Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 79

Sau bữa cơm, Hạ Thanh Đào rửa chén đũa. Còn Lục Tùy nấu nước nấu sẵn để tắm. Khi nước sôi, Hạ Thanh Đào vào dọn dẹp phòng ngủ rồi mới đi tắm. Lúc ấy, Lục Tùy vẫn còn ở ngoài sân chẻ củi, dọn lại đám cỏ ven nhà. Đến khi y tắm xong đi ra, hắn vẫn còn đang bận bịu. Thấy y, hắn chỉ liếc mắt qua, nói:

"Ngươi vào nghỉ một lát đi, ngoài này không còn việc gì nữa đâu."

"Nước còn nóng đó, ngươi không tắm à?" Hạ Thanh Đào thấy thương hắn, định bảo hắn nghỉ ngơi sớm một chút. Dù thì hắn cũng đã leo núi lội suối, còn đốn cây, làm lụng suốt cả ngày.

"Ta không sao." Lục Tùy vừa nói vừa bổ rìu, mỗi nhát chẻ củi đều nhanh gọn, củi xếp thành hàng thẳng tắp không khác gì đo bằng thước. "Làm xong rồi lại bẩn, đợi tối tắm một lượt cho tiện."

"Ừm... Vậy ta đi nghỉ trước." Hạ Thanh Đào vốn không quen leo núi, sáng nay dậy sớm, bây giờ ăn no bụng cũng mệt rã người: "Ta chỉ ngủ một chút thôi, lát tỉnh rồi ra phụ ngươi dọn cỏ."

Lục Tùy khẽ cong khóe môi: "Đi đi, khỏi cần lo."

Hạ Thanh Đào liền về phòng, đóng cửa lại, hé một ô cửa sổ cho thoáng. Bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng chẻ củi "cộc cộc" đều đều vang lên, nghe mãi như thành nhịp ru, khiến người ta dễ buồn ngủ.

Y nghĩ, Thủy Nhi ca nói cũng đúng. Một người như Lục Tùy, cả ngày bận bịu không được sung sướng gì, ban đêm nên để hắn thoải mái một chút mới phải.

Nghĩ tới đây, cơn buồn ngủ kéo đến, y dần thiếp đi, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc mộng...

***

Không biết ngủ được bao lâu, khi tỉnh dậy mở cửa bước ra, y đã thấy củi chẻ xong, xếp thành hàng ngay ngắn bên hiên nhà, lu nước đầy, sân vườn cũng dọn dẹp sạch sẽ, cỏ dại đều bị nhổ sạch, chỉ còn chừa lại mấy bụi hành và rau hẹ.

Chỉ là không thấy Lục Tùy đâu.

"A..." Y định gọi, vừa quay đầu lại thì thấy hắn đang ngồi tựa vào tường trong nhà chính. Hắn ngồi trên ghế tre, đầu tựa vào tường, mắt nhắm nghiền, dáng vẻ yên bình, rõ ràng là đã ngủ thiếp đi.

Y bật cười khẽ, vừa nãy còn nói không mệt, bây giờ làm xong việc lại ngủ gật ngoài này.

Không nỡ đánh thức hắn, Hạ Thanh Đào nhẹ nhàng vào phòng lấy ra cuộn vải bông với kim chỉ, rồi ngồi ở bệ cửa nhà chính, ung dung thêu khăn dưới ánh nắng chiều.

Thêu được một lát, y ngoái đầu nhìn sang. Lục Tùy vẫn ngủ yên, gương mặt khi thả lỏng lại càng toát lên vẻ ung dung. Sống mũi cao, chân mày sắc nét, môi mỏng, thân hình vạm vỡ mà vòng eo lại săn chắc. Hắn mặc y phục ở nhà đơn giản thôi mà đã thấy nổi bật.

Y thầm nghĩ, người này mà khoác cẩm y, cưỡi tuấn mã, chắc chắn sẽ đẹp đến động lòng người.

Sân nhỏ yên tĩnh, Đại Môn và Tiểu Hắc nằm ngủ lim dim dưới hiên. Hạ Thanh Đào vừa thêu khăn vừa thỉnh thoảng ngước mắt nhìn, hàng mi cũng bất động theo từng mũi chỉ.

Không biết thêu được bao lâu, y cảm thấy mỏi cổ nên ngẩng lên xoa xoa, vừa quay đầu thì thấy Lục Tùy đã tỉnh. Hắn đang nghiêng đầu lặng lẽ nhìn y, đáy mắt còn mang theo ý cười.

"Ngươi dậy từ khi nào thế? Sao cứ ngồi đó nhìn ta hoài vậy?" Hạ Thanh Đào đỏ mặt, giọng có chút lúng túng.

Lục Tùy chậm rãi ngồi thẳng, đáp: "Chắc mới nửa khắc thôi."
(*) Nửa khắc: tầm 7-5 phút.

"Vậy sao ngươi không nói gì..."

"Ngươi ngồi ngay trước mặt ta thêu khăn, đẹp quá nên ta nhìn đến ngây người luôn." Hắn cười khẽ.

Mặt Hạ Thanh Đào đỏ bừng, giả vờ tức giận: "Kêu ngươi vào ngủ thì không chịu, lại ngồi ở đây mà ngủ gục, lát đau cổ thì đừng có kêu."
"Hay là ngươi muốn ta vào ngủ cùng?" Lục Tùy hạ giọng trêu chọc.

"Không có!" Hạ Thanh Đào cũng bật cười theo, rồi vội vàng chuyển chủ đề: "Không nói nữa, tối nay ăn gì đây?"

"Ta ra quanh vườn xem có rau dại gì không." Nói rồi Lục Tùy xoay người đi.

Hạ Thanh Đào thêu xong một đoá hoa, thì hắn đã quay về, tay cầm một bó rau dền dại, tay kia xách vài củ khoai sọ: "Gần bờ khe có ít rau dền dại với khoai sọ, chắc cũng đủ ăn vài bữa."

Hạ Thanh Đào đặt khăn thêu xuống, nhanh chân chạy ra: "Oa, ở đây cũng mọc khoai sọ à? Củ nào củ nấy to ghê!"

Y rất thích cảm giác "vào núi nhặt báu vật". Không cần trồng, không cần chăm, chỉ cần đi một vòng là có thể nhặt được thứ ngon lành đem về, ai mà không thấy vui? Chỉ một bó rau thôi cũng đủ thấy đáng giá nửa ngày!

"Chắc là do mấy con thú hoang tha tới." Lục Tùy nói: "Nhiều con thích tha hạt dẻ, khoai sọ từ dưới núi lên, gặp đất là bén rễ mọc lên cây.".

"Hắc hắc, vậy đêm nay có rau ăn rồi, thích thật!" Hạ Thanh Đào nhận lấy bó rau dền. Lục Tùy không đưa khoai sọ cho y, bởi vì biết vỏ khoai dễ làm tay y ngứa: "Cái này để ta xử lý."

"Ừ." Hạ Thanh Đào hỏi tiếp: "Vừa rồi ngươi đi dạo quanh đây có thấy gì không?"

"Không có dấu vết gì đặc biệt, chỉ thấy dấu chân heo rừng, chắc lại mò tới bờ khe ăn khoai." Lục Tùy nhíu mày, nói: "Ngày mai ta đi kiểm tra kỹ hơn. Nếu không tìm được dấu vết gì thì ngươi phải cẩn thận hơn mọi lần đấy."

"Biết rồi." Hạ Thanh Đào nhớ lời phụ thân từng kể, heo rừng hung dữ lắm. Chúng có răng nanh dài, có thể đâm thủng bụng người, còn khỏe đến mức húc sập cả tường. Thịt của nó vừa dai vừa hôi, chỉ có lúc đói kém mới có người ăn.

Thấy y lo lắng, Lục Tùy dịu giọng: "Không cần quá sợ. Ngày mai ta sẽ rắc thuốc quanh nhà, nó ngửi thấy là tránh xa thôi."

Hạ Thanh Đào gật đầu: "Ngươi cũng nhớ cẩn thận."

***

Tối đến, y nấu cơm và nấu canh rau khô với khoai sọ, rau dền trộn nước tương, dấm, dầu mè và tỏi băm, món ăn đơn giản mà ngon lạ.

"Sáng mai ta ra ngoài đào bẫy, xem thử có dấu vết của lợn rừng hay không." Lục Tùy vừa ăn vừa nói: "Ngươi muốn ra ngoài cũng được, nhưng nhất định phải mang Tiểu Hắc theo. Nếu thấy nó có hành động bất thường thì phải lập tức về nhà, đóng cửa cho kỹ."

"Biết rồi." Hạ Thanh Đào gật đầu.
"Sáng mai ngươi muốn ăn gì? Rau dền còn nhiều, nấu mì nhé? Thêm quả trứng cho thơm?"

"Được." Lục Tùy gật đầu.

"Ta làm luôn cho ngươi cơm nắm trứng gà với thịt ủ muối, giữa trưa chỉ cần lấy ra ăn là được, không cần mất công."

"Ngươi cũng nhớ ăn uống tử tế, đừng qua loa." Lục Tùy dặn dò.

"Ta mà bạc đãi bản thân sao?" Hạ Thanh Đào cười.

***
Cơm tối đầu tiên trong núi, ăn xong trời vẫn chưa tối hẳn. Hạ Thanh Đào rửa chén, Lục Tùy nấu nước tắm. Chờ y tắm xong vào thêu khăn, thì hắn mới ra ngoài tắm rửa.

Tiếng nước ào ào vang lên ngoài sân, khiến tim Hạ Thanh Đào đập thình thịch.

Hôm nay y muốn "làm chuyện xấu".

Lục Tùy làm việc cả ngày vất vả, y muốn thưởng cho hắn một chút. Mà phần thưởng này, không tiện nói ra bằng miệng, chỉ có ở lên giường mới rõ.

Bạch Thủy Nhi đã dặn dò kỹ càng, y cũng đã hiểu đại khái nên làm gì. Nhưng y chưa từng chủ động, vẫn cảm thấy ngượng ngùng, chỉ sợ Lục Tùy lại bảo y mặt dày.

Tiếng nước ngoài sân cuối cùng cũng ngưng. Hạ Thanh Đào ôm ngực, tim đập dồn dập như sắp làm chuyện kinh thiên động địa...

Y thầm nghĩ: Đều là phu phu với nhau rồi, hắn mà không cảm kích thì đúng là người không biết hưởng phúc trong phúc!

Vì hôm nay định để Lục Tùy ra ngoài nên Hạ Thanh Đào phải dậy sớm nấu cơm. Vừa mới xoay người, Lục Tùy cũng mở mắt theo.

Thấy hắn tỉnh dậy, mặt Hạ Thanh Đào lập tức đỏ bừng. Mới chạm mắt nhau mà y đã vội vàng dời đi, bộ dáng lúng túng không khác gì vừa cùng động phòng với phu quân. Y không biết nói gì, đành lắp bắp: "Ngươi ngủ thêm chút nữa đi, ta dậy nấu cơm."

Lục Tùy thấy y xấu hổ đến mức mặt đỏ tai hồng, ánh mắt cũng không dám nhìn mình. Hắn cảm thấy đáng yêu không chịu nổi, khóe môi không kìm được mà cong lên: "Sao mới sáng sớm mà mặt đỏ quá vậy? Trong người có khó chịu gì không?"

Hạ Thanh Đào nghe xong càng đỏ hơn, vội nói: "Không có! Chỉ là... chỉ là sáng nay có hơi nóng một chút thôi!"

Lục Tùy ngồi trên mép giường, nhìn y mặc quần áo, cảm thấy hôm nay khuôn mặt nhỏ nhắn ấy bỗng có thêm vài phần quyến rũ lạ lẫm. Hắn còn nhớ rõ tối qua Hạ Thanh Đào đã dùng cái miệng nhỏ kia... làm ra chuyện gì.

Ban đầu hắn định từ chối, trong lòng luôn xem y như một đoá hoa thanh khiết, không nỡ làm bẩn. Nhưng trong căn phòng tắt đèn mờ tối đó, Hạ Thanh Đào lại ngẩng đầu, dùng đôi mắt sáng long lanh như cún con làm nũng, nhẹ giọng dỗ dành: "Ta tự nguyện mà... Ngươi cực khổ như vậy, ta muốn làm ngươi thoải mái một chút..."

Thậm chí còn chủ động nhào tới.

Lúc ấy Lục Tùy mới thật sự hiểu câu Bạch Thủy Nhi từng nói: "Rồi ngươi sẽ biết chỗ tốt là gì"

Thì ra Bạch Thủy Nhi chỉ cho y mấy chuyện này.

Một người dám dạy, một người dám học, thật đúng là...

"Ta đi nấu cơm!" Hạ Thanh Đào cài nút áo xong liền chạy trốn khỏi phòng ngủ, ánh mắt Lục Tùy khiến y ngượng đến mức muốn chui xuống đất.

May là Lục Tùy không đi theo ra ngoài, y mới thở phào nhẹ nhõm.

Hạ Thanh Đào nhanh nhẹn rửa nồi, đo gạo và bột, rửa rau dền, rồi nhóm bếp đất, đun nồi nước nấu mì. Sau đó vo gạo, cho vào nồi nấu với táo khô, bỏ thêm một ít rau khô nữa.

Lúc mì bắt đầu sôi, y bỏ thêm hai miếng than củi vào bếp. Sau đó thả rau dền vào nồi, đậy nắp lại rồi quay sang nhóm lửa cho nồi cơm. Chờ nồi cơm bốc hơi, y quay lại bếp bên kia, vớt mì ra, rửa nồi, đập hai quả trứng vào bát để chuẩn bị chiên.

Lúc ấy Lục Tùy đã dậy, bước vào thấy y bận rộn hai bên bếp liền đi thẳng vào bếp sau nhóm lửa phụ:

"Để ta nhóm lửa cho, ngươi lo bếp bên kia."

"Ngươi đi ăn trước đi, ta làm được mà." Hạ Thanh Đào cố gắng làm như không có chuyện gì xảy ra.

"Không sao, không vướng bận gì đâu." Lục Tùy bình thản, không khác gì tối qua.

Thấy vậy Hạ Thanh Đào cũng nhẹ nhõm đôi phần, liền đổ trứng vào chảo, "xì xèo", một lát là hai miếng trứng vàng ươm chín tới.

Y rót đầy một ấm nước vào bình gốm, đặt lên bếp đun sôi. Nhà họ có thói quen uống nước đun sôi, mà nước hôm qua vẫn còn nhưng than còn cháy, đun thêm một bình để khỏi phí.

Chờ nước sôi, y bỏ thêm nước tương vào nồi mì, bưng ra nhà chính, rồi quay lại bếp nói: "Ngươi đi rửa mặt đánh răng rồi ăn đi, cơm để ta lo."

"Ừ." Lục Tùy gật đầu đi rửa mặt.

Đợi Lục Tùy đánh răng rửa mặt xong, cơm trong nồi cũng bắt đầu chín, vừa vặn thì tắt bếp được.

Hạ Thanh Đào tắt lửa, cũng ra ngoài rửa mặt. Lúc quay vào, y rót đầy nước vào hồ lô cho Lục Tùy, cơm trong nồi cũng vừa chín.

Y giũ sạch khăn lau tay, xới hai thìa đầy cơm vào mảnh lá chuối, thêm rau khô, trứng chiên, gói lại thành cơm nắm gọn gàng.

Lúc này nước đun cũng vừa sôi, y tắt bếp để nước nguội tự nhiên. Sau đó lấy cơm nắm và hồ lô nước đặt lên bàn trong nhà chính: "Cơm để đây, đừng quên mang theo."

"Ừ."

Hạ Thanh Đào ngồi xuống đối diện với Lục Tùy, mở bát mì của mình ra, mì vừa thơm, ăn vào vừa miệng.

Lục Tùy ăn xong gần hết, cầm cơm nắm nhét vào ngực áo, đeo hồ lô bên hông rồi nói: "Ta đi đây, ngươi nhớ đóng cửa kỹ vào!"

"Ừ, ngươi cũng cẩn thận, tranh thủ về sớm."

"Ừ."

Lục Tùy khoác cung tên sau lưng, xách theo dụng cụ, cùng đại Môn ra khỏi nhà.

Hạ Thanh Đào tiễn hắn ra cửa, rồi cẩn thận đóng chặt cửa lại. Y còn chèn thêm một cục đá ở sau cánh cửa mới yên tâm trở vào, thong thả ngồi xuống ăn nốt phần ăn sáng. Ăn xong, y thu dọn nhà bếp, tiện tay chuẩn bị luôn phần cơm trưa. Vẫn còn một bát cơm, ít rau khô, hơn nửa phần trứng xào còn dư từ sáng.

Trời lúc này đã sáng rõ, y liền ra sân giặt quần áo thay từ ngày hôm qua, rồi phơi lên dây. Khi y quay vào nhà thì phát hiện không còn việc gì để làm.

Nếu còn ở quê nhà, giờ này y đang đi cắt cỏ thả trâu, nhưng trong núi thì không có gà vịt, cũng không có trâu bò, thành ra rảnh rỗi hẳn. Giữa trưa còn lâu, Hạ Thanh Đào ngồi dưới hiên thêu khăn, mới thêu được một lúc đã thấy mí mắt trĩu nặng.

Hôm qua leo núi mệt, tối đến còn bị "lăn qua lộn lại", sáng nay lại dậy sớm, mệt là phải. Y nghĩ thôi thì nhàn rỗi cũng chán, chi bằng tranh thủ ngủ thêm một giấc.

Trong núi hoang vu, chỉ một mình y trong nhà, cơm trưa cũng không gấp nên y yên tâm quay vào phòng ngủ bù.
**
Trong rừng sâu.

Lục Tùy khoác cung tên, thắt hồ lô bên hông, kèm theo dao găm, tay xách một chiếc xẻng nhỏ. Hắn men theo đường núi quen thuộc mà đi, tuy không có đường mòn nhưng nơi nào hắn cũng thông thạo. Đại Môn chạy bên cạnh, lúc thì chạy lên phía trước đánh hơi, lúc lại chạy quanh chân hắn, hăng hái lạ thường.

"Gâu gâu!" Đại Môn đột nhiên sủa to, chạy vù tới một gốc cây rồi quay lại gọi chủ nhân: "Gâu gâu!"

Lục Tùy lập tức rảo bước tới xem, quả nhiên thấy dưới bụi cỏ có phân hồ ly còn mới toanh. Hắn đảo mắt nhìn quanh, thấy nơi này cỏ cây rậm rạp, cây cối vây quanh, bên cạnh còn có một cây hồng to, liền biết đây là chỗ tốt để đặt bẫy. Không chần chừ, hắn liền lấy xẻng ra bắt đầu đào hố.

Đại Môn thấy hắn đào bẫy cũng lao vào giúp một tay, nó dùng móng trước bới đất lia lịa.

"Không cần ngươi giúp đâu, đi canh chừng giùm ta đi." Lục Tùy cười nói.

"Uông!" Đại Môn như nghe hiểu, sủa một tiếng rồi chạy ra xa. Nó duy trì dáng vẻ cảnh giác, loanh quanh tuần tra, thi thoảng lại ngoái đầu nhìn về phía chủ nhân.

Lục Tùy đào gần nửa canh giờ mới làm xong cái bẫy. Vừa định lấy đồ ra lắp thì nghe bên kia có tiếng Đại Môn rên khe khẽ. Hắn lập tức dừng tay, ngoảnh đầu lại thấy bụi cỏ bên kia rung lên sột soạt.

"Gâu!" Đại Môn vụt như tên bắn lao ra, đuổi theo tiếng động.