[Thầy bắt yêu x Hồ ly nhỏ]
Núi Thanh Khê quanh năm bị sương mù bao phủ, khí độc lan tràn, tương truyền năm xưa từng có một đội quân bị tiêu diệt toàn bộ tại nơi này, thế nên người dân bản địa truyền tai nhau rằng --
Trong núi có yêu ma quỷ quái, người thường không được đi vào.
Thư sinh trên đường vào kinh đi thi gặp mưa lớn, thực sự không thể đi đường vòng qua núi Thanh Khê, rơi vào đường cùng chỉ đành kiên trì vào núi.
Nào ngờ, suốt dọc đường đi phong cảnh cực kỳ tươi đẹp, non xanh nước biếc, chim hót líu lo hoa nở thơm ngát.
Thư sinh khấp khởi trong lòng, thầm nghĩ, đám dân làng dưới chân núi đúng là cứ thích nghe vớ vẩn rồi truyền bậy bạ, ngọn núi này sơn thủy hữu tình như thế, lấy đâu ra yêu ma quỷ quái chứ.
Dọc đường đi, gã còn hái không ít trái cây để dành sau này ăn.
Không ngờ thời tiết trong núi thay đổi thất thường, chẳng mấy chốc đã đổ mưa lớn, vừa rồi còn là trời xanh mây trắng nắng vàng, chớp mắt một cái đã tối sầm.
Thư sinh chỉ có mỗi một chiếc ô giấy dầu đã rách nát, gã vội vàng tìm nơi để trú mưa.
Đi thêm mấy bước về phía trước, gã bỗng nhìn thấy mấy căn nhà tranh.
Trong ngọn núi hoang vu này vậy mà lại có hộ gia đình sinh sống!
Thư sinh vui mừng khôn xiết, vội vàng chạy tới gõ cửa.
Gõ vài cái, cửa mở ra, một thiếu niên choai choai ló đầu ra, "Đại ca ca có chuyện gì thế ạ?"
Thư sinh nặn ra một nụ cười, "Ta đi đường gặp mưa lớn, muốn xin ở nhờ một đêm."
Thiếu niên rất dễ tính, lập tức mở cửa mời gã vào nhà.
Căn nhà tranh tuy bài trí đơn giản nhưng nhìn qua rất ấm cúng, thư sinh vừa đi vừa tò mò hỏi: "Một mình đệ sống ở đây à? Người lớn trong nhà đệ đâu rồi, chẳng phải người ta bảo núi Thanh Khê này có yêu ma quỷ quái sao? Sao đệ lại dám sống ở đây thế."
Thiếu niên cười: "Hóa ra đại ca ca biết ở đây có yêu ma quỷ quái, vậy sao còn dám lên núi?"
Nói xong câu đó, bước chân của cậu bỗng ngừng lại, đột ngột quay ngoắt đầu.
Dưới ánh nến âm u leo lắt, đôi mắt thư sinh chợt mở lớn.
Gương... gương mặt của thiếu niên này cứ như được dán bằng giấy dầu! Lẽ nào là một người giấy?!
"Á!!!!"
Phương Nhiên hét toáng lên, ôm chặt chiếc gối trong lòng, được một lúc lại buông ra, vội vàng bịt chặt hai tai, "Đệ không nghe nữa, không nghe nữa đâu, đáng sợ quá đi mất!!"
Đường huynh trợn mắt khinh thường.
"Xin đệ đấy, đệ là yêu quái thì sợ cái nỗi gì hả! Nghe đi, đây đều là những tấm gương ưu tú được tiền bối truyền lại đấy, Tiểu Ngũ nhà bên vừa mới hóa hình xong đã biết đi lừa người ta để móc tim rồi, đệ nhìn lại đệ xem, trưởng thành bao nhiêu lâu rồi mà suốt ngày ru rú trong nhà, đến con gà cũng không dám giết."
Phương Nhiên ra vẻ vô tội đáp, "Thì đệ biết ăn thịt gà là được rồi mà."
Đường huynh trừng cậu, "Còn cãi! Đuôi lại lòi ra rồi kìa! Thu về mau!"
Dưới vạt áo màu xanh đậm, một chiếc đuôi lông xù trắng muốt thò ra ngoài, nghe thấy tiếng đường huynh quát một cái là vút một phát rụt vội về.
Đường huynh đau hết cả đầu.
Nghĩ đến gia tộc hồ yêu ngàn năm oai phong lẫm liệt của bọn họ, tổ tiên từng có biết bao nhiêu yêu quái vang danh thiên hạ, sao mà đến lượt Phương Nhiên lại chỉ biết ru rú trong nhà ngủ nướng suốt ngày, còn nhát gan khủng khiếp.
Đường huynh đập bàn: "Lần này đệ bắt buộc phải rời núi! Núi Liễu Thanh vẫn đang trống chỗ, đệ đến đó đi! Ngày mai đi luôn!"
Phương Nhiên rưng rưng, "Có mỗi một mình đệ thôi á! Đệ sợ lắm."
"Đệ là yêu quái thì sợ cái gì hả!!! Phải đi!!"
Phương Nhiên cứ thế khoác lên lưng một cái bọc hành lý nhỏ rồi bị tống cổ ra khỏi cửa.
Núi Liễu Thanh nằm ở phía Tây Bắc, là địa bàn của gia tộc bọn họ, chỉ là bình thường cậu lười đi xa nhà nên chưa từng đến đó bao giờ.
Cậu tìm thấy mấy căn nhà tranh cũ kỹ dột nát ở lưng chừng núi, chắc là do các vị tiền bối đi trước để lại. Phương Nhiên ôm hành lý dọn vào ở.
Có điều cậu là đứa nhỏ tuổi nhất trong nhà, từ nhỏ đến lớn được mọi người nâng niu trong lòng bàn tay, chưa từng phải chịu khổ.
Nhìn căn nhà tranh rách nát trước mắt, lại nhìn chính mình yếu ớt mỏng manh như ngọn cỏ trước gió, Phương Nhiên chu môi, nước mắt suýt chút nữa thì lã chã rơi xuống.
Cái nơi thế này thì yêu quái sống kiểu gì cơ chứ.
Cậu đi loanh quanh vài vòng, miễn cưỡng niệm một câu thuật thanh tẩy, ít nhất cho không còn bụi bay mù mịt nữa, chỉ là yêu lực của cậu quá yếu, muốn sửa sang lại ngôi nhà là điều không thể, mới chỉ dùng có một cái thuật dọn dẹp thôi đã khiến cậu mệt đến mức thở phì phò rồi.
Cậu rúc vào một góc trong phòng ngủ, móc từ trong bọc hành lý ra một con búp bê vải, cậu biến về nguyên hình, một cục bông trắng muốt lông xù dùng miệng ngậm lấy con búp bê vải, cuộn tròn người tìm một tư thế thoải mái nhất rồi bắt đầu ngủ khò khò say sưa.
Hồi nhỏ Phương Nhiên từng đi lạc một lần, sau khi được tìm về thì cứ luôn ngậm con búp bê vải này, đi ngủ cũng không chịu rời, bao nhiêu năm qua đều như vậy.
Cậu ngủ một giấc thẳng đến tối.
Màn đêm buông xuống, mơ hồ có thể nhìn thấy một đốm sáng từ đằng xa đang tiến lại gần.
Hoắc Diễn mặc đồ đen, trên lưng đeo một thanh trường đao, khuôn mặt lạnh lùng, trên tay cầm một ống mồi lửa, sải bước đi về phía trước.
Cho đến khi đi tới trước một căn nhà tranh.
Trong đáy mắt người đàn ông loé lên một tia sắc bén.
Núi Liễu Thanh này quả nhiên có yêu, chỉ là yêu khí không nồng đậm lắm, chắc là không cần tốn quá nhiều công sức.
Hắn nâng tay lên gõ cửa.
Không có phản ứng.
Hoắc Diễn nhíu mày, gõ lại lần nữa.
Cuối cùng cũng nghe thấy tiếng động truyền ra từ bên trong.
Mơ hồ nghe thấy tiếng loảng xoảng xoảng bên trong cánh cửa, ngay sau đó cửa mở ra.
Hoắc Diễn hiếm khi ngẩn người.
Từ khe cửa khép hờ, một khuôn mặt tròn vo thò ra.
Thiếu niên mặt tròn mắt tròn, thậm chí còn có vẻ lim dim ngái ngủ, nhìn qua là biết vừa mới tỉnh dậy.
Hoắc Diễn thoáng khựng lại, trái cổ trượt xuống một cái, "Ta là tiều phu đốn củi dưới chân núi, đi đường gặp mưa lớn, muốn xin ngủ nhờ một đêm."
Khớp thoại rồi!
Lời thoại y đúc luôn!
Không ngờ lại đơn giản như thế, mới ở đêm đầu tiên đã gặp.
Phương Nhiên vội vàng mở rộng cửa, "Mời vào, mời vào."
Hoắc Diễn nhấc chân đi vào, nhìn quanh bốn phía.
Căn nhà tranh này quá rách nát, trong sân cũng bừa bộn kinh khủng.
Hắn không nhịn được mà cau mày.
Hoàn cảnh tồi tàn thế này, sao thiếu niên này sống nổi ở đây chứ.
Ngón tay của Phương Nhiên vặn vẹo gấu áo, rối rắm một lát, "Gian phòng phía Tây vẫn còn trống đó."
Vừa dứt lời, bụng cậu bỗng kêu ọt ọt.
Phương Nhiên vội lấy tay ôm bụng, mặt hơi đỏ lên, cũng may đang là giữa đêm trời tối đen như mực nên nhìn không rõ lắm.
Hoắc Diễn hơi ngừng chân, "Chưa ăn cơm?"
Phương Nhiên do dự, cuối cùng thành thật gật đầu.
Hoắc Diễn trầm giọng: "Nhà bếp ở đâu?"
Không hay lắm nhỉ...
Làm gì có yêu quái nào bắt thức ăn đi nấu cơm cho mình chứ.
Nhưng Phương Nhiên lại tự thuyết phục bản thân rất nhanh.
Cứ để tên này nấu cho mình một bữa no nê rồi ăn thịt sau cũng chưa muộn!
Cậu chỉ tay, "Ở đằng kia kìa."
Hoắc Diễn không hề chần chờ, đi thẳng vào trong.
Nhưng mà trong bếp trống trơn, chẳng có nguyên liệu nấu ăn nào cả, Hoắc Diễn nhíu chặt lông mày, chỉ đành lấy từ trong bọc đồ của mình ra mấy cái bánh khô và thịt bò, miễn cưỡng nấu được một bát canh bánh nóng hổi.
Vừa bước ra cửa, Phương Nhiên đã ngồi sẵn bên chiếc bàn ngoài sân, lau đũa sạch bóng, hai mắt sáng lấp lánh đầy mong đợi nhìn chằm chằm Hoắc Diễn.
Hoắc Diễn thoáng khựng lại, khóe miệng nhếch lên, bưng bát canh qua.
Phương Nhiên đã để cái bụng rỗng suốt cả một ngày, giờ phút này chẳng còn màng đến cái gì nữa, cắm cúi ăn lấy ăn để.
Một bát canh bánh nóng hổi trôi xuống bụng, cảm giác như cả người đều ấm lên theo vậy.
Từ đầu đến cuối, Phương Nhiên ngồi đó ăn, còn Hoắc Diễn thì ngồi ở phía đối diện nhìn cậu chằm chằm, ánh mắt rất tối, không biết là đang suy nghĩ cái gì.
Hồ ly nhỏ ăn uống cực kỳ sạch sẽ, ăn đến khi bát bóng loáng.
Bụng no nê khiến tâm trạng của Phương Nhiên tốt hẳn lên, vui vẻ nghĩ có thể để tên tiều phu nấu ăn ngon này sống thêm một đêm nữa, ngày mai rồi giết hắn sau.
Thậm chí sau khi Phương Nhiên ăn xong, Hoắc Diễn còn chủ động đứng dậy thu dọn bát đũa mang đi rửa.
Chỉ là sau khi dọn dẹp xong xuôi, Hoắc Diễn đi qua gian phòng phía Tây xem thử, rất nhanh đã lại đi ra, "Không có chăn nệm, không ngủ được."
Phương Nhiên ngơ người.
Ờ nhỉ, suýt thì quên mất.
Dạng người không giống với động vật, đi ngủ là phải có chăn có đệm đàng hoàng.
Cậu gãi gãi đầu, "Hay là tôi nhường đồ trong phòng của mình cho anh nhé."
Dù sao thì cậu có thể biến trở lại thành hồ ly để ngủ.
Nhưng Hoắc Diễn rất nghĩa khí mà từ chối ngay tắp lự, "Như vậy sao được, chỉ có một bộ chăn nệm, cậu là chủ nhà, sao ta có thể tranh giành với cậu được."
Ôi dào, cái tên tiều phu này sao mà cứng nhắc thế.
Phương Nhiên chớp chớp mắt, "Thế phải làm sao đây."
Hoắc Diễn giải quyết nhanh gọn, "Ta ngủ chung phòng với cậu đi."
Phương Nhiên ngẩn ra, "Hả?"
Hồ ly nhỏ cứ thế bị con người tiến đến gần từng bước.
Cái người tên Hoắc Diễn này hình như chẳng biết hai chữ khách khí viết như thế nào, cứ thế cởi ngoại bào rồi nằm chung giường giường với cậu.
Phương Nhiên do dự một hồi, ôm búp bê vải nhỏ của mình đi đến bên giường, "Anh muốn ngủ chung với tôi thật đấy à? Tướng ngủ của tôi xấu lắm đó."
Hoắc Diễn vừa định đại bừa một tiếng, bỗng nhiên ánh mắt khựng lại, ngồi bật dậy.
Hắn nhìn chằm chặp con búp bê vải đang được Phương Nhiên ôm chặt trong lòng kia, ánh mắt tối đen, khàn giọng hỏi, "Ngươi lấy thứ này ở đâu ra?!"