Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 54

Phương Nhiên giật mình đến nỗi quên cả cầm hộp nhẫn ra.

"Ý gì đây?" Phương Nhiên chớp mắt mấy cái, "Cậu muốn nhốt tôi lại?"

Hoắc Diễn cực kỳ bình tĩnh tiếp tục gắp thức ăn cho Phương Nhiên, "Muốn em ở nhà bình tĩnh lại thôi, đỡ phải nghĩ ngợi lung tung mấy thứ không nên nghĩ."

Phương Nhiên càng cạn lời.

"Tôi nghĩ gì hả? Cậu... cậu biết tôi nghĩ gì à?"

Hoắc Diễn lạnh nhạt nhếch khoé miệng, "Đương nhiên tôi biết. Nhiên Nhiên, bất cứ chuyện gì của em đều không thể qua mắt tôi."

Phương Nhiên, "???"

Cậu bị lộ rồi?

Phương Nhiên khẽ l**m môi, nhẹ giọng thử thăm dò Hoắc Diễn, "Thế cậu nghĩ sao?"

Không chê nhẫn của c** nh* đâu ha.

Hoắc Diễn nghe vậy thì tức no cả bụng.

Gấp gáp muốn trèo tường, còn hỏi hắn nghĩ sao?

Hắn muốn dùng tay không xé đám bé ba bé bốn bên ngoài kia thành trăm mảnh, muốn mãi mãi nhốt Nhiên Nhiên trong nhà, không cho cậu gặp kẻ khác!

Giọng nói của Hoắc Diễn đã mơ hồ mang theo hơi lạnh, "Nhiên Nhiên, em còn nhỏ, chuyện lần này coi như tôi không biết. Nhưng mà bé yêu à, không được có lần sau."

Gì cơ???

Phương Nhiên đứng bật dậy, hai mắt mở to nhìn Hoắc Diễn, "Cậu không đồng ý?"

Hoắc Diễn lạnh lùng nhìn cậu, "Tôi nên đồng ý à? Nhiên Nhiên, có phải em thấy tôi bao dung quá rồi không?"

"Không nhưng mà, vì sao chứ..." Phương Nhiên trề môi, sắp khóc đến nơi, cậu móc hộp nhẫn ra, "Cậu chê nhẫn nhỏ quá à?"

Đây là lần đầu tiên Phương Nhiên làm thêm lâu như vậy, muốn tạo bất ngờ cho Hoắc Diễn, kết quả lại bị người đàn ông phủi sạch công sức.

Dù có là mặt trời nhỏ sáng sủa thế nào thì lúc này cũng oan ức muốn chết, buồn không chịu nổi, đôi mắt cậu đỏ hoe, nhấc tay ném phăng hộp nhẫn vào thùng rác, "Không cần thì thôi, tôi còn chưa thèm tặng đây, Hoắc Diễn, cậu muốn chia tay thì cứ thẳng toẹt ra là xong!"

Bên trong thủng rác trống không nên khi ném vào còn nghe thấy tiếng bộp rõ to.

Phương Nhiên sụt sịt mũi, chóp mũi chua xót, cậu nhịn không để nước mắt rơi xuống, xoay người chạy bình bịch lên tầng.

Để lại một mình Hoắc Diễn đứng sững sờ tại chỗ.

Hôm nay uống thuốc chưa?

Hoắc Diễn đần độn hỏi chính mình trong lòng.

Có phải vừa nãy hắn gặp ảo giác không, hay là hắn nghe nhầm?

Nhiên Nhiên vừa nói gì cơ?

Nhẫn??

Bàn tay rũ bên người của Hoắc Diễn run rẩy, trái cổ khẽ trượt, gần như là lảo đảo chạy đến bên cạnh thùng rác rồi quỳ một chân lấy cái hộp kia ra.

Khoảnh khắc nắp hộp mở ra, cả người Hoắc Diễn đông cứng tại chỗ.

Như thể có ai đó bóp chặt cổ họng hắn, hít thở cũng khó khăn, sống lưng luôn thẳng tắp của người đàn ông hơi cong xuống, đầu ngón tay run rẩy không ngừng, mất tới một phút đồng hồ mới lấy được nhẫn ra.

Hai chiếc nhẫn xinh đẹp, viên kim cương nhỏ bên trên cực kỳ mê người, toả ra ánh sáng lấp lánh, giống với... giống với đôi mắt đen láy sáng bừng của Phương Nhiên.

...

Cửa phòng mở ra, giọng nói gấp gáp của người đàn ông truyền đến, "Bé yêu, nhẫn..."

Phương Nhiên ngồi trên giường, đôi mắt to tròn trừng hắn, bực tức gào lên, "Ai cho cậu vào hả, đi ra ngoài cho tôi!"

Nhưng lúc này Hoắc Diễn nào còn nghe lọt gì nữa, trong mắt trong tim hắn chỉ có cặp nhẫn đang nằm trong tay kia, hắn bước tới, giọng nói khàn đặc, "Bé yêu, nhẫn này cho tôi sao?"

Phương nhiên quay đầu đi, giọng nói mang theo nức nở, "Không phải, tôi vất đi rồi."

Hoắc Diễn đương nhiên sẽ không coi lời này là thật, hắn muốn ôm Phương Nhiên, nhưng Phương Nhiên giãy dụa như điên, Hoắc Diễn sợ cậu bị thương nên chỉ có thể liên tục dỗ dành, "Đừng khóc, bé yêu đừng khóc, tôi là thằng tồi, tôi khốn nạn, em mắng tôi, đánh tôi đi..."

Phương Nhiên giận thật rồi, đôi mắt đỏ au, tay giơ lên, nhưng cuối cùng vẫn không nỡ đánh lên mặt Hoắc Diễn mà đập bôm bốp vào đầu hắn.

"Đồ khốn! Cậu có biết để tích cóp tiền mua nhẫn mà ngày nào tôi cũng phải đi làm đến mức mệt muốn chết không! Kết quả cậu lại bảo không thèm! Thật ra cậu không muốn kết hôn với tôi chứ gì! Cậu muốn chơi tôi thôi chứ gì!"

Hoắc Diễn để mặc cho cậu đánh mắng, nhưng lại không nghe được câu cuối cùng, thấp giọng nói, "Làm gì có chuyện không muốn, bé yêu, tôi muốn điên lên rồi."

"Tôi không biết, tôi không biết thật mà, tôi cứ tưởng..."

Đôi mắt đỏ như con thỏ của Phương Nhiên trừng Hoắc Diễn, "Cậu tưởng cái gì?"

Hoắc Diễn hiếm khi tỏ ra xấu hổ, khàn giọng đáp, "Tôi tưởng em không cần tôi nữa, tôi tưởng em... có người khác bên ngoài."

Phương Nhiên giận đến mức vơ luôn chiếc gối bên cạnh mà đập, "Hoắc Diễn!"

Hoắc Diễn bị đánh đến mức đầu ong ong, lại sống chết không chịu buông tay, cánh tay khoá chặt eo Phương Nhiên, kéo người ôm vào lòng, "Tôi sai rồi bé yêu, tại tôi nghĩ vẩn vơ không đâu."

"Có phải cậu thấy tôi đi làm thêm rồi không?"

Phương Nhiên giận không thôi, "Cậu thấy tôi đi làm thêm nên nghĩ tôi muốn rời khỏi cậu? Lại cảm thấy tôi có người khác ở bên ngoài?"

"Hoắc Diễn, cái miệng của cậu chỉ để trưng à? Không biết mở mồm ra mà hỏi à?! Cậu lại như vậy, dùng cái đầu có bệnh kia của cậu nghĩ ngợi lung tung!"

Nói xong Phương Nhiên lại hối hận, vừa rồi đúng là máu nóng dồn lên não, quên luôn đúng là cái đầu của A Diễn đang có bệnh, mong là cậu không đánh đến mức hỏng luôn.

Hoắc Diễn nghe giọng điệu của Phương Nhiên liền biết cậu đã mềm lòng, không nhịn được cúi đầu hôn lên mặt cậu, "Đúng, tôi có bệnh, bé yêu biết mà, đầu óc tôi có bệnh, sau này em đánh tôi nhiều vào, để tôi biết đường mà tỉnh táo lại."

Phương Nhiên, "..."

Cậu lo lắng sờ đầu Hoắc Diễn, "Xong đời, có phải đánh hỏng thật rồi không."

Hoắc Diễn nhân cơ hội cầm tay cậu, thấp giọng, "Bé yêu, nhẫn..."

Phương Nhiên tức thì nghiêm mặt, vươn tay ra.

Hoắc Diễn nhanh nhẹn đặt hộp nhẫn vào.

Hắn nhìn Phương Nhiên đầy mong chờ, đợi Phương Nhiên đeo nhẫn cho mình, không ngờ Phương Nhiên lại cất hộp nhẫn đi.

Hoắc Diễn đờ người.

Phương Nhiên nâng cằm, "Vốn dĩ hôm nay định đưa cậu, nhưng ai bảo cậu thể hiện kém quá, tôi tạm thời thu nhẫn về, không cho nữa."

Hoắc Diễn mở to mắt.

"Bé yêu..."

Phương Nhiên hừ một tiếng, đẩy ngực Hoắc Diễn, "Cậu đứng dậy đi, thả ra, hôm nay cậu vào thư phòng mà ngủ, tôi không muốn ngủ với cậu."

Hoắc Diễn tức thì sầm mặt, "Không chia phòng ngủ!"

Phương Nhiên nhướn mày, "Không nghe lời đúng không? Nhẫn cũng không cần nữa?"

Hoắc Diễn nghẹn họng.

Hắn im lặng mấy giây, nén giận, "Được, tôi đi."

Vì cặp nhẫn kia, Hoắc Diễn nhẫn nhịn không chung phòng, nhét Phương Nhiên vào ổ chăn rồi lại cúi đầu đặt một nụ hôn lên môi cậu, "Bé yêu, nếu nhớ tôi thì cứ gọi tôi về nhé."

Phương Nhiên chớp chớp mắt, "Yên tâm đi, không có chuyện đó đâu."

Hoắc Diễn, "..."

Hắn gần như là đi một bước lại quay đầu nhìn Phương Nhiên, nhưng Phương Nhiên làm ngơ không lên tiếng một lần, chỉ chớp chớp mắt nhìn hắn.

Cửa phòng đóng lại, cuối cùng Hoắc Diễn vẫn phải đi.

Phương Nhiên hừ nhẹ một tiếng, ôm hộp nhẫn lăn một vòng trên giường.

Cậu nhất định phải trị cái bệnh ngậm miệng như hến này của A Diễn! Không biết mở mồm chỉ có giỏi nghĩ ngợi lung tung!

Đáng giận!

Ngày hôm sau, ánh mắt Hoắc Diễn nhìn Phương Nhiên như toả ra ánh sáng, lại giống sói nhìn chằm chằm cục xương.

Buổi sáng Phương Nhiên đang ăn cháo, Hoắc Diễn ngồi bên cạnh bóc trứng cho cậu, quả trứng gà tròn vo được đặt lên đĩa, Hoắc Diễn nhìn Phương Nhiên, "Bé yêu, em thấy quả trứng gà này có tròn không?"

Phương Nhiên ngẩn ra, "Lẽ nào còn có quả trứng gà hình vuông à?"

Hoắc Diễn mỉm cười, "Chỉ là tôi cảm thấy, quả trứng gà này tròn y hệt chiếc nhẫn hôm qua em định cho tôi."

Phương Nhiên, "..."

Cậu trợn mắt nhịn xuống kích động muốn đánh người, vội vàng ăn thìa cháo cuối cùng rồi xách ba lô lên đi ra ngoài, Hoắc Diễn vội vàng bước theo sau, "Bé yêu, tôi đưa em đi học."

Trên đường đi, lúc ngang qua bảng quảng cáo của một trung tâm thương mại nọ, Hoắc Diễn phát huy kỹ năng diễn xuất đỉnh cao của mình, làm như lơ đãng mà bấm hạ cửa kính xe, âm thanh từ đoạn video quảng cáo tức thì tràn vào, "Tặng người thương nhẫn SK, cả đời chỉ có thể tặng một lần..."

Phương Nhiên im lặng bấm đóng cửa kính.

Nguyên một ngày, Phương Nhiên đi đến đâu cũng có thể đụng phải thứ liên quan đến nhẫn, khiến cậu bắt đầu nghi ngờ có phải Hoắc Diễn đã hạ lời nguyền gì cho mình hay không.

Buổi tối về nhà, Phương Nhiên ở trong tình trạng sức cùng lực kiệt, may mà Hoắc Diễn vẫn còn phải họp chưa về, nếu không Phương Nhiên sẽ lại phải nghe hắn lải nhải tiếp mất.

Hôm nay về sớm, dì giúp việc phụ trách quét dọn chưa đi, bà ấy xách đồ vệ sinh đi xuống, cười với Phương Nhiên, "Tiểu thiếu gia đã về ạ, trên tầng trừ nhà kho thì các phòng khác đã được dọn dẹp sạch sẽ."

Phương Nhiên ngẩn ra, "Không dọn nhà kho sao ạ?"

Dì giúp việc lắc đầu, "Tiên sinh không cho chúng tôi đi vào."

Phương Nhiên nhíu mày, chỉ là nhà kho mà thôi, sao lại không cho vào? Với cả... rõ ràng cậu từng thấy Hoắc Diễn từ trong phòng đó đi ra.

Phương Nhiên ngẩng đầu, nhìn lên tầng.

Căn phòng đó là nhà kho thật sao?

Nếu không phải thì vì sao Hoắc Diễn nói dối cậu, cũng chưa bao giờ cho cậu đi vào.

--- Lời tác giả ---

Kết thúc đúng hạn rồi~ *icon mặt chóa ngậm cành hoa hồng*