Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 65

Cả hai để dương mai dưới hiên, để dương mai đỡ bị hư hỏng. Lục Tùy còn mượn nước giếng từ nhà bên, rót đầy các bình trống, đặt xen giữa các rổ dương mai để làm mát tự nhiên.

Sau đó hắn đóng cổng, nhốt chó vào phòng, đề phòng nó phá phách.
Lúc ấy, trăng đã lên cao nên trong thôn cũng yên ắng.

Hai người vào phòng nằm nghỉ, trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm.

"Mai chắc còn có người đem dương mai tới." Hạ Thanh Đào nói: "Ta đoán, sau vụ này có thể thu thêm 2 lượng bạc."

"Ừ." Lục Tùy đáp: "Không phải vụ làm ăn lớn, mệt một chút cũng chỉ thu được 2 lượng bạc."

Trước đây, 2 lượng là khoản tiền lớn. Nhưng bây giờ đã quen làm ăn, Hạ Thanh Đào không còn thấy đó là gì việc to tát nữa. Cần cù siêng năng sẽ kiếm lại được.

Y cười nhẹ, nhìn sang Lục Tùy trong bóng đêm: "Khi nào Lục lão bản mang ta đi làm vụ làm ăn lớn đây?"

Bàn tay to lớn của Lục Tùy đặt lên eo y, đôi mắt đen sâu thẳm, nhưng giọng lại rất nghiêm túc: "Sau này sẽ có. Ta nhất định sẽ để ngươi sống những ngày thật tốt, Tiểu Đào."

Hạ Thanh Đào mỉm cười, khẽ hít sâu: "Được."

"Ngủ thôi."

"Ừ."

Cả thôn dần chìm vào yên tĩnh, ánh đèn dầu cũng đã tắt gần hết.

Tại nhà tiểu cữu của Lục Tùy.

Lục Tam Tài, tiểu cữu của hắn vừa leo lên giường. Bên cạnh, vợ của ông ta là Trần Tú Trân cũng lẩm bẩm: "Sao giờ này mới mò về? Ngươi lại lông bông ở đâu vậy, đồ trời đánh?"

"Lêu lổng? Ngươi còn dám nói, chẳng phải tại ngươi với đứa con dâu bảo bối nhà ngươi đắc tội với nhị gia sao?" Lục Tam Tài tức giận ngồi phệt xuống giường, trợn mắt nhìn người vợ đang nằm đó, càng nghĩ càng thấy uất ức: "Bây giờ người ta thu mua dương mai mà không thèm đoái hoài đến nhà chúng ta, chẳng lẽ ta phải tự hạ mình, lén lút tìm đến A Đức nhờ hắn đưa giúp đi tiêu thụ?"

"Ngươi nói xem, hai mẹ con nhà ngươi đúng là thiển cận. Hồi đó sao không biết mà đi nịnh bợ nhị gia một chút?"

Trần Tú Trân vừa nghe xong máu nóng bốc lên, lăn một vòng ngồi bật dậy, trợn mắt cãi lại: "Trách ta? Hồi đó chẳng phải ngươi là người đầu tiên chạy đến hỏi người ta chia hoa hồng sao? Đại ca còn ra mặt khuyên nhủ, nói toàn là huynh đệ trong nhà, không nên làm thế. Là ai khi đó vênh mặt nói đã là huynh đệ thì càng phải phân rõ rạch ròi? Bây giờ còn quay qua trách ta?"

Nói rồi Trần Tú Trân càng tức, hậm hực tiếp lời: "Lục Tùy chẳng qua là giúp thương lái thu mua dương mai mà thôi. Có phải tiền vốn của hắn đâu, làm như bản thân hơn người lắm không bằng! Năm mươi văn một rổ, ta còn chẳng thèm, giữ lại nhà ăn cho rồi!"

"Ăn ăn ăn, ngươi chỉ biết ăn!" Lục Tam Tài tức muốn nghẹn họng, đỏ mặt tía tai quát lớn: "Cả nhà sống nhờ vào mấy mẫu ruộng đó, A Trường với A Trung thì suốt ngày làm culi. Ngươi nhìn người ta kia kìa, vừa săn bắn vừa bán trứng vịt muối, đến con trâu cũng sắm được rồi!"

Vừa nhắc tới trứng vịt muối, Trần Tú Trân lại nổi lửa, xoa eo quát lên: "Chẳng phải chỉ có mấy đồng bạc một quả trứng thôi sao? Đưa cho nhà đại ca mà hào phóng đến thế! Ta dù gì cũng là tiểu thẩm của hắn, hôm trước giặt quần áo bên khe nước đụng phải, đừng nói cho ta một quả trứng, còn trợn mắt trắng lên với ta! Nhà nào dạy ca nhi ra đường lại chẳng có tí giáo dưỡng gì cả!"

"Thế ngươi nói vài câu tử tế thì đã làm sao?" Lục Tam Tài đập mạnh giường, tức đến run người: "Về sau nhà người ta phát đạt, chúng ta chẳng phải sẽ được thơm lây hay sao!"

"Ta không nói! Muốn ta đi lấy lòng mẹ con nhà đó, nằm mơ đi!" Trần Tú Trân hừ một tiếng, khinh thường nhổ một bãi nước miếng: "Cố Vân Nương là đồ khắc phu khắc tử, còn cái tên Hạ Thanh Đào kia càng độc mồm chua ngoa, ngươi muốn lấy lòng thì tự mà đi!"

Dứt lời, bà ta quay lưng nằm xuống, kéo chăn đi ngủ.

Lục Tam Tài tức đến run người, nghiến răng nghiến lợi: "Mụ già chết tiệt, nhìn chẳng ra làm sao!"

***

Đêm càng lúc càng sâu, muôn vật đều chìm vào giấc ngủ. Chỉ còn từng đợt gió nhẹ lướt qua, lay động cỏ cây um tùm, phát ra tiếng xào xạc khe khẽ.

Bên cạnh tường rào nhà Lục Tùy, có một bóng người mang giày rơm nhẹ nhàng tiến đến gần. Trong vòng tay của gã ôm một cục đá, chân tay lanh lẹ đặt viên đá xuống chân tường, giẫm thử mấy lần thấy chắc chắn, bèn nhấc chân trèo lên.

Gã ta không vội vượt tường, mà móc từ trong ngực ra hai khúc xương, nhẹ tay ném vào sân.

"Cách, cách."

Khúc xương chạm đất vang lên.

Nhưng sau đó vẫn là một mảnh tĩnh lặng, không hề có lấy một tiếng chó sủa.

Người nọ hơi nghi hoặc, đè giọng khẽ gọi: "Uông... uông..."

Không hề có phản ứng.

Gã mừng rỡ, lập tức bám lên tường, mượn lực nhảy một cái. Sau đó trèo l*n đ*nh tường, ngồi vắt chân nhìn vào trong sân.

Tuy bốn bề tối đen, nhưng ánh trăng sáng vằng vặc. Dưới mái hiên đặt mấy rổ dương mai gọn gàng.

Trong lòng gã hớn hở, vội nâng chân còn lại nhẹ nhàng nhảy xuống sân...

"Áida~!"

Gã vừa nhảy xuống đất liền bị hai bàn tay đè úp xuống, còn chưa kịp giãy giụa thì đầu gối của đối phương đã gắt gao chặn lấy lưng gã.

"Chờ ngươi cả đêm rồi đấy!"

"Đồ cẩu tặc đáng chết, dám tới trộm nhà chúng ta!"

Là giọng của Lục Tùy và Lục Diêm.

"Bắt trộm! Có trộm nè! Ở đây có thứ không có da mặt tới ăn trộm nè!" Lục Diêm gào toáng lên.

Tiếng động chẳng mấy chốc đã kinh động đến Vân Nương và Hạ Thanh Đào. Hai người lập tức rời giường, châm đèn dầu rồi chạy ra ngoài. Khi họ ra tới nơi, Lục Tùy và Lục Diêm đã kéo người kia vào sân.

Vân Nương giơ đèn lên, vừa nhìn thấy thì tức đến xanh mặt: "A Phát, quả nhiên là ngươi!"

Thì ra tên trộm kia chính là Lục Yếu Phát, con trai thứ hai của Triệu Thải Kim, người từng nhiều lần nói lời cay nghiệt với Vân Nương và Hạ Thanh Đào. Người này được mẫu thân chiều hư, vừa lười biếng vừa ham ăn lại thích đánh bạc. Khi nghe mẫu thân kể chuyện Hạ Thanh Đào mua được cá khô, gã liền ngấm ngầm theo dõi nhà họ Lục.

Lục Yếu Phát bị Lục Tùy và Lục Diêm khóa chặt tay ra sau lưng, vẫn còn già mồm: "Ta chỉ tới xem thôi, sao lại nói ta ăn trộm? Các ngươi không thể vu oan người tốt!"

Lục Tùy bật cười lạnh lẽo: "Tới xem mà trèo tường vào nhà người ta à?"

"Đúng đó!" Lục Diêm cũng hừ lạnh: "Chắc chắn là biết nhà ta đang thu mua dương mai, nghĩ có bạc liền mò tới trộm! Lần trước cũng 8-9 phần là do ngươi làm!"

Đúng lúc ấy, ngoài cổng vang lên tiếng gõ. Hạ Thanh Đào vội chạy ra mở cửa, thì ra là đại bá cùng người nhà, ai nấy đều xách đèn dầu đến. Phía sau còn có mấy người hàng xóm khoác áo ngoài đến xem.

"Thanh Đào Nhi, lại có trộm à? Bắt được chưa?" Đại bá hỏi.

"Bắt rồi ạ!" Hạ Thanh Đào đáp, dẫn mọi người vào sân: "Tên này trèo từ ngoài vào, bị A Tùy với A Diêm bắt được tại trận."

Mọi người vừa vào sân, vừa thấy rõ mặt tên trộm thì đều phẫn nộ: "A Phát, quả nhiên là ngươi!"

"Cả cái thôn này, chỉ có ngươi chuyên làm chuyện trộm cắp bẩn thỉu! Lần trước ta đã nghi rồi!"

"Đều là người trong thôn với nhau, sao ngươi lại làm chuyện như vậy?"

Đại bá của Lục Tùy hỏi: "A Tùy, ngươi tính xử lý hắn sao đây?"

Lục Võ Đạo đứng một bên chen lời: "Còn gì mà nghĩ nữa, đánh gãy tay hắn! Xem còn dám trộm cắp nữa hay không!"

"Đúng đó!" Lục Diêm cũng bực bội nói: "Còn ở đó mà cãi cùn, đánh gãy tay cho biết mùi!"

Lúc này Lục Yếu Phát mới sợ thật, gào khóc om sòm: "Đừng đánh, đừng đánh! Ta chưa trộm gì mà! Các ngươi không được đánh ta!"

"Hứ!" Hạ Thanh Đào phun một tiếng khinh bỉ: "Trèo tường vào sân nhà người ta, còn phải chờ ngươi lục túi mới gọi là trộm chắc?"

Lục Tùy lạnh mặt nhìn hắn: "Ngươi đúng là không biết sống chết!"

Dứt lời, hắn túm lấy cánh tay của Lục Yếu Phát, tay còn lại siết mạnh, chỉ nghe "rắc" một tiếng, Lục Yếu Phát lập tức tru lên như heo bị chọc tiết:

"A a a a a!"

"A Tùy!" Vân Nương hoảng sợ, sợ hắn thật sự bẻ gãy tay người ta. Bà vội lên tiếng, nhưng còn chưa kịp nói gì thì đại bá đã quát: "Kêu cái gì mà kêu! Chỉ kéo trật khớp thôi, A Tùy còn chưa dùng hết sức đâu!"

Lục Yếu Phát đau đến phát khóc: "Ôi trời ơi... đau... đau chết ta mất..."

Đại bá của Lục Tùy quay sang bảo: "A Tùy, mang hắn đến nhà trưởng thôn, để sáng mai trưởng thôn xử lý."

Bắt trộm không phải việc nhỏ, tất nhiên phải giao cho người đứng đầu thôn xử lý. Lục Tùy cũng nghĩ như vậy, gật đầu: "Dạ, vậy để con dẫn hắn đi."

Lục Tùy quay lại dặn Lục Diêm: "Ta với các đại bá đi ra ngoài một chút, ngươi ở nhà trông nom."

Trong nhà chỉ còn lại Vân Nương với Hạ Thanh Đào thì không yên tâm, Lục Diêm gật đầu: "Ca ca cứ yên tâm."

Lục Tùy liền cùng mấy người Lục Văn, Lục Võ đè Lục Yếu Phát lôi đi gặp trưởng thôn. Mấy người hàng xóm thấy vậy cũng kéo nhau đi theo.

Lục Diêm tiễn bọn họ ra cửa, đóng cổng lại, rồi quay vào nói với Vân Nương và Hạ Thanh Đào:

"Nương, a tẩu, để con chờ ca ca về. Hai người vào phòng nghỉ đi, bên ngoài lạnh lắm."

Dù là tiết Đoan Ngọ, nhưng vùng núi về đêm vẫn khá lạnh.

Hạ Thanh Đào siết chặt áo ngoài, nói: "Thôi thì ta vào phòng đợi ca ca ngươi. Nương cũng đi nghỉ sớm đi, sáng mai còn phải thu mua dương mai nữa."

Vân Nương lúc này cũng yên tâm, gật đầu nói: "Ừ, các con cũng nghỉ sớm một chút."

Hạ Thanh Đào cầm đèn dầu trở về phòng, đặt lên bàn rồi leo lại lên giường. Y thở ra một hơi nhẹ nhõm, biết đêm nay Lục Tùy sẽ rình bắt kẻ trộm nên trong lòng y vẫn cứ canh cánh không yên.

Nay đã bắt được kẻ gian, y không cần phải thấp thỏm nữa.

Y không biết mình đã nằm bao lâu, đang định thiếp đi thì nghe tiếng người trò chuyện bên ngoài, là Lục Tùy đã về.

Lục Tùy rửa tay, sửa soạn qua loa, lúc vào phòng nghỉ thì thấy đèn dầu vẫn sáng. Hắn tiến lại gần, nhìn thấy Hạ Thanh Đào đang nhắm mắt nằm yên, tưởng y đã ngủ nên khom người định thổi tắt đèn.

Vừa cúi xuống thì nghe y cất giọng ngái ngủ: "Ngươi về rồi à."

"Ừ. Sao còn chưa ngủ?" Hắn trở mình leo lên giường.

"Đưa tên trộm đến chỗ trưởng thôn rồi chứ?"

"Ừ. Trưởng thôn nhốt hắn ở miếu đầu thôn, đợi trời sáng sẽ xử lý."

"Vậy thì tốt rồi..." Hạ Thanh Đào vừa nói xong câu đấy thì im bặt, như thể chỉ chờ nghe được câu trả lời từ hắn để yên lòng mà ngủ tiếp.

Lục Tùy thấy y lập tức thiếp đi, không nhịn được bật cười. Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên trán y, rồi cũng nằm xuống nghỉ ngơi.

Mùa hè, trời sáng rất sớm. Tối qua rối loạn cả đêm, Hạ Thanh Đào ngủ không được bao nhiêu. Mới tờ mờ sáng, đã có người đến bán dương mai, khiến y bị đánh thức.

Y sửa soạn xong, bước ra ngoài thì thấy Vân Nương đang nấu bữa sáng, Lục Diêm ngồi lọc dương mai, còn Lục Tùy thì trò chuyện với người bán. Y vội quay vào nhà lấy tiền.

Tiếp đón xong hai người đầu tiên, sợ lát nữa có thêm khách nên cả nhà bèn vội vàng ăn sáng.

Ăn xong, Vân Nương dặn: "Thanh Đào Nhi, lát nữa nghĩa huynh của con sẽ tới, hai đứa còn phải vào miếu kết bái. Bây giờ ở nhà thu mua dương mai cho xong, ta đi chợ mua thêm ít thịt với giết gà để mang lễ vật vào miếu dâng Quan Đế Bồ Tát."

"Phải rồi, con suýt quên mất. Chờ lát nữa con lấy tiền đưa nương." Hạ Thanh Đào nói, y xem chuyện kết bái là việc riêng, nên tiền nong cũng không định lấy từ tiền nhà.

Vân Nương bật cười: "Đưa tiền cho ta làm gì. Chúng ta chung một mâm cơm, chẳng lẽ con ăn riêng phần?"

Hạ Thanh Đào bật cười: "Con đâu dám ăn riêng. Nhưng buổi trưa con còn muốn mời hai người họ ăn cơm, lễ nghĩa này con muốn lo cho trọn. Đây là chuyện của con, bỏ tiền cũng là lòng thành của con."

Vân Nương nghe vậy cũng không tranh nữa. Người một nhà, tiền bạc thì cần phân minh, nhưng đã nói rõ thì cũng không cần cố chấp làm gì.

Buổi sáng quả nhiên có thêm vài người tới bán dương mai. Hạ Thanh Đào thu mua dương mai, Lục Tùy và Lục Diêm phụ giúp, Vân Nương thì lo giết gà, nấu thịt.

Giữa chừng có người ghé hỏi chuyện đêm qua, cả nhà cũng không giấu giếm, kể lại rành rọt.

Ai nghe xong cũng lắc đầu than thở: "Aida, bà thím Thải Kim đó lần trước còn chanh chua với các ngươi. Bây giờ con trai của bà ta đi trộm cắp, thật là một nhà dơ dáy."

"Nếu để A Phát ở lại thôn, sau này chúng ta còn dám ngủ yên sao? Có tiền cũng phải đào hố chôn mới yên tâm."

"Sáng nay ta còn thấy Thải Kim ngồi khóc, nói con trai của bà ta chỉ là nhất thời hồ đồ, chứ đâu có trộm được gì... Mặt dày quá thể!"

"Phải đó, ta nói rồi mà. Cái nhà đó nên tự biết điều mà rời khỏi thôn đi cho khuất mắt."

Lục Tùy không nói gì, đã giao người cho trưởng thôn thì xử lý thế nào là chuyện của họ.

Bận rộn đến tận trưa, khi Bạch Thủy Nhi và Ngô Trừng tìm tới thì nhà đã thu được 47 rổ dương mai.

"A ca, thuyền nhà ngươi chở nổi từng ấy không?" Hạ Thanh Đào hỏi.

"Chở được!" Bạch Thủy Nhi cười: "Mẻ hải sản lần trước đã bán hết rồi, thuyền còn trống nên tha hồ chất vào."