. Còn muốn cô gia hạn hợp đồng? Nằm mơ đi.
"Cho cô nghỉ ba ngày. Nghỉ ngơi cho khỏe rồi lên chương trình cố gắng thể hiện." Tổng giám đốc Bạch nói.
"Cảm ơn sếp Bạch." Mộc Tê mỉm cười đáp.
Ba ngày nghỉ cái gì chứ. Hai ngày cuối tuần cũng tính vào đó luôn rồi.
Vậy mà còn tỏ vẻ quan tâm nhân viên.
Trong lòng cô không ngừng châm biếm.
"Vậy tôi xin phép đi trước."
Mộc Tê lịch sự cảm ơn, mở cửa văn phòng rồi không quay đầu lại nữa.
...
Ngồi trên ghế dài ở trạm xe buýt, Mộc Tê không nhịn được đấm mạnh vào đầu gối mình một cái.
Người đứng cạnh bị cô dọa giật mình, liên tục nhìn sang.
Nhưng cô chẳng để ý.
Ngẩng đầu lên, cô nhìn tòa nhà chọc trời đối diện.
Trên màn hình quảng cáo khổng lồ là quảng cáo đồng hồ của ca sĩ nổi tiếng đang rất được yêu thích, Địch Cảnh.
Đôi mắt anh sáng ngời, tràn đầy tự tin.
So với chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay, chính bản thân anh còn tỏa sáng hơn nhiều.
Mộc Tê từng nghĩ rằng... Một ngày nào đó mình cũng có thể trở thành người như vậy.
Cô nhìn đến ngẩn người.
Cho đến khi chiếc xe buýt tiến vào trạm, thân xe chắn mất tầm nhìn.
...
"Holy shit!" Giọng nói đầy cảm xúc của Ngô Phi Phi vang lên từ đầu dây bên kia.
Lúc này Mộc Tê đang ở căn hộ thuê riêng, vừa gấp quần áo vừa kẹp điện thoại bên tai.
Nghe thấy tiếng hét, cô cau mày, đưa điện thoại ra xa rồi bật loa ngoài.
"Tớ cảm động muốn chết luôn! Tớ đã bảo lão sếp công ty cậu chẳng phải người tốt lành gì mà. Thế mà cậu cứ bênh hắn mãi. Ba năm rồi đó! Ba năm trời! Em gái à, cuối cùng cậu cũng tỉnh ngộ rồi!"
Sau khi tốt nghiệp đại học, Ngô Phi Phi sang Mỹ du học.
Tốt nghiệp thạc sĩ xong thì làm việc tại New York. Nhưng hai người vẫn luôn giữ liên lạc. Tình cảm thân thiết như thời còn học đại học, chuyện gì cũng có thể chia sẻ với nhau.
"Vậy tiếp theo cậu định làm gì?" Ngô Phi Phi hỏi.
"Đợi chương trình kết thúc rồi tính tiếp vậy." Mộc Tê thở dài. "Dù sao hợp đồng vẫn còn ba tháng nữa mới hết hạn."
"Là chương trình Khoảng Cách Linh Hồn Giữa Tôi Và Em ấy hả? Trước đây lúc cậu nhắc tới, tớ có lên mạng tìm thử. Độ nổi tiếng khá cao đấy. Những cái tên minh tinh mà cư dân mạng dự đoán tham gia, tớ đều từng nghe qua."
Ngô Phi Phi mà còn biết đến thì chứng tỏ độ nổi tiếng của các khách mời rất cao, bởi bình thường cô chẳng mấy khi quan tâm đến giới giải trí.
"Ừ. Trước đây tớ còn vui vì có được cơ hội tốt như vậy, nhưng giờ chỉ thấy đau đầu thôi."
"Đau đầu cái gì chứ? Đây là show hẹn hò đó! Được yêu đương với minh tinh nổi tiếng, còn sống chung dưới một mái nhà. Cả đời này có mấy ai gặp được cơ hội như thế?"
"Yêu đương á? Cậu tưởng thật luôn đấy à?" Mộc Tê bật cười khinh khỉnh.
Theo cô, chương trình này chẳng qua chỉ là diễn cho khán giả xem mà thôi. Sau khi kết thúc, mọi người chắc chắn sẽ chẳng còn liên lạc với nhau.
Mang tình cảm thật vào một show thực tế? Nghĩ thôi đã thấy buồn cười.
Mục đích Mộc Tê tham gia chương trình chỉ là để nâng cao danh tiếng của bản thân, đồng thời mở ra một cánh cửa mới cho Truyền Thông Bách Lỗi.
Những khách mời khác nghĩ gì cô không biết, nhưng có lẽ cũng chẳng khác cô là bao.
"Yêu đương với họ thì không thực tế rồi. Với cái miệng độc địa của cậu, người duy nhất trên đời này có thể xây dựng quan hệ thân thiết với cậu chắc chỉ có mình tớ thôi."
Mộc Tê nhướng mày: "Cậu đang mắng tớ đấy à?"
"Thôi bỏ đi." Ngô Phi Phi đổi chủ đề. "Cậu không tò mò xem sẽ tham gia cùng ai sao? Hay để tớ kể cho cậu nghe những người mà dân mạng đang dự đoán?"
"Khỏi cần. Trên mạng phần lớn đều là tin giả. Chỉ đến ngày gặp mặt đầu tiên mới biết ai thật sự tham gia."
Gấp xong quần áo, Mộc Tê ngã vật xuống giường.
Hai người lại trò chuyện vài câu chuyện thường ngày rồi kết thúc cuộc gọi.
Mộc Tê nhìn chằm chằm lên trần nhà với vẻ mặt ngây ngẩn.
Kể từ khi nhớ lại ký ức kiếp trước, cô chẳng còn hứng thú với bất cứ việc gì nữa.
Cô nhắm mắt, định chợp mắt một lát. Không biết đã ngủ bao lâu.
Đột nhiên, một giọng nói vang lên khiến cô giật mình tỉnh dậy. "Chủ nhân."
Âm thanh máy móc lạnh lẽo vang lên.
Mộc Tê sợ đến mức bật ngồi dậy, đảo mắt nhìn quanh căn phòng, còn tưởng nhà mình có trộm đột nhập.
"Chúc mừng chủ nhân đã nhớ lại ký ức kiếp trước, qua đó kích hoạt hệ thống."
Mộc Tê sửng sốt: "Cái gì cơ?"
Trong giọng nói không giấu được vẻ hoảng loạn.
"Chủ nhân không cần căng thẳng. Hệ thống chỉ muốn tặng cô một món quà." Giọng máy móc vô cảm đáp lại.
"Xét thấy chủ nhân ở kiếp trước ra đi quá đột ngột, còn kiếp này lại suýt đi vào vết xe đổ. Hệ thống nhận thấy số phận của chủ nhân quá mức bi thảm, vì vậy quyết định ban tặng cho chủ nhân một năng lực siêu nhiên."
Mộc Tê vỗ ngực cho bình tĩnh lại.
Nhận ra giọng nói này phát ra trong đầu mình, cô bắt đầu nghiền ngẫm lời hệ thống vừa nói.
Nhưng điều khiến cô chú ý nhất lại là đoạn đầu.
"Đi vào vết xe đổ?" Giọng cô lập tức cao lên. "Ý mi là kiếp này tôi suýt nữa lại làm việc đến chết?"
"Chủ nhân không cần kích động." Hệ thống lên tiếng trấn an. "Cô đã kịp thời quay đầu, sẽ không lặp lại bi kịch của kiếp trước nữa. Hơn nữa, tôi sẽ ban cho cô năng lực nhìn thấy tương lai và biết được quá khứ, để cuộc đời này không còn bất hạnh như trước."
Nghe thấy tên của năng lực, tinh thần Mộc Tê lập tức phấn chấn hẳn lên.
"Chủ nhân, năng lực này cần có vật trung gian để sử dụng. Cô cần luyện tập để làm quen với nó. Khi cô hoàn toàn nắm chắc năng lực, hệ thống sẽ tự động giải trừ liên kết. Sau đó, xin hãy tận hưởng cuộc sống mới của mình."
Mộc Tê nghe mà chẳng hiểu đầu đuôi ra sao. "Mi xuất hiện chỉ để tặng tôi năng lực thôi à?"
"Không phải." Hệ thống đáp. "Ban đầu tôi đã chọn cô làm ký chủ để hỗ trợ hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng sau khi nhìn thấy kết cục của hai kiếp đời cô, tôi phát hiện cô đều quá chìm đắm trong công việc, tuổi đời còn rất trẻ đã qua đời. Tôi thực sự cảm thấy tiếc nuối. Tôi không nỡ chứng kiến một sinh mệnh trẻ tuổi cứ thế biến mất. Vì vậy tôi mới khiến cô nhớ lại ký ức kiếp trước. Chờ đến khi cô hoàn toàn nắm vững năng lực, tôi sẽ yên tâm rời đi để tìm kiếm ký chủ tiếp theo."
Không hiểu sao Mộc Tê lại thấy có chút cảm động. Đồng thời cũng có chút tức giận. Tại sao kiếp này cô lại suýt chết vì làm việc quá sức nữa chứ?
Nhưng giọng nói lạnh băng của hệ thống kéo cô trở lại thực tại.
"Chủ nhân, hãy suy nghĩ thật kỹ. Trong xã hội hiện đại, cô nên sử dụng năng lực này như thế nào? Và phải thông qua vật trung gian nào thì mới được công chúng chấp nhận?"
"Tarot?" Ánh mắt Mộc Tê chuyển sang giá sách đối diện giường.
Cô đứng dậy bước tới, lục lọi một hồi rồi kéo từ sâu bên trong ra một bộ bài Tarot phủ đầy bụi. Bụi bám dày trên từng lá bài.
"Hệ thống, chẳng lẽ mi định đào tạo tôi thành thầy bói?"
Mộc Tê vừa lau bụi vừa hỏi.
Bộ bài Tarot này là thứ cô mua lúc còn học đại học vì nhất thời hứng thú.
Từng là sở thích của cô.
Nhưng chẳng bao lâu sau cô đã cho rằng mình không có thời gian dành cho những thứ này nữa.
"Chúc mừng chủ nhân. Cô đã nhận được năng lực nhìn thấy tương lai và biết được quá khứ. Xin hãy bắt đầu luyện tập."
Mộc Tê: "..." Qua loa vậy luôn sao?
"Chủ nhân, năng lực này có ba hạn chế."
"Thứ nhất, cô không được tiết lộ với bất kỳ ai rằng mình sở hữu năng lực tiên tri. Thứ hai, khi sử dụng năng lực, không được trái với đạo đức và luân thường. Thứ ba, năng lực này không thể dùng lên chính bản thân cô. Nếu vi phạm, năng lực sẽ bị thu hồi."
"Không thể dùng cho bản thân?" Mộc Tê có chút thất vọng. "Tôi còn định xem thử tương lai mình có thật sự bị làm việc đến chết không nữa."
"Chủ nhân cứ yên tâm." Hệ thống đáp. "Tôi đã nói rồi. Cô đã kịp thời dừng lại bên bờ vực, sẽ không lặp lại kết cục bi thảm của kiếp trước nữa. Bây giờ, xin hãy nhanh chóng luyện tập."
"Ngay bây giờ sao? Có phải hơi gấp quá không?"
"Xin chủ nhân nhanh lên một chút. Tôi cần thời gian để tìm ký chủ tiếp theo."
Không thể dùng cho bản thân.
Vậy giờ cô phải tìm ai đây?
Đã gần mười hai giờ đêm rồi. Ra ngoài lúc này thì quá muộn.
Mộc Tê đặt bộ bài Tarot vừa lau sạch lên bàn.
Sau đó lục trong ngăn kéo lấy ra giá đỡ điện thoại, dựng điện thoại lên.
Hiện giờ chỉ có một người thích hợp.