Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 87

Bà vội nghiêng đầu, đưa tay che gió: "Ôi chao, gió lớn quá!"

Hạ Thanh Đào cũng bị gió thổi rối tóc, vừa vuốt tóc vừa nói: "Hồi nãy con về cũng thấy gió to dữ lắm, cứ tưởng là do gió ở trong rừng, không ngờ ngoài này cũng gặp gió to như thế..."

Lục Tùy đứng dậy, nhìn ra bên ngoài. Bầu trời vẫn đầy mây tầng tầng lớp lớp, chỉ để lộ ra chút ánh sáng le lói.

Hắn nói: "Ta thấy hôm nay có gì đó rất lạ, A Diêm."

"Sao vậy?" Lục Diêm hỏi.

"Ruộng nhà đã rút nước chưa?"

"Hôm nay mới rút, có chuyện gì à?"

"Ta thấy sắp mưa to rồi, ta với ngươi ra ruộng mở mương thoát nước trước đã." Hắn quay sang nói với Hạ Thanh Đào: "Tiểu Đào, ta với A Diêm ra ruộng một lát, ngươi giúp ta nói với nương một tiếng."

"Dạ, được."

Hạ Thanh Đào không rành chuyện đồng áng nhưng xưa giờ luôn tin lời Lục Tùy, y liền tiễn hai huynh đệ ra cửa.

Hạ Thanh Đào tắm rửa xong, ngồi trong phòng ngủ thêu khăn. Lục Tùy vẫn chưa vào nhà, cứ ở ngoài sân cùng Lục Diêm bàn bạc chuyện gì đó. Hạ Thanh Đào thấy lạ, tò mò bước ra xem thử, thì thấy Lục Tùy đang gia cố lại chuồng trại, còn Lục Diêm thì đốt đèn lồng, đưa đồ giúp hắn.

Y bước tới hỏi: "Có chuyện gì vậy? Sao giờ này còn làm mấy cái này?"

"Bên ngoài người ta nói, sắp có cơn lốc." Lục Tùy quay đầu nhìn y, giọng bình tĩnh: "Tiểu Đào, trực giác của ngươi đúng thật đó."

"Hả?" Hạ Thanh Đào sững người.

Lục Diêm đứng bên cạnh cũng tiếp lời: "Vừa nãy chúng ta ra đồng rút nước, dọc đường gặp mấy bá bá cũng lo đi rút nước, ai nấy đều bảo nhìn trời như sắp đổ cơn lốc."

"Thật vậy sao?" Hạ Thanh Đào có chút sợ hãi, ngẩng đầu nhìn trời. Mấy hôm nay trời âm u, bây giờ gió chưa lớn lắm nhưng không khí nặng nề lạ thường, yên tĩnh đến đáng sợ.

Cơn lốc từ đâu kéo tới, y không rõ. Chỉ biết vùng này vào tháng 7, tháng 8, tháng 9 thường gặp bão lốc. Mấy năm gần đây nhẹ hơn, gió giật mưa to là cùng, gây thiệt hại không nhiều.

Nhưng trong ký ức sâu nhất của y là hồi 6 tuổi, cơn lốc năm ấy gió lớn đến mức thổi đổ không biết bao nhiêu nóc nhà, cây cối gãy ngã ngổn ngang. Mưa như trút, nước sông dâng tràn khiến đất đá trên núi theo dòng mà cuốn xuống, đè sập nhà cửa, chuồng trại, đồng lúa của người dân coi như mất trắng.

Đêm ấy, tiếng khóc vang khắp thôn, nhà nào nhà nấy đều bị thiệt hại nặng nề. Triều đình đến cứu viện, nhưng phần nhiều vẫn dựa vào hạt thóc hạt gạo tích sẵn mà cầm cự qua năm.

Nghe phụ thân kể, cơn lốc từ biển kéo vào, vì vậy ai nấy đều cúng bái Quan Âm Bồ Tát trên núi Phổ Đà, khẩn cầu người che chở, ngăn bão ngoài khơi. Năm nay Lục gia dâng tiền hương lớn cho Quan Âm Bồ Tát, cũng mong được yên ổn.

Vân Nương nghe nói cơn lốc sắp tới, hoảng hốt giục hai huynh đệ Lục Tùy gia cố chuồng trại, cây cối trong sân thì dùng dây thừng buộc thêm đá. Bây giờ đã tối muộn, mái nhà không kịp lo nữa.

Hạ Thanh Đào cũng không ngồi yên. Đại Hắc cùng đàn gà vịt bất an, y vội chia thêm thóc, cỏ để dỗ chúng ổn định.

Xong xuôi, Vân Nương kéo cả nhà đến bát hương trước ban thờ, một là cảm tạ tổ tiên, thần linh đã phù hộ cho hai người vào núi bình an trở về. Hai là cầu nguyện Bồ Tát phù hộ, cơn lốc có đến thì xin đừng làm hại nhà cửa, hoa màu.

Người làm ruộng thờ thiên địa, ngoài việc lo toan phòng bị, thì chỉ biết trông cậy vào trời Phật mà thôi.

Trở lại phòng ngủ, gió bên ngoài đã bắt đầu rít từng hồi.

Hai người nằm bên nhau, mà trong lòng đều thấy thấp thỏm, vì không biết cơn lốc này sẽ dữ dội đến cỡ nào. Nếu không sập nhà, thì cũng sợ hoa màu hư hỏng, mưa ngập khiến ruộng lúa ngập úng thì mùa đông lấy gì mà ăn? Thuế thân thuế ruộng vẫn phải nộp đấy thôi.

Dù trong nhà có chút tiền tích trữ, nhưng mười mấy mẫu ruộng ấy là bao công sức, bao hi vọng.

Hạ Thanh Đào thở dài, khẽ lẩm bẩm: "Nghe tiếng gió thôi mà đã rợn cả người..."

Lục Tùy thổi tắt đèn dầu, leo lên giường, trấn an: "Những gì cần làm ta cũng đã làm rồi, nếu nó thực sự kéo tới, thì cũng đành chịu."

"Biết là vậy..." Hạ Thanh Đào khẽ đáp, trong lòng vẫn nặng trĩu.

"Cũng may hôm nay ta nghe ngươi, trở về nhà sớm." Lục Tùy xoay người, nhẹ giọng nói: "Nếu không, e là chúng ta sẽ bị kẹt lại trong núi. Trong nhà chỉ còn nương với A Diêm, nương không yên lòng, mà ta cũng không yên dạ."

Nghĩ tới đó, Hạ Thanh Đào càng thêm sợ hãi. Nếu thực bị kẹt lại trên núi, 3-4 ngày chưa chắc đã xuống được. Tuy lương thực đủ dùng, nhưng Vân Nương và A Diêm ở nhà sẽ thế nào? Nếu trời mưa to, bão gió, thì trong núi càng nguy hiểm hơn.

Cũng may hôm ấy y nhạy cảm, thấy trong núi không yên, bèn sớm đề nghị về nhà sớm.

Lục Tùy giơ tay ôm lấy eo y, giọng trầm mà vững chãi: "Không sao đâu, có ta ở đây rồi."

"Ừ." Hạ Thanh Đào khẽ đáp, nghe tiếng gió bên ngoài rít từng hồi, nhưng nằm trong vòng tay Lục Tùy khiến lòng y dần dịu xuống. Sự mệt mỏi sau một ngày kéo theo cơn buồn ngủ, chẳng mấy chốc y đã chìm vào giấc mộng.

Lục Tùy nghe nhịp thở của y sâu dần, mới khép mắt lại.

Đêm ấy gió thổi rít qua mái nhà suốt đêm. Đến tận sáng, mưa trút xuống ào ào, từng đợt gió mạnh vẫn gầm rít, tạt vào mái hiên khiến nước đọng loang đầy mặt sân.

Hạ Thanh Đào ngủ không sâu, nghe tiếng mưa liền trở mình tỉnh giấc. Vừa bước ra cửa đã thấy Vân Nương cũng đã dậy, đứng nhìn ra ngoài mà lo lắng.

"Mưa lớn thật, nghe như cả trời đổ xuống vậy." Vân Nương thở dài.

"Vâng, mưa kiểu này chỉ sợ ruộng ngoài đồng bị úng nước." Hạ Thanh Đào phụ họa.

Nếu chỉ mưa một ngày, nước sông chưa đầy thì ngoài đồng vẫn có thể thoát được nước. Nhưng nếu kéo dài, nước sông dâng thì đồng ruộng không thể thoát được, lúa mới gieo cũng có thể úng hết.

"Thôi ăn cơm đi đã, lát nữa A Tùy với A Diêm phải ra đồng, ăn no cho ấm người." Vân Nương nói, rồi quay vào bếp nấu cơm.

"Dạ, nương nấu cơm đi ạ." Hạ Thanh Đào gật đầu, đi rửa mặt, mà lòng vẫn thấp thỏm không yên.

Chưa kịp ăn xong, Lục đại bá đã tớ. Ông mặc áo tơi, nón lá ướt sũng chạy vào, nói: "A Tùy, A Diêm, nghe nói bão sắp tới rồi. Chuồng trại đã buộc chặt kỹ chưa?"

"Dạ rồi, đại bá. Tối qua bọn con cũng ra đồng tháo nước rồi ạ." Lục Tùy đáp.

"Vậy vẫn chưa đủ đâu!" Đại bá nghiêm giọng, nói: "Mưa kiểu này nước ở ngoài ruộng chỉ trong chớp mắt. Đã đào thêm rãnh chưa? Chưa đào thì lo mà đào đi!"

"Dạ, con nhớ rồi. Cảm ơn đại bá, con sẽ ra coi ngay."

"Phải nhớ đấy! Nước sông mà dâng lên, là phải lấp rãnh lại nga. Ngươi đừng để nó tràn ngược vào ruộng, lúa ngập nước là hỏng hết đấy. Lấy thùng, lấy chậu mà tát đi, đừng để nó ngập lâu!"

"Dạ, con biết rồi."

Vân Nương mời: "Đại bá ăn sáng rồi hẵng đi, cơm vừa chín thôi!"

"Thôi, ta ăn rồi. Còn phải ra đồng coi đây!" Nói rồi ông chống dù bước nhanh vào màn mưa.

Hạ Thanh Đào giục: "A Tùy, ngươi ăn nhanh đi còn ra đồng coi thử."

Lục Tùy gật đầu: "A Diêm, đệ ở nhà trông nương, với Tiểu Đào. Để ta đi một mình, có chuyện gì ta sẽ gọi."

"Vậy cũng được, nhưng có gì không ổn nhớ gọi ta!" Lục Diêm đáp.

Lục Tùy ăn vội mấy miếng, khoác áo tơi, giày rơm, đội nón, mang theo cuốc xẻng ra ngoài.

Cơn mưa tạt vào mặt buốt rát, đến mắt cũng khó mở, đi đứng chật vật.

Hạ Thanh Đào nhìn theo, ruột gan như lửa đốt. Nhưng mười mấy mẫu ruộng ấy là cơm áo của cả nhà, không thể bỏ mặc.

Y với Vân Nương dọn dẹp, nhóm thêm lửa đun nồi nước ấm, để chờ Lục Tùy về nhà lau người, thay áo kẻo cảm lạnh.

Y định ngồi thêu khăn giết thời gian, nhưng trời tối quá, phải ra hiên mới thấy được chút ít. Vân Nương khuyên: "Thôi con, đừng thêu nữa, nhỡ hỏng mắt thì uổng lắm. Nghỉ chút đi."

"Con lo cho A Tùy ngoài kia..."

"Hán tử nhà nào chẳng vậy. Con nghỉ đi, mắt hỏng rồi là chữa không nổi đâu."

Nghe Vân Nương nói, Hạ Thanh Đào đành cất kim chỉ, suy nghĩ một hồi rồi nói: "Hay con làm màn thầu nhé? Để trưa ăn, còn dư thì làm điểm tâm luôn."

"Ừ, càng hay. Con còn nhớ cách làm không? Có nhân không?"

"Làm rau dưa muối hoặc nấm hương xào cũng được. A Tùy thích ăn lắm, hôm trước ở trong núi hắn ăn liền 4 cái!"

"Vậy phải làm ngay, ta cũng muốn nếm thử xem ngon cỡ nào!"

Nghe Vân Nương hào hứng vui vẻ, lòng y cũng vơi bớt nỗi lo âu. Y bắt tay nhồi bột làm màn thầu.
***
Màn thầu chưng xong từ lúc nào, chỉ chờ Lục Tùy về. Quả nhiên hắn về, người ướt như chuột lột. Vân Nương vội nhóm thêm củi cho nồi nước ấm sôi mạnh hơn, Hạ Thanh Đào thì đi lấy sẵn quần áo khô sạch cho hắn thay.

"Gió lớn quá, chắc đến tối nước sông cũng tràn lên thôi." Lục Tùy vừa cởi áo ngoài vừa nói.

"Hiện giờ ngoài ruộng sao rồi?" Hạ Thanh Đào bưng đống quần áo sạch đặt lên bàn.

"Bây giờ ngoài ruộng chưa đọng nước, nhưng ta sợ đến tối nước sông sẽ phình ra. Nếu nước trong ruộng không thoát kịp, lúc đó chắc phải múc."

"Vậy phải làm sao bây giờ? Đến lúc đó chúng ta cùng nhau ra đồng múc nước?"

"Lúc đó ta với A Diêm đi. Chỉ sợ mưa còn to, sức người múc không cản nổi nước dâng."

Đang nói, Vân Nương xách một thùng nước ấm vào, giục: "A Tùy, mau lau người. Con thay áo sạch đi kẻo cảm lạnh."

"Dạ." Lục Tùy đáp.

Hạ Thanh Đào đưa sẵn quần áo, rồi cùng Vân Nương ra ngoài, khép cửa lại để hắn thay.

Ngoài sân, mưa vẫn không ngớt, ào ào táp xuống.

Giữa trưa, cả nhà ăn màn thầu với rau xào. Thế nhưng bầu không khí u ám khiến ai nấy đều không nuốt trôi. Ngay cả Đại Môn với Tiểu Hắc cũng buồn bực rúc bên mái hiên, nằm co quắp, đuôi cụp xuống.

Ăn xong, thời tiết xấu thế này dù có làm gì cũng không tiện. Hạ Thanh Đào định ra chuồng dỗ gà vịt, nhưng bị Lục Tùy ngăn lại: "Không cần đâu. Bọn chúng đói một bữa cũng không chết đói. Ngươi mà cảm lạnh mới phiền to."

Nghe có lý, y đành cùng mọi người về phòng nghỉ tạm. Dù sao ngồi không cũng chỉ lo nghĩ mệt óc, chi bằng dưỡng sức, kẻo tối còn phải ra đồng múc nước.

Mới chợp mắt chưa được bao lâu, ngoài sân đã có tiếng gọi vọng vào: "A Tùy!"

Lục Tùy vội khoác áo tơi, căng ô ra mở cửa. Thì ra là Lục Cửu, (con trai của Lục Văn Xương trong thôn) đang đi thông báo từng nhà: "A Tùy, mưa này không biết sẽ kéo dài mấy ngày, ruộng nhà các ngươi coi chừng cẩn thận. Nhớ để ý sườn núi, đề phòng đất đá trôi. Nếu ngày mai nước sông tràn ngập ruộng đồng, mang theo mấy món quý giá trong nhà chạy lên núi trước! Trưởng thôn nói rồi, nếu lũ lớn tới đột ngột thì ông ấy không kịp thông báo cho từng nhà đâu. Mọi người phải tự lo đấy!"

Nói xong, Lục Cửu xua tay, đội mưa chạy sang nhà khác.

Lục Tùy đóng chặt cửa, thu ô với áo tơi, lau qua người rồi quay vào phòng.

Hạ Thanh Đào ngồi dậy, hỏi vọng ra: "Ai đó? Mưa lớn như vậy còn tới gọi cửa làm gì?"

Lục Tùy liền kể lại lời Lục Cửu. Hạ Thanh Đào nghe xong càng lo, nói: "Sao nghe nghiêm trọng vậy? Thật sự có lũ lớn đến sao?"

Lục Tùy không tỏ vẻ lo lắng, chỉ đáp: "Trời muốn mưa, thì chúng ta lo sao nổi. Nếu thật sự nước dâng, chúng ta chỉ còn cách chạy lên chỗ cao thôi."

Hạ Thanh Đào thở dài: "May mà nhà chúng ta có tích trữ chút ít."

Nếu không, lúa mất trắng, nhà đổ nát, thì lấy gì mà sống qua mùa đông?

Y lại nói: "Trưởng thôn thật tốt bụng, còn cho người đi nhắc nhở từng nhà."

"Ừ." Lục Tùy gật đầu, nói: "Ông ấy trước giờ được lòng người mà."

Hắn nằm xuống, bảo: "Ngủ đi, biết đâu tỉnh dậy mưa tạnh thì sao."

"Chỉ mong vậy."

Hạ Thanh Đào lo lắng nhưng không cưỡng nổi tiếng mưa đều đều, chẳng mấy chốc đã thiếp đi. Khi tỉnh dậy, ngoài sân đã nghe tiếng người nói chuyện. Y ngồi bật dậy, mở hé cửa sổ, thấy mưa đã ngớt mà lòng nhẹ đi hẳn, sau đó khoác áo ra ngoài.

Vân Nương vừa thấy y đã cười: "Phật độ chúng ta, mưa nhỏ rồi con à."

truyenfull,truyenfull vn