Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 69

Buổi tối lúc nằm trên giường, Hoắc Diễn nghĩ đến nhẫn của mình, tính xem nên lấy ra lúc nào để không doạ Phương Nhiên sợ, xem xem nên tỏ tình thế nào.

Mà Phương Nhiên thì đang nghĩ đến quà của mình, cũng không biết Hoắc Diễn có thích hay không, cậu cứ tỏ tình thẳng luôn hả? Ngộ nhỡ Hoắc Diễn từ chối thì sao, chắc cậu khóc luôn mất.

Mấy phút sau, hai người ăn ý cùng xoay người, nằm đưa lưng về phía nhau.

Lại hơi có cảm giác nằm cùng một giường mà có giấc mơ khác nhau.

May là lễ tình nhân vào cuối tuần, Phương Nhiên có khá dư dả thời gian.

Bình thường hai người chưa bao giờ đón ngày lễ này, tự nhiên nhắc ra sợ là sẽ hơi đột ngột, Phương Nhiên nghĩ ngợi, bèn nhân lúc ăn cơm vờ như vô tình hỏi, "A Diễn, hôm nay cậu có phải đi làm không? Nếu không thì bọn mình đi xem phim đi."

Thật ra vốn có đấy, nhưng đã bị Hoắc Diễn lùi lại rồi.

Hắn không cần nghĩ đồng ý ngay, "Được."

Ăn uống xong thì hai người xuất phát.

Gần đó còn có một rạp chiếu phim, hôm nay là lễ tình nhân nên người đi xem phim rất đông, Phương Nhiên còn vờ tỏ ra ngạc nhiên, "Sao đông thế nhỉ?"

Hoắc Diễn vừa mua vé về, hôm nay có hoạt động lễ tình nhân nên mua vé xem phim được tặng một cành hồng, tay hắn cầm cành hồng, bỗng nhiên như cầm phải cục than nóng.

Kể cả bình thường Hoắc Diễn tỏ ra trưởng thành thế nào thì ở trước mặt người mình thích cũng chỉ là một chàng trai mới lớn mà thôi.

Hắn ho khan một tiếng, "Hôm nay là lễ tình nhân."

Vừa nhìn thấy bông hoa hồng, Phương Nhiên đã trở nên kích động, "À, chẳng trách..."

Hoắc Diễn ngập ngừng hai giây, đưa hoa cho cậu.

Hoa hồng truyền qua tay, Phương Nhiên cúi đầu ngửi ngửi, "Không thơm."

Hoắc Diễn theo bản năng đáp, "Xem phim xong ra ngoài mua cho cậu một bó to hơn."

Lời vừa dứt, hai người đều ngẩn ra.

Phương Nhiên đỏ mặt, "Không cần, tôi lấy hoa làm gì đâu!"

Hoắc Diễn mua vé của bộ phim chiếu sớm nhất, hắn cũng không nhìn kỹ là phim gì, bây giờ nhìn mới biết là một bộ phim văn nghệ.

Hai người tìm chỗ ngồi xuống, Phương Nhiên rón rén ghé lại gần, "Cậu nhớ hồi cấp ba bọn mình đi xem phim, còn ngồi ghế tình nhân không."

Hoắc Diễn cúi đầu đáp một tiếng: "Nhớ chứ."

Hắn sẽ không quên bất cứ chuyện gì liên quan đến Phương Nhiên.

Đến giờ hắn vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ Phương Nhiên sợ hãi nhào vào lòng mình.

Phim chiếu xong, hai người không ai nói một lời, đây không phải phim được tuyên truyền chính cho lễ tình nhân nên người xem không đông lắm, nhưng trùng hợp thế nào mà có một cặp ngồi ngay đằng trước bọn họ, lại rất trùng hợp mà xem một hồi, bọn họ bắt đầu ôm nhau rồi hôn.

Thật ra ngồi ở phía sau nhìn không rõ, nhưng diễn viên trên phim cũng đang hôn nhau, nên cứ như là đang làm nền cho bọn họ.

Phương Nhiên không biết nên xem tiếp hay không, cuối cùng quay đầu sang, muốn lén nhìn Hoắc Diễn, không ngờ Hoắc Diễn cũng đang nhìn mình, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Hoắc Diễn nặng nề, nhất thời khiến Phương Nhiên có cảm giác như bị thú dữ nhìn chòng chọc.

Cậu vội nhìn đi chỗ khác, ngồi thẳng lưng nghiêm túc xem phim tiếp.

Sau đó đều không có ai nói một lời.

Kết cục của bộ phim văn nghệ này vậy mà khá thảm, diễn viên không về bên nhau, một người mắc bệnh qua đời, một người thì bỏ quê đi xa xứ.

Phương Nhiên là người dễ xúc động, lúc ra khỏi rạp chiếu phim vành mắt vẫn còn đo đỏ, dáng vẻ như muốn khóc mà không khóc được.

Hoắc Diễn dỗ cậu, "Tại tôi không biết chọn phim, khó khăn lắm mới có dịp ra ngoài giải sầu lại khiến cậu không vui."

Phương Nhiên lắc đầu, dụi dụi mắt, "Liên quan gì đến cậu đâu."

Cậu lại thở dài, "A Diễn, nếu một ngày tôi mắc bệnh..."

Lời còn chưa dứt, hai má đã bị Hoắc Diễn ôm lấy, ép cậu ngẩng đầu.

"Không được nói linh tinh." Hiếm khi Hoắc Diễn tỏ ra nghiêm túc như vậy, "Có nghe không."

Gần đây Phương Nhiên đã được Hoắc Diễn nuôi béo tốt lên không ít, hai má có thịt bị đẩy lên, đến cả miệng cũng chu ra, cậu vô tội chớp chớp mắt, rồi lại gật đầu.

Theo lý thuyết thì xem phim xong nên tiện thể tìm luôn một nơi nào gần đây ăn cơm, nhưng hai người đều có bí mật, nên không hẹn mà cùng quyết định về nhà ăn.

Hoắc Diễn đã mua sẵn nguyên liệu nấu ăn từ trước, hắn đi áp chảo một miếng thịt bò, còn làm thêm tôm sốt bơ tỏi và một đĩa chân gà muối tiêu, không thua kém gì cơm Tây.

Phương Nhiên đã lặng lẽ giấu chiếc hộp của mình trong tay, giờ phút này bàn tay đang nắm chặt, trái tim đập thình thịch như sắp nhảy khỏi cuống họng.

"Hoắc Diễn."

Phương Nhiên bỗng nghiêm túc gọi tên hắn, "Tôi có chuyện này muốn nói với cậu."

Hoắc Diễn đang định lấy hộp nhẫn ra, nghe vậy thì ngừng lại, "Nhiên Nhiên nói trước đi."

Phương Nhiên bình thường thần kinh thô hôm nay lại cực kỳ nhạy bén.

"Tôi nói trước á? Cậu cũng có chuyện muốn nói à?"

Hoắc Diễn khẽ gật đầu.

Phương Nhiên l**m môi, "Được rồi, vậy để tôi nói trước, chuyện của tôi khá là quan trọng đấy."

Cậu nhìn vào mắt Hoắc Diễn, kỳ diệu làm sao mà tâm trạng vốn đang căng thẳng bỗng dần bình tĩnh lại.

"A Diễn, tôi từng nói với cậu, tôi thích con trai, thật ra, nói một cách chính xác thì tôi đã có người mình thích..."

Nói đến đây, Hoắc Diễn như nhận ra gì đó, vẻ mặt xen lẫn kích động và kinh ngạc.

Phương Nhiên cắn răng đưa chiếc hộp trong tay ra.

"Tôi tự làm chiếc châm cài ngực này, cậu có đồng ý nhận lấy không?"

Bàn tay cầm hộp của Phương Nhiên còn khẽ run, "Không phải quà tặng cho anh em tốt, mà là quà cho lễ tình nhân, muốn... tặng cho bạn trai."

Xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh, mỗi giây trôi qua đều bị kéo dài.

Trái tim Phương Nhiên dần nặng trĩu.

Nhưng đúng lúc này, Hoắc Diễn cười khổ, "Không ngờ lại để cậu giành trước việc này rồi."

Ý gì vậy?

Phương Nhiên ngơ ngác, giây tiếp theo đã thấy Hoắc Diễn đột ngột đứng lên, quỳ xuống trước mặt cậu rồi lấy một cái hộp ra.

Mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn màu bạc xinh đẹp.

Hoắc Diễn chăm chú nhìn vào mắt cậu, chậm rãi nói, "Nếu tôi cầu hôn ngay lúc này thì có đột ngột quá không?"

"Bé yêu, tôi yêu em."

"Đã từ rất lâu trước đây, và sẽ cho đến thật lâu về sau."

Hoắc Diễn chưa từng căng thẳng đến vậy, nhưng Phương Nhiên vậy mà lại tỏ tình với hắn, đã khiến Hoắc Diễn có một loại cảm giác lâng lâng như đang nằm mơ.

Cổ họng hắn khô khốc, thậm chí còn không dám chớp mắt, cứ thế mà nhìn chằm chằm Phương Nhiên.

Giây tiếp theo, Phương Nhiên lao vào lòng hắn.

"A a a doạ người ta sợ chết khiếp luôn rồi, tôi còn định nếu cậu không đồng ý sẽ nhốt cậu lại cơ."

Hoắc Diễn bị lời của cậu chọc cười, hắn dùng sức ôm chặt Phương Nhiên, nghiêng đầu nhẹ nhàng hôn lên trán cậu, "Hoan nghênh em nhốt tôi lại, bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu."

Nhẫn rất vừa vặn, trâm cài ngực cũng rất đẹp.

Tình cảm của đôi bạn ấy sẽ mãi mãi dài lâu.

Tối đó, hai người cùng đăng bài lên vòng bạn bè.

Ảnh chụp giống hệt nhau, hai bàn tay nắm chặt, nhẫn đôi đeo trên ngón áp út, xinh đẹp chói mắt.

Còn một tấm nữa chụp chiếc trâm cài ngực đặt trên tay Hoắc Diễn, chính giữa khảm một viên kim cương sáng lấp lánh.

Văn bản đính kèm của hai người đều giống nhau, do Phương Nhiên tìm kiếm trên mạng nửa ngày mới quyết định xong. Đương nhiên là Hoắc Diễn phối hợp vô điều kiện.

[98+1=?]