Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 88

"Cầu mong đừng mưa lớn nữa!" Hạ Thanh Đào khẽ cầu nguyện.

Lục Tùy vừa thắt đai áo tơi vừa đội nón lá, nói: "Ta với A Diêm ra ruộng xem một lượt. Cơm chiều hai người cứ nấu trước, đói thì ăn, đừng đợi."

"Chúng ta đợi hai huynh đệ các ngươi trở về." Hạ Thanh Đào giúp hắn buộc dây áo tơi, dặn dò: "Đi sớm về sớm, cẩn thận một chút."

"Ừ." Lục Tùy đáp, gọi A Diêm, rồi hai người khoác áo tơi, dắt nhau ra cửa.

Hạ Thanh Đào cầm ô, ra tận sân nhìn theo. Mưa đã nhỏ đi, chỉ còn lất phất như mưa thường, không còn dữ dội như trước. Trong lòng y nhẹ nhõm đi phần nào, liền quay vào bảo Vân Nương:
"Nương, con nhóm lửa, rồi đem quần áo của A Tùy phơi gần bếp cho nhanh khô, sợ khô không kịp lại phải mặc đồ ướt."

"Ờ, vẫn là con chu đáo." Vân Nương gật đầu.

Hai người chia việc, một bếp nấu cơm, một bếp nấu nước. Vừa nấu vừa hong quần áo của Lục Tùy. Cơm sôi, quần áo cũng gần khô, để thêm qua đêm nữa là sáng mai mặc được.

Tối mịt, Lục Tùy và A Diêm về tới.

"Thế nào rồi?" Hạ Thanh Đào lấy khăn khô, đưa cho hắn, rồi tự tay lau cho hắn mấy giọt nước còn đọng trên cổ. "Nước ở ngoài đồng đã rút chưa?"

"Ta với A Diêm đắp lại chỗ hở, chặn nước sông tràn vào. Có hai khoảnh thấp, nước bắt đầu tràn lên, chúng ta đổ đất rồi dùng xô, thùng tát ra, coi như tạm ổn."

"Vậy là tốt rồi." Hạ Thanh Đào thở phào, nói: "Giờ mới thấy trồng lúa, đắp bờ phải có tay nghề giỏi mới làm được."

Lục Tùy nghe vậy, cười cười: "Giờ mới biết à? Quả nhiên ngươi vẫn chưa quen việc đồng áng."

"Ơ hay, ý chê ta à?" Hạ Thanh Đào chống nạnh, nói: "Hay là ngươi muốn đổi tiểu phu lang khác?"

Lục Tùy bật cười bất đắc dĩ: "Ta trêu ngươi thôi mà, nói năng chi nặng vậy?"

Hạ Thanh Đào nhếch môi cười tinh nghịch: "Ta cũng trêu ngươi đó!"

Lục Tùy nắm lấy tay y, giọng thấp xuống, mắt ánh lên tia nghiêm túc: "Trêu cũng đừng nói vậy. Lời ấy đâu thể đem ra nói được."

Hạ Thanh Đào nghe vậy, cười càng dịu dàng, mặt mày thoáng chút ngọt ngào: "Được rồi~ không nói nữa, ngươi đói chưa? Vào ăn cơm thôi."

"Ừ."

Vân Nương ở trong nhà chính, gọi: "Hai đứa còn đứng ngoài kia làm gì, mau vào ăn cơm!"

"Dạ, tới đây!" Hai người đồng thanh đáp.

Cả nhà ngồi bên mâm, ăn cơm dưới tiếng mưa ào ào, gió thổi lồng lộng, quật cây hồng trong sân ngã xiêu vẹo. Mấy quả hồng non bị gió quật rụng lộp bộp khắp sân. Hạ Thanh Đào nhìn mà xót, nhưng cũng đành chịu, chỉ mong ruộng đồng ngoài kia không bị gì.

Ăn cơm xong, hai vợ chồng rửa mặt rồi đi nghỉ. Lục Tùy dặn A Diêm: "Sáng mai trời vừa sáng là phải ra đồng xem ngay, vì kiểu gì nước cũng dâng lên."

"Lúc nãy còn bánh bao, sáng mai ta hâm nóng cho hai huynh đệ các ngươi ăn trước, rồi hẵng ra đồng nhé?" Hạ Thanh Đào nằm bên cạnh, ghé đầu nhìn hắn hỏi.

"Không cần, tự ta hâm được, ngươi cứ ngủ thêm cho khỏe."

Hạ Thanh Đào im lặng một lúc rồi nói nhỏ: "Hay mai ta dậy sớm, thu xếp sẵn ít đồ quan trọng, lỡ có chuyện còn chạy kịp?"

Lục Tùy trầm ngâm giây lát, gật đầu: "Xem tình hình rồi hẵng thu xếp. Nếu mưa vẫn lớn, ngươi cứ gom sẵn bạc, đồ quý, thêm ít áo quần, rồi nhắc nương chuẩn bị nữa."

"Ừ, vậy đi."

Dù nhà vẫn còn vững chắc, nhưng nhìn cảnh mưa gió thế này, ai mà không lo? Nhất là khi nghĩ tới bên nhà mẹ đẻ, phụ thân với ca ca chắc giờ này cũng chạy đôn chạy đáo lo ruộng lo nhà. Nghĩ tới đó, lòng Hạ Thanh Đào càng thêm bồn chồn.

***

Sáng hôm sau, Hạ Thanh Đào tỉnh giấc đã không thấy Lục Tùy bên cạnh. Y lắng tai nghe, ngạc nhiên vì ngoài kia không còn tiếng mưa. Vội khoác áo ngoài, mở hé cửa sổ nhìn ra, quả nhiên mưa đã tạnh!

Trong sân ướt sũng, cành lá, quả hồng rụng lả tả khắp nơi. Nhưng chỉ còn gió nhẹ, không còn mưa gió kinh người như tối qua. Hạ Thanh Đào hít sâu một hơi, thấy hơi lạnh mát mẻ phả vào mặt, trong lòng liền thấy nhẹ nhõm.

Y ra sân, vừa gặp Vân Nương cũng vừa rửa mặt xong, cười nói: "Hết mưa rồi, Thanh Đào à!"

"Dạ, con còn lo sẽ kéo dài thêm vài ngày, không ngờ tạnh rồi. Chắc cơn lốc qua luôn rồi nương nhỉ?"

"Không biết, nhưng thế này là phúc rồi con ạ!" Vân Nương mừng rỡ, nói: "Nếu không, tối nay chắc thôn của chúng ta bị nước cuốn mất rồi!"

Hai mẹ con vừa hâm bánh bao vừa dọn sân, nhặt cành lá gãy, vừa làm vừa nghe tiếng hàng xóm gọi nhau ngoài ngõ. Ai nấy mặt mày cũng rạng rỡ, bàn nhau chuyện dâng lễ tạ ơn Quan Âm Bồ Tát vì đã phù hộ cho thôn qua khỏi nạn lớn.

Giữa trưa, Lục Tùy và A Diêm trở về, nói rằng nước sông dâng nhưng không tràn qua ruộng, chỉ tốn công tát nước ở mấy chỗ thấp, còn lại đều ổn. Hai Huỳnh đệ đói lả người, ăn hết sạch một nồi cơm nóng.

Cơm nước xong, họ lại ra ngoài.

Ngoài đồng ruộng coi như ổn, nhưng còn mấy mảnh đất vườn phải cần xem lại. Phía trước vừa gieo chút rau cải, nếu hỏng thì thời gian sắp tới không còn rau xanh để ăn. Thuận tiện, hai người cũng lên núi xem mấy gốc cây ăn quả có bị gió bão làm đổ hay gãy nhánh không.

Hạ Thanh Đào cùng Vân Nương ở nhà thu dọn. Trâu, thỏ rừng, hồ ly đều phải cho ăn; chuồng heo cũng cần dọn dẹp sạch sẽ.

Buổi chiều lại rơi chút mưa lất phất, nhưng không lớn. Đến tối thì mưa tạnh hẳn, gió cũng lặng. Bây giờ mọi người mới biết, cơn lốc thật sự đã qua.

Bữa cơm tối, Lục Tùy kể rằng có nhà trồng lúa ở mảnh ruộng thấp nên nước không rút được, bị nước ngâm vài ngày chắc lúa mạ cũng hỏng hết. Còn có nhà bị dột nát, đêm qua cả nhà phải ngồi trong nhà chính thức trắng đêm.

Hạ Thanh Đào nghe mà xót xa, nhưng Lục Tùy từng nói: người có phúc có phần, có lo cũng không giúp gì được.

Đêm khuya, hai người nằm trò chuyện. Khi nhắc đến chuyện cơn lốc, Hạ Thanh Đào lo lắng nói: "Không biết Thủy Nhi ca bọn họ sao rồi... Cơn lốc từ biển vào, lỡ đâu bọn họ đi biển, có gặp nguy hiểm gì không?"

Lục Tùy khẽ dỗ dành: "Yên tâm đi, bọn họ sống ven biển từ nhỏ, làm nghề biển ai mà không biết ngó trời đoán gió. Gặp gió dữ, bọn họ đã vào bờ tránh bão rồi."

"Ờ, cũng phải." Hạ Thanh Đào gật đầu, nghĩ ngợi chút rồi nói tiếp: "Ngày mai chắc trời đẹp hơn rồi, ta muốn về nhà mẹ đẻ một chuyến, để hai người họ khỏi lo."

"Để ta đưa ngươi đi." Lục Tùy bảo: "Dù sao cũng gần."

"Không cần, ngoài đồng còn lắm việc. Ta về ngồi chút rồi về ngay, đừng để lỡ việc của ngươi." Y vừa nói, vừa cầm bàn tay thô ráp của hắn, v**t v* mấy đường gân xanh nổi trên mu bàn tay.

Hạ Thanh Đào vẫn hay nghịch như vậy. Y nói tiếp: "Còn hồ ly, thỏ rừng cũng nên đem bán. Bọn chúng bị kẹt ở nhà mấy hôm rồi. Ngày mai ngươi lo việc đồng áng cho xong, hôm sau chúng ta cùng vào huyện thành bán luôn, cả mộc nhĩ đen với linh chi nữa..."

Lục Tùy suy nghĩ, rồi gật đầu: "Cũng được." Rồi dặn: "Mai ngươi đi, nhớ thuê thuyền qua sông, đừng tiếc ít tiền. Mưa lũ vừa qua, đường bộ khó đi lắm."

"Ừ." Hạ Thanh Đào ngoan ngoãn đáp, rồi chợt cười: "Vậy ta tiện đường ghé trấn trên mua ít trứng gà với đường mía mang cho tẩu tẩu."

"Lại tính đi trấn nữa?" Lục Tùy hơi lo, nói: "Một mình ngươi đi ta không yên tâm."

"Không sao đâu, ta tuy chưa đi trấn một mình nhưng trước giờ đi nhiều lần rồi, còn lạ gì đường." Trong bóng tối, mắt Hạ Thanh Đào sáng long lanh, giọng nói có phần hưng phấn: "Cho ta đi một mình đi, được không?"

Lục Tùy vốn định từ chối, nhưng thấy y háo hức như vậy, đành gật đầu: "Vậy phải cẩn thận, mua xong về sớm, đừng dây dưa với người lạ."

"Ta biết rồi, ta đâu còn là trẻ con." Hạ Thanh Đào cười, nắm tay hắn, cúi xuống hôn nhẹ lên mu bàn tay:
"Ngươi là tốt nhất."

Lục Tùy cười bất đắc dĩ, vòng tay ôm y vào lòng: "Chỉ hôn ở đây thôi sao?"

"Hôn ở đâu nữa?"

"Nơi này..." Hắn nắm tay y, chạm vào môi mình.

"Hửm? Ta không hiểu..." Hạ Thanh Đào làm bộ ngơ ngác.

Lục Tùy bật cười, nghiêng người sát lại: "Tiểu Đào, học hư rồi..."

"Ưm..."
***

Sáng sớm hôm sau, Hạ Thanh Đào đang nhóm lửa nấu cơm sáng trong bếp, vừa trò chuyện với Vân Nương, vừa bàn tính chuyện hôm nay đi trấn thì ngoài cổng vang tiếng gọi:

"Thanh Đào! A Tùy!"

"Ai gọi đó?" Hạ Thanh Đào lắng tai nghe thật kỹ, rồi giật mình: "Nương, hình như là ca ca của con!"

"Ừ, ta cũng nghe giống giọng hắn. Con mau ra mở cửa đi, ta canh lửa cho."

"Dạ!"

Y vội vã chạy ra sân, vừa lúc Lục Tùy cũng đã ra mở cổng. Cửa vừa mở, quả nhiên là Hạ Thanh Khê.

"Ca ca? Sao huynh tới đây?" Hạ Thanh Đào mừng rỡ, giọng nghèn nghẹn.

Lục Tùy cũng cười: "Ca ca, mau vào nhà đi!"

"Ừm!" Hạ Thanh Khê cười tươi, tay xách túi đồ, bước nhanh vào sân. Vừa vào đến nơi đã lên tiếng: "Nghe người ta nói cơn lốc đến mà hai đứa còn ở trong núi, cha mẹ lo sốt vó ở nhà, bảo ta chạy qua xem hai đứa thế nào. May mà không sao!"

Hạ Thanh Đào kéo Hạ Thanh Khê vào nhà, cười bảo:
"May mà ta về nhà trước cơn lốc một hôm, huynh nói xem, có phải may mắn không?"

"Thế thì tốt quá!" Hạ Thanh Khê cười, đặt túi đồ lên bàn: "Sáng nay nương hái nho, xào đậu tằm, bảo mang cho hai đứa. Nương bảo hồi xưa ngươi thích ăn món này."

Hạ Thanh Đào bật cười: "Nương còn nhớ món đó ta thích à? Ngày trước ta tranh ăn đậu tằm với ngươi, ăn trúng hạt cứng quá, suýt gãy cả răng!"
Cả nhà cùng cười vui vẻ.

"Bây giờ không ai tranh của ngươi nữa, tha hồ mà ăn!" Hạ Thanh Khê trêu.

Vân Nương cũng cười: "Đúng là mẹ ruột luôn thương con, bà ấy vẫn còn nhớ rõ con thích gì..."

Hạ Thanh Đào giả bộ phụng phịu: "Nương này, nghe cứ như nương không thương con vậy! Nương cũng đối tốt với con lắm, bao nhiêu món ngon con ăn còn không nhớ nổi!"

Vân Nương cười rộ: "Con đúng là dẻo miệng quá."

Vân Nương nói với Hạ Thanh Khê: "A Khê ngồi nghỉ chút đi, ta vừa nấu cơm sáng, cùng ăn luôn."

"Dạ thôi thím, con ăn rồi. Con ghé hỏi thăm chút thôi, ngoài đồng ổn chứ?"

Lục Tùy đáp: "Nhờ đại bá nhắc, ta đã mở hết các rãnh cho nước thoát ra, chỗ thấp thì ta với A Diêm múc nước bớt rồi."

"Vậy thì tốt." Hạ Thanh Khê gật đầu, nói: "Có nhà lúa ngập chết hết, cha mẹ sợ hai đứa còn trẻ, không lo kịp nên bảo ta chạy sang xem... Không sao là tốt rồi. Thôi, ta còn phải ghé mấy nhà nữa."

"Ôi dào, ca ca mới tới mà đã đi rồi?" Hạ Thanh Đào níu lại, cười: "Chưa kịp uống hớp nước mà..."

Lục Tùy cũng nói: "Phải đó, hôm qua Tiểu Đào còn nói tính chiều về thôn Hạ thăm tẩu tẩu một chuyến."

"Thôi, lúc khác hẳn ghé. Bây giờ ta bận, không ở lại lâu được." Hạ Thanh Khê cười xua tay.

Vừa tới cổng, Vân Nương chạy ra, dúi cho Hạ Thanh Khê một bọc táo: "Không có gì nhiều, táo nhà Thanh Đào tự phơi, con mang về ăn thử."

"Vậy con xin, cảm ơn thím. Con đi đây!"

"Ca ca đi cẩn thận!"

Tiễn Hạ Thanh Khê đi, cả nhà mới vào ăn sáng. Vì Hạ Thanh Khê đã qua, Hạ Thanh Đào cũng không vội về nhà mẹ đẻ, bèn bàn với Lục Tùy: "Mai chúng ta đi huyện bán đồ, mua chút đồ về biếu, rồi về thăm cha mẹ cũng tiện."

Ngày nắng, việc đồng áng ngoài kia bắt đầu rộn ràng. Hạ Thanh Đào rửa nho, để buổi trưa Lục Tùy về nhà ăn giải khát.

Lục Tùy vừa ăn vừa nói: "Hôm trước mưa lớn, giờ nắng gắt, lúa dễ chết khô lắm nếu không kịp tưới."

"Ừ, làm ruộng là thế, trông trời mà ăn..." Hạ Thanh Đào ngồi bên thêu khăn, nói: "Nếu không chịu khó, đói là phải."

Lục Tùy nhìn y, cười: "Phải chăm chỉ thôi, không thì ai nuôi ngươi no bụng?"

"Ơ hay, nói nghe như ta chỉ biết ăn thôi không bằng!" Hạ Thanh Đào làm bộ giận dỗi.

Lục Tùy cười hiền: "Là ta ăn. Ngươi phải ăn nhiều một chút, cho trắng trẻo mập mạp mới đẹp."

"Ta thế này là vừa rồi." Y cười, biết hắn luôn yêu thương mình thế nào.

Buổi chiều, Lục Tùy lại ra đồng. Hạ Thanh Đào xuống vườn hái rau, chợt thấy Lục Bát Phúc ngồi dưới gốc nguyên bảo, tóc tai rối bời, mặt mũi lem luốc.

"A công!" Y gọi: "Ngồi dưới đó coi chừng sâu lông đấy!"

Không ngờ Lục Bát Phúc ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng: "Tiểu Đào, nóc nhà ta bị bão thổi hỏng rồi, bảo A Tùy giúp ta sửa với!"

Hạ Thanh Đào vừa thấy thương vừa thấy buồn cười: "Sao a công khóc rồi? Người trong thôn không ai giúp, thì ngày mai A Tùy rảnh sẽ tới sửa cho."

"Ta nhờ mấy đứa cháu mà chúng nó không chịu, còn chửi ta già rồi còn phiền!"

Nghe vậy, Hạ Thanh Đào không cười nổi. Y nghĩ rồi nói: "Vậy mai A Tùy qua, a công đừng nói là gặp ta nha. Ta mang cho a công mấy quả táo."

Lục Bát Phúc mừng rỡ: "Được được! Ngươi đừng quên đó!"

"Không quên đâu, a công yên tâm."

truyenfull,truyenfull vn