Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 7

Mẹ Lưu chuẩn bị rất nhiều, rửa sạch cắt nhỏ, xếp ngay ngắn trên đĩa, bên cạnh đặt bếp nướng chuyên dụng.

Phương Nhiên đeo gang tay, nghiêm túc đứng đó xiên thịt, Hoắc Diễn đứng bên cạnh nhìn chằm chằm cậu làm, chỉ sợ cậu không cẩn thận sẽ chọc vào tay mình.

Sau khi xiên xong mấy que, Hoắc Diễn thấy động tác cậu khá là thành thạo thì mới yên tâm.

"Cậu còn nhớ hồi cấp hai lớp bọn mình tổ chức đi chơi xuân không?"

Phương Nhiên bỗng lên tiếng, "Cũng nướng đồ ăn ngoài trời thế này, lúc về các bạn nói với tôi, đồ ăn bọn họ nướng bị cháy hết, không cháy thì cũng nửa sống nửa chín, không ăn nổi."

Đương nhiên Hoắc Diễn nhớ.

Hồi cấp hai lớp bọn họ tổ chức du xuân, vào núi nướng thịt ngoài trời, mỗi người năm mươi tệ, tự giác báo danh.

Năm mươi tệ không có gì to tát, 90% học sinh trong lớp đều tham gia, dù sao cũng là hoạt động tập thể, mọi người đều hào hứng mong chờ.

Nhưng năm mươi tệ với Phương Nhiên và Hoắc Diễn mà nói đều là một con số rất lớn.

Ở trại trẻ mồ côi, ăn mặc đi lại cơ bản sẽ được đảm bảo, nhưng hoạt động bổ sung thế này sẽ không được cấp kinh phí, thời điểm đó bọn họ mới lên cấp hai cũng chưa có tiền tiêu vặt.

Hoắc Diễn không có hứng thú với chuyện này, thà rằng ở nhà làm thêm hai bộ đề thi còn hơn.

Nhưng Phương Nhiên rất muốn đi, từ nhỏ cậu đã thích những nơi đông người ầm ĩ, trong trại trẻ có chó cắn nhau cậu cũng có thể ngồi xổm một bên xem nửa ngày.

Cậu đi xin viện trưởng, xin liền mấy ngày mà vẫn không được.

Thật ra cũng rất khó cho viện trưởng, cho Phương Nhiên tiền, lẽ nào lại không cho những người khác? Ông ấy quản lý cả một trại trẻ mồ côi, không thể tạo ngoại lệ cho bất cứ ai.

Phương Nhiên ủ rũ quay về ký túc xá, như một con chó nhỏ bị mưa dội thành chuột lột.

Không ngờ lúc về lại thấy Hoắc Diễn đang xếp đồ.

Phương Nhiên không khỏi ngẩn ra, "A Diễn, cậu làm gì đó."

"Xếp đồ cho cậu, mai cậu đi chơi xuân rồi, đây là năm mươi tệ, bỏ trong ngăn có khoá của ba lô, mai nhớ đưa thầy."

Hoắc Diễn cúi đầu, bỏ từng món đồ vào ba lô của cậu, "Cốc nước, khăn tay, cả mấy túi đồ ăn vặt nữa, tôi bỏ cả một hộp urgo, ngộ nhỡ quệt vào đâu bị xước thì nhớ dán lên."

Phương Nhiên tròn mắt nhìn hắn, lúng túng lặp lại.

"Tôi đi... chơi xuân?"

"Ừ."

"Không phải... Cậu lấy tiền ở đâu ra?"

Hoắc Diễn không đáp lại lời cậu, chỉ nói, "Hôm nay ngủ sớm đi, nếu không sáng mai lại không dậy được."

Cứ như nằm mơ.

Vậy mà lại được đi chơi xuân.

Nhưng Phương Nhiên vẫn thấy có gì đó không đúng lắm.

Bình thường cậu không quá thông minh, nhưng lúc này tự nhiên lại thông minh đột xuất, nhìn bốn phía xung quanh rồi bỗng phát hiện ra gì đó, "A Diễn, khối rubik của cậu đâu?"

Hoắc Diễn có một khối rubik mang theo lúc bị nhà họ Hoắc đưa đến trại trẻ mồ côi, rất đẹp, chất liệu đặc biệt, là mẹ của Hoắc Diễn năm đó đưa cho hắn, Hoắc Diễn rất quý khối rubik này.

Nghe được lời này của Phương Nhiên, động tác của Hoắc Diễn hơi khựng lại, bình thản đáp, "Tôi chơi chán rồi, không thích nữa."

Hai mắt Phương Nhiên đỏ hoe.

Cậu chạy thẳng tới giật lại chiếc ba lô của mình, lấy năm mươi tệ trong ngăn khoá ra rồi xoay người chạy ra ngoài.

Phương Nhiên có thể đoán được Hoắc Diễn bán khối rubik đó cho ai.

Ký túc xá bên cạnh có một thằng nhóc béo, thằng nhóc đó có một người anh em chí cốt đã mất bố thường xuyên đến chơi, nhét tiền cho cậu ta, cậu ta vẫn luôn rất thích khối rubik của Hoắc Diễn.

Phương Nhiên chẳng mấy chốc đã quay lại, tiền trong tay không còn, cậu trả khối rubik lại cho Hoắc Diễn.

Chạy tới chạy lui, Phương Nhiên thở hồng hộc đứng trước mặt Hoắc Diễn, vươn tay đưa khối rubik cho hắn.

"A Diễn, tôi không đi nữa."

"Cậu không đi tôi cũng không đi." Phương Nhiên nghiêm túc nói, "Cậu ở đâu tôi ở đó."

Rất nhiều năm rồi, nhưng Hoắc Diễn vẫn nhớ kỹ những lời này.

Chỉ là có lẽ Phương Nhiên đã quên mất.

"Về sau sẽ không bắt em phải chịu ấm ức thế này nữa." Hoắc Diễn nghiêm túc nói, "Bây giờ tôi có tiền, Nhiên Nhiên muốn làm gì cũng được."

Đôi mắt Phương Nhiên cong cong như vầng trăng non, "A Diễn giỏi quá đi mất, tôi chưa từng nghĩ sẽ được ở trong một căn nhà lớn như thế này."

Cậu cảm thán, "Hồi đó tôi còn nghĩ, sau khi tốt nghiệp chúng ta sẽ thi vào cùng một trường đại học, rồi cùng làm ở một công ty, thậm chí sau này kết hôn sinh con, con cái có thể vào chung một trường tiểu học, giống như hai bọn mình ấy."

Mỗi lời Phương Nhiên nói ra, ý cười trên mặt Hoắc Diễn lại nhạt hơn, vẻ mặt hắn không thay đổi, lẳng lặng nhìn Phương Nhiên.

Lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt như thế của cậu bạn nối khố.

Phương Nhiên ngơ ngác, nhìn lại hắn, "Sao thế..."

Hoắc Diễn mỉm cười, nhưng ý cười lại không chạm đến đáy mắt, giọng điệu quái gở khó hiểu, "Nhiên Nhiên nghĩ xa thật."

Phương Nhiên mù tịt "à" một tiếng.

Hoắc Diễn nhìn đi nơi khác, rũ mắt, "Làm nhanh đi, trời sắp tối rồi."

"Được!"

Ở nơi Phương Nhiên không nhìn thấy, vẻ mặt Hoắc Diễn rất lạnh, khoé môi hắn nhàn nhạt nhếch lên.

Muốn kết hôn sao?

Trừ phi hắn chết.

Xiên đồ nướng được một nữa, mẹ Lưu bỗng bưng một cái đĩa đi tới, "Tiên sinh, đây là thịt nai lần trước được đưa đến, có nướng luôn không ạ?"

Hoắc Diễn vừa định từ chối, Phương Nhiên bên cạnh đã lên tiếng trước, "Thịt nai? Ngon không ạ?"

"Muốn thử không?"

Phương Nhiên gật mạnh.

Hoắc Diễn khẽ gật đầu, "Mang qua đây đi, nướng chung luôn."

Nguyên liệu đa dạng phong phú, cuối cùng bày đầy mấy cái đĩa xiên, bếp nướng đã nóng, Phương Nhiên muốn đi tới giúp, Hoắc Diễn không ngăn cản, để cậu làm cùng mình.

Đợt chơi xuân bỏ lỡ hồi cấp hai kia, qua thật nhiều năm, Hoắc Diễn cuối cùng cũng có thể bù lại cho cậu rồi.

Không biết có phải mình cũng được tham gia góp sức hay không mà Phương Nhiên cảm thấy thịt nướng này ngon tuyệt vời, ngay cả xiên thịt nai cũng ăn nhiều thêm mấy miếng, miệng sáng bóng dầu mỡ, ngoan ngoãn ngồi trên ghế chờ Hoắc Diễn lau miệng cho.

Cứ như bản thân vẫn là đứa trẻ được Hoắc Diễn chăm sóc khi còn ở trại trẻ mồ côi.

Ăn quá no, Phương Nhiên ợ một cái, lại che miệng, đôi mắt cong cong nhìn Hoắc Diễn cười.

Bé yêu dễ thương quá.

Nhịp tim của Hoắc Diễn như dừng lại trong một chớp mắt, sau đó đầu ngón tay mơ hồ run lên, một hồi lâu sau mới thở hắt ra một hơi.

Lại đến giờ uống thuốc rồi à.

.

Ăn thịt nướng vốn rất vui vẻ, mãi đến khi đi tắm mới phát hiện có chỗ sai sai.

Hoắc Diễn đến đưa mấy bộ đồ ngủ mới cho Phương Nhiên, nhưng đợi hồi lâu mà không thấy Phương Nhiên đi ra, hắn không khỏi cau mày, đi tới gõ cửa nhà tắm, "Nhiên Nhiên, tôi vào có được không?"

Cũng chỉ khách sáo hỏi trước một câu, sau đó không đợi Phương Nhiên đáp lại, Hoắc Diễn đã đẩy cửa đi vào.

Hơi nóng trong nhà tắm ập vào mặt.

Ánh mắt của người đàn ông dừng trên người Phương Nhiên đứng cạnh vòi hoa sen, hai chân kẹp chặt.

Rõ ràng đã nhìn dáng vẻ này của Nhiên Nhiên rất nhiều lần rồi, nhưng Nhiên Nhiên của hôm nay dường như mê người hơn hẳn, hai má ửng đỏ, đôi mắt tròn lúng liếng phủ một lớp sương, đáng thương lại vô tội nhìn hắn.

Cổ họng Hoắc Diễn căng ra, như bị đốt một ngọn lửa trong người.

Hắn khàn khàn nói, "Đứng bên ngoài gọi mà không thấy em đáp, tôi sợ em ngã trong phòng tắm."

Phương Nhiên bối rối lại xấu hổ nói, "Không phải, tôi..."

Cậu không biết phải nói gì, nhưng Hoắc Diễn đã nhìn thấy.

Thật ra có thể đoán được.

Thịt nai tính nóng, Phương Nhiên lại là cậu thiếu niên mới chỉ vừa tròn mười tám, tinh lực tràn trề.

Hắn tự nhiên hỏi, "Không xuống được?"

Không biết là bị hơi nóng hun hay là vì nguyên nhân nào khác, Phương Nhiên cảm giác cả người nóng phừng phừng, ngượng ngùng gật đầu.

Nhưng so với cậu, Hoắc Diễn có vẻ rất bình tĩnh.

Còn thẳng thừng đi tới, "Tôi giúp em."

Gì cơ?

"Không không không..." Hai mắt Phương Nhiên mở to, liên tục lùi về sau, trên nền nhà trơn trượt, cậu lại quá vội vàng lùi về sau, suýt thì trượt một cái ngã ngửa, may mà được Hoắc Diễn túm lại.

Cơ thể theo quán tính đổ ập vào người Hoắc Diễn, nơi đó cứ thế chọc vào bắp đùi Hoắc Diễn.

"..."

"Có gì đáng xấu hổ đâu." Hoắc Diễn nghiêm giọng, "Lần đầu tiên em làm bẩn ga trải giường cũng là tôi giặt giúp."

Nói thì nói thế, nhưng...

Hoắc Diễn trước mắt dẫu sao vẫn không phải cậu bạn nối khố của mười năm trước, là một người đàn ông trưởng thành hàng thật giá thật, cao hơn hẳn cậu, áp đảo cậu hoàn toàn.

Nhưng Hoắc Diễn không cho Phương Nhiên cơ hội nào để từ chối, dứt khoát nắm lấy.

Hắn thấp giọng dỗ dành, "Nhiên Nhiên đừng sợ, tôi giúp em."

Nhiên Nhiên của hắn còn nhỏ, việc này để cho chồng yêu tương lai là hắn làm thay không phải rất bình thường hay sao.