Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 55

"Hắt xì."

Phương Nhiên đẩy cửa đi vào.

Trong phòng tối om, xem ra còn không có cửa sổ, một mùi hương quen thuộc xộc vào mũi.

Mùi này khá giống với mùi nhang, thi thoảng Phương Nhiên cũng ngửi thấy mùi giống thế này trên người Hoắc Diễn.

Trái tim cậu bỗng đập nhanh hơn, như là biết trước sẽ phải đối mặt với chuyện gì.

Phương Nhiên khẽ cắn môi, lần mò công tắc điện trên tường.

Trong nháy mắt, đèn sáng lên.

Toàn bộ sắp xếp của căn phòng bày ra trước mặt, Phương Nhiên đứng sững tại chỗ, khó tin nhìn toàn bộ những thứ trước mắt.

Cả một bức tường trắng toàn là ảnh của cậu, từ nhỏ đến lớn, thậm chí có mấy tấm mà Phương Nhiên còn không nhớ là từ bao giờ.

Phương Nhiên lò dò bước tới, cẩn thận nhìn kỹ.

Ây dô, đây là lúc cậu lên tiểu học được ăn sủi cảo ở trại trẻ mồ côi hồi năm mới mà, cậu không được ăn no, Hoắc Diễn còn đưa bát của mình cho cậu.

Phương Nhiên nhỏ xíu một tay cầm bát, một tay cầm sủi cảo, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn ống kính.

Lúc đó có chụp hả? Phương Nhiên không nhớ nữa.

Cơ mà, Hoắc Diễn lấy ảnh ở đâu ra vậy.

Ấy, bức này là lúc ở trường... Còn bức này, ở ký túc xá...

Phương Nhiên xem đến mức say sưa.

Trong góc tường dán mấy bức khá mới, chắc là ảnh Hoắc Diễn mới chụp, có mấy bức còn là lúc Phương Nhiên đang nằm ngủ trên giường.

Cuối cùng cũng thu lại ánh mắt trên tường về, Phương Nhiên nhìn cái bàn dài bên cạnh.

Trên bàn có hương và nến, nhìn lớp tro dày bên dưới, xem ra là thường xuyên thắp hương.

Mà phía sau nhang đèn lại trống trơn.

Phương Nhiên cứ có cảm giác ở vị trí này vốn nên đặt thứ gì đó.

Trên bàn còn đặt một cái bát đồng.

Phương Nhiên đi tới nhìn nhìn, bên trong trông giống nước trong, lại hình như có lẫn với cái gì đó, cậu không nhìn rõ nên cẩn thận ngửi, mùi khá kỳ quặc, giống với mùi máu tươi.

Căn phòng này quá kỳ lạ, chỗ nào cũng kỳ lạ, Phương Nhiên thậm chí nổi lòng nghi ngờ có phải Hoắc Diễn đang tu luyện phép thuật kỳ cục gì hay không.

Đang đâu làm một cái... phòng thế này.

Ai không biết khéo lại tưởng đang làm phép.

Khoan đã...

Một suy nghĩ chợt loé lên trong đầu.

Sau khi Phương Nhiên xuyên đến đây, Hoắc Diễn luôn ngậm miệng không nhắc đến mười năm này.

Có lẽ mười năm qua vốn không thoải mái như Hoắc Diễn biểu hiện ra, liệu có phải từ lúc đầu Hoắc Diễn đã nghĩ cậu chết rồi không?

Thế thì thứ đang ở trước mắt Phương Nhiên này.

Lẽ nào là một cái phòng thờ?

Nếu là người bình thường, chỉ sợ nghĩ tới đó xong sẽ sợ chết khiếp, nhưng Phương Nhiên lại là một người có thần kinh thô, cậu không chỉ không sợ mà còn thấy mới lạ, bản thân đứng trong phòng thờ của chính mình.

Cậu ngó quanh quất, cuối cùng mở một cái ngăn kéo dưới bàn.

Bên trong có một tập giấy dày.

Giấy này hình như đã nhiễm hương khói, mùi khá nồng.

Phương Nhiên mở ra đọc, thoáng sững người.

Cái này là --- Hoắc Diễn viết cho cậu?

[Nhiên Nhiên, gần đây tôi thường xuyên mơ thấy em, không biết lúc em bị xe đâm phải có đau không...]

[Nhiên Nhiên, hôm nay là sinh nhật em, tôi mua một cái bánh gato, vị socola em thích...]

[Phương Nhiên, tôi nhớ em.]

[Nhiên Nhiên vợ yêu của tôi...]

Nhìn thấy tờ giấy cuối cùng, bàn tay Phương Nhiên khẽ run lên, những bức thư này có vẻ đã từ rất lâu, bên trên còn phủ một lớp bụi.

Hoắc Diễn viết mấy cái này làm gì?

Phương Nhiên thở gấp, cậu nâng tập giấy nặng trịch trên tay, lại thấy nỏng bỏng, như có một ngọn lửa lan thẳng đến trái tim cậu.

Đây là thư à?

Là thư tình Hoắc Diễn viết cho cậu.

Cách một tấm ván cửa, Phương Nhiên mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân truyền đến.

Cậu ngẩng đầu nhìn sang.

Cửa mở, có vẻ Hoắc Diễn vừa chạy lên đây, hơi thở dồn dập, hắn chưa từng hoảng sợ như vậy, tưởng rằng sẽ phải đối mặt với ánh mắt ghê tởm xen lẫn sợ hãi của Phương Nhiên, lại làm sao cũng không ngờ, đập vào mắt hắn là một đôi mắt đỏ au như thỏ con của Phương Nhiên.

Hoắc Diễn nuốt ực một cái, giọng nói khàn đặc, "Bé yêu."

Giây tiếp theo, Phương Nhiên xông tới nhảy bổ lên người hắn, giấy viết thư loạt xoạt rơi xuống đất, Hoắc Diễn không kịp nghĩ nhiều, theo bản năng n*ng m*ng Phương Nhiên, một tay ôm eo cậu, sợ cậu ngã.

Phương Nhiên chùi nước mắt lên cổ Hoắc Diễn, "Cậu làm gì đó hả, cậu lén làm phép đó à? Còn viết, còn viết mấy cái thứ đó."

Hoắc Diễn không biết giải thích thế nào, thậm chí không dám nói thêm gì, chỉ có thể dùng sức mà ôm chặt Phương nhiên, hắn cúi đầu, những cái hôn dày đặc rơi xuống mặt Phương Nhiên, l**m đi nước mắt của cậu, "Đừng khóc, bé yêu đừng khóc."

Phương Nhiên sụt sịt, đỏ mắt trừng Hoắc Diễn, "Vậy cậu khai thật cho tôi, rốt cuộc cậu dùng căn phòng này làm gì hả? Không phải chỉ để thắp hương cho tôi có đúng không?"

Hoắc Diễn ngập ngừng, thấp giọng, "Có thể không nói không?"

"Không được!" Phương Nhiên cao giọng đáp, chu môi, "Cậu lén dán ảnh của tôi là cậu đuối lý rồi. Cậu không muốn nhẫn nữa có đúng không!"

Hoắc Diễn nghẹn họng.

Hắn dừng mấy giây, mới thấp giọng, "Không phải phòng thờ."

"Không phải phòng thờ thì là cái gì?"

"Năm thứ hai sau khi em mất tích, tôi gặp một thầy phong thuỷ, ông ấy không chỉ biết xem phong thuỷ mà còn biết xem bói, ông ấy dạy tôi bố trí căn phòng này, mỗi ngày thắp hương, có thể..."

Nói đến một nửa thì Hoắc Diễn ngừng lại.

Phương Nhiên vội hỏi hắn, "Có thể cái gì?"

Hoắc Diễn cúi đầu, chôn mặt vào hõm cổ của Phương Nhiên, giọng nói ồm ồm, lại mơ hồ mang theo điên cuồng, "Ông ấy nói, có thể đổi lấy nhân duyên kiếp sau cho tôi và em."

Phương Nhiên kinh ngạc không thôi.

Cậu mạnh mẽ nâng đầu Hoắc Diễn dậy, lắc lắc mấy cái, như là muốn lắc cho nước trong đầu Hoắc Diễn chảy ra.

"Không thể nào, mấy lời nói bậy nói bạ như thế mà cậu cũng tin? Cậu cho ông ta tiền rồi có đúng không? Cậu cho bao nhiêu hả!"

Đúng.

Lời nói bậy bạ rõ ràng như thế mà Hoắc Diễn lại tin thật. Thật ra cũng không phải tin, chỉ là khi đó Hoắc Diễn rất cần một điểm tựa, một hy vọng, một hy vọng giúp hắn cắn răng sống tiếp.

Có rất nhiều đêm như vậy, hắn thắp hương xong, nhìn ảnh của Phương Nhiên, viết xuống giấy từng câu từng chữ mang theo nhớ nhung dành cho cậu.

Ban ngày, hắn là một cái xác không hồn, ban đêm lại đều mơ thấy ác mộng, chỉ khi ngồi trong căn phòng tối om này, hắn mới có một khoảng thời gian ngắn ngủi để thở.

Phương Nhiên thở dài, ôm cổ Hoắc Diễn, "Tôi thấy từ giờ vẫn nên để tôi quản lý tiền thôi, không thể tin vào cái đầu óc này của cậu nữa."

Hoắc Diễn nhắm mắt, nói nhỏ, "Em quản lý, đưa em quản lý hết, quản lý cả tôi nữa."

Phương Nhiên vỗ đầu Hoắc Diễn, "Cậu toàn vậy thôi, lần nào tôi hỏi cậu cũng bảo không còn giấu tôi chuyện gì nữa, nhưng lần nào tôi cũng vẫn mò ra được một cái mới!"

Hoắc Diễn chột dạ ho hai tiếng.

Phương Nhiên gác cằm lên vai Hoắc Diễn, chậm rãi nói, "Căn phòng này quá tối, sau này đổi sang cái bóng sáng hơn đi, còn mấy cái hương kia, mùi khó ngửi chết đi được, tôi không thích, bỏ đi! À, ảnh thì được giữ lại, cả đống thư tình cậu viết nữa, tôi muốn đóng khung treo lên tường."

Giờ phút này Phương Nhiên nói gì Hoắc Diễn cũng đồng ý hết, hắn liên tục đáp, "Bé yêu, tôi nghe em, nghe em hết."

"Vậy cậu còn chờ gì nữa?" Phương Nhiên chớp chớp mắt, "Sao còn chưa bế tôi về phòng ngủ, hôm nay cậu vẫn muốn ngủ ở thư phòng à?"

Đương nhiên là Hoắc Diễn không muốn, hắn gấp gáp cúi đầu hôn lên môi Phương Nhiên, vừa hôn vừa bế Phương Nhiên quay về phòng ngủ.

Hắn chưa từng có ngày nào vui như hôm nay. Như thể hắn đã toàn mở lòng mình ra cho Phương Nhiên xem, Hoắc Diễn cúi đầu, tựa trán lên trán Phương Nhiên, liên tục lầm rầm, "Cho tôi đi, Nhiên Nhiên, cho tôi đi."

Phương Nhiên không biết hắn muốn gì, muốn chính mình hay là muốn nhẫn.

Nhưng chẳng mấy chốc cậu đã không còn sức mà nghĩ chuyện thừa thãi nữa, bởi Hoắc Diễn như một con sói điên, nhẹ nhàng cắn sau gáy Phương Nhiên, bên dưới lại dùng sức rất lớn, như thể mỗi cái th* d*c đều bị đưa l*n đ*nh mấy lần.

Phương Nhiên nắm chặt ga trải giường, nhưng chẳng mấy lại bị bàn tay của Hoắc Diễn phủ lên, cầm lấy tay cậu, đặt bên môi.

Hắn vội vàng hôn, hận không thể l**m láp từng ngón tay của Phương Nhiên, lại cắn lên từng tấc da thịt rồi để lại dấu răng của hắn.

"Phương Nhiên."

Mồ hôi của Hoắc Diễn rơi xuống, hoà lẫn với mồ hôi của Phương Nhiên. Hắn khàn giọng, mắt đỏ au.

"Tôi yêu em."

Phương Nhiên mấp máy môi, dường như vừa nói một câu gì đó, nhưng vì bị Hoắc Diễn giày vò đến mức không còn tí sức nào nên không nói ra thành lời, Hoắc Diễn bèn cúi người ghé lại bên môi Phương Nhiên.

"Bé yêu, em nói đi."

Phương Nhiên như một con chó nhỏ vươn đầu lưỡi, l**m nhẹ vành tai Hoắc Diễn.

Rồi cậu lầm bầm.

"A Diễn, tôi cũng yêu cậu nè."

--- Lời tác giả ---

Nhiên Nhiên thật sự là một mặt trời nhỏ!!!