Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 8

Ra khỏi nhà tắm, Phương Nhiên có cảm giác như đang bước trên bông, bồng bềnh bồng bềnh, cơ thể lại như một cái bánh mochi dâu tây, trắng trắng mềm mềm.

Cậu thả người nằm phịch xuống giường, như một con chó nhỏ "à ú" một tiếng, kéo chăn lên che kín đầu.

Cảnh tượng vừa rồi trong nhà tắm vẫn còn hiện rõ mồn một.

Ngón tay của người đàn ông thon dài, hồi đi học cầm bút nhìn cũng rất đẹp, nhưng bây giờ lại trở nên xấu xa như vậy, Phương Nhiên sắp khóc đến nơi nói không muốn nữa rồi mà Hoắc Diễn vẫn không chịu buông tha.

Hắn nhìn chằm chằm đôi mắt của Phương Nhiên, dùng giọng điệu bình tĩnh nhất nói ra lời nhuốm màu t*nh d*c nhất, "Có phải Nhiên Nhiên đã rất lâu không làm rồi không."

Phương Nhiên muốn khóc luôn.

Cậu vừa gấp vừa tức, "Bao lâu tôi không làm chẳng lẽ cậu không biết?"

Hoắc Diễn bật cười, con ngươi như mặt hồ đen kịt nổi lên từng đợt sóng gợn.

"Xin lỗi nhé, mười năm rồi nên quên mất."

Người đàn ông miệng thì xin lỗi, nhưng bàn tay vẫn làm theo ý mình, qua loa dỗ dành Phương Nhiên, "Thịt nai tính nóng, nếu không xử lý triệt để ban đêm sẽ mất ngủ."

Là vậy sao?

Phương Nhiên không hiểu những lời này, dễ dàng tin sái cổ.

Dưới dòng nước xối xuống của vòi hoa sen, khí nóng bốc lên, đôi mắt Phương Nhiên phủ một tầng hơi nước, cậu không nhìn rõ vẻ mặt của người đàn ông cho lắm, cảm giác hơi hung dữ, đưa mắt nhìn cậu, như muốn nuốt chửng cậu.

Quần áo trên người hắn ướt sượt, dán sát vào người, gần như trở nên trong suốt.

Phương Nhiên chớp chớp mắt, không biết đang xảy ra chuyện gì, không hiểu sao trên mặt nóng lên, dời mắt đi, khẽ cắn môi, nhỏ giọng nói, "Cần... Cậu... Cậu cần tôi giúp không?"

Bọn họ đều ăn thịt nai giống nhau, sau Hoắc Diễn không có phản ứng giống cậu chứ.

Ánh mắt của người đàn ông trầm xuống, dừng lâu thật lâu trên người Phương Nhiên, hai giây sau, hắn mới thấp giọng, "Không cần."

Nếu để Nhiên Nhiên giúp, hắn sợ mình không nhịn được sẽ làm ra chuyện quá đáng hơn mất.

Hoắc Diễn tắm cho Phương Nhiên xong, bọc người vào khăn tắm rồi tống ra ngoài, Phương Nhiên mơ mơ màng màng, hoàn toàn không nhớ mình đã ném cái gì xuống.

Đóng cửa lại, ánh mắt của Hoắc Diễn dừng trên chiếc q**n l*t màu trắng trong bồn tắm.

Hơi thở của hắn trở nên trầm đục.

Nhiên Nhiên.

Bé yêu của hắn.

Lại qua hơn nửa tiếng, Hoắc Diễn mới từ trong phòng tắm đi ra ngoài.

Phương Nhiên đã quấn chăn ngủ mất.

Đúng là nên mệt rồi, dù sao mới làm liền ba lượt, đến lần cuối cùng thậm chí không ra nổi gì nữa.

Hoắc Diễn đến gần, rũ mắt nhìn Phương Nhiên chăm chú, sau đó cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên khoé môi cậu.

Trải qua chuyện đêm qua, buổi sáng Phương Nhiên ngượng ngập mất tự nhiên hẳn, lúc chạm phải ánh mắt của Hoắc Diễn luôn vội vàng tránh đi.

Người đàn ông khẽ cau mày.

Mẹ Lưu nướng một đĩa bánh trứng, Hoắc Diễn bê đến bên cạnh Phương Nhiên, "Muốn đến trại trẻ mồ côi không?"

Phương Nhiên hào hứng hẳn, hai mắt sáng lên, "Có thể đi sao?"

Hoắc Diễn cười nhẹ, "Em muốn đi thì cứ đi thôi."

Nói xong, hắn lại nâng tay, gạt mấy sợi tóc trên trán Phương Nhiên, "Sao thế? Hôm qua khiến em không vui? Giận tôi?"

Hai má Phương Nhiên lại đỏ lên.

Cậu ấp úng đáp, "Không, không phải."

Hoắc Diễn nghe thế, càng gặng hỏi, "Vậy thì vì sao?"

Phương Nhiên quay mặt đi, khẽ cắn môi, lại gãi gãi đầu, "Tôi chỉ thấy, dù là anh em tốt thì làm chuyện thế này cũng..."

"Suýt quên mất tư tưởng của em vẫn dừng lại ở mười năm trước." Hoắc Diễn mỉm cười ngắt lời cậu, "Bây giờ đã là năm 2027, em thành người bảo thủ mất rồi."

Hửm???

Nghĩa là sao???

Hai mắt Phương Nhiên hơi mở to.

Giọng điệu của Hoắc Diễn rất tự nhiên, "Em nên nghĩ thoáng ra chút, chuyện này có là gì, giữa bạn bè như vậy là rất bình thường."

A...

Mười năm mà đã thay đổi nhiều vậy sao?

Phương Nhiên nghi ngờ, "Là... là vậy hả?"

"Đúng rồi." Hoắc Diễn cười cười, "Sau này làm nhiều em sẽ quen thôi."

Còn phải làm thêm mấy lần nữa?!

Phương Nhiên sợ hãi không thôi.

Hoắc Diễn nhìn dáng vẻ này của cậu, trái tim lại ngứa ngáy, theo bản năng đưa tay muốn vuốt tóc Phương Nhiên, "Đi thay quần áo, chúng ta đến trại trẻ mồ côi."

Phương Nhiên đứng bật dậy, "Được!"

Cậu luôn đầy sức sống như vậy, chạy bình bịch lên tầng.

Hoắc Diễn cười nhìn theo bóng lưng cậu, người đã đi xa, ý cười trên mặt hắn cũng dần nhạt đi.

Trốn hắn?

Không ngoan.

Hắn không chịu nổi sự trốn tránh của Phương Nhiên nhất, như thế sẽ khiến d*c v*ng trong lòng hắn không ngừng rục rịch kêu gào, muốn nhốt Nhiên Nhiên lại, khoá chặt, để cậu không còn cách nào trốn tránh hắn nữa.

.

Có thể quay về trại trẻ mồ côi, đương nhiên là Phương Nhiên siêu vui luôn, nhưng trong lòng lại không khỏi lo lắng, sợ trại trẻ mồ côi thay đổi quá nhiều, bản thân không nhận ra nữa.

Lúc ngồi vào xe, cậu tựa người vào cửa kính, nhìn khung cảnh bên ngoài, nhìn đâu cũng thấy lạ lẫm.

Từ sau khi xuyên đến đây cậu vẫn luôn ở trong biệt thự chưa từng ra khỏi cửa, giờ này nhìn những toà nhà cao ngất hai bên đường mọc lên như nấm, dường như đây đã không còn là thành phố S trong ký ức của cậu.

"Trại trẻ mồ côi đã chuyển địa điểm rồi sao?"

Xe đi được một lúc, Phương Nhiên mới thấy có gì đó không đúng, hỏi.

Hoắc Diễn "ừm" một tiếng, "Đổi chỗ rồi, chỗ cũ đã phá dỡ, bây giờ là trường học."

Phương Nhiên hé miệng, như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn kìm nén ngậm miệng.

Cậu muốn hỏi.

Bây giờ còn ai nhớ đến cậu không.

Không đợi bao lâu, xe dừng lại trước cổng, Hoắc Diễn đi vòng sang mở cửa xe cho cậu, nhẹ giọng nói, "Nhìn đi, có còn là trại trẻ mồ côi trong ký ức của em không?"

Đương nhiên không phải.

Phương Nhiên há hốc mồm nhìn toà nhà mấy tầng trước mặt, lẩm bẩm, "Thay đổi thế này cũng lớn quá rồi đó."

Tiếp tục đi lên, nhìn thấy mọi người đứng chờ trước cửa, đứng đầu là một khuôn mặt quen thuộc, đôi mắt cậu thoáng mở lớn, "Dì Triệu!"

Hoắc Diễn kịp thời đứng bên cạnh giải thích với cậu, "Viện trưởng đã về hưu, hiện tại dì Triệu là người phụ trách ở đây."

À.

Thật ra Phương Nhiên không có ấn tượng mấy với dì Triệu này.

Con người bà ấy khá là khắt khe nịnh bợ, cũng không quá tốt với Phương Nhiên, nhưng trong số những người ở đây chỉ có dì Triệu là người quen, vẫn khiến Phương Nhiên cảm thấy thân thiết hơn đôi chút.

Không ngờ dì Triệu khi thấy cậu lại cực kỳ nhiệt tình, túm cánh tay cậu không ngừng hỏi thăm, "Ôi chào, Nhiên Nhiên, con chẳng thay đổi gì cả, nhiều năm như vậy rồi, dì nhớ con lắm, đi đi đi, dì đưa con đi xung quanh, bây giờ điều kiện ở trại trẻ mồ côi của chúng ta tốt lên nhiều lắm."

Bà không hề tò mò mấy năm nay Phương Nhiên đi đâu, cũng không hỏi vì sao qua mười năm rồi mà khuôn mặt của cậu vẫn như vậy, còn thân thiết kể những chuyện vặt vãnh trong trại trẻ cho Phương Nhiên nghe, gợi lại những chuyện trước đây.

Còn dẫn Phương Nhiên đễn ký túc xá mới xây xem thử.

"Oa, trông vừa mới vừa đẹp, tốt hơn ký túc xá hồi đó của bọn mình nhiều."

Phương Nhiên túm tay áo Hoắc Diễn, "Cậu còn nhớ không, ký túc xá bọn mình mùa đông không đủ ấm, tôi toàn phải chạy sang ngủ chung chăn với cậu."

Khoé miệng Hoắc Diễn mang theo ý cười, "Em còn không biết ngại mà nói thế, em qua cướp chăn của tôi, hơn nửa đêm còn đá tôi xuống giường."

Phương Nhiên ngượng ngùng cười, "Tư thế ngủ của người ta xấu tí thôi mà."

"Đúng rồi, rất thích đạp chăn."

Nhưng không sao hết, sẽ luôn có Hoắc Diễn giúp cậu kéo lại.

Trước đây như thế, hiện tại như thế, sau này cũng vẫn thế.

Đi dạo hết một vòng, Phương Nhiên còn rất hào hứng mà hỏi có thể ăn trong nhà ăn hay không, dì Triệu nói đương nhiên được, dẫn bọn họ đi.

Phương Nhiên như một chú chó nhó quẫy tít đuôi, lần đầu tiên tự mình dẫn đầu hướng về phía nhà ăn, dì Triệu cố ý chậm lại một bước, đi đến bên cạnh Hoắc Diễn.

Bà cười nịnh nọt hỏi, "Hoắc tổng, tài trợ của quý sau..."

"Dỗ Nhiên Nhiên vui vẻ, tôi sẽ chuyển cả khoản của năm sau cho bà." Hoắc Diễn bình thản đáp.

Hắn nâng mắt, nhìn Phương Nhiên vui vẻ đằng trước.

Nhiên Nhiên muốn đến trại trẻ mồ côi, hắn bèn xây một cái trại trẻ mồ côi trong ấn tượng của Nhiên Nhiên, Nhiên Nhiên muốn gặp bạn bè, hắn sẽ sắp xếp "bạn bè" đến.

Hoắc Diễn có thể xây lên một xã hội lý tưởng mà Phương Nhiên muốn.

Chỉ cần Nhiên Nhiên không rời xa hắn.

"A Diễn, đi nhanh nào." Phương Nhiên ở đằng trước gọi hắn.

Dì Triệu thấy Hoắc Diễn lật mặt nhanh như chớp, trên mặt hiện ra ý cười dịu dàng, giọng điệu nhẹ nhàng .

"Đến đây."

Hắn đi lên hai bước, bỗng hơi ngừng lại, quay đầu nhìn dì Triệu, ánh mắt lạnh nhạt.

"Nhớ giữ mồm giữ miệng cho tốt, câu nào không nên nói thì đừng nói."

Dì Triệu vội gật đầu.

Hoắc Diễn mặt không đổi nhắc nhở bà ta.

"Cười lên."

"Đừng làm Nhiên Nhiên mất hứng."