Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 74

Y lại trở vào bếp xem lửa, tiện tay cầm thêm một cây củi khô đưa vào lò. Sau đó mở hai hộc gió bên dưới, thấy trong lòng bếp lửa cháy bập bùng, lúc này mới yên tâm ra ngoài nhóm thêm bếp nhỏ. Y bắc cái chảo nhỏ lên, rưới dầu, bắt đầu xào hẹ trắng và đậu tương. Khi xào vừa chín tới, y bỏ thêm một ít thù du, đổ nước vào, đậy nắp lại rồi quay vào bếp chính kiểm tra cơm.

Chờ cơm và món xào đều chín, y mới mang dưa hấu đã ngâm mát ra cắt thành lát mỏng, dùng muối, giấm và dầu mè trộn thành món rau trộn dưa hấu giòn mát lạnh.
Tuy chỉ có năm món, nhưng phần nào phần nấy đều đầy đặn, đặc biệt là thịt ba chỉ hấp, ăn rất chắc bụng.

Nắng trưa lên tới đỉnh đầu, Lục Tùy cùng mọi người về tới nhà. Họ tháo nón cói, ngồi nghỉ ngơi dưới mái hiên, người thì phe phẩy quạt, người thì thay phiên đi rửa mặt rửa tay. Hạ Thanh Đào mang ra một bình trà hoa cúc mát lạnh, để sẵn bên cạnh cho mọi người rót uống. Y cũng cắt dưa hấu chia cho từng người một miếng.

Sau khi giải khát và nghỉ ngơi dưới bóng râm, mọi người mới vào nhà ăn cơm.

Đồ ăn đều giữ ở mức ấm nóng vừa phải, không quá nguội cũng không quá nóng. Bởi vì mùa hè ăn đồ lạnh không tốt cho bụng, mà đồ nóng thì lại khó nuốt.

Ai nấy đều ăn rất ngon miệng, rau trộn dưa hấu mát lạnh giòn tan, hẹ trắng xào đậu tương cay nhẹ k*ch th*ch vị giác, cơm hấp thịt ba chỉ thơm ngậy, canh măng khô rau khô thanh đạm mà ngọt dịu. Mỗi người đều ăn đến thỏa mãn vô cùng.

Ăn xong nghỉ ngơi chốc lát, đợi qua giờ nắng gắt nhất trong ngày, ba người lại mang theo bình nước lớn mà Hạ Thanh Đào chuẩn bị sẵn, tiếp tục ra đồng làm việc.

Đợi họ ra khỏi nhà, Hạ Thanh Đào dọn dẹp xong nhà bếp cũng tranh thủ nằm nghỉ. Khi tỉnh lại, y lại nhóm lò đun thêm nước pha trà. Mùa hè trời nắng quá gay gắt, làm ruộng đổ mồ hôi liên tục, một bình nước rõ ràng là không đủ.

Sau khi đun thêm một ấm trà hoa cúc, y rán thêm bánh áp chảo, chờ đến xế chiều liền bỏ bánh và nửa trái dưa hấu vào rổ, xách theo ấm trà, mang cơm nước ra đồng tìm Lục Tùy cùng mọi người.

Bờ ruộng bên sông có mấy gốc phong và cây du. Mọi người ngồi dưới bóng râm nghỉ ngơi, vừa ăn bánh vừa ăn dưa hấu mát lạnh. Hạ Thanh Đào thì cầm nón cói ra ruộng lượm lại những bông lúa còn sót.

Đợi nhặt xong, Lục Tùy và mọi người cũng đã ăn xong, y liền gom rổ và ấm trà mang về.

Bữa chiều còn dư một ít thịt ba chỉ hấp và hẹ trắng xào đậu tương, canh rau khô đã hết, nên y hâm lại cơm, xào thêm một đĩa trứng xào củ cải, làm thêm một chén cà tím ngâm chua ngọt cho bữa tối.

Làm cơm xong, y ra sân thu quần áo phơi, lùa gà vịt vào chuồng, rồi cho cả gà vịt lẫn heo ăn.

Trời chạng vạng chiều tối, Lục Tùy và mọi người trở về. Họ còn phải tranh thủ dọn hạt thóc vào chỗ khô ráo, tránh để sương xuống làm ẩm như trận mưa bất chợt hôm trước.

Mọi việc xong xuôi, lúc này mới đóng cổng viện, cả nhà cùng ngồi vào bàn ăn tối.

Cơm nước xong, ai nấy đều đã mỏi mệt sau một ngày dài. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, chỉ trò chuyện vài câu, cả nhà liền đi ngủ, vì hôm sau còn phải dậy thật sớm ra đồng.

Thường ngày Lục Tùy là người phe phẩy quạt cho y ngủ. Nhưng tối nay, Hạ Thanh Đào lại là người ngồi bên hắn, nhẹ nhàng quạt từng nhịp cho đến khi hắn thở đều mới dừng tay.

Dù Lục Tùy bảo không cần, nhưng Hạ Thanh Đào vẫn cố chấp.

Y không muốn mình chỉ là thỏ ti hoa của Lục Tùy, đôi khi cũng có thể là bóng cây đại thụ che chắn cho hắn.

Thỏ ti hoa (*): (Cuscuta chinensis) một loài cây dây leo ký sinh, thân mảnh như sợi tơ, có hoa nhỏ, người xưa gọi là "thỏ ti" (tơ thỏ), hoa thì gọi là "thỏ ti hoa". Hoặc có thể hiểu: thỏ ti hoa là ẩn dụ cho một một ca nhi dịu dàng, yếu đuối, mỏng manh thường là người được yêu thương, che chở.
***

Mấy ngày liền bận rộn, cuối cùng cũng thu hoạch xong 14 mẫu ruộng.

Năm nay mưa thuận gió hòa, mùa màng được mùa nên sản lượng rất cao, tổng cộng được gần 5000 cân thóc. Nhưng theo quy định 10 thu 1, phải nộp khoảng 500 cân thuế. Trưởng thôn nói, vùng Giang Nam là vựa lúa lớn, triều đình đều trông chờ thuế từ nơi này.

Dân quê bọn họ không mấy ai để tâm việc triều đình ra sao, chỉ cần nộp xong thuế, sống yên ổn là được.

Vào đầu tháng 7, Lục Tùy bắt đầu đào bùn sông làm phân bón, còn trưởng thôn thì cùng quan sai lần lượt đến từng nhà thu thuế.

Mùa vụ năm nay ở thôn Lục được mùa, dân làng cũng chủ động nộp thuế, nhờ vậy mà đám quan sai không gây khó dễ gì, thái độ còn khá ôn hòa. Năm ngoái mất mùa, người dân dây dưa không chịu nộp. Có vài gã quan sai liền vác gậy đánh người, thậm chí xông vào nhà cướp đồ. Hạ Thanh Đào hồi nhỏ từng chứng kiến cảnh đó, có nhà vì không đủ tiền nộp thuế mà bị xông vào nhà lục lọi. Khi không tìm thấy gì vật gì quý giá, quan sai còn định lôi con trai của nhà đó đi. Vợ chồng người dân đó khóc lóc thảm thiết, thậm chí đập đầu đến tóe máu.

Đến chiều, tới phiên nhà họ. Lục Tùy ăn xong cơm trưa thì ngồi trong sân chờ. Trưởng thôn Lục Trọng Nhân dẫn theo ba quan sai tới cửa, hắn liền ra đón.

Lục Trọng Nhân vốn có ấn tượng tốt với Lục Tùy, nét mặt tươi cười, nói: "A Tùy, năm nay thôn chúng ta thu được nhiều lúa, cũng nộp không ít thuế. Người trong nha môn trong huyện không nhiều, vừa hay nhà ngươi có xe bò. Lát nữa ngươi theo chúng ta đi một chuyến, giúp áp tải lúa về nha môn nhé."

Lục Tùy là thợ săn, vóc người cao lớn, năm ngoái cũng từng đi theo áp tải. Năm nay có thêm xe bò, lương thực lại nhiều, thành ra càng giống như đạo nghĩa không thể chối từ.

Một quan sai trong số đó là người từng đến năm trước, cũng nhận ra hắn, cười ha hả: "Sao có thể thiếu Lục huynh đệ được chứ? Tới huyện rồi, bốn huynh đệ chúng ta lại được uống rượu chung một bữa!"

Lục Tùy không tiện từ chối trưởng thôn, cũng không muốn đắc tội với quan sai. Hơn nữa từ sau lần gặp gỡ năm ngoái, mỗi lần gần đến Trung Thu vào thành bán thịt rừng, hắn cũng từng đưa cho gã quan sai này mấy con thỏ sống.

Hắn mỉm cười: "Tất nhiên rồi."

Thuế năm nay tính theo suất: mỗi mẫu nộp 330 cân, nhà hắn có 14 mẫu, tổng cộng là 4620 cân.

Vì có quen biết, nên lúc cân lúa thực tế chỉ ghi nhận 460 cân, thiếu mất hai cân, e là phải bù từ nhà khác.

Thu xong thuế trong thôn, Lục Tùy theo Lục Trọng Nhân và đám quan sai về nha môn.

Trước khi đi, hắn dặn đừng chờ cơm, bảo Hạ Thanh Đào và Vân Nương cứ ăn trước. Hạ Thanh Đào không yên tâm, dúi vào tay hắn ba lượng bạc mới yên tâm, sợ quan sai kéo đi uống rượu rồi bắt bao cả bữa. Đến lúc đó nếu trên người không có tiền thì hỏng.

Tiền bạc không đáng lo, chỉ sợ Lục Tùy gặp phải chuyện gì, y mới là người chịu không nổi.

Lục Tùy biết rõ y đang lo lắng điều gì, liền bước tới nắm nhẹ tay y, cười trấn an:

"Đừng lo, không sao đâu, đều là người quen cả."

Hạ Thanh Đào làm sao không lo cho được. Trong mắt y, đám quan sai kia không khác gì sói đói đội lốt người, người dân chân đất như họ làm sao gánh nổi rủi ro?

Vì thế suốt cả buổi tối y không còn tâm trạng ăn uống, chỉ tùy tiện ăn vài miếng. Sau khi tắm rửa xong liền ngồi dưới mái hiên hóng mát, lòng như lửa đốt chờ Lục Tùy về.

Vân Nương nhìn ra tâm trạng của y, bèn rửa hai trái đào chín đưa cho y, vừa cười vừa an ủi: "Không sao đâu Thanh Đào, năm ngoái A Tủy cũng từng đi rồi. A Tùy còn đem thịt rừng vào huyện bán, còn tặng người ta hai con thỏ mà, chắc họ sẽ không làm khó dễ đâu."

Hạ Thanh Đào nghe vậy mới tạm yên lòng, nhận lấy trái đào, nói: "Dạ, vậy thì tốt."

Nhưng lại bắt đầu lo lắng nghĩ thầm: nếu Lục Tùy uống rượu xong mới quay về, rồi còn phải tự đánh xe bò, mà bây giờ trời đã tối, lỡ như trên đường xảy ra chuyện gì...

Aida, vừa rồi lẽ ra nên đưa thêm cho hắn một cây đèn.

Không biết đã đợi bao lâu, trên đùi y đã bị muỗi đốt ba chỗ. Y đang định đứng dậy vào phòng thì nghe thấy tiếng xe bò từ xa vọng lại.

Chẳng mấy chốc, cổng sân bị gõ nhẹ: "Thanh Đào, nương, là ta."

Lục Tùy đã về rồi!

Hai mắt của Hạ Thanh Đào sáng rỡ, vội vàng chạy ra mở cổng.

"Sao bây giờ mới về?" Y hỏi.

Lục Tùy đáp: "Uống rượu, về muộn chút nên bị trễ."

"Về muộn cũng được, miễn là đi đường cẩn thận. Trời tối đường núi nguy hiểm lắm." Hạ Thanh Đào mở cổng cho hắn đánh xe vào, rồi lại nhanh chóng đóng cổng kỹ lưỡng.

Y hỏi tiếp: "Có mời người ta ăn cơm không?"

Lục Tùy vừa tháo dây xe vừa đáp: "Từ đại ca bao trọn rồi."

"Cái gì...?" Hạ Thanh Đào nhíu mày, khó hiểu: "Sao ngươi không tìm cách trốn tránh?"

Lục Tùy dắt trâu về chuồng cùng y khóa lại hàng rào, vừa cười vừa nói: "Đã là quen biết từ lâu, khách sáo thì thành người xa lạ."

Hai người cùng vào phòng chính, Vân Nương cũng vừa tắm xong đi tới. Lục Tùy dặn dò vài câu, bà liền về phòng nghỉ ngơi.

Chờ hắn tắm xong, Hạ Thanh Đào đang ngồi trên giường gãi chân, thấy hắn vào liền bĩu môi trách: "Chờ ngươi lâu quá, ta ngồi dưới mái hiên bị muỗi đốt mấy phát đỏ cả chân rồi!"

Lục Tùy bước lại xem, quả nhiên, làn da của y vốn trắng trẻo mịn màng, phần thịt trên đùi lại non mềm, giờ đây nổi lên mấy bọc đỏ ửng vì muỗi cắn, còn lấm tấm vết hồng.

Hắn vừa thấy buồn cười vừa xót, đi lấy thuốc mỡ, trách: "Vào trong nhà chờ cũng được, ai bắt ngươi phải ra ngoài ngồi dưới mái hiên? Tự nhiên thành món điểm tâm cho muỗi."

"Ở đó mát mà, tại ngươi hết!" Hạ Thanh Đào hờn dỗi, giọng điệu vừa làm nũng vừa oán trách.

"Được rồi, lỗi do ta." Lục Tùy ngồi bên mép giường, mở nắp lọ thuốc, chấm nhẹ lên từng vết đỏ. Da hắn dày, muỗi không thèm bu quanh, nhưng thường xuyên đi săn, nên trong nhà lúc nào cũng có thuốc trị côn trùng cắn.

"Bôi thuốc rồi đừng gãi, ngủ một giấc là hết."

"Nhưng mà... không được gãi thì khó chịu lắm!" Hạ Thanh Đào nhìn mấy chỗ vừa được bôi thuốc, vẫn thấy ngứa ngáy.

"Vậy thì nói chuyện với ta, phân tán sự chú ý là được." Lục Tùy cất lọ thuốc, kéo tay y lại không cho gãi, hai người ngồi dựa vào vách.

"Nói chuyện gì?" Hạ Thanh Đào ngẩng đầu chờ mong nhìn hắn.

"Nói chuyện lúc nãy uống rượu với Từ đại ca." Lục Tùy nghiêng đầu, ánh mắt sâu thẳm. "Ngươi đoán xem hắn nhắc đến ai?"

"Ai cơ?" Hạ Thanh Đào nghĩ ngợi, trong huyện y không quen ai, chẳng lẽ là...

"Miên Miên?"

"Ừ." Lục Tùy gật đầu: "Không phải ta nhắc trước. Hắn hỏi nhà mẹ đẻ của ngươi ở đâu, ta nói ở thôn Hạ. Hắn liền bảo phu lang của nhị công tử trên huyện hình như cũng là người ở thôn đó. Ta đáp đúng vậy, còn nói nhà mẹ đẻ của ngươi và nhà Hạ Miên là hàng xóm."

"Họ cũng biết Miên Miên à?" Hạ Thanh Đào ngạc nhiên. Y cứ nghĩ người trong phủ có nhiều quy củ, đã thành thân thì ca nhi đâu dễ gặp người ngoài.

"Hẳn chỉ nghe người ta nói thôi." Lục Tùy đáp.

Cũng đúng. Dù sao thì chuyện công tử ở huyện hỏi cưới ca nhi ở vùng nông thôn vốn là đề tài bàn tán xôn xao một thời.

Hạ Thanh Đào gật đầu, lại hỏi: "Vậy còn nói gì nữa?"

Lục Tùy hơi ngập ngừng, sau mới nói: "Họ nói nhị công tử kia không phải người đàng hoàng, thường ra vào thanh lâu."

Khi đó Từ Ứng Tiêu nói chuyện có phần th* t*c, nguyên văn: "Nhị công tử kia đúng là phúc dày, từ lúc ca nhi kia mang thai thì không thèm về nhà nữa. Lúc thì vung tiền trong kỹ viện, lúc thì quan hệ bên ngoài với nhân tình."

Hạ Thanh Đào không phải chưa hiểu chuyện, cũng từng đọc qua thoại bản. Y đương nhiên biết "thanh lâu" là gì, lập tức nhíu mày nhăn mặt: "Thật ghê tởm."

Sắc mặt của Lục Tùy vẫn bình tĩnh, chỉ khẽ đáp: "Ừ."

"Vậy... Miên Miên phải làm sao bây giờ? Có biết chuyện này không?" Hạ Thanh Đào nghĩ đến cảnh ngộ của Hạ Miên, không khỏi lo lắng.

Lục Tùy trầm mặc một lúc rồi đáp: "Ta không biết."

Dù sao lời này cũng chỉ do Từ Ứng Tiêu nói, mà hắn thì cũng không muốn dò hỏi chuyện trong phủ.

"Tính tình Miên Miên như thế..." Hạ Thanh Đào thở dài, rồi không nói nữa. Y hiểu rõ người như Hạ Miên, nhà mẹ đẻ không có chỗ dựa chống lưng, gả vào phủ quan lớn lại càng yếu thế. Dù có biết chuyện thì làm gì được? Cãi nhau sao? Ai sẽ đứng về phía Hạ Miên? Huống hồ đời này trọng nam khinh nữ, phu nhân năm thê bảy thiếp là chuyện thường tình, có tiền có quyền thì càng không thiếu người bên cạnh.

Nghĩ đến đây lại thấy như đang nói xấu sau lưng người ta, y bèn im lặng không nói gì nữa.

Lục Tùy dường như hiểu được ý y, nhẹ giọng: "Mỗi người đều có lựa chọn riêng, chúng ta chỉ cần sống tốt phần mình."

Hạ Thanh Đào gật đầu: "Đúng vậy."

Trước kia y còn từng ngưỡng mộ Hạ Miên được gả vào phủ quan lớn. Nay nghĩ lại, nếu bản thân không có năng lực, thì dù có leo lên cao cũng chỉ là cành hoa trang trí. Muốn bay lên làm phượng hoàng, phải là người có mệnh làm rồng.

Mà hạnh phúc lớn nhất của người bình thường, chính là được sống đời yên ổn bên người mình nguyện ý ở cạnh.

"Thế nào rồi?" Lục Tùy hỏi, mắt liếc xuống đùi y: "Còn ngứa không?"

Y bị hỏi mới sực nhớ ra, đáp: "Hình như đỡ nhiều rồi."

Lục Tùy cười nhạt: "Vậy là tốt rồi. Nếu ngươi không ngủ được, ta lại thành tội nhân."

"Đương nhiên! Nếu ta mất ngủ, nhất định sẽ lăn lộn với ngươi cả đêm!" Hạ Thanh Đào hừ nhẹ, nhưng thật ra chỉ sợ làm hắn mệt.

Lục Tùy ý cười càng sâu: "Tốt, ngươi cứ lăn lộn với ta đi."

"Bây giờ không ngứa nữa, tha cho ngươi." Hạ Thanh Đào hừ một tiếng, nằm xuống giường: "Ngủ mau."

"Ừ." Lục Tùy thò tay tắt đèn, nghiêng người nằm bên ngoài: "Ngủ đi."

"Ừm." Trong bóng tối tĩnh lặng, Hạ Thanh Đào khẽ thì thầm: "Lúa đã thu rồi, không phải lo gạo ăn nữa... Bây giờ phải gieo vụ mùa..."

Lục Tùy không đáp, chỉ im lặng quạt gió cho y. Hắn nghe y nói nhỏ dần lại, hô hấp ổn định hơn, liền biết y đã ngủ say. Hắn chậm rãi buông tay, cũng chìm vào giấc ngủ.