Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 75

Thu xong hạt thóc, nộp đủ thuế, việc kế tiếp là cày lại mãnh ruộng để mau chóng gieo lúa vụ mùa.

Gần đây hoa sen trổ bông, củ sen cũng bắt đầu bán ở chợ. Ở thôn có người đào hồ nuôi sen, bởi vậy giá sen cũng không đắt. Hạ Thanh Đào mua hai cây, rửa sạch lớp bùn dính bên ngoài, đem xào lên hoặc nấu với nếp đều ngon tuyệt.

Trời nóng, người ra bờ sông mò cá mò trai cũng đông. Lục Diêm lúc rảnh rỗi cũng xuống sông mò trai, có khi mò chưa đầy một canh giờ đã bắt được cả bát đầy, luôn hớn hở mang về khoe với Hạ Thanh Đào: "A tẩu! Tối nay có trai ăn nè!"

Trước đây, Vân Nương thường đem trai hấp với dưa muối. Lúc trong nhà không có gì ăn thì đổi vị một chút cũng đỡ ngán, nhưng so ra vẫn không ngon bằng cách làm của Hạ Thanh Đào.

Y băm tỏi và gừng phi thơm trong nồi, rồi cho thịt trai vào xào đến khi dậy mùi. Sau đó rưới chút rượu, đổ thêm nước nấu thành canh màu trắng đục. Sau đó bỏ thêm đậu hũ non, nêm tiêu, muối, hương vị liền trở nên đậm đà.

Mỗi lần Lục Tùy cày xong ruộng, nếu xuống sông sẽ bắt được ít lươn, cá, tôm cua. Qua tay Hạ Thanh Đào, những thứ ấy đều biến thành món ăn thơm ngon, không chỉ Lục Tùy và Lục Diêm ăn đến thích thú, ngay cả Đại Môn và Tiểu Hắc cũng béo tròn mập mạp.

Đặc biệt là Tiểu Hắc, lúc mới mang về chỉ to cỡ con mèo con, bây giờ đã lớn phổng phao, vóc dáng to lớn không giống mấy con chó gầy nhom trong thôn. Bộ lông của Tiểu Hắc đen bóng, người lạ thôn nhìn còn thấy sợ, vì vóc dáng của nó hung hăng như dã thú, nhe răng gầm gừ không khác nào chó săn. Mỗi khi lên núi có nó đi theo, trong lòng càng thêm yên tâm.

Gần đến tháng 7, Hạ Thanh Đào lại nhớ đến vợ chồng nhà Bạch Thủy Nhi. Họ đi đã được một tháng, không biết khi nào mới đến đây.

Y hiểu, mỗi lần bọn họ tới đây đều không dễ dàng gì. Bởi vì chi phí đi đường khá cao, chắc cũng phải tích đủ số hải sản mới đi đến thôn Lục được. Nhưng trong lòng y vẫn mong nhớ người ca ca mới kết nghĩa này.

Y muốn nghe Bạch Thủy Nhi kể chuyện ở phủ Minh Châu, kể chuyện trên đường đi trên biển gặp những gì, cũng muốn tâm sự vài chuyện của bản thân.

"Tiểu Đào."

"Vâng!" Hạ Thanh Đào ngẩng đầu, thấy Lục Tùy xách một cái giỏ trúc bước vào. Y mỉm cười: "Ngươi đã về rồi."

Lục Tùy đi vào sân, thấy Hạ Thanh Đào đang ngồi ở bậc cửa lột đậu tương, Tiểu Hắc nằm sát bên chân y, gặm vỏ đậu làm đồ chơi. Hắn nói: "Khoai sọ ăn được rồi, ta đào được bốn củ. Tuy còn hơi non nhưng lúc này ăn là ngon nhất."

Hắn đến gần giơ giỏ cho y xem. Hạ Thanh Đào vừa nhìn đã thấy mấy củ to cỡ nắm tay trẻ em, sắc mặt liền sáng bừng: "Ôi, đúng lúc này ăn là ngon nhất! Lát nữa đem đi hấp, rưới nước tương, dầu mè với chút hành là thơm ngất!"

"Đúng thế." Lục Tùy cười: "Chờ chúng lớn thì lại già, ăn không còn ngon nữa."

"Đến lúc lớn thì hấp cả vỏ cũng được, vẫn ngon." Hạ Thanh Đào ngước mặt lên nhìn hắn: "Nhưng khi đó sẽ để ngươi gọt vỏ đấy, ta mà gọt là ngứa tay không chịu được."

Củ khoai sọ có lớp lông nhỏ, chạm vào dễ gây ngứa. Lục Tùy da dày thịt chắc, không ngại mấy chuyện đó, nhếch môi cười: "Vậy để ta làm."

Nói rồi hắn đi vào bếp, lấy một con dao mỏng chuyên dùng để gọt củ quả. Sau đó quay lại ngồi bên cạnh Hạ Thanh Đào, gọt vỏ khoai sọ.

"Ngươi nói xem, khi nào Thủy Nhi ca mới tới nhỉ?" Hạ Thanh Đào vừa lột đậu tương, vừa ngẩng đầu hỏi.

"Chắc là cuối tháng 7." Lục Tùy cụp mắt, tập trung gọt củ khoai sọ trong tay: "Bọn họ phải đợi chất đầy hải sản trên thuyền rồi mới đi một chuyến, nếu đi đi về về nhiều lần sẽ mệt lắm."

"Ta cũng nghĩ vậy." Hạ Thanh Đào khẽ thở dài: "Ta rất nhớ hắn... Không biết lần này về, tình hình của họ thế nào rồi."

"Sẽ về thôi, chờ thêm chút là được." Lục Tùy nghiêng đầu nhìn y, giọng an ủi: "Đến lúc đó giữ bọn họ ở lại nhà chúng ta thêm vài hôm cũng được."

"Được đó." Hạ Thanh Đào vừa nghĩ tới liền vui vẻ, nói: "Khi hai người họ tới, ta giữ Thủy Nhi ca ở lại đây, ngươi với A Diêm đi sắp xếp chỗ ngủ."

"Được." Lục Tùy mỉm cười, thuận theo ý y.

Hai người vừa làm vừa trò chuyện rôm rả. Hai con chó nhỏ cũng nằm im bên cạnh. Gió nhẹ thoảng qua, tán lá cây hồng trong sân xào xạc rung nhẹ, như vẽ nên một khung cảnh yên bình.

Tháng 7 nắng vẫn gắt, nhưng dạo gần đây trời đã dịu hơn, không còn gay gắt như trước. Không lâu sau, lúa mùa cũng được gieo xong.

Mùa hè này, da Lục Tùy đen sạm hơn hẳn. Trước kia hắn không trắng bằng Hạ Thanh Đào, nhưng cũng coi như tuấn tú. Bây giờ thì đen nhẻm, vóc người càng vạm vỡ, khuôn mặt sắc sảo, không còn là thiếu niên non trẻ nữa mà là một nam nhân thực thụ, rắn rỏi, chững chạc.

Tối hôm đó, khi nằm trên giường, Hạ Thanh Đào còn đưa tay mình so với tay hắn, màu da khác biệt rõ rệt.

Y thở dài, than thở: "Không biết sau này có trắng lại được nữa hay không đây? Ta vẫn thấy A Tùy trắng trẻo mới là đẹp nhất."

Lục Tùy bật cười bên cạnh: "Vậy còn A Tùy đen nhẻm thì ngươi không thích nữa à?"

Hạ Thanh Đào ngượng ngùng gật đầu, nhìn gương mặt tuấn tú của hắn: "Cũng thích... Nhưng lúc trước ra ngoài cùng ngươi, ai cũng khen ngươi trắng trẻo, tuấn tú hết."

"Người khác khen hay không thì có gì quan trọng?" Lục Tùy không mấy để tâm, ở vùng quê thì dung mạo không đáng bao nhiêu đồng.
Chỉ có Hạ Thanh Đào là yêu thích dung mạo của hắn thật lòng, thế nên hắn mới cảm thấy gương mặt của mình có chút giá trị.

"Người ta gọi là 'phu quân mỹ mạo, thê tử vinh quang' đó!" Hạ Thanh Đào vừa nói vừa cười, rồi nhào vào người hắn làm nũng.

(*): ý của ẻm là: "Có phu quân đẹp trai như ngươi, ta cũng được thơm lây!"

Lục Tùy cũng bật cười, đưa tay kéo cổ tay y, ôm trọn y vào lòng: "Thật sự để tâm đến vậy à?"

Hạ Thanh Đào chớp mắt nhìn hắn, ánh mắt sáng long lanh.

"Sẽ trắng lại thôi." Lục Tùy nhẹ giọng trấn an: "Qua mùa đông là trắng lại ấy mà."

"Vậy thì tốt." Hạ Thanh Đào ôm lấy eo hắn, làm nũng như bé mèo con.

"Ta thích A Tùy trắng trẻo sạch sẽ nhất."

Ánh mắt Lục Tùy dần sâu thẳm: "Ta cũng thích Tiểu Đào thơm tho mềm mại... Dạo này trời không còn nóng, đã lâu rồi ta chưa được ăn đào mật... Đêm nay, để ta nếm thử được không?"

Hạ Thanh Đào lập tức đỏ mặt: "Ngươi sao cứ nghĩ đến mấy chuyện này vậy?"

"Tiểu Đào không thích à?" Lục Tùy cúi người xuống, giọng khàn khàn, hơi thở gấp gáp: "Ta nhớ lúc trước, ngươi còn hay nói 'nhanh lên', 'bên này cũng muốn' nữa mà."

Mặt Hạ Thanh Đào càng lúc càng đỏ, cơ thể cũng bắt đầu nóng lên. Thật ra chỉ cần nghe tiếng thở dồn dập và giọng trầm thấp của hắn thôi, y đã cảm thấy tim đập loạn rồi.

"Vậy... Vậy ngươi tắt đèn trước đi."

"Ừ."

Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối. Ngoài cửa sổ, sao trời lấp lánh, tiếng côn trùng rả rích vang lên không dứt.

Có lẽ vì đã nhịn quá lâu, đêm nay Lục Tùy đặc biệt hung hăng, mỗi cú thúc đều mạnh mẽ hơn bình thường. Hạ Thanh Đào vừa r*n r* vừa không dám kêu lớn, nước mắt chảy dài, không khác nào bé mèo nhỏ đang khóc. Lục Tùy vừa dỗ vừa tiếp tục ra sức, hoàn toàn không chịu dừng lại. Cuối cùng, Hạ Thanh Đào ngất lịm trong lòng hắn. Trước khi mất ý thức, y còn mắng hắn một câu:

"... Đ* c*m th*."

Nghe vậy, Lục Tùy chỉ khẽ bật cười, cúi xuống hôn lên trán y: "Vất vả rồi, ngủ đi."
***

Hôm sau, đến khi mặt trời lên cao, Hạ Thanh Đào bị Lục Tùy đánh thức: "Tiểu Đào, dậy chưa?"

"Ưm... Mấy giờ rồi?" Hạ Thanh Đào còn ngái ngủ, giọng khàn khàn, ánh mắt lờ đờ chưa tỉnh hẳn.

"Gần nửa giờ Thìn rồi."

(*) Giờ Thìn: 7-9h sáng, nửa giờ Thìn là 8h sáng.

"Hả?" Hạ Thanh Đào giật mình: "Nửa giờ Thìn rồi sao?"

Y lập tức ngồi bật dậy, ai ngờ vừa động đến eo, liền đau đến mức phải hít ngược một hơi khí lạnh: "... Eo ta đau quá... Đều tại ngươi cả..."

"Đau đến vậy à?" Lục Tùy cũng chau mày: "Ta xoa cho ngươi nhé?"

"Không cần..." Hạ Thanh Đào vừa nói vừa sực nhớ ra điều gì: "Mà sao ngươi vẫn ở nhà? Chẳng phải ngày thường giờ này ngươi đã xuống ruộng rồi mà."

"À đúng rồi." Lục Tùy lúc này mới sực nhớ: "Ta đến gọi ngươi đấy, Bạch Thủy Nhi và Ngô Trừng tới rồi, đang bán hải sản ở bến sông."

"Cái gì?" Hạ Thanh Đào nắm lấy cổ tay hắn, mặt mày phấn khởi: "Thật hả? Thủy Nhi ca tới rồi? Ta không đang nằm mơ đấy chứ?"

Lục Tùy cười đáp: "Thật mà. Bạch Thủy Nhi còn bảo ta nói với ngươi, lát nữa bọn họ bán xong sẽ tới nhà mình."

"Ta phải đi chuẩn bị ngay mới được, mua ít thịt, nấu cơm đón khách..." Hạ Thanh Đào vừa xoa lưng vừa định xuống giường.

Lục Tùy vội đỡ y dậy, nói: "Ngươi đừng gấp. Ta đã bảo nương đi mua thịt rồi. Lát nữa bắt con gà trong nhà làm thịt, tối nay nấu một bữa thịnh soạn."

"Vậy thì tốt quá rồi." Hạ Thanh Đào thở phào nhẹ nhõm, rồi lại lườm hắn một cái: "Đều tại ngươi, tối qua như phát điên... Phạt ngươi lát nữa phải xuống sông bắt hai con cá về, người ta ăn hải sản hoài rồi thì cũng nên ăn thêm ít cá sông cho đổi vị."

"Được." Lục Tùy biết mình sai, ngoan ngoãn nhận việc. Dù có bảo hái sao trên trời, hắn cũng tình nguyện trèo lên lấy về cho y.

Hạ Thanh Đào nghiến răng rửa mặt, ăn qua loa vài miếng điểm tâm rồi vội vã chạy ra bến sông tìm Bạch Thủy Nhi.

Bên bờ sông, vẫn là chiếc thuyền lớn quen thuộc. Bạch Thủy Nhi đứng đầu thuyền, tươi cười chào hỏi người dân đến mua hải sản, còn Ngô Trừng thì phụ việc lấy hàng.

Trong lòng Hạ Thanh Đào dâng trào niềm vui khôn xiết, y bước nhanh về phía trước, gọi lớn: "Thủy Nhi ca!"

Nghe thấy tiếng gọi, Bạch Thủy Nhi lập tức ngẩng đầu, thấy Hạ Thanh Đào mặc bộ y phục xanh lam đang vẫy tay với mình ngoài đám đông, mặt mày rạng rỡ. Bạch Thủy Nhi liền cười tươi, cũng vẫy tay đáp lại:

"Tiểu Đào! Ngươi chờ chút, bán xong ta qua tìm ngươi!"

"Vâng!" Hạ Thanh Đào vui mừng không thôi: "Lát nữa huynh và Ngô Trừng ca cùng tới nhé. Trong nhà đã mua thịt, làm thịt gà rồi, chỉ chờ hai người thôi!"

"Được, được!"

Hạ Thanh Đào còn chào hỏi với Ngô Trừng: "Ngô Trừng ca, lát nữa nhớ cùng Thủy Nhi ca và hai vị tiểu ca nữa tới nhà ta một thể nhé, ta về trước nấu cơm đây!"

"Biết rồi!"

Y vui vẻ quay về nhà. Lúc này Vân Nương cũng vừa đi chợ về, mua thịt ba chỉ và xương sườn. Hai người lập tức bắt tay vào làm gà, rửa rau, nhặt rau.

Một lát sau, Lục Tùy cũng trở về. Hắn xách theo hai con cá lớn cùng nửa thùng ốc nước ngọt và sò: "Bắt được vài con tôm nữa, lát nữa nấu canh là vừa."

"Tốt." Hạ Thanh Đào quay đầu nhìn hắn: "Ta thấy trên thuyền còn có hai tiểu nhị đi theo, gọi họ đến ăn luôn một thể. Chỉ thêm vài đôi đũa thôi mà. Khi nào gần xong thì ngươi đi gọi họ, phải gọi cả đám cùng đến."

"Ừ." Lục Tùy vốn không phải người tính toán chi li, dĩ nhiên đồng ý ngay.

Hạ Thanh Đào lo làm gà, Vân Nương nhóm bếp. Sau đó y xử lý cá, chuẩn bị nguyên liệu, rồi vo gạo nấu cơm. Sau đó đặt nồi canh rau khô nấu măng với tôm tươi lên bếp. Y đem hấp bó cải trắng, chín rồi sẽ thái nhỏ trộn với xì dầu.

Chờ nồi cơm sôi, gà cũng nấu vừa tới, Hạ Thanh Đào vớt ra, chặt thành hai bát lớn, một bát để dành buổi tối. Nước canh luộc gà cũng được múc ra trước, lát nữa sẽ dùng để xào hẹ với bí đao, còn mướp thì xào với thịt vụn...

Xương sườn được băm nhỏ, nấu cùng khoai sọ trong nồi đất đậy kín, hầm lửa nhỏ. Còn cái nồi trống trên bếp thì dùng để chiên cá và xào rau.

Gần tới giờ trưa, cả một bàn lớn thức ăn đã bày xong: Một tô gà luộc, cải trắng hấp chan xì dầu, hẹ xào bí đao, thịt vụn xào mướp, đậu hũ trộn rau, khoai sọ hầm xương sườn, cá chiên giòn, sò xào với thù du, và một tô canh rau khô thơm phức.

Bạch Thủy Nhi và Ngô Trừng tới, còn mang theo không ít hải sản. Thấy Hạ Thanh Đào đã bày ra một bàn đồ ăn thịnh soạn, hai người không khỏi kinh ngạc cảm thán: "Tiểu Đào, ngươi chuẩn bị thế này đúng là quá khách khí rồi, còn hơn cả dịp Tết ấy chứ!"

"Ai da, đều là chuyện thường ngày thôi mà, có gì đâu mà Tết với nhất." Hạ Thanh Đào cười, vừa nói vừa dùng tạp dề lau tay: "Mọi người mau vào ngồi đi. Nhà ta nhỏ, chắc phải để hai người ngồi một bên rồi."

Bàn bát tiên vừa đủ tám người ngồi, nhưng người lớn ngồi chen nhau một hàng thì đúng là có hơi chật.

"Nói gì vậy, ngồi gần nhau một chút thì thân thiết hơn chứ sao!" Bạch Thủy Nhi cười đáp.

Ngô Trừng cũng hớn hở nói: "Chúng ta không quan trọng quy củ gì nhiều. Chỉ cần có đồ ăn ngon thế này, bắt ta ngồi dưới đất cũng được!"

Cả nhà bật cười vui vẻ.

Vân Nương niềm nở mời khách vào bàn. Ngoài Bạch Thủy Nhi và Ngô Trừng, còn có hai nam nhân đi theo. Một là em trai của Ngô Trừng, tên là Ngô Hải. Còn lại là một người cùng thôn với họ, tên là Ngô Minh. Hai người này đều ít nói, dáng vẻ cũng rụt rè, khá thẹn thùng.

Hạ Thanh Đào và Lục Tùy ngồi đầu bàn. Một bên là Vân Nương và Lục Diêm, một bên là Bạch Thủy Nhi và Ngô Trừng. Còn cuối bàn là Ngô Hải và Ngô Minh, vừa đủ tám người, đầy kín cả bàn.

"Nào nào, mọi người cùng ăn đi!" Vân Nương cười nói: "Cứ xem như nhà mình nhé, thích ăn gì thì gắp, đừng khách sáo."

Hạ Thanh Đào cũng dùng đũa gắp một miếng đùi gà bỏ vào bát Bạch Thủy Nhi, miệng cười nói: "Đúng vậy đó, ta với Lục Tùy vốn không quen nói lời khách sáo. Các ngươi cứ tự nhiên, ăn hết càng tốt."

"Vậy là đã rất khách khí rồi." Bạch Thủy Nhi đáp, trong lòng càng thấy áy náy.

Thời buổi này ai cũng không dư dả, nhìn qua cũng biết nhà Lục Tùy không phải dạng khá giả. Vậy mà vẫn bày ra được cả bàn thức ăn phong phú thế này, lòng hiếu khách ấy ai lại không hiểu? Bản thân họ đến nhà người ta ăn cơm đã ngại lắm rồi, nay lại thấy được đón tiếp nhiệt tình thế. Bọn họ càng thấy khó xử, sao mà dám ăn thoải mái?

Đặc biệt là Ngô Hải và Ngô Minh, càng rụt rè hơn. Hai người chỉ dám ăn những món ngay trước mặt mình, không dám gắp thêm.

Thấy vậy, Vân Nương liền dùng đũa gắp cho mỗi người một miếng thịt gà: "Đừng ngại ngùng gì hết, ăn nhiều một chút. Các ngươi vẫn còn đang tuổi ăn tuổi lớn, phải ăn nhiều mới nhanh cao lớn. Thủy Nhi nhà các ngươi kết huynh đệ với Thanh Đào Nha ta, ta chính là thím ruột của các ngươi. Các ngươi cứ xem như nhà mình, đừng khách sáo nữa."

Lục Diêm cũng phụ họa: "Đúng đó, cứ ăn nhiều vào. A tẩu nấu ăn ngon lắm, các ngươi ăn càng nhiều, a tẩu càng vui!"

Ngô Hải và Ngô Minh đỏ bừng mặt, đặc biệt là Ngô Hải, cảm động đến mức giọng run lên: "Cảm ơn thím... Cảm ơn Thanh Đào ca..."