Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 71

Tâm trạng của y hôm nay rất tốt, mặc áo vào rồi rời giường. Bên ngoài, Vân Nương đã nhóm bếp nấu cơm sáng, thấy y dậy thì nói: "Thanh Đào à, cơm sáng ở trong nồi, con tự múc đi."

"Dạ." Hạ Thanh Đào cảm thấy hơi ngượng: "Sao nương dậy sớm quá vậy?"

"Hừ, lớn tuổi rồi ngủ không được. Con đừng bận tâm tới ta." Vân Nương cười đáp: "Hôm qua bá nương của con nói có người đẩy xe tay đến bán dưa hấu trên bờ cát, không biết hôm nay có còn tới không. Nếu có thì chúng ta cũng mua một trái..."

Lục Diêm đang ngồi ăn cơm trên bậc cửa nghe vậy, nói: "Nương, hôm nay con đi lên trấn bán thảo dược, tiện đường sẽ mua cho nương một quả!"

"Cũng được." Vân Nương quay đầu nhìn: "Chỉ sợ con không biết lựa, đến lúc đó lại mua quả không ngọt."

"Con có miệng mà nương!" Lục Diêm cười hì hì: "Con bảo a tẩu hay a thẩm bên cạnh chọn giúp một trái là được."

Hạ Thanh Đào cũng cười: "Đúng đó, A Diêm lanh lợi thế cơ mà. Không giống ca ca của hắn..."

Vân Nương nghe vậy cũng bật cười: "Nói cũng phải."

Vừa hay lúc ấy Lục Tùy từ sân sau đi vào, nói: "Nói ta xấu hả?"

"Chúng ta ăn ngay nói thật." Hạ Thanh Đào nhanh miệng chiếm thế thượng phong, cười khúc khích rồi đi vào nhà bếp múc cơm.

Lục Tùy cũng bật cười, nghiêng đầu nói nhỏ với Lục Diêm: "A Diêm, lát nữa đi trước tìm ta. Ta có chuyện muốn nhờ."

Vừa nói vừa liếc nhìn về phía nhà bếp.

Lục Diêm lập tức hiểu ra là chuyện không muốn cho Hạ Thanh Đào biết. Trong lòng có hơi thắc mắc, nhưng vẫn gật đầu.

Một lát sau, ăn sáng xong. Hạ Thanh Đào rửa bát trong bếp, Lục Diêm dọn dẹp chuẩn bị ra ngoài, Lục Tùy vác cuốc ra ruộng dọn cỏ tưới nước. Hai huynh đệ nói một tiếng "Chúng ta ra ngoài đây" rồi cùng nhau rời nhà.

Hai người một trước một sau đi dọc theo con đường đất dẫn ra thôn.

"Ca, có chuyện gì mà phải giấu a tẩu thế?" Lục Diêm vừa đi vừa hỏi: "Nói trước nha, nếu là chuyện xấu thì ta không giúp đâu đó!"

Lục Tùy nói: "Ngày 15 tháng 6 là sinh nhật a tẩu của ngươi. Ta muốn cho hắn một bất ngờ. Ngươi đi trấn trên, tiện thể ghé mua giúp ta một hộp phấn trang điểm."

"Ca nói cái gì kỳ vậy, đồ của ca nhi cô nương, sao đệ biết mua!" Lục Diêm đỏ mặt nói: "Lỡ đâu người ta hiểu lầm thì sao?"

Lục Tùy bật cười: "Ngươi không biết mua cũng đúng thôi. Hôm nọ ta xuống trấn mua cuốc, có nhìn sơ qua một lượt. Lúc đó mang không đủ tiền nên nhờ chủ tiệm giữ giúp. Ngươi chỉ cần nói tên ta, chưởng quầy sẽ đưa."

"Thì ra là vậy." Lục Diêm thở phào nhẹ nhõm: "Hèn gì hôm đó huynh về trễ như thế!"

"Tiền đây." Lục Tùy móc ra 120 văn đưa cho Lục Diêm, nói: "Về nhớ giấu kỹ, đừng để Tiểu Đào nhìn thấy."

Lục Diêm nhận lấy, tò mò hỏi: "Ca, tiền đâu ra vậy? Chẳng phải tiền đều do a tẩu giữ sao? Huynh cầm lúc nào mà hắn không biết?"

Lục Tùy nhếch môi cười: "Hán tử sau khi thành thân đều phải có chút tiền riêng, về sau ngươi cưới vợ rồi sẽ biết."

Hắn nói đầy vẻ đắc ý, nhưng trong lòng Lục Diêm nghĩ bụng: Huynh giấu tiền riêng cũng chỉ để mua đồ cho a tẩu thôi, có cái gì mà khoe khoang chứ?

Đúng là phu quân ngoan của a tẩu!

Lục Diêm chia tay A Tùy ở ngã rẽ, lập tức quay người đi về phía trấn trên. Vốn dĩ Lục Diêm có thể ngồi thuyền, nhưng vì tuổi còn trẻ, đôi chân cứng đá mềm, mấy đồng bạc kia tiết kiệm thì hơn.

Lục Diêm cõng thảo dược đi hơn nửa canh giờ, từ xa đã trông thấy bóng dáng thị trấn.

Thảo dược mang theo khá nhiều, nên không tiện hoạt động. Lục Diêm đi đến tiệm thuốc bán trước, lần này ngoài củ sắn còn có thêm mấy nhánh hà thủ ô và kim ngân hoa. Củ sắn rẻ tiền, còn hà thủ ô với kim ngân thì quý hơn một chút.

Lục Diêm từng đến đây vài lần, chưởng quầy cũng đã quen mặt. Ông là người tính tình chất phác, nên cũng không ép giá. Cả đống thảo dược ấy bán được tổng cộng 630 văn.

Với một hán tử mới lớn như Lục Diêm mà nói, đây là số tiền lớn. Trong lòng Lục Diêm vui như mở hội, bước ra khỏi tiệm mà chân cũng nhẹ như bay.

Sau đó là đi mua phấn mặt cho a tẩu theo lời Lục Tùy dặn.

Trấn trên chỉ có một cửa hàng son phấn, nằm ở đầu phía tây thị trấn, sát bờ sông.

Lục Diêm men theo đường tìm đến, bước vào với tâm trạng hào hứng. Lúc đó đã gần giờ Thìn, trong tiệm có ba người khách đang mải mê chọn đồ. Lục Diêm đi đến bên quầy, nói: "Chưởng quầy!"

"Aida, ta đây." Chưởng quầy nhanh chân bước ra, đánh giá Lục Diêm một lượt rồi cười nói: "Tiểu huynh đệ tới mua quà cho người trong lòng à?"

Ba vị khách bên cạnh là hai cô nương và một ca nhi. Bọn họ cùng lúc quay đầu nhìn, khiến Lục Diêm đỏ bừng mặt, vội vàng nói: "Không phải đâu! Trước kia ca ca của ta đã tới đây lựa phấn cho a tẩu nhưng mang thiếu tiền nên nhờ chưởng quầy giữ giúp. Hôm nay huynh ấy bảo ta đến lấy."

"Ca ca của ngươi là..." Chưởng quầy hỏi.

"Lục Tùy, dáng người cao to vạm vỡ lắm." Lục Diêm bị mấy ánh mắt tò mò nhìn chằm chằm, có hơi mất tự nhiên.

"À à, ta nhớ rồi." Chưởng quầy cười tít mắt, sai tiểu nhị lấy ra một hộp phấn mới, vừa đưa vừa nói: "Ca cả của ngươi đúng là phu quân tốt, tự mình chọn hàng nhưng lại nhất quyết không lấy thứ rẻ tiền!"

"Hắc hắc." Lục Diêm vừa cười ngây ngô vừa lấy tiền trong người ra: "Đúng vậy, ca ca của ta mê lão bà như điếu đổ. Từ trước đến nay ta chưa từng thấy ai như huynh ấy!"

Ngay bên cạnh lập tức vang lên tiếng thì thầm bàn tán của mấy cô nương: "Trên đời này có kiểu nam nhân như vậy nữa cơ à!"

"Đúng đó, không biết hắn đã đính hôn với người khác chưa. Người tốt như vậy, chắc đệ đệ của hắn cũng không tệ đâu..."

Lúc ấy Lục Diêm đang trả tiền với chưởng quầy, nghe được mấy lời ấy thì mặt càng đỏ bừng.

Chưởng quầy thu tiền, cười cười nói: "Tiểu huynh đệ, còn muốn mua thêm gì nữa không? Tiệm của ta mới nhập một lô dây buộc tóc, vừa đẹp lại vừa rẻ, 15 văn một cái thôi!"

Vừa nói vừa lấy ra hai mẫu cho Lục Diêm xem.

Vốn dĩ Lục Diêm không có ý định mua, nhưng không hiểu sao lại chợt nhớ đến Lục Tiểu Thảo. A tẩu từng nói, Lục Tiểu Thảo không được coi trọng trong nhà, chuyện gì cũng đều tự mình làm, quần áo thì toàn đồ cũ của đại ca và tỷ tỷ Lục Tiểu Hoa để lại.

Nếu hai người xuất hiện cùng lúc, Lục Tiểu Hoa đều ăn mặc sạch sẽ tươm tất, còn Lục Tiểu Thảo thì luôn khoác lên người y phục cũ kỹ.

Có lẽ vì thế mà Lục Tiểu Thảo không mấy khi nói chuyện, mỗi lần gặp người lạ đều trông e dè, rụt rè vô cùng.

Còn nhà Lục Diêm, hai huynh đệ được cha mẹ đối xử công bằng. Nghĩ đến điều đó, Lục Diêm cảm thấy Lục Tiểu Thảo thật đáng thương.

Lần trước được tặng cây hoa phượng tiên đào trên núi, Lục Tiểu Thảo đã vui vẻ cả buổi trời. Nếu lần này tặng thêm cho Lục Tiểu Thảo sợi dây cột tóc này, chắc chắn Lục Tiểu Thảo sẽ rất vui.

Nghĩ vậy, Lục Diêm nói với chưởng quầy: "Vậy lấy cho ta một cái, để đem tặng đệ đệ."

"Được chứ!" Chưởng quầy thấy Lục Diêm chịu mua thì vui vẻ lấy toàn bộ dây cột tóc ra.

"Ngươi muốn lấy mẫu nào?"

Lục Diêm đưa mắt nhìn quanh một vòng, cuối cùng chọn lấy một chiếc màu xanh cỏ non, chỉ tay nói: "Lấy cái này."

Sợi dây cột tóc kia trùng tên với Lục Tiểu Thảo, màu xanh tươi mát, nhìn vào liền thấy hiền hòa dễ chịu vô cùng.

Sau khi mua xong phấn mặt và dây cột tóc, Lục Diêm ghé cửa hàng bán bánh mua nửa cân bánh ngọt. Vừa kiếm được lời, Lục Diêm muốn mua chút đồ ăn vặt cho mẫu thân và a tẩu. Cuối cùng, Lục Diêm ghé cửa hàng hoa quả mua một quả dưa hấu. Tay cầm đầy đồ, Lục Diêm mới quay về nhà.

Về đến nhà thì trời đã gần trưa. Lục Diêm bước vào trong sân, thấy Hạ Thanh Đào và mẫu thân đang ngồi trò chuyện với bà Kim Mai. Bà là người lớn tuổi nhất trong thôn nên không ai để ý tới Lục Diêm.

Vừa hay, Lục Diêm cũng có chuyện riêng cần giấu giếm. Lục Diêm liền lặng lẽ mang quả dưa vào nhà bếp, sau đó chuồn vào phòng mình, cất kỹ phấn mặt và dây cột tóc vào cùng một chỗ.

Khi bước ra thì bà Kim Mai cũng vừa mới rời đi, a tẩu đang tiễn khách, còn mẫu thân thì liền hỏi Lục Diêm: "A Diêm, con mua được dưa hấu chưa?"

"Mua rồi, con để trong nhà bếp đó. Con còn mua thêm nửa cân bánh ngọt cho nương với a tẩu nữa, để cả trên bàn bếp luôn rồi." Lục Diêm đáp.

"Dưa có ngọt không, con có bị gạt không đấy?"

"Sao mà bị người ta gạt được?" Lục Diêm cười đắc ý, nói: "Lúc đó có một thím lớn tuổi đứng bên cạnh chọn giúp con, thím ấy nói quả này chắc chắn ngọt!"

"Vậy thì tốt." Vân Nương đi vào nhà bếp, đặt dưa hấu vào trong bồn, dùng nước trong lu ngâm cho mát, chờ đến sau giờ ngọ cắt ra ăn sẽ mát lạnh, ngon miệng hơn.

Sau đó bà lấy bánh ngọt ra, vừa hay gặp Hạ Thanh Đào bước vào, liền cười nói: "Thanh Đào Nhi, bánh ngọt A Diêm mua từ trấn trên về. Bảo là mua cho chúng ta đó, con ăn thử đi."

"A Diêm chu đáo thật." Hạ Thanh Đào cầm một miếng bánh cắn thử: "Ừm, ngon thật đó... Còn dư thì để nương ăn nha."

"Còn nhiều lắm, ta để ở nhà chính rồi. Con có đói bụng thì tự qua lấy mà ăn." Vân Nương nói, rồi chợt nhớ ra: "À đúng rồi, dưa hấu ta ngâm trong lu nước rồi, ăn cơm xong mang ra."

"Dạ, chắc giờ này A Tùy cũng sắp về rồi. Con đi nấu cơm."

"Ừ, ta đi gọt bí đao."

Hai người cùng vào bếp chuẩn bị bữa cơm, đang lúc vừa làm vừa trò chuyện. Đề tài nhanh chóng chuyển sang chuyện của hai huynh đệ: "A Diêm thì lanh miệng, tính tình hoạt bát. Mấy bà thím trong thôn mà thấy là cưng như cưng trứng." Hạ Thanh Đào vừa cười vừa nói.

Nhưng Vân Nương thì lại thở dài, bảo: "Thật ra A Tùy hồi nhỏ cũng lanh lợi, đáng yêu lắm."

"Thật sao? Con cứ tưởng hắn sinh ra đã không thích nói chuyện cơ."

Bây giờ thì đỡ hơn rồi, chứ lúc mới gặp hắn còn kiệm lời đến mức khó chịu ấy chứ!

"Chẳng qua là do mấy người miệng lưỡi độc địa, nói A Tùy không phải con ruột nhà ta. Đám con nít trong thôn hay nghe theo, cứ trêu ghẹo nói A Tùy là con hoang bỏ..." Vân Nương nói đến đây liền thở dài.

Hạ Thanh Đào nghe xong, động tác trong tay khựng lại, tức tối mắng: "Cái đám người nhiều chuyện lắm mồm đó, đúng là nên bị vả mấy cái cho chừa!"

"Sau này nghe nhiều lời ra tiếng vào, A Tùy cũng dần không thích nói chuyện nữa." Vân Nương lộ vẻ xót xa: "Phụ thân của A Tùy cũng từng nói rằng, chúng ta coi hắn như con ruột mà nuôi nấng. Sau này hắn hiểu chuyện, mới thấy đỡ tủi thân."

"Thật ra hồi ta vừa sinh A Diêm, cũng có người đến nói rằng đã có con ruột rồi thì nên đưa A Tùy đi chỗ khác. Hoặc ít nhất phải để A Tùy làm việc nhiều hơn một chút..." Vân Nương nói tiếp: "Ta nghe thì nghe vậy, chứ trong lòng không bao giờ đồng ý. Dù A Tùy không phải con ruột của ta, nhưng ta vẫn xem hắn như con ruột mà nuôi. A Tùy ngoan ngoãn, hiểu chuyện như vậy, thử hỏi làm sao mà bỏ được?"

Hạ Thanh Đào nghe xong cũng cảm động, nhẹ nhàng nói: "Nương, con biết nương với phụ thân đều là người tốt. Nương của con trước kia cũng từng nói, một người có thể đem 20 lượng bạc để hỏi cưới cho đứa con không phải con ruột của mình, thì người đó nhất định là người có phúc, không bao giờ nỡ làm khó con dâu."

Vân Nương nghe xong thì mỉm cười, nhặt một thanh củi cho vào bếp, nói: "Cái đó là do A Tùy tự cố gắng kiếm tiền. Dựa vào ta thì có đập nát cái thân này cũng không kiếm ra 20 lượng đâu!"

"Có thể nuôi A Tùy thành người như bây giờ, nương mới thật sự là giỏi đó!" Hạ Thanh Đào cười nói, đúng lúc ấy Lục Tùy trở về.

Có điều hắn không vào bếp ngay mà bước vào phòng của hai người. Y có hơi ngạc nhiên liếc nhìn theo, nhưng một chỉ lát sau Lục Tùy đã đi ra, cầm theo cây quạt hương bồ, ngồi ở bậc cửa phe phẩy, nghỉ ngơi.

Quạt hương bồ: loại quạt tay làm từ lá thơm, dùng nhiều ở vùng nông thôn xưa.