Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 80

Lúc này Lục Tùy mới nhìn rõ, thì ra chỉ là con thỏ trắng đang hoảng loạn cắm đầu chạy bạt mạng. Hắn không vội, vì biết Đại Môn là chó săn đã thuần, tự nó biết cách xử lý.

Quả nhiên, khi hắn đặt bẫy xong, Đại Môn đã chạy về, phấn khích quanh quẩn bên chân hắn, trong miệng ngậm một con thỏ béo núc ních. Nó ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh như đang chờ khen thưởng. Con thỏ vẫn còn sống, giãy giụa đôi chút. Đại Môn cắn vừa đủ không để nó chạy trốn, cũng không làm nó chảy máu.

Lục Tùy nhẹ nhàng lấy thỏ ra khỏi miệng Đại Môn, sờ đầu nó, khen: "Giỏi lắm, lát nữa cho ngươi ăn phần xương."

Đại Môn đắc ý đứng thẳng người, đuôi vẫy lia lịa.

Lục Tùy lấy mấy sợi dây rừng chắc chắn, cẩn thận trói chân sau con thỏ lại. Nếu buộc chặt quá thì thỏ gãy chân, sống không lâu, còn nếu lỏng quá thì lại dễ chạy thoát. Xong xuôi, hắn quét sạch dấu vết quanh bẫy rồi xách xẻng và con thỏ quay về.

Buổi sáng hắn đào ba cái bẫy, săn được một con thỏ với một con gà rừng. Nắng đã lên cao, Lục Tùy tìm một bóng cây ngồi nghỉ, tiện thể ăn cơm trưa.

Chiều nay hắn dự định đi sâu thêm một đoạn nữa để dò dấu lợn rừng. Hắn không sợ lợn rừng, chỉ sợ bọn chúng mò về gần nhà, gây nguy hiểm cho Hạ Thanh Đào.

Nghĩ đến đó, hắn mở khăn vải trong ngực ra. Bên trong là cơm nắm mà Hạ Thanh Đào chuẩn bị từ sáng. Cơm đã nguội, nhưng nhờ giữ trong ngực nên không quá lạnh. Hắn cắn một miếng, hạt cơm dẻo thơm, nhân cơm là rau khô và trứng xào. Rau khô giòn giòn mặn mặn, trứng mềm thơm, từng miếng cơm ăn vào đầy mãn nguyện.

Từ sau khi có Hạ Thanh Đào, mỗi lần hắn vào núi đều có cơm ngon mang theo. Dù chỉ là buổi trưa đơn sơ, nhưng y luôn đổi món đủ kiểu, để hắn ăn no, ăn ngon.

Hắn không thấy đó là nghĩa vụ của y, mà là tấm lòng của Hạ Thanh Đào. Ngay cả khi tối qua bị hắn dày vò đến thế, sáng nay vẫn dậy sớm chuẩn bị cơm nước chu đáo cho hắn.

Lục Tùy nghĩ thầm, phải cố gắng kiếm nhiều tiền hơn. Sau này xây cho Hạ Thanh Đào một căn nhà mới, sửa lại sân vườn, trồng mấy cây ăn quả y thích. Nếu có dịp, hắn muốn dẫn y đi xa, ngắm phong cảnh bốn phương, ăn thêm nhiều món ngon.

***

Hạ Thanh Đào ngủ một giấc, chưa đến giờ trưa đã tỉnh. Y không thấy đói, nên định bụng ra ngoài đi dạo một vòng.

"Tiểu Hắc!"

Tiểu Hắc tuy chưa lớn như Đại Môn, nhưng cũng khiến người ta yên tâm. Hạ Thanh Đào gọi nó, dẹp cục đá chắn cửa, rồi mở cổng ra ngoài.

Trước cửa, sườn núi phủ cỏ xanh mơn mởn, đường đi vẫn dễ chịu. Y men theo lối nhỏ ra bờ khe, quả nhiên thấy ven bùn mọc cả đám rau dền dại tươi tốt, xanh non mỡ màng.

Đi thêm một đoạn, nước suối chảy róc rách, trong vắt thấy tận đáy. Ánh nắng chiếu xuống, những viên sỏi dưới đáy suối ánh lên muôn màu.

Đi thêm chút nữa, y đến chỗ hôm trước từng hái mộc nhĩ đen. Quả nhiên, cả mảng mộc nhĩ đen chen nhau nở trên thân cây!

Y mừng rỡ, nhìn quanh một vòng, thấy nấm mọc càng lúc càng nhiều. Chắc nhờ mùa hè trong núi ẩm ướt, thích hợp cho nấm sinh trưởng.

Cơm trưa cũng không màng đến nữa. Bây giờ trời đẹp thế này, tranh thủ hái về rửa sạch, phơi cho xong.

Y vội chạy về nhà, lấy giỏ tre rồi trở lại tìm "kho báu".

Cũng như lần trước, y chỉ hái những bông đầy đặn, cẩn thận tỉa từng cái xuống. Một khi đã hái là hái cho sạch cả thân, để lần sau nấm mọc mới đều hơn.

Xong việc, y đem giỏ nấm ra khe rửa sạch. Sau đó xếp ngay ngắn lên giỏ tre, phơi ngoài sân.

Làm xong, y vòng ra sau sân, vào rừng trúc ngó thử. Lúc này đã cuối hạ đầu thu, không còn măng non, rừng trúc im ắng lạ thường, mặt đất phủ kín lá rụng. Mỗi bước chân y dẫm lên đều vang lên tiếng "rào rạo" của lá khô.

Y nghĩ bụng, đất ở đây hẳn là rất màu mỡ.

"Gâu gâu!" Tiểu Hắc sủa vang, lạch bạch chạy về phía trước.

"Tiểu Hắc! Đừng chạy!" Hạ Thanh Đào gọi theo, cũng nhanh chân đuổi theo sau.

"Này, đợi đã" Hạ Thanh Đào chạy theo vài bước, thấy Tiểu Hắc đang rượt theo một con chồn, không khỏi dở khóc dở cười, vội gọi: "Tiểu Hắc! Về đây!"

Tiểu Hắc rất nghe lời, vừa nghe y gọi liền dừng lại, không rượt theo nữa. Nhưng nó dường như lại đánh hơi thấy điều gì đó, bèn dùng móng đào bới đất: "Gâu gâu! Gâu gâu!"

Hạ Thanh Đào tò mò không biết nó đang đào cái gì, liền đi thêm vài bước lại gần xem. Quả nhiên, chẳng bao lâu sau Tiểu Hắc đã bới ra một vật gì đó. Y cúi người xuống, chống tay lên đầu gối nhìn kỹ, thấy đó là một khối sắt nhỏ, còn nhỏ hơn lòng bàn tay y.

"Cái gì thế này?"

Y không kìm được tò mò, vươn tay nhặt nó lên. Khối sắt kia không lớn nhưng khá nặng, màu đen sẫm, hình vuông, một đầu còn vắt sợi dây thừng đã mục nát, thân sắt thì hoen gỉ, nhưng vẫn lờ mờ thấy có hình vẽ và chữ khắc.

Chỉ là... những chữ đó quanh co uốn lượn như phù chú trong miếu. Hạ Thanh Đào tuy biết chữ, nhưng hoàn toàn không đọc được.

Trong rừng núi sâu thế này, không nên có dấu chân người. Vì sao lại có vật kỳ lạ như vậy? Nhìn cũng biết đã nằm ở đây từ rất lâu rồi.

Y nghĩ bụng, thôi thì mang về cho Lục Tùy xem thử, biết đâu hắn nhận ra.

"Tiểu Hắc! Về nhà thôi!"

Hạ Thanh Đào gọi Tiểu Hắc, mang theo khối sắt nhỏ cùng nhau quay về.

Lúc này đã qua giờ trưa, bụng y cũng đói meo nên về nhà liền đóng cổng lại, bắt đầu nấu cơm.

Sáng nay đã nấu cơm sẵn, y chỉ cần lấy cơm cùng rau khô, trứng xào ra hâm nóng lại, rồi một mình ra nhà chính ăn trưa.

Ăn xong, dọn dẹp chén bát sạch sẽ, y lại tiếp tục thêu khăn. Vì trong nhà yên tĩnh, không có ai quấy rầy nên tinh thần tươi tốt, một buổi chiều vậy mà thêu được hẳn hai cái khăn tay.

Mặt trời sắp lặn sau núi, Hạ Thanh Đào thu quần áo khô và nấm mộc nhĩ vào. Sau đó tranh thủ ra sau vườn hái ít rau dền. Đang nhặt rau thì bên ngoài truyền vào tiếng động quen thuộc.
"Tiểu Đào, ta về rồi!"

"Ai! Tới liền!"

Vừa mở cổng, đã thấy Lục Tùy xách theo một con thỏ sống và một con gà rừng.

"Oa, hôm nay có thỏ với gà rừng nữa à!" Y vui vẻ reo lên.

Lục Tùy cong môi cười: "Ừ, thỏ còn sống, để nuôi rồi đem bán. Gà rừng thì khó nuôi, hôm nay làm thịt ăn luôn."

"Vậy cũng được, không cần phải suy nghĩ ăn gì tối nay nữa." Hạ Thanh Đào mừng rỡ, nói: "Có điều gà rừng cần nấu lâu một chút, thôi thì xử lý gà trước để mai ăn."

"Được."

Hai vợ chồng nói cười, đóng cửa lại rồi vào nhà.

Hạ Thanh Đào nhóm lửa, đun một nồi nước để làm thịt gà. Lục Tùy thì cất dụng cụ, thả con thỏ vào lồng. Thấy hắn định qua giúp, y liền bảo: "Ngươi nghỉ ngơi đi một lát. Đợi nước sôi, ngươi giúp ta cắt cổ gà lấy máu, rồi ta làm sạch nội tạng. Sau đó ngươi nhóm bếp nấu cơm, chịu không?"

"Được."

Lục Tùy liền ngồi trên ngoài cửa nghỉ ngơi, còn Hạ Thanh Đào thì vo gạo, rửa rau trong bếp.

Nước sôi nhanh, y gọi Lục Tùy tới cắt cổ gà, còn y thì giữ gà lại. Gà vừa hạ dao đã lấy được máu, Lục Tùy đặt nó vào thau gỗ, sau đó đổ nước nóng vào để dễ nhổ lông, máu gà thì đem đổ vào nồi hấp, chuẩn bị làm tiết canh. Xong đâu đó, Lục Tùy qua bếp sau nhóm lửa nấu cơm, còn Hạ Thanh Đào bắt đầu xử lý gà rừng.

Hai người vừa làm việc, vừa trò chuyện.

"Hôm nay ta đi một vòng trên núi, chưa tìm được dấu vết lợn rừng nhưng lại gặp dấu chân hươu. Ngày mai ta tính đi xa thêm một đoạn, nếu may mắn săn được một con thì tốt. Dù là xác khô cũng được, sừng và da hươu đều đáng giá." Lục Tùy vừa thêm củi vào bếp vừa nói.

Hạ Thanh Đào vừa nhổ lông gà vừa cười: "Gì cũng được, miễn là có thêm thu hoạch."

Lục Tùy biết y không tham lam, chỉ luôn lo cho an nguy của mình, trong lòng càng cảm thấy ấm áp.

"À, còn chuyện này." Hạ Thanh Đào nhớ ra một chuyện khác: "Cái chỗ hôm trước ta hái mộc nhĩ, nay lại mọc thêm một mảng lớn nữa. Mùa hè núi ẩm, chúng mọc càng lúc càng tốt. Chỉ cần bán chỗ đó thôi là cũng lời rồi."

Lục Tùy khi nãy cũng đã thấy giỏ nấm mộc nhĩ phơi ngoài sân, gật đầu cười: "Hạ tiểu gia lại sắp phát tài rồi đây."

Hạ Thanh Đào bị hắn trêu chọc, cười khúc khích: "Lại trêu ta nữa rồi!"

Nói rồi, y như sực nhớ ra: "Đúng rồi, lúc nãy ta nhặt được một khối sắt trong rừng, chỗ bụi trúc hay hái măng. Thứ này cứ như ai đó đánh rơi vậy, để ta đem cho ngươi xem."

"Khối sắt?" Lục Tùy hơi ngẩn người, nơi này vốn là vùng rừng núi hoang vắng, ngoại trừ vài thợ săn như hắn thì gần như không có ai qua lại. Sao lại có vật lạ? Hắn nói: "Đưa ta xem thử."

Hạ Thanh Đào bèn đi vào nhà chính, lấy khối sắt y để trên bàn đưa tới: "Nè, chính là cái này."

Lục Tùy nhận lấy, đặt trong lòng bàn tay, cúi đầu quan sát cẩn thận.

Hạ Thanh Đào quay về ngồi bên thau nước, vừa nhổ lông gà vừa nói: "Ta thấy khối sắt này không bình thường đâu. Dây thừng gắn trên đó mục gần hết rồi, mà nó thì không rỉ sét gì mấy. Với lại trên mặt còn có hoa văn, chữ viết như phù chú trong miếu ấy, ta nhìn không ra là chữ gì luôn."

Ngay cả Hạ Thanh Đào còn không nhận ra, thì Lục Tùy càng không hiểu. Nhưng hắn lật qua lật lại xem một hồi, bèn nói: "Đúng là không phải đồ thường. Thứ cái này không giống sắt thông thường, giống như làm bằng huyền thiết. Hơn nữa..." Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt dần trầm xuống: "trông như là một khối lệnh bài."

"Lệnh bài?" Hạ Thanh Đào lần đầu nghe từ này, nhưng nhớ tới cái bảng bằng gỗ ở chợ, hỏi: "Là giống cái bảng mà người ta đưa ra cho quan sai xem, chứng minh đã nộp tiền ấy hả?"

"Ừ." Lục Tùy liếc mắt nhìn y một cái, thấy phu lang nhà mình lanh lợi, vừa nói liền hiểu.
"Ta từng đi giao lương thực cho quan phủ, lúc đó đại ca cho ta xem lệnh bài bằng đồng. Ta chỉ cần đưa nó cho quản kho nhìn, liền được vào. Chẳng qua khối kia nhỏ hơn cái này. Còn khối này được chế tác rất tinh xảo, chắc là đồ của nhà quyền quý nào đó."

Nghe đến đây, Hạ Thanh Đào không khỏi khó hiểu: "Nhưng mà... quyền quý gì mà mò đến nơi rừng sâu núi thẳm như vầy? Họ đến đây làm gì chứ?"

Lục Tùy suy nghĩ một lát rồi đáp: "Nghe nói có mấy người nhà giàu thích đi săn. Trang viên nhà họ không đủ sâu cho họ chơi, thế là mò tới tận nơi heo hút thế này. Có lẽ có người vô tình làm rơi, mà dây thừng cũng đã mục, chắc là từ rất nhiều năm trước rồi."

"Ra vậy." Hạ Thanh Đào bật cười: "Vậy thì không có tác dụng gì nữa."

"Ừ." Lục Tùy cũng không để tâm, tiện tay đặt lệnh bài ấy lên bàn bên cửa sổ.

Gà rừng đã xử lý xong, cơm trong nồi cũng gần chín. Ngoài tiết canh gà, trong nồi còn có canh rau khô, rau dền, thêm cả thịt kho. Tiết canh Lục Tùy thích ăn, Hạ Thanh Đào thì ngán cái mùi tanh, nhưng thịt kho ăn với cơm thì ngon, ba món như vậy là quá đủ.

Trời dần sụp tối, hai người cùng ngồi trong nhà chính ăn cơm, còn chia phần cho con thỏ và hai con chó. Hạ Thanh Đào rửa bát, Lục Tùy thì nhóm lửa bếp sau hầm gà rừng, món này phải ninh thật lâu mới mềm. Nấu xong thì để đó mai ăn, mới thấm vị.

Dọn dẹp xong, Hạ Thanh Đào đun nước trên bếp đất. Hai bình gốm được đun nóng, chuẩn bị mang đi tắm. Trong khi nước còn đang sôi, y để Lục Tùy trông chừng bếp.

Chờ tắm xong, Hạ Thanh Đào ra sau nhà kiểm tra lồng thỏ, bỏ thêm ít cỏ khô. Gà rừng lúc này cũng gần nhừ, y bảo Lục Tùy tắt bếp, giữ lại than hồng để từ từ giữ nóng. Nước tắm cũng đã đủ, Lục Tùy đi tắm trước.

Hạ Thanh Đào về phòng, châm đèn dầu, lấy cuốn thoại bản ra đọc. Mấy hôm trước mua mà chưa đọc hết, bây giờ ở trong núi rảnh rỗi, khăn tay đã thêu xong nên y tranh thủ xem vài trang.

Bên ngoài, tiếng nước róc rách vang lên. Một lát sau, Lục Tùy tắm xong bước vào, tóc ướt xõa ra, hơi nước bốc nhẹ quanh người.

Hạ Thanh Đào nhìn thấy, cười hỏi: "Gì mà gội luôn đầu vậy?"

Lục Tùy dùng khăn quấn tóc, vừa lau vừa đáp: "Hôm qua vào rừng dính toàn tro bụi, hôm nay bị rớt cái tổ chim từ trên cây xuống người. Ta cảm thấy đầu mình dính đầy bụi."

Hạ Thanh Đào cười càng sâu: "Ngươi may mắn ghê ha!"

Rồi y vẫy tay gọi: "Lại đây, ta lau tóc cho."

Lục Tùy không khách sáo, đi tới ngồi bên mép giường. Hạ Thanh Đào kéo ghế lại gần, nhận lấy khăn, vừa lau tóc cho hắn vừa cằn nhằn: "Ngươi có dùng quả rửa tay chưa? Dùng nước không thì sạch sao được."

"Có dùng." Lục Tùy đáp: "Ngươi nhắc ta mới nhớ, ngày mai ta mang túi đi hái ít quả về cho ngươi với nương dùng."

Hai người vừa nói chuyện, vừa lau tóc. Hạ Thanh Đào cực kỳ kiên nhẫn, ánh mắt dần dừng lại trên gương mặt nghiêng của Lục Tùy.

Hắn rất đẹp. Mũi cao, góc mặt sắc nét, cằm đầy đặn, đường viền hàm rõ ràng. Bây giờ tóc đen xõa xuống, càng nhu hòa đi cái khí chất cứng cỏi thường ngày, đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt nổi.

Hạ Thanh Đào thường ngày hay ngại ngùng, rất ít khi chủ động chạm vào mặt Lục Tùy. Nhưng bây giờ trong phòng chỉ có hai người, lòng can đảm như mọc thêm rễ, y nhịn không được mà vươn tay sờ lên má hắn.

Lục Tùy khựng lại, nghiêng đầu nhìn y. Trong mắt là sự nghi hoặc, sau đó ánh lên ý cười dịu dàng: "Sao vậy?"