Phương Nhiên cứ ngỡ mình đang nằm mơ.
Nhà trọ?
Nhà trọ bên ngoài trường không hề rẻ, Hoắc Diễn có bao nhiêu tiền cơ chứ, có đủ cho hắn tiêu pha như vậy hay không.
"Cậu đừng tiêu xài hoang phí." Phương Nhiên quýnh lên, "Ở đâu chẳng như nhau."
Hoắc Diễn nhàn nhạt đáp, "Đương nhiên là không giống nhau. Thế thì chúng ta mới có thể ngủ với nhau."
Phương Nhiên khựng lại.
Cậu ấp úng, tiếng nhỏ như muỗi, vành tai còn đỏ lên, "Cậu, cậu muốn ngủ chung với tôi à."
"Tôi thấy anh em tốt nhà người ta cũng đâu có ngủ với nhau."
Hoắc Diễn cau mày, "Cậu lại xem linh tinh cái gì rồi?"
Phương Nhiên chột dạ lắc đầu.
Hoắc Diễn càng ngày càng cảm thấy bản thân cần phải giám sát Phương Nhiên thật kỹ.
Cấp bách lắm rồi.
Bởi rời mắt một giây cũng có thể vượt tầm kiểm soát.
Trước khi đưa Phương Nhiên về ký túc xá, Hoắc Diễn vào siêu thị mua đồ ăn vặt cho cậu, "Cậu về đi, tôi không đưa cậu lên tầng nữa."
Hắn xoa đầu Phương Nhiên, "Chỉ hai ngày thôi, nhớ phải ngoan cho tôi."
Phương Nhiên lại ngẩn người, đáp lời theo bản năng.
Hoắc Diễn đi rồi, cậu mới bắt đầu xoắn xuýt.
Rốt cuộc Hoắc Diễn có ý gì?
Không muốn yêu đương nhiên lại muốn ở cùng nhà với cậu?
Phương Nhiên ngẩn người, sau đó hai mắt mở to.
Cậu bừng tỉnh.
Đây đây đây rõ là trai tồi rồi còn gì.
Muốn thân mật nhưng lại không cho danh phận.
Phương Nhiên siết chặt nắm tay, cắn răng.
Đáng giận!
...
Hôm sau lúc Hoắc Diễn đến tìm Phương Nhiên thì phát hiện Phương Nhiên đã khác thường đến nỗi cái mũi không còn là cái mũi đôi mắt không còn là đôi mắt nữa.
Hắn đưa cho Phương Nhiên bánh bao vẫn còn nóng hổi, "Của quán ở cửa Đông."
Phương Nhiên vốn đang phụng phịu, vừa nghe thế sắc mặt thoáng cái thay đổi.
Quánh bánh bao ở cửa Đông cực kỳ nổi tiếng, da mỏng ruột nhiều, sáng nào người ta cũng xếp một hàng dài, càng không cần nói ký túc xá cách cửa Đông rất xa, đi bộ tới đó cũng phải mất hai mươi phút. Tính sơ sơ thì đi tới đi lui đã mất một tiếng rồi.
Phương Nhiên nâng cằm, kiêu ngạo hừ một tiếng, nhưng cuối cùng vẫn không thể chống lại sức hút của đồ ăn ngon duỗi tay nhận, cậu ngồi xuống băng ghế bên cạnh, mở gói cắn một miếng thật to.
Cậu đang nhai thì Hoắc Diễn cắm ống hút vào cốc sữa đậu nành đưa tới bên miệng, Phương Nhiên theo bản năng uống một ngụm, hỏi hắn, "Cậu có ăn không?"
Hoắc Diễn nâng tay xoa đầu Phương Nhiên, "Ăn rồi, cậu cứ ăn đi."
Phương Nhiên nhận ra mình lại vừa nói chuyện nhẹ nhàng với Hoắc Diễn, thế là lập tức quay đi.
Hoắc Diễn nghĩ ngợi, khiêm tốn xin gợi ý, "Tối qua lại mơ thấy cái gì rồi?"
Sự thật là bình thường Phương Nhiên rất ngoan, gần như chẳng bao giờ ngúng nguẩy giận dỗi, lần trước đó giận dỗi với Hoắc Diễn là vì nằm mơ thấy Hoắc Diễn ép cậu làm hết năm bộ đề toán.
Phương Nhiên cắn mạnh một miếng bánh bao, "Mơ thấy trai tồi, quyến rũ người ta rồi lại không chịu trách nhiệm, chó má."
Hoắc Diễn cau mày, nghiêm mặt, "Nhiên Nhiên mơ thấy thằng con trai khác? Ai!"
Phương Nhiên cắm đầu ăn bánh bao, không thèm để ý đến hắn.
Hoắc Diễn càng nghĩ trái tim càng trĩu nặng, gần đây Nhiên Nhiên thật sự rất khác thường, vừa muốn yêu đương vừa mơ thấy thằng khác.
Hắn nắm cổ tay Phương Nhiên, lạnh giọng, "Bây giờ đi tìm thầy luôn, hôm nay chuyển ra."
Phương Nhiên mơ màng, miệng còn ngậm bánh bao, "Hở?"
Hai người giằng co một hồi, cuối cùng Hoắc Diễn vẫn không đấu lại Phương Nhiên, chỉ đành đồng ý chờ hết hai ngày học quân sự rồi tính tiếp.
Phương Nhiên nhìn thì không muốn, nhưng vừa có thời gian đã chạy đến văn phòng giáo viên, điền tờ đơn xin học ngoại trú.
Nói đùa.
Cậu và Hoắc Diễn cãi nhau thì cứ cãi nhau, náo loạn thì cứ náo loạn vậy thôi.
Tình cảm thì vẫn còn nguyên đó.
Thật ra Phương Nhiên cũng đã quen ngủ chung với Hoắc Diễn, Hoắc Diễn sẽ sấy tóc cho cậu, nằm trong lòng Hoắc Diễn ngủ cũng thích lắm luôn.
Đúng rồi, nhắc đến thì, ngủ chung...
Trong đầu Phương Nhiên hiện lên mấy hình ảnh này kia xem được trên diễn đàn, hai má thoắt cái đỏ ửng.
Không phải không phải, cậu và Hoắc Diễn thật sự chỉ ngủ chung chứ không làm gì hết.
Không được nghĩ bậy bạ nữa!!
Nửa tháng học quân sự kết thúc, Phương Nhiên vẫn bị gầy đi, cậu soi gương, nhìn kiểu gì cũng thấy mình đen đi một ít.
Lời này vừa nói ra đã nhận lại một chuỗi ai oán chỉ trích của bạn cùng phòng, "Đen á! Tôi chưa thấy ai trắng hơn cậu hết!"
Phương Nhiên nhìn làn da ngăm đen của cậu ta, im lặng.
Đúng là cậu sinh ra đã trắng, da thịt còn mềm mại, chỉ cần đụng nhẹ là bị bầm tím ngay.
Nhưng Phương Nhiên bừa bãi quen rồi, bị bầm tím thì cứ kệ đó, chỉ có Hoắc Diễn là lần nào cũng nghiêm mặt giữ chặt cậu bôi thuốc mỡ, cứ như đang nâng niu một món đồ sứ dễ vỡ.
Nghĩ Tào Tháo là Tào Tháo đến liền, điện thoại để trên bàn rung lên, tên hiển thị là A Diễn, đây là xưng hô cậu đã gọi rất nhiều năm, nhưng hiện giờ khi phải đối diện với vẻ mặt trêu chọc của bạn cùng phòng, Phương Nhiên lại chột dạ đỏ mặt.
Cậu vội nhận điện, đặt lên tai, "Làm sao thế?"
"Tôi lên đó được không?" Hoắc Diễn nói, "Giúp cậu cầm đồ."
Phương Nhiên thấy không cần thiết, cũng chỉ có một cái vali, cậu có thể nhẹ nhàng xách xuống, nhưng cuối cùng vẫn nhỏ giọng đáp: "Cậu lên đi."
Hoắc Diễn cúp máy rồi đi nhanh lên, tay còn xách một túi đồ ăn vặt cho đám bạn cùng phòng của Phương Nhiên.
Bởi vì lần nào Hoắc Diễn đến cũng mang theo đồ ăn thức uống nên hiện giờ hắn rất được lòng các bạn cùng phòng của Phương Nhiên, đến là được chào đón nồng nhiệt.
"Làm phiền mọi người đã chăm sóc cho Phương Nhiên suốt thời gian qua." Hoắc Diễn cười nói, giọng điệu rất ôn hoà.
Tính cách của Hoắc Diễn chính là như vậy, tuy bình thường lạnh lùng, lười qua lại với người khác, nhưng nếu hắn muốn thì có thể dễ dàng hoà mình vào đám đông.
Hắn chỉ chào hỏi hai câu rồi giúp Phương Nhiên thu dọn những thứ còn lại, thành thạo mặc áo khoác cho Phương Nhiên, một tay kéo vali, một tay nắm tay Phương Nhiên đi ra ngoài.
Phương Nhiên còn không quên quay đầu lại chào, ngoan như cún con, "Bái bai!"
Phương Nhiên dễ giận cũng dễ quên, đã quăng chuyện giận dỗi lúc trước với Hoắc Diễn ra tít sau đầu, vừa đi vừa xoa bụng, "A Diễn, chúng ta đi ăn cơm nha?"
Cũng sắp đến giờ ăn trưa rồi.
Nhưng Hoắc Diễn lại lắc đầu, "Tôi mua đồ rồi, về nhà nấu cho cậu."
Một câu nói rất bình thường, lại khiến Phương Nhiên hơi ngẩn ra.
Về nhà?
Một câu nói rất bình thường, nhưng sẽ ít ai biết nó xa lạ với Phương Nhiên và Hoắc Diễn nhường nào, bởi bọn họ lớn lên ở trại trẻ mồ côi, há miệng ngậm miệng đều là "ký túc xá".
Chữ nhà này thật sự quá đỗi quý giá.
Phương Nhiên im lặng không hé răng, bước theo sát bước chân của Hoắc Diễn.
Khoảng cách rất gần, ngay đối diện trường, lúc cùng Hoắc Diễn đi thang máy lên, Phương Nhiên bỗng trở nên căng thẳng, không cần biết là ký túc xá ở trại trẻ hay ở trường thì Phương Nhiên đều biết đó không phải của mình, nhưng vừa rồi Hoắc Diễn nói gì cơ? Nhà?
Cậu có nhà rồi sao?
Ra khỏi thang máy, Phương Nhiên đi theo Hoắc Diễn rồi dừng lại trước cửa, nhịp tim của cậu càng ngày càng nhanh, mắt mở trừng trừng nhìn Hoắc Diễn lấy chìa khoá ra mở cửa, giây tiếp theo, cửa đẩy ra, cả căn nhà thu hết vào trong mắt.
Nhà trọ không quá lớn, nhưng bố trí rất ấm áp, hẳn là Hoắc Diễn đã đến đây thu dọn rất nhiều lần, trên bàn còn cắm một lọ hoa tươi, trên sô pha có hai cái đệm lông nhung màu trắng, Phương Nhiên nhìn mà thích mê.
Cậu đứng như trời trồng tại chỗ, mấp máy môi, nhưng nửa ngày không nói được câu nào.
Hoắc Diễn đứng phía sau, nắm vai cậu, thấp giọng nói, "Nhiên Nhiên, chúng ta có nhà rồi."
Phương Nhiên không đáp, Hoắc Diễn hơi ngập ngừng, vừa định nói sau này sẽ mua cho Phương Nhiên một căn nhà lớn hơn đẹp hơn, Phương Nhiên đã xoay người lại, nhào thẳng vào lòng Hoắc Diễn.
Giọng nói mang theo run rẩy, "A Diễn, đây là nhà của chúng ta."
Hoắc Diễn vòng tay ôm lại cậu, thấp giọng, "Ừ, của chúng ta."