Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 66

"Xèo --"

Tiếng đồ ăn được đổ vào chảo.

Hoắc Diễn đeo tạp dề, động tác hơi gượng gạo cầm muôi đảo.

Phương Nhiên như một cái đuôi vòng quanh Hoắc Diễn.

"Cẩn thận sặc khói, ra ngoài trước đi." Hoắc Diễn đã nói rất nhiều lần nhưng Phương Nhiên không nghe, giương đôi mắt đầy chờ mong bám theo hắn.

Phương Nhiên nhìn Hoắc Diễn làm theo từng bước hướng dẫn trong điện thoại, động tác trông có hơi vụng về.

Đôi mắt cậu cong cong, có hơi buồn cười.

Hoá ra Hoắc Diễn cũng có việc không thạo.

Cuối cùng khi đồ ăn được bưng lên bàn, nhìn qua lại có vẻ không tệ.

Một đĩa thịt rang, một đĩa chân gà coca, còn có hai đĩa rau, cuối cùng Hoắc Diễn làm thêm một bát canh trứng, góp cho đủ bốn món một canh.

Trên chiếc bàn vuông nho nhỏ được bày ra đầy ắp, Hoắc Diễn lấy thêm hai lon nước ngọt trong tủ lạnh ra, mở nắp rồi đổ vào cốc, tiếng bọt khí tràn lên thật dễ khiến người ta sinh ra cảm giác hạnh phúc.

Hoắc Diễn nâng cốc, cười với Phương Nhiên, "Cạn ly."

Hai chiếc cốc thuỷ tinh chạm nhẹ nhau.

Là một ngày cực kỳ cực kỳ bình thường, nhưng với hai người lại quý giá đầy đủ đến vậy.

Phương Nhiên ăn được hai miếng thì vành mắt chợt đỏ hoe, cậu khẽ chớp mắt, rưng rưng ngẩng lên nhìn Hoắc Diễn, doạ cho hắn quýnh cả lên.

"Khó nuốt lắm hả?"

Hắn vội đưa tay đến bên miệng Phương Nhiên, "Mau nhổ ra."

(*) hai cái con người này làm tui rơm rớm theo luôn hà (੭ ;' ⌂ ';)੭♡

Phương Nhiên vốn đang xúc động lại bị dáng vẻ này của Hoắc Diễn chọc cho bật cười thành tiếng, cậu khẽ lắc đầu rồi thấp giọng nói, "Chỉ là tôi cảm thấy, giữa hai chúng ta, người cố gắng luôn là cậu."

Hoắc Diễn cau mày.

Hắn đứng dậy đi đến bên cạnh Phương Nhiên, nâng tay xoa đầu cậu, nhẹ giọng, "Nhiên Nhiên, đừng bao giờ nghĩ như vậy, tôi lớn hơn cậu. Vốn nên là tôi phải làm nhiều hơn."

Phương Nhiên bĩu môi, "Cậu chỉ hơn tôi có mấy tháng thôi."

Hoắc Diễn nhấn mạnh, "Thì cũng là anh của cậu."

Phương Nhiên rất dễ dỗ, cũng chỉ bỗng xúc động như thế, chưa đến hai phút đã vẫy tít đuôi như một chú cún con, vui vẻ ăn cơm.

Tuy những món ăn này đều rất bình thường, nhưng mùi vị không tệ tí nào, sau khi ăn uống no đủ, Phương Nhiên xoa bụng, "A Diễn, cậu có thiên phú nấu cơm phết đó."

Hoắc Diễn mỉm cười, "Thích ăn thì sau này việc nấu nướng cứ để tôi làm đi."

"Sao vậy được." Phương Nhiên nghĩ ngợi, đứng dậy, "Vậy để tôi rửa bát nha."

Hoắc Diễn cũng không ngăn cản cậu, chỉ đứng cùng cậu trong bếp rửa bát.

Lau tay xong, Hoắc Diễn nói với Phương Nhiên: "Đồ đạc trong nhà chưa có nhiều, gần đây có một chợ bán đồ gia dụng, mai chúng ta đi xem đi."

Phương Nhiên ngoan ngoãn gật đầu.

Hoắc Diễn vòng vo đủ rồi, cuối cùng cũng nói vào chủ đề chính, "Căn nhà này quá nhỏ, chỉ có một phòng ngủ một chiếc giường, mong cậu không chê."

Phương Nhiên mở to mắt, "À..."

Hoắc Diễn nhanh chóng hứa hẹn, "Sau này tôi nhất định sẽ mua cho Nhiên Nhiên một căn nhà lớn hơn."

Nói xong lại lặng lẽ bổ sung trong lòng.

Lớn hơn thì cũng chỉ được có một phòng ngủ.

Phương Nhiên ngược lại không để ý mấy chuyện này, còn sợ Hoắc Diễn để bụng mãi, liên tục nói, "Không sao không sao, một phòng ngủ thì sao đâu nào, tụi mình đâu cần phải tính toán mấy cái này chứ."

Hoắc Diễn lặng lẽ cong môi.

Buổi tối ăn quá no, Phương Nhiên dựng điện thoại ở một bên, tập thể dục theo video phát trên đó.

Chăn đệm đều mới mua, Hoắc Diễn đã giặt sạch trước một lần, phơi khô, hắn vào phòng ngủ trải chăn, lúc trước còn mua một con thỏ bông đặt trên giường trang trí, nhưng nghĩ ngợi một hồi lại cất đi.

Ngộ nhỡ Phương Nhiên ôm con thỏ bông này rồi không ôm hắn thì đúng là mất nhiều hơn được.

Hắn mặt không đổi sắc cất thỏ bông vào tủ, làm như không có gì ung dung đi ra, chỉ là vừa vào đến phòng khách thì bước chân chợt khựng lại.

Điện thoại đang phát tiếng đếm nhịp, Phương Nhiên đối diện màn hình đã bày xong tư thế, dáng vẻ khá là nghiêm túc.

Mà từ góc này, đập thẳng vào mắt Hoắc Diễn chính là một c*p m*ng tr*n vo.

Hắn cứng đờ tại chỗ, trái cổ trượt xuống.

Gần đây trời nóng nên Phương Nhiên chỉ mặc đồ ngủ ngắn tay quần đùi, là bộ lúc trước Hoắc Diễn mua cho, đã sắp mặc hai năm, con trai tuổi dậy thì lớn nhanh, quần áo thành ra hơi nhỏ, bó chặt cặp mông đẫy đà.

Ánh mắt tiếp tục di chuyển xuống dưới, ống quần dài đến đầu gối, bên dưới lộ ra một cặp chân trắng mịn.

Hoắc Diễn có cảm giác miệng khô lưỡi khô.

Hắn không nhịn được đi tới, "Đang làm gì thế."

Phương Nhiên đang tập trung nên bị giọng nói thình lình vang lên này làm cho giật mình, suýt thì ngã sấp mặt, may có Hoắc Diễn nhanh tay lẹ mắt vớt lại.

Phương Nhiên được Hoắc Diễn ôm vào lòng, mà bàn tay to của Hoắc Diễn vừa hay đặt trên mông cậu.

Trong nháy mắt, hai người đều đông cứng.

Bọn họ đã sống chung lâu như thế, vô tình động chạm tay chân cũng không phải hiếm, chỗ này cũng đã từng chạm phải, nhưng bị bất ngờ không kịp đề phòng như vậy vẫn là lần đầu.

Phương Nhiên chớp chớp mắt, sau đó bật người đứng thẳng dậy, "Sao rồi? Tôi nặng lắm, không đè đau cậu chứ."

Hoắc Diễn khẽ cau mày, "Nặng gì, lại nhẹ đi rồi, có phải gần đây không ăn uống đàng hoàng không? Mấy ngày tới tôi sẽ giám sát cậu, mau ăn lại chỗ thịt đó cho tôi."

Phương Nhiên vô tội đáp, "Đâu có, rõ ràng tôi ăn rất giỏi mà."

Mờ ám nho nhỏ vừa rồi như bọt biển tan đi trong nháy mắt.

Phương Nhiên không tập nữa, chạy đi lục lọi trong tủ lạnh, cuối cùng ngậm một que kem đi ra.

Hoắc Diễn vô thức nhắc nhở, "Ăn ít lạnh thôi, không thì tối lại đau dạ dày."

"Thế sao cậu còn mua, chẳng lẽ không phải để cho tôi ăn à?" Phương Nhiên cắn một miếng, vừa ngậm kem vừa đáp.

Hoắc Diễn nghẹn họng không trả lời được.

Đương nhiên là mua cho Phương Nhiên, chỉ do Hoắc Diễn đã ghi nhớ từng món Phương Nhiên thích, lúc mua cũng sẽ vô thức mà nghĩ cái này cái này là món Phương Nhiên thích, chờ đến khi tỉnh táo lại thì mấy thứ đó đã nằm trong xe đẩy từ bao giờ rồi.

Hắn yêu Phương Nhiên, sớm đã vượt qua cả việc yêu chính mình.

Buổi tối, hai người nằm trên một chiếc giường.

Phương Nhiên liên tục khen, "Lớn quá mềm quá."

Cái này thì đúng, mấy năm nay bất kể là ở trại trẻ hay ở trường thì bọn họ đều ngủ trong ký túc xá, là giường đơn lại còn cứng, nếu cậu và Hoắc Diễn chen chung một giường thì lại càng chật chội hơn.

Hiện giờ được ngủ trên một chiếc giường mềm mại rộng rãi như thế, Phương Nhiên có hơi không quen, cậu lăn qua lăn lại, cuối cùng bị Hoắc Diễn giữ chặt, bình tĩnh nói, "Không nghịch nữa, cậu tưởng mình là quả bóng à?"

Phương Nhiên bị Hoắc Diễn ôm vào lòng, cậu ngẩng đầu, vô tội chớp chớp mắt, "Tôi vui quá thôi mà, không ngủ được."

Thật ra Hoắc Diễn cũng không ngủ được. Hắn vẫn luôn nghĩ đến tương lai của mình và Phương Nhiên, bọn họ sẽ ôm hôn chứ? Sẽ kết hôn đọc lời thề trước sự chứng kiến và chúc phúc của mọi người chứ? Sẽ ôm nhau cùng ngủ trên một chiếc giường chứ.

Nhưng điều kiện tiên quyết cho tất cả những việc này là, Phương Nhiên phải thích hắn.