Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 70

"Nhìn nè, hoa phượng tiên đó." Vì Lục Tiểu Hoa đang ở đây, nên Hạ Thanh Đào không tiện nói là do Lục Diêm cố ý đào về. Y nghĩ rằng, chắc chắn Lục Tiểu Thảo cũng đoán ra được.

Quả nhiên, vừa nhìn thấy chậu hoa, khuôn mặt của Lục Tiểu Thảo sáng rỡ hẳn lên:: "A! Thật đó hả! Ta còn tưởng..."

Chưa nói dứt câu, Lục Tiểu Thảo quay đầu nhìn y, mỉm cười: "Cảm ơn Thanh Đào ca, còn cả..."

Hạ Thanh Đào biết Lục Tiểu Thảo không tiện nói ra tên Lục Diêm, bèn cười đáp: "Khách sáo gì chứ, hoa phượng tiên dễ trồng lắm. Lát nữa cơm nước xong, ngươi tìm một góc sân mà trồng. Mỗi ngày tưới chút nước cho nó là sống khỏe thôi."

"Vâng ạ!" Lục Tiểu Thảo ôm chậu hoa vào lòng, ánh mắt long lanh không giấu nổi niềm vui.

Chắc vì ở nhà không mấy ai để ý đến Lục Tiểu Thảo, lại càng ít người vì Lục Tiểu Thảo mà mang quà tới, nên lần này mới vui đến vậy.

Lục Tiểu Hoa ở một bên thì có hơi mất hứng, vừa gọt vỏ đào vừa dẩu môi nhưng Hạ Thanh Đào không bận tâm, chỉ cười nói: "Thôi, ta về trước đây, còn phải về xào rau nữa."

"Dạ." Lục Tiểu Thảo tiễn y ra tận cửa, tươi cười nói: "Thanh Đào ca đi thong thả nha!"

"Ừ, ngươi vào nhà đi."

Hạ Thanh Đào quay về nhà, thấy Lục Diêm vẫn đang loay hoay dưới bếp, vừa thấy y liền hỏi: "Đưa hoa rồi hả? Tiểu Thảo vui không?"

"Ừ, hắn thích lắm."

"A Tùy chưa về sao?"

"Chưa thấy đâu. Nói là đi xem cuốc mới ở trấn."

"Kỳ lạ ghê, sao đi cả buổi sáng mà chưa về?" Hạ Thanh Đào liếc nhìn ra cổng, vẫn chưa thấy bóng dáng của Lục Tùy. Trong lòng cảm thấy hơi nghi ngờ, nếu chỉ đi mua cái cuốc thì tại sao bây giờ vẫn chưa về nhà? Với tính cách của Lục Tùy, làm xong sớm là chuyện thường. Hay là dọc đường bị ai đó giữ lại?

"Có khi đang đi thì bị bà thím nào kêu lại rồi, chắc đang ở miếu thắp nhang đấy." Lục Diêm lên tiếng đoán.

"Ừ cũng có lý." Hạ Thanh Đào bật cười: "Mấy bà thím đó dính người lắm, đã bị giữ lại thì thế nào cũng bắt ngồi nghe chuyện một hồi mới cho đi."

Trong lòng y cũng thấy yên tâm hơn một chút, bèn quay vào bếp bắt đầu xào rau. Sáng nay y có ghé thôn Đông mua đậu hũ khô, chuẩn bị làm món rau thủy cần xào đậu hũ.

Y đang nấu thì Vân Nương về tới, tay cầm ba cái bánh nhỏ, vừa cười vừa nói: "Vừa nãy ở miếu được một bà cụ tặng ba cái bánh cúng Vi Đà Bồ Tát. Mỗi đứa một cái, ăn vào cho ngài phù hộ nha!"

"Nương, nương không gặp A Tùy sao?" Hạ Thanh Đào hỏi.

Vân Nương cũng ngạc nhiên, nói: "Không thấy, A Tùy đi đâu rồi nhỉ?"

"Hắn nói đi lên trấn mua cuốc, mà đi cả buổi sáng vẫn chưa về. Con còn tưởng hắn bị ai đó ở miếu giữ lại."

"Chẳng lẽ đi lang bang đâu đó..." Vân Nương bắt đầu lo lắng: "Chỉ là mua cuốc thôi mà, có cần mất cả buổi sáng đâu!"

Lục Diêm chen vào: "Thôi nào nương, ca ca lớn rồi. Huynh ấy có thể đi đâu ngoài mấy nơi quen thuộc được chứ? Mà dù có gặp thú dữ, huynh ấy cũng đánh được chứ chẳng đùa đâu!"

"Cũng phải." Vân Nương tạm yên lòng, rồi quay sang nói với Hạ Thanh Đào: "À mà nè, mọi người đang bàn chuyện làm tiệc cúng Quan Âm Bồ Tát vào mồng 9 tháng 6 đó. Mọi người trong thôn muốn mời đầu bếp làm 10 bàn, một bàn cúng, còn lại đãi người, tiền bạc thì lấy từ quỹ của thôn. Lúc đầu họ định trả 100 văn, ta nói là làm vì tâm chứ không lấy tiền. Cuối cùng họ bảo đưa 50 mươi văn tượng trưng, ta gật đầu rồi."

Hạ Thanh Đào nghe vậy gật đầu: "Chuyện này con sẽ đi, dù không trả tiền con cũng muốn góp chút sức."

Vân Nương mỉm cười hài lòng: "Ta biết mà. Mai con đi cùng ta tới gặp Kim Mai một tiếng, tiện bàn luôn mấy món sẽ nấu nha."

"Dạ!" Hạ Thanh Đào vui vẻ đáp, rồi nhớ ra điều gì liền nói tiếp: "À nương, con gọi thêm Tiểu Thảo đến nhóm lửa được không? Lần trước Tiểu Thảo nhóm lửa khéo lắm!"

"Cái đó thì phải hỏi thím Thái Hoa, nhưng chuyện làm lễ cúng thì chắc chắn họ sẽ gật đầu thôi."

"Vâng ạ!"

Hai mẹ con đang nói chuyện thì Lục Tùy xách theo cuốc mới bước vào sân.

Hạ Thanh Đào ngó ra cửa rồi cười nói: "Thợ rèn này biết chọn hàng ghê, cuốc trông chắc chắn quá. Có khuyến mãi thêm cái gì không đó?"

Vân Nương che miệng cười khúc khích.

Lục Diêm ở sau bếp cũng hùa theo: "Ca đi mua cuốc cả buổi sáng, a tẩu còn tưởng bị hổ ăn giữa đường rồi đó!"

Lục Tùy biết mình đi hơi lâu, chỉ cười nhạt: "Tiện thể ghé ngoài đồng xem một vòng, nhặt được cây cán gỗ tốt."

Hạ Thanh Đào vẫn thấy là lạ, nhưng lúc này trong nhà đông người nên không tiện hỏi thêm.

Tới giờ ăn, Lục Tùy rửa tay xong bưng đồ ăn lên. Hạ Thanh Đào để ý thấy mu bàn tay phải của hắn có vết xước đỏ, còn sưng nhẹ. Trong lòng y càng chắc rằng hắn không chỉ đơn giản là đi mua cuốc như lời nói.

Nhưng chưa kịp hỏi gì thêm thì đã đến bữa cơm.

Chờ ăn xong, Vân Nương rửa chén, Lục Tùy ở hiên nhà mài lại cán cuốc, Hạ Thanh Đào bèn ôm đậu hũ tương ra ngồi bên cạnh, vừa múc vừa nhỏ giọng hỏi: "Sáng nay ngươi đi mua cuốc thật sao?"

Lục Tùy nghiêng đầu, trên môi vẫn nở nụ cười nhẹ: "Cuốc còn ở đây, chẳng lẽ giả à?"

Hạ Thanh Đào cảm thấy có chút không hài lòng, chép miệng nói: "Chẳng lẽ bị con hồ ly nào dụ dỗ đó chứ? Nửa đường gặp 'Lục lang' nào rồi bị mê hoặc luôn hả?"

Lục Tùy bật cười, quay đầu nhìn y bằng ánh mắt pha chút bất đắc dĩ: "Mấy ngày nay ngươi đọc thoại bản gì nữa thế? Lúc thì hồ ly tinh mê hoặc thư sinh, giờ thì tới thợ săn?"

Hạ Thanh Đào trợn mắt: "Cái gì mà thoại bản! Rõ ràng hôm nay ngươi lạ lắm!"

Lục Tùy bật cười, đưa tay quệt nhẹ một đường trên má y, vừa cười vừa nói: "Trên đời này chỉ có một tiểu hồ ly như ngươi... đến thần tiên cũng phải bị mê hoặc."

"Ai da!" Hạ Thanh Đào đỏ bừng mặt, ngó quanh một vòng thấy Vân Nương và Lục Diêm đều không có ở đó, lúc này mới yên tâm nhưng vẫn hạ giọng quở nhẹ: "Giữa ban ngày ban mặt, ngươi nói bậy bạ cái gì vậy! Dù có đẹp thì cũng không được nói như thế... Mau nói thật xem, hôm nay ngươi đi đâu cả buổi sáng?"

Lục Tùy thấy y phản ứng như vậy thì khoái chí, trong lòng dâng lên cảm giác dịu dàng như nước. Vừa rồi hắn cùng Hạ Thanh Khê ra ngoài tìm Hạ Thăng, người kia đã thừa nhận trước đó cố ý lại gần Hạ Thanh Đào. Tuy ngoài mặt chưa làm gì quá giới hạn, nhưng rõ ràng tâm tư chẳng tốt đẹp gì.

Hắn nghĩ đến chuyện trước đây từng có Lý tú tài, Tôn Lai Thịnh đều thích y, trong lòng không khỏi chua xót xen lẫn chút tự hào.

Cái người được gọi là "Tiểu Đào" này, không phải tiểu hồ ly tinh thì còn là gì nữa?

Nghĩ đến đó, hắn bèn hạ giọng nói: "Đi tìm ca ca."

"Tìm ca ca làm gì?"

"Cùng đi tìm Hạ Thăng."

"Gì cơ?" Hạ Thanh Đào suýt nữa quên luôn chuyện này trong ngày hôm nay, không ngờ Lục Tùy lại thực sự đi tìm Hạ Thăng. "Ngươi tìm hắn làm gì? Không lẽ ngươi gọi người đến đánh nhau hả?"

Lục Tùy cúi đầu tiếp tục mài lại cán cuốc, giọng trầm lạnh: "Đương nhiên phải hỏi cho ra lẽ. Ai dám giở trò đen tối với người của ta thì đều phải trả giá."

"Các ngươi đánh hắn?" Hạ Thanh Đào vẫn chưa hết bất ngờ, trong đầu lập tức nghĩ đến vết thương trên tay Lục Tùy.

"Ừ." Lục Tùy đáp: "Ta và ca ca của ngươi đã cho hắn một trận. Hắn nằm dưới đất xin tha, hứa với chúng ta sẽ không xuất hiện trước mặt ngươi nữa. Lúc đó chúng ta mới buông tha cho hắn."

"A..." Hạ Thanh Đào có hơi sợ hãi: "Các ngươi đánh hắn trong nhà sao? Không ai thấy à? Liệu hắn có đi báo quan không?"

"Ngươi yên tâm." Lục Tùy nhìn y, giọng điệu dịu xuống: "Chúng ta bắt được hắn ngoài đồng, không ai nhìn thấy. Hắn cũng không bị thương nặng, dù có đi báo quan thì ai thèm để ý tới hắn chứ?"

"Vậy là tốt rồi." Hạ Thanh Đào thở phào nhẹ nhõm.

Nghĩ tới ánh mắt của Hạ Thăng hôm đó, đúng là đáng sợ thật. Nhưng Hạ Thanh Đào cũng sợ Lục Tùy gặp phải rắc rối. Ở nông thôn, nếu dây dưa tới quan phủ thì không phải chuyện nhỏ, chẳng ai muốn gặp phải phiền phức như thế.

"Ừm, vì sợ ngươi lo lắng nên không muốn nói cho ngươi biết."

"Vậy sao lại nói cho ta?"

Lục Tùy mỉm cười, nhìn vào mắt hắn: "Nếu ta không nói, ngươi lại cho rằng ta làm mấy chuyện xấu xa...như bị hồ ly tinh mê hoặc chẳng hạn."

"..." Hạ Thanh Đào đỏ mặt không dám nhìn vào mắt hắn.

"Sau này về thôn Hạ, ít nhất sẽ không cần phải dè chừng hắn nữa." Lục Tùy dịu giọng.

Hạ Thanh Đào nghe vậy thì cảm thấy trong lòng ấm lại, khóe môi khẽ cong lên, không nói gì thêm.

Một lúc sau, y nhắc đến chuyện làm tiệc ở thôn: "Ngày mai ta đi với nương đến nhà trưởng thôn gặp mấy người phụ trách để thương lượng."

"Ừ, ngươi thích thì cứ làm." Lục Tùy mỉm cười, ánh mắt dịu dàng.

Chiều hôm đó, Hạ Thanh Đào cùng Vân Nương đi gặp trưởng thôn bàn việc. Sau khi xác định ngày tổ chức tiệc cúng Quan Âm Bồ Tát, Hạ Thanh Đào nhận việc phụ trách nấu nướng, còn việc dựng rạp, lo mâm bàn sẽ do người dân trong thôn lo liệu.

Trên đường về, y ghé nhà thím Thái Hoa xin cho Tiểu Thảo tới giúp nhóm lửa. Thím Thái Hoa nghe xong vui vẻ đồng ý, vì đây việc làng xóm, lại là tiệc cúng Quan Âm Bồ Tát nên bà không từ chối.

Lục Tiểu Thảo cũng mừng rỡ, biết bao nhiêu người muốn giúp mà Hạ Thanh Đào chỉ chọn mình. Điều này khiến Tiểu Thảo cảm thấy rất tự hào.

Mọi thứ đều thuận lợi như vậy.

Tháng sáu vào hè, trời nắng như đổ lửa. Đúng như câu "Tháng sáu, mặt trời đốt tay". Thời tiết oi bức, ngoài ruộng cũng khô hạn, Lục Tùy phải ra ngoài tưới nước mỗi ngày. Trong thôn bắt đầu đào mương, ai nấy cũng mong ruộng nhà mình không bị chết khô, nhưng cũng phải đảm bảo không có sự cố xảy ra.

Hạ Thanh Đào sợ nóng, mặc dù đã mặc đồ mỏng nhưng vẫn ướt đẫm mồ hôi. Y quyết định dứt khoát không ra ngoài, ngay cả cánh cửa lớn cũng để hé mở, Tiểu Hắc thì nằm dài ngoài sân, thè lưỡi th* d*c.

Mặc dù buổi tối mát hơn nhưng trong phòng vẫn oi ả. Giường thì thay chiếu, mỗi tối trước khi ngủ Hạ Thanh Đào đều phải lau người bằng nước lạnh, nhưng khi nằm xuống vẫn cảm thấy nóng.

Đặc biệt là Lục Tùy, người hắn cao to như cái lò sưởi. Mùa đông thì ấm áp, nhưng mùa hè nằm gần hắn thật sự rất nóng. Hạ Thanh Đào chỉ hận không thể lùi ra xa thêm một chút.

Lục Tùy cũng cảm thấy bất lực, một tay quạt cho mát, một tay muốn kéo Hạ Thanh Đào vào người, nhưng lại bị Hạ Thanh Đào đẩy ra. Giọng nói của Hạ Thanh Đào mềm mại nhưng có vẻ khó chịu: "A Tùy, tay ngươi nóng quá. Ta vừa mới tắm xong, không muốn tắm thêm lần nữa đâu."

Lục Tùy dở khóc dở cười, cố tình kéo áo y: "Vậy sao lại mặc nhiều thế? Ta bảo mặc ít đi mà ngươi không chịu."

Hạ Thanh Đào đỏ mặt, bực dọc: "Không phải ai cũng giống như ngươi, ngủ mà còn c** tr*n!"

"Vậy mới mát mẻ." Lục Tùy xoay người lại, gối đầu lên cánh tay. Trong bóng tối, nhìn thấy vẻ ngượng ngùng của y, hắn càng muốn ôm vào lòng. Hắn nhẹ nhàng ghé sát bên tai, giọng nói như dụ dỗ: "Muốn thử không? Dù sao chỉ có ta thấy thôi."

"Ta... ta không cần, ngươi đúng là không biết xấu hổ!" Hạ Thanh Đào đỏ bừng mặt, thì thào: "Nếu người khác biết thì sao? Ta còn mặt mũi nào nữa?"

Lục Tùy khẽ cười: "Nếu không nói, ai biết được?"

"Lỡ ngươi cười ta thì sao?" Hạ Thanh Đào vẫn không yên tâm.

"Ta làm sao có thể cười ngươi?" Giọng hắn nhẹ như gió đêm, như tiếng cánh bướm thoảng qua vành tai y.

Hạ Thanh Đào thở dài một hơi, không thể không thừa nhận, nếu Lục Tùy thực sự định đi dụ dỗ người khác, chắc chắn không ai có thể kháng cự nổi.

Và y... lúc này cũng không chống lại được nữa.
"Được rồi, để ta thử xem. Nếu ngươi gạt ta, ta không thèm để ý tới ngươi nữa!"

"Được."

Hạ Thanh Đào chậm rãi c** ** l*t ra, chỉ còn lại chiếc yếm. Không có áo, cánh tay và bờ vai lộ ra, y thật sự cảm thấy mát mẻ hơn rất nhiều.

Thị lực của Lục Tùy vốn đã hơn người, lúc này đã quen nhìn trông bóng tối. Hắn càng dễ dàng thu trọn cảnh đẹp vào đáy mắt.

Dáng vẻ nửa kín nửa hở như thế này, so với cởi hết còn khiến lòng người xao động hơn.

Hắn vẫn nằm nghiêng, đầu tựa lên tay. Nhưng trên môi lại mang theo ý cười nhàn nhạt:
"Tiểu Đào nhà ta ngoan thật."

Hạ Thanh Đào giả vờ hung dữ, nói: "Không cho cười ta, ngủ đi!"

"Được, ta ngủ." Ý cười nơi khóe miệng của Lục Tùy ngày càng sâu.

Hắn không hề làm gì hơn. Nếu lúc này cưỡng ép, sau này y sẽ không còn tin hắn nữa. Trời thì nóng, y lại không tình nguyện nên hắn cũng không nỡ ép buộc.

Trong tay cầm quạt không ngừng phe phẩy, cố ý quạt nghiêng về phía Hạ Thanh Đào, chờ đến khi nghe tiếng hô hấp của y dần đều đặn, hắn mới chậm rãi hạ tay, rồi cũng thiếp đi.

Sáng sớm, Hạ Thanh Đào tỉnh dậy. Y phát hiện áo lót đã được ai đó khoác lại lên người, còn Lục Tùy thì đã dậy từ sớm. Cửa sổ cũng được đóng kín, ngăn nắng sớm lọt vào.

Trong lòng y cảm thấy ấm áp vô cùng, càng cảm kích sự chu đáo của hắn. Có lẽ hắn biết y sẽ ngượng ngùng vào buổi sáng nên cố ý giúp y khoác lại áo.

Có phu quân tốt như vậy, trên đời này không có nhiều.