Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot
Chương 103: Hoàn
Đã hai tháng kể từ khi chương trình kết thúc ghi hình.
Trong hai tháng này, Mộc Tê đã làm rất nhiều việc.
Việc đầu tiên sau khi trở về Kinh Thị là bàn chuyện gia hạn hợp đồng.
Bạch bóc lột không ngờ Mộc Tê lại không tiếp tục ký hợp đồng.
Cây hái ra tiền sắp rời đi, tức đến mức đổ bệnh một trận.
Còn Mộc Tê vẫn từng bước thực hiện kế hoạch của mình.
Hiện tại...
Cô đang ngồi trên chuyến bay đến Hải Thị.
Mộc Tê vốn là người quyết định rất nhanh.
Mặt bằng đã chốt.
Cuối tuần tháng trước, cô còn đặc biệt bay đến Hải Thị để xác định phương án trang trí.
Đúng lúc kiếp trước cô từng làm thiết kế nội thất nên cũng có chút kinh nghiệm.
Không mất bao lâu là đã chốt xong phương án.
Hiện việc sửa sang cũng sắp hoàn thành, cô sang đây dọn dẹp, khử mùi formaldehyde, mua sắm thêm vài thứ, gần như là có thể khai trương rồi.
Cô thuê một căn nhà nhỏ gần khu chợ ven biển, còn mua một chiếc ô tô cũ để tiện lên xuống núi, mua nguyên liệu và vận chuyển đồ đạc.
Không còn khoảng cách giữa chúng ta đã kết thúc, ai ngờ sau đó độ nổi tiếng của cô lại tăng vọt. Trong chương trình cô từng nói với Địch Cảnh rằng mình muốn mở một quán cà phê, đoạn đó cũng được phát sóng. Cư dân mạng lập tức thúc giục cô mở luôn cả một tiệm bói bài Tarot, đảm bảo sẽ cực kỳ đắt khách.
Điều này khiến Mộc Tê bắt đầu đau đầu.
Cô đúng là có ý định mở.
Nhưng cô không muốn quá nổi tiếng.
Chỉ cần nổi vừa vừa là được.
Nếu không cô sợ lại bận đến chết.
Ngoài việc giục cô mở tiệm, cư dân mạng còn thúc giục chuyện của cô và Địch Cảnh.
Kết thúc chương trình, cô và Địch Cảnh không đến với nhau, xem như là một cái kết mở. Tổ chương trình để lại một khoảng trống cho khán giả tự tưởng tượng.
Hiện giờ cô và Địch Cảnh liên lạc không nhiều, cô bận, Địch Cảnh cũng bận. Nhưng thỉnh thoảng anh chụp được phong cảnh đẹp sẽ gửi cho cô xem, còn Mộc Tê cũng sẽ kể cho anh nghe tiến độ quán cà phê của mình.
Cuối cùng trong chương trình chỉ có Lư Sơ Đồng và Mộc Hạ trở thành một cặp. Nghe nói sau đó hai người còn tham gia một chương trình du lịch dành cho các cặp đôi, vẫn do đội ngũ của Lưu Mị thực hiện.
Bảo sao xem vòng bạn bè của họ lúc nào cũng thấy đi khắp nơi, ngày nào cũng chơi, cứ như không cần đi làm vậy.
Ngay sau khi Tô Chi Chi trở về, tối hôm sau từ khóa về cô ấy đã bùng nổ trên hot search.
Nữ hoàng phim thần tượng - Tranh cãi về tuổi tác
Đương nhiên vẫn có người chửi mắng, nhưng cũng có rất nhiều người ngưỡng mộ, đa phần đều nói rằng nhìn ngoại hình cô ấy hoàn toàn không đoán ra tuổi thật. Nhìn chung cư dân mạng chỉ bình thản hóng chuyện, không hiểu vì sao trước đây cô ấy phải giấu tuổi.
Tô Chi Chi buồn bã mấy ngày liền. Có một đêm mất ngủ còn gọi điện cho Mộc Tê, khóc lóc với cô suốt cả tối, hối hận vì không biết mình có nên nói ra hay không.
Nhưng khóc xong thì hôm sau cô ấy hoàn toàn nghĩ thông, tâm trạng cũng nhẹ nhõm hẳn, còn sang châu Âu du lịch giải khuây.
Lúc ghi hình chương trình cô ấy đã cắt đứt liên lạc với gia đình. Ban đầu mẹ cô ấy trách mắng, còn nói nếu đã như vậy thì đừng bao giờ quay về nữa.
Nhưng bây giờ lại là người cầu xin cô ấy nghe điện thoại.
Nghe nói mấy ngày nữa cô ấy sẽ ký hợp đồng với một công ty quản lý mới. Cô ấy nói muốn thử sức với những dạng vai khác, không muốn mãi bó hẹp trong dòng phim thần tượng nữa.
Dù thế nào thì đây cũng xem như là đã phá được cục diện.
Cô ấy đã có một khởi đầu mới.
La Tương Tuần và Vu Nhiễm Nhi hình như đã ở bên nhau.
Đó chỉ là suy đoán của Mộc Tê thôi, nhưng trực giác của cô thỉnh thoảng khá chính xác. Bởi vì cô nhìn thấy trên vòng bạn bè của Vu Nhiễm Nhi có đăng ảnh xe đua, mà đúng ngày hôm đó La Tương Tuần có cuộc thi.
Không lâu sau khi Mộc Tê trở về Bắc Kinh, Vu Nhiễm Nhi đã hẹn cô đi ăn.
Vu Nhiễm Nhi quả thật rất nghe lời Mộc Tê. Vừa về Bắc Kinh đã lập tức hẹn bác sĩ tâm lý.
Cô ấy vốn tưởng chỉ là đến trò chuyện với bác sĩ.
Kết quả bác sĩ lại kê cho cô ấy cả một đống thuốc.
Lúc đó Mộc Tê mới nhận ra vấn đề tâm lý của Vu Nhiễm Nhi còn nghiêm trọng hơn cô tưởng.
Hai người trò chuyện một lúc, rồi nhắc đến lần trước khi chia tay, Mộc Tê đã bói bài cho cô ấy.
"Chuẩn lắm. Em cảm thấy bây giờ mọi chuyện đều đang phát triển theo hướng tốt hơn."
Đôi mắt cô ấy lấp lánh khi nói câu đó.
Mộc Tê vẫn nhớ lần ấy mình đã nhìn thấy tương lai của cô ấy.
Tương lai của Vu Nhiễm Nhi thật ra không hề tốt.
Mộc Tê thấy thương người phụ nữ sa sút trong tương lai ấy.
Nhưng tương lai là thứ có thể thay đổi.
Mộc Tê linh hoạt điều chỉnh một chút, không nói cho Vu Nhiễm Nhi biết tương lai thật sự của cô ấy, mà chỉ khéo léo gợi ý vài câu.
Có lẽ như vậy, cô sẽ trở nên tốt hơn.
Nhìn trạng thái hiện tại của Vu Nhiễm Nhi là đủ để chứng minh.
Cô đã đúng.
Mộc Tê và La Tương Tuần thì không liên lạc nhiều. Có một hôm La Tương Tuần đột nhiên nhắn cho cô một câu cảm ơn.
Mộc Tê đoán chắc là vì anh đã xem tập phát sóng cuộc đua giao hữu của mình, nên trả lời:
【Không cần cảm ơn em, em chẳng có gì đáng để cảm ơn cả. Anh nên cảm ơn Nhiễm Nhi mới đúng.】
Thật ra khi còn ở khu nhà chung, cô cũng từng nói với La Tương Tuần những lời tương tự.
Nếu lúc đó không có Vu Nhiễm Nhi ngăn cản.
Cô nghĩ La Tương Tuần chắc sẽ không còn sống.
Chuyện của Thôi Nhiên bị phanh phui ngay tối hôm chương trình phát sóng tập cuối. Hot search treo mấy ngày liền, ngay cả tên của cô cũng xuất hiện trên bảng xếp hạng suốt nhiều ngày.
Thậm chí còn lên cả bản tin.
Trong video, người đàn ông cúi gằm đầu không nói một lời. Đèn flash liên tục chớp lên trước mặt anh ta. Anh ta không nhìn bất kỳ ống kính nào, mặc cho phóng viên liên tục xông tới đặt câu hỏi, chỉ cúi đầu để cảnh sát áp giải đi.
Việc cảnh sát có thể nhanh chóng xác định được tung tích của Thôi Nhiên hoàn toàn là nhờ Mạc Lan.
Đó là chuyện Mộc Tê mới biết vào tuần trước.
Tuần trước, Mộc Tê tình cờ gặp Mạc Lan trong trung tâm thương mại. Khi ấy cô ta đang thử túi xách.
Mộc Tê đi ngang qua cửa tiệm thì bị Mạc Lan gọi lại.
Hai người đứng nói chuyện một lúc.
"Chuyện trước đây tôi đã nghe rồi. Hóa ra anh ta muốn hại cô."
Cô ta dường như đã quên sạch chuyện từng đối đầu với Mộc Tê, nói rất tự nhiên.
"Trước đây tôi cũng giống cô, đều bị vẻ ngoài của anh ta mê hoặc. Nhưng có một hôm tôi vô tình quen được vợ anh ta... Không đúng, phải là nhân tình mới đúng. Hai người họ còn có cả con rồi. Sau đó tôi lại phát hiện anh ta không chỉ có một nhân tình."
"Nực cười thật. Khi đó tôi vẫn còn yêu anh ta, còn tưởng rằng mình nắm được điểm yếu của anh ta thì anh ta sẽ toàn tâm toàn ý với tôi. Ai ngờ sau đó anh ta lại muốn hại tôi."
"Tôi đâu có ngốc. Anh ta cho người theo dõi tôi, tất nhiên tôi cũng phát hiện ra. Sau đó tôi hoàn toàn hết hy vọng, liền báo cảnh sát. Không ngờ phía Hải Thị cũng đang truy bắt anh ta."
"Lúc đó tôi từng gọi điện với anh ta. Anh ta hẹn tôi gặp mặt, chắc chắn sẽ đến sân bay, nên tôi lập tức báo tin này cho cảnh sát."
"Anh ta cứ tưởng mình che giấu rất kỹ, chắc chẳng bao giờ nghĩ tôi sẽ báo cảnh sát. Lúc bị bắt chắc còn đang thắc mắc sao mình bị tóm nhanh như vậy."
Nói đến đây, Mạc Lan ngẩng đầu cười lớn.
Mộc Tê ôm ly trà nóng, nghe xong chỉ gật đầu.
Thôi Nhiên đã bị bắt, tảng đá trong lòng cô cũng đã rơi xuống. Giờ nghe lại những chuyện này, trong lòng cô cũng chẳng còn gợn sóng bao nhiêu.
"Đúng rồi, cô với Địch Cảnh ở bên nhau rồi à?" Mạc Lan hỏi.
Mộc Tê cau mày. "Chị muốn nói gì?"
"Không có gì. Chỉ là muốn nhờ cô chuyển lời xin lỗi Địch Cảnh thêm một lần nữa."
"Chị tự nói với anh ấy đi."
Mộc Tê đặt ly trà xuống, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Mạc Lan nắm lấy cổ tay cô. "Cậu ấy không chịu gặp tôi."
"Tìm được anh ấy thì sao? Nói xin lỗi thì sao? Chị còn muốn quay lại như trước đây với anh ấy sao?"
Tay Mạc Lan buông lỏng hơn một chút, Mộc Tê nhẹ nhàng gỡ tay cô ấy ra.
"Không thể nào."
Mộc Tê cầm túi xách của mình lên. "Trước đây chị đã biết sẽ thành ra thế này rồi, vậy tại sao vẫn còn làm?"
Không đợi Mạc Lan trả lời, cô đã rời đi.
...
Ở Hải Thị được một tháng, Mộc Tê quen một cặp vợ chồng già tại khu chợ ven biển.
Hai người vừa nghỉ hưu không lâu, đến Hải Thị sống dưỡng già, ở ngay đối diện nhà Mộc Tê.
Nghe nói Mộc Tê mở một quán cà phê trên sườn núi, dì Lưu lập tức nhiệt tình tự tiến cử, nói muốn đến trông quán giúp cô, pha cà phê cho khách.
Mộc Tê từng uống cà phê dì pha rồi.
Ngon hơn cô.
Ngon hơn rất nhiều.
Hai vợ chồng đã ở Hải Thị gần một năm, hàng xóm láng giềng đều quen biết cả. Ngày thường đánh bài, uống trà, chẳng còn việc gì mới mẻ để làm, cũng không khác gì ở thành phố cũ.
Họ vốn đã định chuyển sang nơi khác sống.
Đúng lúc ấy Mộc Tê chuyển đến đối diện.
Vốn dĩ dì Lưu rất thích làm bánh ngọt và pha cà phê, nhưng hàng xóm cùng thế hệ đều không ăn được đồ ngọt, cũng không uống nổi cà phê đắng.
Mà chồng dì cũng không thích đồ ngọt.
Làm nhiều quá mà chẳng ai ăn, cuối cùng dì cũng chẳng buồn làm nữa.
Cho đến khi Mộc Tê chuyển đến.
Tay nghề của dì mới có đất dụng võ.
"Dì Lưu, cháu phải trả lương cho dì chứ."
"Không cần đâu, không cần đâu." Dì Lưu xua tay.
"Dì chỉ tìm chút niềm vui thôi."
"Sao thế được." Mộc Tê không đồng ý.
Gặp được dì Lưu quả đúng là một niềm vui bất ngờ từ trên trời rơi xuống.
Giai đoạn đầu khỏi cần tuyển nhân viên nữa.
Có sẵn một người tự nguyện tìm tới.
Pha cà phê còn ngon hơn cô.
Lại còn biết làm bánh ngọt.
Thần tiên từ trên trời rơi xuống.
Đã là thần tiên rồi còn bảo không lấy tiền.
Sao có thể không lấy tiền chứ!
"Cháu mới đến Hải Thị, còn nhiều khoản phải chi. Hơn nữa dì Lưu có lương hưu rồi, không thiếu tiền."
"Được rồi..."
Cuối cùng Mộc Tê vẫn trả lương tháng cho dì Lưu, lấy lý do để dì đi mua nguyên liệu, lúc đó dì mới chịu đồng ý.
Quán cà phê khai trương.
Lúc đầu khách rất ít, cô cũng không quảng bá nhiều.
Mỗi ngày cứ ôm laptop lên tầng hai của quán, vừa đón gió biển vừa viết viết vẽ vẽ.
Khi quán không có khách, cô lại xuống học dì Lưu làm bánh ngọt.
Cho đến một ngày, cô bị chụp ảnh trong quán cà phê, bức ảnh được đăng lên Weibo, sau đó leo lên hot search, việc kinh doanh cũng dần dần trở nên cực kỳ đông khách.
Dì Lưu bắt đầu bận không xuể, bèn gọi luôn chồng mình là chú Lưu đến giúp, còn Mộc Tê cũng tuyển thêm vài nhân viên.
Đương nhiên những vị khách tìm đến không phải vì cà phê, mà là vì thuật bói bài Tarot của Mộc Tê.
Mộc Tê đã sớm đoán trước sẽ có ngày này.
Lúc sửa sang quán, cô đã ngăn riêng một căn phòng nhỏ trên tầng hai cho mình, còn trang trí theo phong cách Tarot.
Giờ đây căn phòng nhỏ ấy cuối cùng cũng phát huy tác dụng.
Độ nổi tiếng của Không còn khoảng cách giữa chúng ta vẫn không hề giảm. Mỗi khi có fan đến quán, họ còn tiện thể hỏi thăm chuyện của cô và Địch Cảnh.
Ban đầu cô còn hơi ngượng.
Sau này thì mặt không đỏ, tim không đập mà trả lời qua loa.
"Chuyện riêng tư thì không trả lời nhé."
Khách nhếch môi cười, chỉ vào cô. "Không trả lời tức là có vấn đề."
Mộc Tê: "..."
"Tiễn khách."
Hai nhân viên cô tuyển ở ngoài cửa nghe thấy liền bước vào "áp giải" vị khách đó ra ngoài.
Vì quá nhiều người mộ danh tìm đến, mỗi ngày quán đều chật kín.
Mộc Tê cũng thấy mệt.
Ở Bắc Kinh cô mệt thì còn có lý do.
Sao đến Hải Thị cô vẫn mệt vậy!
Không ổn!
Thế là cô áp dụng chế độ đặt lịch trước.
Mỗi sáng tối đa một người.
Buổi chiều hai người.
Buổi tối một người.
Buổi sáng chỉ nhận một khách là vì... cô không dậy nổi.
Buổi tối chỉ nhận một khách là vì cô đóng cửa sớm để về nhà xem phim.
Sau khi áp dụng chế độ đặt lịch, lượng người có giảm đi một chút.
Nhưng vẫn có rất nhiều người muốn thử vận may, xem có gặp được Mộc Tê không rồi năn nỉ cô xem bói giúp.
Nhưng Mộc Tê nói được làm được.
Mỗi ngày tối đa bốn người, tuyệt đối không nhận thêm.
Mà kỹ thuật xem bói của cô thì ai xem xong cũng khen.
Lịch hẹn kín mít mỗi ngày.
Tính sơ qua đã kín đến tận mùa thu năm sau.
Mộc Tê rất thích cuộc sống như thế.
Hơn nữa công việc này khiến cô rất có cảm giác thành tựu.
Quán cà phê chữa lành cái bụng của khách.
Còn bói bài của cô chữa lành tâm hồn họ.
Thời gian trôi rất nhanh. Đã cuối tháng mười một.
Vị khách cuối cùng của buổi chiều vẫn chưa tới, Mộc Tê liền xuống tầng một phụ giúp.
Đúng lúc ấy, Lư Sơ Đồng và Mộc Hạ đến.
Hai người vừa bước vào, cả quán lập tức náo nhiệt hẳn.
"Đẹp thật đấy! Quán cà phê này trang trí đẹp quá."
Lư Sơ Đồng vừa ký tên cho fan vừa ngẩng đầu khen chiếc đèn chùm trên trần.
Phong cách trang trí của Mộc Tê là kiểu "Rừng Xanh", toàn bộ quán lấy tông xanh lá và nâu làm chủ đạo.
Từ lúc bước vào, Mộc Hạ chưa lúc nào ngừng chụp ảnh.
Tóc của Lư Sơ Đồng đã dài hơn một chút, còn nhuộm màu hồng, cả người trông dịu dàng hơn hẳn.
"Hai người chẳng phải vừa từ Lhasa về sao?"
"Đúng đó, giờ chị vẫn còn thấy lâng lâng, chắc vẫn còn hơi say độ cao."
Lư Sơ Đồng ngáp một cái.
"Nhưng bọn chị thấy ảnh quán em nên muốn ghé thăm, tiện thể quay lại chốn cũ luôn."
Mộc Tê pha cho mỗi người một ly cà phê.
Mộc Hạ uống một ngụm rồi giơ ngón tay cái.
"Tiến bộ đấy."
"À đúng rồi, anh Cảnh nhờ anh đưa cái này cho em."
Mộc Hạ lén lút đưa cho Mộc Tê một cuốn sổ.
Mộc Tê cầm lên xem.
Đâu phải sổ. Là album mới của Địch Cảnh.
Giữa tháng mười một Địch Cảnh phát hành album mới, ca khúc mới nhận được phản hồi rất tốt.
Mở ứng dụng nghe nhạc lên, bài hát đứng hạng nhất chính là ca khúc mới của anh.
Mộc Tê cũng là một trong những người đầu tiên gửi lời chúc mừng.
"Em đã bảo em mua rồi mà, còn bắt anh mang đến làm gì." Mộc Tê trách móc, nhưng vẫn cất album vào túi.
"Anh ấy chỉ kiếm cớ để tạo cảm giác tồn tại thôi."
Lư Sơ Đồng nhướng mày. "Có phải em không trả lời tin nhắn anh ấy không?"
"Đầu tiên phải nói rõ là em không có không trả lời nhé. Chỉ là em không chủ động tìm anh ấy thôi. Dạo này anh ấy bận lắm mà, vừa ra bài mới vừa tham gia show, em sợ làm phiền."
Lư Sơ Đồng và Mộc Hạ đồng thời cong khóe môi, cười đầy vẻ trêu chọc.
"Ôi chao, biết quan tâm người ta ghê."
Mộc Tê im lặng.
Hai người này yêu nhau lâu rồi.
Tính cách cũng càng ngày càng giống nhau.
Ở Hải Thị hai ba ngày xong, họ lại tiếp tục sang thành phố khác du lịch.
Cái mức độ "đặc chủng binh du lịch" này khiến Mộc Tê vô cùng khâm phục.
Giữa tháng mười hai.
Khí hậu Hải Thị rất dễ chịu. Thứ Hai quán cà phê nghỉ.
Bận rộn cả tuần, cuối cùng cũng có một ngày nghỉ hiếm hoi.
Bộ phim cô theo dõi cũng xem xong rồi.
Ban đầu Tô Chi Chi nói tháng mười hai sẽ sang thăm cô.
Kết quả đầu tháng mười hai cô ấy đã vào đoàn phim.
Nghe nói là phim tiên hiệp, phải quay trong núi sâu, tạm thời không thể bay tới Hải Thị.
Ở nhà cũng chán, Mộc Tê chợt nhớ đến mái tóc hồng của Lư Sơ Đồng.
Cô cũng muốn thay đổi bản thân một chút.
Vuốt mái tóc đã dài đến eo, cô suy nghĩ nên nhuộm màu gì.
Nghĩ một lúc.
Thì đã đi tới tiệm làm tóc.
"Da em trắng thế này, nhuộm tóc vàng chắc chắn đẹp."
Nhà tạo mẫu tóc nhiệt tình đề nghị.
"Thật à? Em chưa từng nhuộm."
"Tin anh đi, chắc chắn đẹp. Anh sẽ nhuộm cho em màu bạch kim."
Nghe ông chủ nói vậy, Mộc Tê cũng háo hức.
"Vậy nhuộm!"
Ngày hôm sau, cô mang mái tóc dài màu bạch kim đến quán, nhận được vô số lời khen.
Màu bạch kim thật sự rất hợp với cô.
Cô còn đặc biệt mặc một chiếc váy dài màu trắng, tạo dáng trên ban công tầng hai.
Rất nhiều khách còn xin chụp ảnh chung.
"Sao lại nhuộm tóc vàng thế này." Dì Lưu cau mày, đưa tay sờ tóc cô.
Một lát sau lông mày lại giãn ra.
"Nhưng đẹp thật đấy. Có thần thái lắm, có thần thái lắm."
Mộc Tê đang rửa đĩa, nghe vậy liền đắc ý hất tóc.
Vị khách đầu tiên đã đến.
Cô rửa tay, lau khô rồi nhanh chóng lên tầng hai.
Ngay từ đầu, vị khách đầu tiên hôm nay đã tỏ ra không tin tưởng cô.
Liên tục bắt bẻ cô.
Nói cô không chuyên nghiệp.
Từ cách bài trí căn phòng, cách bày bài Tarot.
Cho đến cả cách ăn mặc của Mộc Tê.
Đều khiến người đó không hài lòng.
Nhưng cuối cùng vị khách ấy vẫn hoàn toàn tâm phục khẩu phục rời khỏi quán.
Một nữ nhân viên chạy tới khoác tay Mộc Tê.
"Chị ấy nói to quá. Bọn em đứng ngoài còn tưởng hai người sắp đánh nhau."
"Là người trong nghề. Đến để dò xét chị." Mộc Tê xoa thái dương.
Mới sáng sớm đã bị làm ồn đến đau đầu.
Trước khi đi, vị khách kia còn quấn lấy hỏi Mộc Tê có nhận học trò không.
Đương nhiên Mộc Tê không nhận.
Qua loa vài câu rồi tiễn cô ấy đi.
"Trời ơi, bảo sao lúc mới tới mặt đã khó chịu như thế, chẳng biết ai chọc chị ấy nữa."
"Cơ mà chị Tê này."
"Nếu không thì chị lọc bớt người đặt lịch đi."
"Em sợ sau này gặp nhiều người như vậy, lỡ họ đánh nhau với chị trong phòng thì sao?"
Mộc Tê: "..."
Cô thật sự chưa từng nghĩ đến chuyện này.
"Nhưng cách một cái mạng internet, ai biết họ nói thật hay giả."
"Hơn nữa, bọn mình cũng không rành mấy thứ này."
"Cũng đúng."
Cô gái chống cằm suy nghĩ.
"Chị ơi, ngoài chú Lưu ra thì quán mình toàn con gái. Hay chị tuyển thêm một anh bảo vệ đi. Kiểu cao to khỏe mạnh, mặt dữ một chút. Để tạo cảm giác uy h**p. Lúc chị xem bói thì để anh ấy đứng ngoài cửa. Làm thần giữ cửa."
Mộc Tê: "..."
Sinh viên bây giờ đúng là lắm ý tưởng thật.
Có điều...
Ý này cũng đáng cân nhắc.
Nhưng ở Hải Thị người phù hợp quá ít.
Cho dù có thì cũng chỉ là khách du lịch.
Dù sao nơi này cũng là thành phố du lịch, khu vực của họ cũng được quy hoạch thành điểm tham quan.
Đàn ông có gương mặt dữ dằn...
Không nhiều.
Mà quá dữ cũng không được.
Cô sợ.
Rất nhiều người đến ứng tuyển.
Nhưng đa số chỉ muốn tới xem Mộc Tê ngoài đời.
Ứng tuyển chỉ là cái cớ.
Cuối cùng cô mặc kệ.
Thuận theo duyên số.
Vứt chuyện này ra sau đầu.
Ngày ba mươi mốt tháng mười hai.
Ngày cuối cùng của năm.
Hôm ấy Mộc Tê trang trí quán đầy không khí tiệc tùng.
Lan can ban công tầng hai quấn kín đèn dây.
Có khách còn dùng flycam quay phim.
Quán cà phê của cô lấp lánh dưới màn đêm.
Ngày cuối cùng trong năm, phòng Tarot không nhận khách.
Nhưng dù vậy vẫn có rất nhiều người tới quán cà phê.
Con cháu của dì Lưu và chú Lưu cũng đều đến.
Con của họ lớn hơn Mộc Tê vài tuổi.
Cả đám ngồi trên tầng hai vừa trò chuyện vừa cười nói.
Mộc Tê mang hoa quả lên thì bị kéo lại chụp ảnh gần nửa tiếng.
Đến mức cả người ngơ ngác.
Xuống tầng lại tiếp tục chụp ảnh với khách.
Chụp đến cuối cùng thì ngồi gục ở quầy bar, chống cằm lim dim hồi máu.
"Đừng ngủ mà chị."
Cô em nhân viên ghé sát mặt cô.
"Pháo hoa bọn em mua đỉnh lắm. Đúng là đắt xắt ra miếng. Đẹp chẳng kém Disney luôn. Cả vịnh sẽ chấn động luôn ấy."
"Quán mình đúng là vị trí ngắm đẹp nhất. Đợi đúng 0 giờ chị xem đi."
"Đảm bảo choáng ngợp luôn."
Pháo hoa là ý tưởng của mấy nhân viên, Mộc Tê đưa tiền để họ mua sắm, rồi để mặc họ tự lo liệu.
Mộc Tê giơ ngón cái với cô ấy.
"Được lắm, thưởng cuối năm phải tăng cho mấy đứa."
"Yêu chị nhất." Cô nhân viên nhỏ cởi tạp dề. "Bọn em đi chuẩn bị đây, chị ở đây một mình ổn chứ?"
"Không sao đâu, mấy đứa đi đi. Quán kín chỗ rồi, chắc cũng không còn gọi thêm món nữa."
Vừa đi, màn hình điện thoại của Mộc Tê sáng lên.
Là tin nhắn của Tô Chi Chi.
【Tô Chi Chi: Mộc Tê! Chúc mừng năm mới! Vài ngày nữa chị được nghỉ hai ngày, lúc đó chị sẽ đến tìm em.】
Mộc Tê cúi đầu trả lời tin nhắn.
Cô cảm thấy có người đi đến trước mặt mình, nhưng vì đang mải trả lời nên không ngẩng đầu lên.
"Đồ ngọt bây giờ chắc phải đợi hơi lâu một chút nhé, nhưng đồ uống thì được, hai người có thể xem trước muốn uống gì?"
"Tôi đến xin việc." Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Ngón tay Mộc Tê khựng lại, cô ngẩng đầu.
"Tôi muốn làm vệ sĩ cho thầy bói."
Người trước mặt mặc áo khoác gió màu đen, tóc được vuốt rất gọn gàng, bồng bềnh. Anh đeo khẩu trang trắng che kín nửa khuôn mặt dưới, nhưng chỉ cần nhìn đôi mắt ấy, Mộc Tê đã biết ngay là ai.
"Không được."
"Tại sao?"
Địch Cảnh chống tay lên quầy bar, đáy mắt mang theo ý cười.
"Ngoại hình không đạt yêu cầu."
Anh kéo khẩu trang xuống, để lộ toàn bộ gương mặt.
"Em nhìn xem, chỗ nào không đạt?"
"Anh mà làm vệ sĩ thì quán em còn kinh doanh kiểu gì?"
Mộc Tê không khách sáo bóp cằm anh, xoay trái xoay phải mấy cái.
"Gương mặt này của anh là muốn rước thêm rắc rối cho em à?"
Địch Cảnh nhắm mắt, mặc cô tùy ý nắn cằm mình. "Đến gặp em một chuyến thật chẳng dễ dàng."
"Đến rồi sao không nói với em?"
Địch Cảnh mở mắt.
"Muốn cho em một bất ngờ."
Đối phương tung đòn mỹ nam, Mộc Tê lập tức buông tay.
"Dạo này anh rất không vui." Anh bỗng nói.
"Sao vậy?"
Mộc Tê đưa cho anh một cốc trà nóng.
"Đều tại em."
Mộc Tê: "......"
Cô lập tức rút cốc trà lại.
"Ơ, nào có đạo lý đưa rồi lại lấy về." Địch Cảnh vội vàng đưa hai tay ôm lấy.
Mùa đông ở Hải Thị tuy không quá lạnh, nhưng buổi tối vẫn hơi se lạnh.
"Lần nào cũng là anh chủ động tìm em thì em mới trả lời. Em chưa từng chủ động liên lạc với anh."
"Đâu có, chẳng phải em từng chủ động gửi ảnh cho anh sao?"
"Có mấy lần đó thôi."
Tiếng cãi qua cãi lại của hai người thu hút sự chú ý của khách trong quán. Mộc Tê vội kéo anh lên tầng hai, vào phòng xem bói của mình.
Vừa đóng cửa, Mộc Tê đã tức giận nói với người đàn ông trước mặt:
"Nếu vừa rồi dáng vẻ đó của anh bị người ta chụp được thì hình tượng của anh tiêu luôn. Mới mấy tháng không gặp, sao nói chuyện lại dính người thế này?"
"Không sao." Địch Cảnh chẳng hề để tâm. "Dù sao mọi người cũng đều mong hai chúng ta ở bên nhau."
Mộc Tê: "......"
Đột nhiên cô bị kéo vào một vòng ôm.
Mộc Tê vùi trong chiếc áo khoác đen của anh. Cô sững người vài giây rồi định vùng ra, nhưng Địch Cảnh lại ôm chặt hơn.
"Anh nhớ em."
Mặt anh vùi vào hõm cổ cô. "Cho anh ôm một chút cũng không được, em keo kiệt thật."
Tai Mộc Tê đỏ bừng.
Cô thật sự từ bỏ ý định giãy giụa.
Nhưng một lúc sau, cô lại bắt đầu cố sức vùng ra.
"Anh thổi hơi cái gì vậy? Em thấy người em nên thuê vệ sĩ để đề phòng chính là anh."
Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên những tiếng reo hò cực lớn.
Hai người buông nhau ra, mở cửa bước ra ngoài.
Trên mặt biển đột nhiên nở rộ những chùm pháo hoa rực rỡ đủ sắc màu.
Ban công tầng hai chật kín người.
Ai nấy đều cười nói, reo hò, ôm lấy nhau, chúc mừng nhau, giơ điện thoại và máy ảnh lên ghi lại khoảnh khắc này.
Pháo hoa tuy không hoành tráng đến mức "sánh ngang Disneyland" như cô nhân viên đã nói, nhưng vẫn đủ khiến người ta choáng ngợp.
Đã đến 0 giờ.
Những đêm giao thừa trước đây, Mộc Tê luôn cảm thấy đó chỉ là một ngày bình thường, chẳng có gì đáng để ăn mừng.
Nhưng tối nay, nhìn đám đông náo nhiệt đang reo hò phía trước, nhìn bầu trời đầy pháo hoa rực rỡ, cô bỗng cảm thấy một cảm xúc khó gọi thành tên dâng lên từ tận đáy lòng.
Khóe mắt dần ươn ướt.
"Chúc mừng năm mới, Địch Cảnh." Cô nói.
Đợi rất lâu mà không nghe người đàn ông đáp lại.
Cô quay đầu.
Thấy Địch Cảnh đang giơ điện thoại lên.
Mái tóc bạch kim của cô gái dưới ánh đèn trên đầu càng lấp lánh ánh vàng.
Cô mặc chiếc váy trắng được cắt may tinh tế, quay người lại, đôi mắt đỏ hoe, nhưng vẫn đẹp như một tinh linh.
Phía xa là pháo hoa rực rỡ.
Phía trước là người anh yêu.
Anh lưu giữ khoảnh khắc ấy vào bức ảnh. "Chúc mừng năm mới."
【Hoàn chính văn】