Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 67

Dạo gần đây, Ngân Sanh phát hiện có thai, bá nương vì thế mà ngày nào cũng tươi cười rạng rỡ.

Hạ Thanh Đào vội đứng dậy nhận lấy, cười nói: "Cảm ơn bá nương. Nhưng mà Ngân Sanh ca ăn được thật sao? Con chỉ ngửi thôi mà đã ch** n**c miếng rồi, chưa chắc nuốt nổi đâu!"

Nói xong, y bưng chén vào bếp. Vừa đi vừa nghe thấy Vân Nương hỏi thăm sức khỏe Ngân Sanh, bá nương đáp:
"Khá tốt. Tuy ốm nghén nhiều nhưng ngoài ra không có gì bất thường." Rồi quay sang hỏi, "A Tùy với Thanh Đào thì sao? Sao chưa thấy động tĩnh gì?"

Nghe tới đây, mặt Hạ Thanh Đào lập tức đỏ bừng, liền cúi xuống múc nước rửa chén, giả vờ không nghe thấy gì cả.
Vân Nương vẫn rất điềm đạm, mỉm cười nói: "Không cần vội, chuyện này đâu thể cưỡng cầu. Hai đứa chúng nó mới thành thân chưa bao lâu."

Bá nương cũng cười theo: "Ta chỉ tiện miệng hỏi thôi, chuyện này vốn dĩ không thể gấp gáp được. Ngân Sanh nhà ta cũng phải sau một năm rưỡi mới mang thai đấy chứ."

Hạ Thanh Đào vừa lúc từ trong nhà bước ra, đưa cái chén cho đại bá nương: "Bá nương, chén rửa sạch rồi ạ."

"Ấy, vậy ta về nấu cơm trưa đây." Bá nương nhận lấy chén, quay người rời đi.

Hạ Thanh Đào nhặt một quả mơ, đưa lên miệng Vân Nương: "Nương nếm thử xem, có chua lắm không?"

Tay Vân Nương đang bẩn, bèn ăn luôn từ tay y. Vừa cắn một miếng liền nhăn mặt: "Chao ôi, chua đến ê cả răng!"

Hạ Thanh Đào bật cười rạng rỡ: "Con đã bảo rồi mà, chỉ có mỗi Ngân Sanh ca mới nuốt trôi thôi! Đợi trưa nay con đem mấy quả này rim với đường mạch nha, làm thành mứt mơ. A Tùy thích đồ ngọt, chắc chắn sẽ thích ăn."

Trưa hôm ấy, sau khi cơm nước xong Lục Tùy và Lục Diêm vẫn chưa từ ngoài đồng trở về, Hạ Thanh Đào liền tranh thủ rim mơ trong bếp. Đến chiều tối là vừa kịp ăn.
Vừa rim mơ, y vừa miên man suy nghĩ. Không biết Lục Tùy có nóng lòng chuyện con cái hay không. Hôm trước bán xạ hương, Phó đại phu từng nhắc nhưng khi ấy Lục Tùy chỉ bảo không cần vội. Y cũng không rõ đó là thật lòng hay chỉ nói cho qua chuyện.

Hai người thành thân đến nay đã được nửa năm, nói dài không dài, mà ngắn cũng không ngắn. Nữ nhân có người phải sau 1-2 năm mới hoài thai, huống chi ca nhi khác nữ nhân. Nếu Lục Tùy thật sự muốn có con, mà y mãi không có động tĩnh gì thì biết làm sao?

"Đang nghĩ gì mà ngẩn người mãi thế?"

Một giọng nói quen thuộc vang lên. Hạ Thanh Đào ngẩng đầu, thấy Lục Tùy đang múc nước rửa tay ngoài sân.

Tính hắn vốn thích sạch sẽ, mấy ngày nay trời nóng, cứ đi làm về là rửa tay rửa chân ở bờ suối. Sau đó mới vào nhà thay đồ, dùng nước lu tẩy qua thêm một lượt.

"Ta vào tới nơi rồi mà ngươi còn không hay, nghĩ gì mà nhập tâm vậy?" Lục Tùy hỏi.

Không tiện nhắc chuyện con cái trước mặt hắn, Hạ Thanh Đào liền cười nói: "Bá nương cho ta chén mơ chua, ta đang nghĩ không biết có nên cho ngươi nếm thử loại rim đường hay không. Nương ăn một viên thôi mà đã nhăn hết cả mặt, suýt nữa ê cả răng."

Lục Tùy thấy y cười tinh nghịch, trong lòng càng yêu chiều. Hắn rửa tay xong, đi tới khom người cúi xuống: "Đút cho ta một viên xem nào."

Hạ Thanh Đào hiểu ý, liền đưa một viên bỏ vào miệng hắn, ánh mắt cong cong: "Sao? Chua không?"

Lục Tùy nhai vài cái, may là lớp ngoài đã được rim đường nên vị chua đã dịu bớt nên cũng không đến nỗi nào. Nhưng hắn không đáp, chỉ lặng lẽ ngẩng đầu nhìn ra ngoài sân.

"Sao thế? Sao không nói gì?" Hạ Thanh Đào tò mò, vừa hỏi vừa nghiêng đầu nhìn. Ai ngờ người kia đột nhiên cúi xuống, đặt môi lên môi y, mớm nửa quả mơ vào miệng.

"Ưm... Có..."

Y định nói "có người ngoài", nhưng lời chưa ra khỏi miệng thì đã bị hắn ngăn lại bằng nụ hôn ấy.

Lục Tùy buông y ra, khóe môi còn mang ý cười: "Sao? Có chua không?"

Mặt Hạ Thanh Đào đỏ bừng, chua đâu không thấy, chỉ thấy tim đập loạn. Y đưa tay che miệng, quay người nói một câu: "Đồ điên... Không biết ngượng là gì."

Lục Tùy nhìn bóng lưng mảnh mai của y, khóe môi càng cong lên.

Tới buổi tối.

Trời nóng, nên trong phòng đã trải chiếu thay nệm, cửa sổ cũng mở hé để gió đêm phất phơ nhè nhẹ, mang theo làn gió mát mẻ hiếm hoi của mùa hè.

Hạ Thanh Đào rửa mặt xong, ngồi dưới ánh đèn dầu đọc sách, chờ Lục Tùy vào phòng.

Trong phòng yên tĩnh, mùi ngải xen lẫn hương gỗ lan tỏa, bên ngoài tiếng ếch kêu râm ran, làm cho đêm hè thêm phần thanh vắng.

Không lâu sau, tiếng nước dừng hẳn. Lục Tùy đã tắm xong, đi vào.

"Ta đi rót chén nước." Hạ Thanh Đào tìm cớ bước ra ngoài để hắn thay quần áo.

Gió đêm nhè nhẹ, Đại Môn và Tiểu Hắc đang rượt theo một con đom đóm, nhảy nhót như đứa trẻ. Hạ Thanh Đào xách bình gốm lấy nước mát, uống vài hớp, cảm giác mát lạnh lan khắp người, vô cùng sảng khoái.

Ước chừng Lục Tùy đã thay đồ xong, y mới đẩy cửa bước vào. Quả nhiên Lục Tùy đã thay quần áo, đang vắt bộ đồ ướt bỏ vào thau.

"Ngươi có muốn uống không?" Hạ Thanh Đào xách bình gốm vào: "Ta có bỏ thêm ít hoa cúc, uống vào giải nhiệt."

"Ừm." Lục Tùy nhận lấy, rót một chén uống liền hai ngụm: "Thật sự rất ngon."

"Chỗ hoa cúc này là năm ngoái ta hái ở nhà mẹ đẻ, là cúc dại đấy. Uống vào thanh nhiệt hạ hỏa, mùa hè có là quý lắm. Nếu biết thơm thế này, ta đã đi tìm thêm một ít rồi." Hạ Thanh Đào có chút tiếc nuối.

Lục Tùy suy nghĩ, uống cạn phần còn lại trong chén, rồi nói: "Lúc trước ta từng gặp mấy khóm cúc như thế trong núi, lần sau ta dẫn ngươi đi hái."

"Thật sao?" Hạ Thanh Đào vui ra mặt, lại nhớ đến những ngày sống trong núi, không khỏi động lòng: "Khi nào chúng ta vào núi?"

Lục Tùy đặt chén xuống, ngồi lên giường, nói: "Mùa hè trong núi khá nóng, muỗi mòng nhiều lắm. Da ngươi mềm như đậu hũ, lỡ bị chúng nó coi làm điểm tâm thì sao?"

Hạ Thanh Đào vốn sợ muỗi, nghe vậy liền không khỏi chột dạ: "Chẳng phải trong núi rất mát mẻ sao?"

"Đó là ban đêm." Lục Tùy đáp: "Ban đêm ở trong núi phải đắp chăn, nhưng ban ngày thì oi bức chẳng kém gì."

"Vậy thôi không đi nữa." Hạ Thanh Đào thu lại ý định: "Tháng 6 là tới vụ gặt lúa, sau đó lại cấy vụ mùa, e là không còn thời gian mà đi."

"Ừm." Lục Tùy gật đầu: "Chờ cấy lúa xong là khoảng tháng 8. Lúc đó thời tiết mát mẻ, động vật trong núi cũng béo tốt, ta sẽ đưa ngươi vào."

Nói đến đây, hắn chợt nghĩ tới điều gì đó, liền nghiêng đầu nhìn y: "Sao thế? Sao lại muốn lên núi?"

Thấy ánh mắt hắn sâu thẳm như vậy, Hạ Thanh Đào có hơi buồn cười: "Thì... trong núi hoang dã, ngươi không biết lúc đi hái măng hay hái mộc nhĩ đen vui đến thế nào đâu!"

Huống chi trong núi không có người, chỉ có hai vợ chồng sống với nhau, cái cảm giác ấy thật sự rất đáng nhớ.

"Ta còn tưởng ngươi thấy ban đêm ở trong núi tốt lắm." Lục Tùy nhàn nhạt nói, mắt thì không rời khỏi mặt y.

"Lại nói bậy nữa!" Mặt của Hạ Thanh Đào nóng bừng lên, đưa tay ngắt nhẹ vào cánh tay rắn rỏi của hắn. Y nghiêng mặt, ngập ngừng nói: "Nhưng mà, ta có chuyện muốn hỏi ngươi."

"Ừ, ngươi nói đi." Lục Tùy chăm chú nhìn y.

Hạ Thanh Đào ngẩng đầu nhìn hắn: "Hôm nay bá nương có hỏi nương... Ta với ngươi mãi vẫn chưa có động tĩnh gì..."

Lục Tùy sững ra một thoáng, rồi lập tức hiểu y đang nói gì, cười bảo: "Động tĩnh gì?"

"Ai ya! Ngươi biết mà còn giả vờ!" Hạ Thanh Đào thấy hắn cười liền biết rõ hắn hiểu: "Thì... là chuyện con cái đó."

Lục Tùy thu lại nụ cười, nắm lấy tay y: "Chuyện này có gì mà phải vội? Con cái rồi sẽ có. Bây giờ chúng ta còn trẻ, cũng chưa phải lúc."

Hạ Thanh Đào biết hắn không phải nói khách sáo mà là lời thật lòng, bèn hỏi tiếp: "Vậy theo ý ngươi, bao giờ mới là lúc thích hợp?"

Khóe môi Lục Tùy hơi cong, ánh mắt trở nên dịu dàng: "Con cái là do ngươi sinh, quyết định không nằm ở ta. Nếu ngươi chưa muốn sinh, hoặc muốn đợi 1-2 năm nữa, ta đều tôn trọng."

Nghe đến đó, trong lòng Hạ Thanh Đào như ngấm phải mật, mắt cũng đỏ hoe. Y cúi đầu, siết chặt lấy bàn tay to lớn của hắn: "Ta... ta cũng không rõ. Ta chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ làm phụ thân."

Lục Tùy hiểu rất rõ. Hạ Thanh Đào vừa mới xuất giá, vai trò làm dâu còn chưa thích ứng xong, huống chi là chuyện sinh con. Có lẽ đợi khi tẩu tẩu của y hoặc Ngân Sanh sinh con xong, và khi thấy được người khác nuôi con, thì mới có sự chuẩn bị thật sự trong lòng.

Giọng hắn dịu dàng: "Cho nên ta mới nói không cần vội. Đợi khi chúng ta kiếm được thêm ít bạc, hoặc sửa sang lại nhà cửa. Khi điều kiện ổn định rồi, nếu lúc đó ngươi muốn, thì chúng ta sinh con cũng được."

"Được." Hạ Thanh Đào hiểu, Lục Tùy không giống những hán tử khác. Hắn tôn trọng y, chuyện con cái này, y không cần lo lắng.
"Vậy... còn nương?"

"Nương lại càng không cần lo." Lục Tùy mỉm cười: "Ngươi quên rồi à? Năm đó nương nhặt ta từ trong núi về vì mãi không có con đấy."

"Aida!" Hạ Thanh Đào không để hắn nói tiếp: "Nói mấy chuyện này làm gì, nương đối xử với ngươi không khác gì ruột thịt cả."

"Ta biết." Lục Tùy kéo y vào lòng, khẽ thở dài: "Ta chỉ muốn nói, bà ấy hiểu chuyện này hơn cả chúng ta. Con cái là duyên phận, không thể cưỡng cầu."

Hạ Thanh Đào đưa tay ôm lấy cổ hắn, vùi vào ngực hắn, khe khẽ lên tiếng: "Ừ..."

***

Sáng hôm sau.

Hạ Thanh Đào đang ngồi bên bờ suối cắt cỏ, tiện thể mò ốc nước ngọt. Đại Hắc thì nghịch nước, một người một trâu mỗi người một việc, náo nhiệt vô cùng.

"Ốc nước ngọt năm nay béo thật đấy, còn béo hơn đợt Thanh Minh nữa. Làm sạch rồi đem xào, đảm bảo ngon hết chỗ chê!" Hạ Thanh Đào hớn hở nói chuyện với con trâu, còn đưa nắm ốc lên cho nó nhìn: "Đại Hắc, ngươi nhìn xem nó có béo không?"

Đại Hắc rất biết phối hợp, "moo~" lên một tiếng.

"Ta mò thêm một lượt nữa, A Diêm thích món này lắm." Y nói, rồi rướn người với tay mò thêm phía dưới mấy hòn đá.

"Thanh Đào ca!"

Ai gọi vậy?

"Aida!" Y quay đầu, thấy Tiểu Thảo đang thở hồng hộc chạy tới, đến gần nói: "Thanh Đào ca, nãy ta ghé nhà giao dưa chuột mà không thấy ngươi. Vừa lúc gặp a ca với a tẩu của ngươi tới, bọn họ nhờ ta đi gọi ngươi về nhà đó!"

"Thật sao?" Hạ Thanh Đào mừng đến mức không biết nên vứt nắm ốc trong tay đi đâu: "Ca ca với tẩu tẩu tới thật ư? Ta phải về nhà ngay!"

"Thiệt mà, a tẩu còn đang mang thai nữa đó!" Tiểu Thảo cười nói.

"Phải rồi!" Hạ Thanh Đào vội vàng thả đám ốc vào rổ, gom đồ đứng dậy: "Vậy ta về ngay..."

Vừa đi được vài bước, lại nhớ Đại Hắc còn đang nghịch nước. Y liền quay lại, dắt dây:

"Đại Hắc, về nhà!"

"Moo~~" Đại Hắc kêu to, không buồn nhúc nhích.

"Ngươi thật là... chẳng khác gì đứa con nít, ham chơi quá chừng." Hạ Thanh Đào sốt ruột, kéo dây thật mạnh nhưng càng kéo thì nó càng cứng đầu không nhúc nhích.

Tiểu Thảo cười khúc khích:

"Hay là Thanh Đào ca đi trước đi, để ta trông nó cho."

"Như vậy thì làm phiền ngươi lắm..."

"Không đâu, nương biết ta sang nhà ngươi chơi một lát."

"Vậy cũng được." Hạ Thanh Đào xách cái rổ tre và thùng ốc, nói: "Buổi trưa ta quay lại đón ngươi."

"Được, ngươi mau đi đi."

Hạ Thanh Đào liền vội vàng chạy về.

Vừa vào tới cửa, y đã nghe thấy tiếng ca ca và tẩu tẩu cười nói rôm rả, trong lòng y không khỏi vui sướng: "Ca ca, tẩu tẩu!"

Bước chân của y cũng tự nhiên nhẹ nhàng hơn hẳn.