Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot

Chương 102: Một năm

 

Tin tức về Thôi Nhiên vẫn chưa xuất hiện trên mạng, dường như đã bị ém xuống.

Chương trình tối nay vẫn phát sóng như bình thường.

Không biết là ai đã đè tin này xuống.

Nhưng dù thế nào đi nữa, Mộc Tê cuối cùng cũng hoàn toàn yên lòng.

Chân cô cũng hồi phục rất nhanh.

Trước đây còn phải ngồi xe điện của khu nghỉ dưỡng để về cabin.

Giờ cô đã có thể tự mình đi lên đi xuống những con dốc.

Cũng xem như may mắn.

Mà chương trình cũng sắp đi đến hồi kết.

Ngày cuối cùng, tổ chương trình sắp xếp buổi phỏng vấn riêng cuối cùng.

Vì sắp kết thúc, tâm trạng của Mộc Tê thoải mái chưa từng có.

Gần như suốt buổi đều mỉm cười trả lời phỏng vấn.

Nhân viên hỏi gì, cô đáp nấy.

Chỉ có câu hỏi cuối cùng khiến cô hơi chần chừ.

"Cô và Địch Cảnh đã chính thức xác nhận quan hệ yêu đương rồi sao?"

Tổ chương trình hỏi rất thẳng.

Mộc Tê khẽ hé môi nhưng không lập tức trả lời.

Thấy cô không trả lời, nhân viên lại hỏi thêm một câu.

"Sau khi chương trình kết thúc, hai người vẫn sẽ giữ liên lạc chứ?"

Tuy là câu hỏi.

Nhưng giọng điệu lại giống như đang trần thuật.

Như thể họ đã mặc định Mộc Tê và Địch Cảnh chỉ diễn cho chương trình xem.

Sau khi chương trình kết thúc, hai người sẽ không còn liên lạc nữa.

Mộc Tê im lặng vài giây rồi cười gượng.

Thấy cô không trả lời được, nhân viên cũng không ép.

Hỏi thêm vài câu khác rồi kết thúc buổi phỏng vấn.

Mộc Tê kéo bước chân nặng nề đi về cabin của mình.

Đêm xuống, bầu trời đầy sao.

Hai bên đường vang lên tiếng ve râm ran.

Mộc Tê vừa ngẩng đầu nhìn trời, vừa chậm rãi bước đi.

Phía trước chợt có động tĩnh.

Cô dừng bước.

Địch Cảnh đang đứng ở phía trước.

Tay trái anh đút trong túi quần.

Ánh đèn đường phủ lên bờ vai anh, khiến một nửa thân người chìm trong màn đêm.

Anh chậm rãi bước xuống.

Gương mặt tuấn tú dần hiện rõ.

Anh đã phỏng vấn xong từ sớm.

Xuống đây...

Không còn nghi ngờ gì nữa.

Là để tìm cô.

Mộc Tê không nhúc nhích.

Cho đến khi anh bước xuống, đứng trước mặt cô.

Giữa hai người chỉ cách nhau đúng một viên gạch lát nền.

Sau khi Tô Chi Chi trở về hôm đó, hai người đã nói chuyện đến tận khuya.

Sau khi chương trình kết thúc, hợp đồng giữa Mộc Tê và Bạch bóc lột vẫn còn một tháng.

Trong một tháng đó, cô phải quay về Kinh Thị xử lý rất nhiều việc.

Ngoài chuyện của công ty, cô còn phải lo chuyển nhà, thuê nhà, vận hành quán cà phê và cả những mối quan hệ xã giao.

Chỉ nghĩ thôi cũng đã đau đầu.

Một tháng đó chắc chắn sẽ rất bận.

Địch Cảnh cũng rất bận.

Anh mang theo quyển sổ kia, viết viết vẽ vẽ rất nhiều thứ.

Sau khi trở về, nếu không có gì bất ngờ thì sẽ bắt đầu làm album mới.

Anh cũng sẽ bận không kém.

Những mâu thuẫn cũng bắt đầu nảy sinh.

Khi Mộc Tê nhắc đến việc sau khi xử lý xong mọi chuyện ở Kinh Thị sẽ chuyển đến Hải Thị.

Địch Cảnh bỗng nhiên lên tiếng.

"Thế còn anh thì sao?"

"Hả?" Mộc Tê đang hào hứng nói về tương lai của mình, nên nhất thời không hiểu câu hỏi bất ngờ của Địch Cảnh.

"Sau khi em chuyển đến Hải Thị, em định cắt đứt liên lạc với anh luôn sao?" Địch Cảnh chống tay lên mặt bàn, trong mắt thấp thoáng ánh nước.

Mộc Tê giơ tay lên rồi lại hạ xuống, có chút luống cuống.

"Không có mà. Anh có lý tưởng của anh, em cũng có lý tưởng của riêng mình. Em muốn mở một quán cà phê ở Hải Thị rồi sống thong thả."

Địch Cảnh đưa tay đỡ trán.

"Em biết rõ anh không có ý đó. Anh chỉ cảm thấy..." Anh nhìn thẳng vào cô. "Em đang muốn đẩy anh ra xa."

Lời nói của anh quá thẳng thắn, khiến Mộc Tê ngẩn người một lúc.

"Đến lúc đó em sẽ không chủ động liên lạc với anh nữa, chỉ có anh tìm em. Rồi dần dần em sẽ không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại của anh... Em sẽ làm như vậy."

Mộc Tê: "..."

Cô chột dạ gãi nhẹ sống mũi.

Quả thật đúng là chuyện cô có thể làm.

Lúc mới tham gia chương trình, đúng là cô từng nghĩ như vậy, nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác rồi.

"Tại sao anh lại lo mấy chuyện đó? Anh đánh giá thấp sức hút của mình quá đấy." Mộc Tê bật cười.

"Em sẽ không cắt liên lạc với anh đâu. Anh còn hứa sẽ làm nhân viên một ngày cho quán cà phê của em mà. Giai đoạn đầu khai trương còn phải nhờ anh giúp quảng bá nữa."

Địch Cảnh: "Hả?"

"Hả cái gì? Chẳng lẽ anh định nuốt lời à?" Mộc Tê đổi giọng.

"Nhưng mà, em vẫn phải nói với anh một chuyện. Em nghĩ giữa chúng ta vẫn cần thêm thời gian. Không thể xác nhận quan hệ yêu đương nhanh như vậy được."

"Bao lâu?"

Mộc Tê không trả lời ngay.

"Một năm. Nếu đến lúc đó tình cảm của cả hai vẫn không thay đổi, thì chúng ta sẽ ở bên nhau."

Một cơn gió lớn thổi tới.

Mái tóc dài của Mộc Tê bị gió làm rối tung.

Cô vội đưa tay vuốt mớ tóc che trước mắt. Vừa vuốt xong, trước mắt cô xuất hiện một bàn tay.

"Nắm tay anh đi, còn đứng ngây ra đó làm gì." Địch Cảnh cười càng lúc càng rõ.

"Em tự đi được mà." Mộc Tê nói.

"Em tàn nhẫn thật đấy. Hôm nay là ngày cuối cùng rồi, ngay cả nắm tay cũng không cho anh nắm sao?"

Mộc Tê bất lực bật cười, nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay anh.

"Được được được, cho anh nắm."

Địch Cảnh thấy vậy cũng không được nước lấn tới, chỉ nắm tay cô rồi chậm rãi đi lên con dốc.

Anh đi rất chậm, Mộc Tê cũng chẳng vội, mặc anh nắm tay mình thong thả bước đi.

Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, chợt nghĩ, nếu thời gian có thể dừng lại...

Thì dừng ở khoảnh khắc này cũng rất tốt.

...

Chương trình kết thúc, mọi người đứng ở cổng nói lời tạm biệt.

Tô Chi Chi ôm Mộc Tê rất lâu, đến mức vai cô bị siết đau.

Tô Chi Chi phải đi sớm để kịp chuyến bay, nên không nán lại lâu rồi rời đi. Cô ấy vừa đi, cả Mộc Tê lẫn Lư Sơ Đồng đều rưng rưng nước mắt.

Lư Sơ Đồng và Mộc Hạ chưa về ngay, còn ở lại Hải Thị thêm hai ba ngày.

Mộc Tê và Mộc Hạ đặt vé máy bay buổi tối. Thu dọn hành lý xong, chiều họ sẽ ra sân bay.

Nhưng Mộc Tê không về Kinh Thị ngay.

Cô định về gặp bố mẹ trước để chủ động nói kế hoạch sau này của mình, tránh việc bà Liễu đột nhiên nổi lòng thương con rồi lại trách cô chuyện gì cũng không báo.

Hai người chia tay nhau ở sân bay.

Chuyến bay của Mộc Tê sớm hơn một tiếng.

Mộc Tê quay người rời đi rất dứt khoát, dứt khoát đến mức Địch Cảnh không dám tin.

Anh lớn tiếng gọi: "Nhớ trả lời tin nhắn của anh đấy!"

"Biết rồi biết rồi."

Mộc Tê kéo vali đi càng lúc càng nhanh. Địch Cảnh quá nổi bật, vừa hét lên như vậy, mọi người trong sân bay đều quay sang nhìn.

"Nếu em không trả lời thì anh sẽ trực tiếp đến tìm em!" Anh nói thêm phía sau.

"Biết rồi mà!"

Mộc Tê quay đầu vẫy tay với anh, rồi nhanh chóng biến mất giữa dòng người.

...

Bà Liễu Yến đồng ý rất dứt khoát.

Mộc Tê cũng biết bố mẹ sẽ không can thiệp vào lựa chọn của cô.

Dạo trước, sau khi biết công việc "hot girl mạng" của cô, họ cũng chỉ càm ràm vài câu rồi sau đó không nhắc đến nữa.

Chỉ có bố cô nói thêm một câu.

Ông lo cô một mình mở quán ở Hải Thị.

Sợ sẽ lỗ vốn.

Nói thật chính cô cũng lo.

Nhưng kệ đi.

Mộc Tê ở Cáp Thị chưa đến ba ngày đã kéo vali quay lại Kinh Thị.

Vừa về đến nơi đã bị Bạch bcos lột oanh tạc liên tục.

À.

Suýt nữa quên mất.

Giờ cô nổi tiếng lắm rồi.

Lúc trở lại Kinh Thị, thậm chí còn có fan ra sân bay đón.

May mà cô gọi trước Ngô Phi Phi đến đón, nếu không bị fan chen chúc thì đến đông tây nam bắc cô cũng chẳng phân biệt nổi.

"Được đấy Mộc Tê, bây giờ cậu khác xưa rồi nha."

Ngô Phi Phi vừa lái xe vừa nhìn cô qua gương chiếu hậu.

Mộc Tê nheo mắt nhìn ra ngoài cửa kính, đọc những tấm bảng fan đang giơ lên.

"Tiên nữ bói bài Tarot..."

Mới đọc đến đầu câu cô đã không đọc nổi nữa.

Mộc Tê đập đầu liên tục. "Xấu hổ chết mất."

"Chẳng phải đó là KPI mà ông chủ Bạch của cậu mong cậu đạt được sao? Bây giờ không chỉ đạt mà còn vượt chỉ tiêu luôn. Theo tớ thì tháng cuối này cứ dỗ ông ta vui vẻ đi, lấy được bao nhiêu tiền thì lấy, lấy xong là chuồn."

Dù phía trước đang kẹt xe, xe chỉ có thể nhích từng chút, nhưng tâm trạng Ngô Phi Phi rất tốt, thỉnh thoảng còn ngân nga hát.

"Mà cậu cũng ghê thật, bói chuẩn quá trời. Kết cục của tay đua kia cũng bị cậu đoán trúng, còn cả..."

Xe phía trước đứng lại, cô ấy đột nhiên quay đầu.

"Hình tượng của cậu trong chương trình cũng đỉnh thật. Nếu không quen cậu từ trước thì tớ còn tưởng cậu thật sự thích Tô Chi Chi. Giờ cư dân mạng ai cũng mong Địch Cảnh bẻ cong... à bẻ thẳng cậu."

Mộc Tê nghe mà chẳng hiểu gì.

"Tại sao lại mong là Địch Cảnh?"

"Đúng là người trong cuộc thì mù mờ. Ai nhìn cũng biết Địch Cảnh thích cậu. Ngay từ lần chọn người rung động đầu tiên là anh ấy đã chọn cậu rồi."

Ngô Phi Phi véo má Mộc Tê. "Cậu đó cậu đó, còn bảo đi du lịch nghỉ dưỡng. Nghỉ dưỡng kiểu gì mà câu luôn cả anh Cảnh của tớ."

"Dừng dừng dừng."

Mộc Tê gạt tay cô ấy ra.

Cô kéo váy lên một chút, để lộ đôi chân. "Suýt nữa thì mất cả mạng rồi, nghỉ dưỡng cái gì."

"Trời đất!"

Ngô Phi Phi mất luôn biểu cảm, mắt mở to.

"Chẳng phải Thôi Nhiên đã bị bắt rồi sao? Sao mãi vẫn chưa có tin? Hay là căn bản chưa bắt được, lừa cậu thôi?"

"Chắc không đâu. Tô Chi Chi cho tớ xem video rồi, Địch Cảnh cũng xác nhận là anh ta."

"Thế thì lạ thật."

Ngô Phi Phi tiếp tục lái xe.

"Nhưng cảnh quay của anh ta trong chương trình đúng là ít đi nhiều. Fan hắn vẫn đang chửi chương trình không công bằng."

Mộc Tê vừa vẫy tay với fan vừa bất lực nói: "Ai mà biết được."

...

Cùng lúc đó, phòng nghỉ của KG Music.

Dư Kiêu Sùng cứ đảo mắt nhìn người phía trước.

Người kia đang ngồi trên ghế sofa màu đen nhắm mắt nghỉ ngơi. Nghe thấy động tĩnh, anh đột nhiên mở mắt.

"Anh à, lâu rồi không gặp."

"Đến đây tìm chết à?"

Dư Kiêu Sùng lùi lại một bước. "Thì... cũng không hẳn."

Địch Cảnh dời ánh mắt đi. "Mở cửa mà chẳng phát ra tiếng động nào. Cậu tưởng mình là ma thật à?"

Dư Kiêu Sùng: "..."

Mới xa nhau có một tháng mà trình độ độc miệng của anh Cảnh lại tăng thêm rồi.

Anh ta đi thẳng vào chủ đề: "Anh Cảnh, anh theo đuổi được Mộc Tê chưa?"

Địch Cảnh nghe vậy liếc anh ta một cái.

Như vừa trúng một nhát dao.

Dư Kiêu Sùng lập tức sải một bước lớn về phía cửa.

"Ha ha... em không quấy rầy anh nghỉ nữa. Em đi trước đây!"

Đóng cửa lại xong, anh ta lắc đầu với Lạc Hiểu đang bưng cốc cà phê ở phía xa.

"Không được, không được."

"Thật hả?" Nụ cười trên mặt Lạc Hiểu lập tức biến mất.

"Còn giả được sao? Nếu anh Cảnh thành công rồi thì vừa ghi hình xong đã đến công ty à? Còn mang cái vẻ mặt đầy oán niệm như thế sao? Chắc chắn là chưa thành."

Lạc Hiểu thổi nhẹ ly cà phê. "Được rồi, chán thật."

Biết được điều mình muốn biết, cô ấy giẫm giày cao gót lộc cộc rời đi.

Dư Kiêu Sùng vẫn chưa cam lòng, ghé mắt vào ô kính nhỏ trên cửa nhìn vào trong.

Người đàn ông bên trong vẫn ngồi trên ghế sofa.

Chỉ là lúc này anh cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.

"Trời ơi, anh Cảnh của tôi." Dư Kiêu Sùng thở dài. "Đây là bị thất tình rồi."