Lục Tùy cũng từng như Lục Diêm, lúc nhỏ việc trong nhà còn dựa vào phụ thân. Cho đến khi phụ thân bệnh nặng, hắn mới buộc phải gánh vác việc nhà, từ đó mới hiểu thế nào là nhân tình ấm lạnh, cũng nhờ vậy mà trưởng thành.
"Đúng đó." Hạ Thanh Đào trêu chọc: "Ngươi mới 15 tuổi, xuống ruộng làm được như vậy là giỏi lắm rồi. Chẳng lẽ ngươi còn muốn cưới vợ?"
"Ơ... ta không có!" Nhắc đến chuyện cưới vợ, mặt Lục Diêm đỏ ửng, quay người chạy vào trong nhà: "Không nói với hai người nữa!"
Đến bữa tối, Lục Tùy đưa ra ý định mua trâu. Vân Nương xưa nay tôn trọng quyết định của hắn, chỉ dặn dò: "Mua trâu thì tiện đấy, nhưng trâu rất quý, các con nên suy nghĩ cho kỹ."
"Nương, con thấy rất đáng." Hạ Thanh Đào phân tích: "Sáu mẫu ruộng nhà ta đều cần cày. A Tùy và A Diêm vất vả lắm, đi mượn trâu lại phải nhìn mặt người ta, còn mắc nợ ân tình. Nếu chúng ta có trâu, giữ gìn kỹ càng thì dùng được 10 năm. Chia ra mỗi năm 1 lượng bạc, lãi lớn chứ không lỗ đâu!"
Lục Tùy cũng nói thêm: "Tiểu Đào nói đúng. Lúc rảnh, nếu nhà ai muốn ra ngoài cũng có thể dùng xe bò chở đi."
Có lúc muốn ra chợ bán đồ, cũng không cần ai gánh giúp, dùng xe bò là tiện nhất. Hạ Thanh Đào muốn lên trấn, hắn cũng có thể đánh xe chở y đi.
Vân Nương nghe xong thì gật đầu: "Nếu các con đã tính toán kỹ, vậy cứ đi mua đi."
"Dạ!"
Dùng bữa xong, Lục Tùy mang số tiền bán được trong ngày ra tính toán.
Ở Trần phủ, hắn bán được sơn dương, hai con thỏ và mộc nhĩ đen, tổng cộng 13 lượng. Ở chợ, da thú, nanh sói cùng măng khô bán được thêm 1 lượng 250 văn. Riêng khối xạ hương, bán được 45 lượng.
Về phần chi tiêu: bữa trưa 60 văn, mua hương liệu của Phó đại phu hết 880 văn, bánh ngọt mứt quả hai trăm 70 văn, ba quyển sách hết 450 văn, tiền đi thuyền qua lại 80 văn. Tính ra, còn dư 57 lượng và 485 văn.
Chưa kịp để Lục Tùy hay Hạ Thanh Đào lên tiếng, Vân Nương đã chủ động nói: "Trước đó con đưa ta 26 lượng, trừ khoản tiêu cho dịp Tết và tiền mua lương thực đầu năm, rồi cả việc mua heo con, lặt vặt linh tinh... bây giờ trong đó còn dư chưa tới 20 lượng. Nếu lương thực vẫn đủ, không có việc lớn phát sinh thì số tiền đó đủ dùng một năm. Mua trâu là chuyện lợi nhà lợi người, các con chi tiền coi như đã giao nộp lại cho nhà rồi, lần này không cần nộp thêm gì cả."
Nói đến đây, bà như sực nhớ ra điều gì, bèn nói thêm: "Tất nhiên, nếu sau này các con ra ở riêng, con trâu này tính là của A Tùy. Ta nghĩ A Diêm cũng không có ý kiến gì."
Lục Diêm vội nói chen vào: "Không không, con không có ý kiến gì đâu!"
"Nương à, đều là người trong nhà cả. Nương nói mấy chuyện này làm gì." Hạ Thanh Đào lên tiếng.
"Chỉ là nói rõ đạo lý thôi." Vân Nương trịnh trọng nói: "Bây giờ A Diêm còn nhỏ, A Tùy với con xây dựng nhà, không ai so đo. Nhưng sống với nhau lâu dài, đến lúc A Diêm cưới vợ mà vẫn như vậy thì khó tránh khỏi sinh hiềm khích, sau này cãi cọ vì mấy chuyện lặt vặt cũng không hay. Nói rõ từ đầu, chia rành mạch thì trong lòng sẽ yên tâm, quan hệ còn dễ giữ được thân tình."
"Cũng được." Lục Tùy gật đầu: "Nương đã nói vậy thì cứ làm vậy."
Thấy hắn đồng ý, Hạ Thanh Đào cũng không nói thêm gì, chỉ hỏi: "Nương, bánh ngọt và mứt hoa quả con mua ăn ngon không? Có hợp khẩu vị không?"
Vân Nương cười tươi: "Ngon lắm, bánh ở huyện thành bỏ đường bỏ dầu vào, sao mà không ngon cho được?" Rồi bà dặn: "Ngày mai con về nhà mẹ đẻ, nhớ mang một ít cho nãi nãi của con nếm thử. Bà ấy lớn tuổi rồi, chắc chắn sẽ thích."
"Vâng!"
Rửa mặt xong, Hạ Thanh Đào ôm sách ngồi dưới đèn đọc, chờ Lục Tùy trở vào phòng.
Trong thoại bản có vài chữ y chưa biết, nhưng nhờ đọc liền mạch nên vẫn đoán được nghĩa, không ảnh hưởng đến nội dung. Chỉ là đã lâu không đọc sách, nên đọc hơi chậm một chút.
Lục Tùy bước vào, lúc ấy y mới đọc được bốn trang, chỉ vừa đến đoạn mở đầu, còn chưa đã thèm thì đã phải đặt sách xuống.
Thấy y lưu luyến không nỡ buông, Lục Tùy nói: "Thích thì đọc thêm một lát nữa đi, còn sớm."
"Tốn dầu đấy." Hạ Thanh Đào vừa nói vừa cẩn thận đặt sách xuống, rồi lấy hòm bạc ra, bắt đầu cất tiền.
"Trước đây trong hòm có 12 lượng. Hôm nay mấy đồng bạc lẻ để trong ngăn bàn, còn dư 57 lượng. Ta lấy ra 12 lượng để mai ngươi đi mua trâu, còn lại cất vào, vừa tròn 57 lượng."
"Ừ." Lục Tùy không hề để tâm, từ đầu tới cuối luôn yên tâm giao việc này cho y.
"Nói là đưa ngươi 12 lượng đi mua trâu, nhưng ngươi cũng không được tiêu xài bậy bạ, nhớ phải mặc cả cho kỹ vào."
Lục Tùy vừa cởi áo vừa liếc nhìn y: "Ngươi không đi cùng ta sao?"
"Hầy, ta biết gì về trâu với bò đâu mà đòi đi." Hạ Thanh Đào bật cười: "Hay là ngươi rủ ai có kinh nghiệm đi cùng cũng được. Đông mạch sắp vào vụ thu rồi, ngươi nên đi sớm mà mua. Đến lúc thu xong rồi mới mua thì có khác gì ra trận mới mài gươm, lỡ bị người ta bán cho một con heo thì khổ."
Y không hứng thú mấy với chuyện mua trâu, Lục Tùy cũng không ép, chỉ gật đầu: "Được." Rồi hắn hỏi tiếp: "Sáng mai ta đi thuyền?"
"Thôi khỏi." Hạ Thanh Đào cân nhắc hòm tiền trong tay: "Ông chủ Lục mà thấy chúng ta đi thuyền nữa chắc tưởng ta có tiền rồi tiêu xài bừa bãi mất."
Lục Tùy thấy y nói giỡn thì cười: "Ta chỉ sợ Hạ tiểu gia mệt."
"Mệt cái gì chứ." Hạ Thanh Đào cất hòm bạc, hít sâu một hơi, nói lớn: "Nghĩ tới cả hòm bạc nặng trĩu thế này, tiểu gia ta có thể đi bộ một hơi tới tận huyện thành ấy chứ!"
Lục Tùy bật cười rạng rỡ: "Sợ rằng đêm nay tiểu gia nằm mơ thấy toàn là bạc mất thôi."
"Dĩ nhiên, bạc là thứ tốt mà." Hạ Thanh Đào leo lên giường, nghiêng người nằm xuống: "Đời này ta chưa từng thấy nhiều bạc đến thế. Tất cả đều nhờ đại gia nhà ta mở mang tầm mắt cho tiểu gia này đó."
Lục Tùy nhếch môi cười, thổi tắt đèn rồi cũng leo lên giường, vòng tay ôm lấy y: "Tiểu gia hôm nay vui lắm hả?"
"Vui chứ, sao lại không vui được."
Lục Tùy hạ giọng, nói nhỏ bên tai: "Vui thì có thưởng cho tiểu nhân không?"
Hạ Thanh Đào bật cười: "Sao đêm nào ngươi cũng vậy thế hả?"
Lục Tùy không trả lời, chỉ là bàn tay đã bắt đầu không chịu an phận...
Hai vợ chồng dậy từ sáng sớm, ăn sáng xong liền xách theo mấy thứ hôm trước mua được, quay về thôn Hạ. Hai người không đi thuyền, mà cứ như vậy đi bộ suốt dọc đường.
Dọc đường vào thôn, họ gặp vài người quen trong thôn Hạ. Thấy Hạ Thanh Đào mang theo đồ đạc về nhà mẹ đẻ, ánh mắt ai nấy đều đầy vẻ ngưỡng mộ.
Có mấy ai gả ra ngoài rồi mà vẫn siêng năng về thăm nhà như vậy, lại còn luôn mang theo đồ đạc. Mấu chốt là nhà chồng còn đồng ý cho về! Đã thế Hạ Thanh Đào lại còn nói là về giúp việc nhà, khiến người ta càng thán phục: nhà chồng của y thật sự tốt quá!
Dù hai người đi khá sớm, nhưng nhà Hạ Hưng Viễn còn dậy sớm hơn. Khi hai người bước vào sân thì không thấy ai ngoài Hạnh Hoa vừa mới rời giường đang rửa mặt, thấy hai người đến, nàng vui vẻ reo lên: "Tiểu Đào, A Tùy, sao hai đứa tới rồi?"
"Chúng ta hôm qua lên huyện thành, có mua chút đồ mang về cho mọi người. Ta nghĩ chắc nhà cũng đang bận, nên muốn về giúp vài ngày." Hạ Thanh Đào đáp, rồi cười nói: "A Tùy cứ nhất quyết muốn đưa ta về. Ta bảo không cần, mà hắn vẫn cứ đòi theo."
Hạnh Hoa biết rõ hai người về là có lòng tốt, trong bụng không khỏi cảm động, vội hỏi: "Đã ăn sáng chưa? Để ta làm chút gì cho ăn nhé..."
"Ôi dào, ta ăn rồi. Tẩu tẩu đừng vội." Hạ Thanh Đào cản lại: "Phụ thân và nương đâu rồi? Lên núi rồi à?"
"Phải, dạo này đang mùa hái trà. Nương với phụ thân sáng sớm đã lên núi. Ca ca của ngươi cũng vậy, lên núi hái trà chừng một canh giờ rồi xuống ăn tạm cái gì đó rồi đi làm việc tay chân tiếp." Nàng đang mang thai, người nhà không cho làm việc nặng nên cứ đúng giờ là dậy.
"Vậy được." Hạ Thanh Đào quay sang nói với Lục Tùy: "Ngươi về trước đi, ta lấy giỏ tre đi lên núi luôn."
"Ừ." Lục Tùy đặt đồ lên bàn trong nhà chính, rồi chào Hạnh Hoa: "Tẩu tẩu, ta về trước đây."
Hạnh Hoa áy náy nói: "Ôi, chưa mời ngươi uống chén trà mà đã đi rồi..."
"Người nhà cả, ai lại câu nệ mấy chuyện đó." Hạ Thanh Đào kéo tay Hạnh Hoa, cùng nàng tiễn Lục Tùy ra cửa. Y còn vỗ tay nàng dặn dò: "Tẩu tẩu, ngươi cứ lo thân mình là được. Ta về giúp việc chứ không phải làm khách, coi ta vẫn chưa lấy chồng là được, đừng khách sáo."
Tính Hạnh Hoa thường ngày mạnh mẽ, lúc này lại đỏ mắt, nghèn nghẹn nói: "Cảm ơn ngươi, Tiểu Đào..."
"Đừng nói mấy lời đó." Hạ Thanh Đào mỉm cười, cúi xuống nhặt chiếc giỏ tre: "Nương đang hái trà ở lão Hổ Lĩnh đúng không? Ta lên đó đây."
"Ừ, đi đường cẩn thận."
"Biết rồi mà." Hạ Thanh Đào xách giỏ tre ra khỏi sân.
Đồi trà nhà y nằm khá sâu trong núi, nhưng người trong vùng đã quen lên núi hái trà từ sớm. Trên đường, y gặp vài bác trai bác gái đang đeo gùi xuống núi. Thấy y xách giỏ đi lên, ai nấy đều hiểu là y về nhà mẹ đẻ giúp việc, bèn cười chào hỏi: "Nương ngươi đang trên núi kìa!"
"Vâng, cháu biết rồi ạ!"
Lên tới đồi trà nhà mình, quả nhiên thấy họ đang đội nón lá (vì sương sớm nhiều, dễ ướt tóc) miệt mài hái lá trà. Y sải bước đi nhanh hơn, gọi lớn: "Phụ thân! Nương!"
Hạ Hưng Viễn và Trần Hà Hương thoáng sững người, tưởng mình hoa mắt. Ngẩng đầu nhìn kỹ thì đúng là con trai mình, đeo giỏ tre ngang hông, cười rạng rỡ tiến về phía họ.
"Sao con lại tới đây?" Hạ Hưng Viễn hỏi: "Chẳng phải bảo không cần về sao?"
"Nương bảo con về đấy." Hạ Thanh Đào cười hì hì chen vào giữa hai hàng cây trà, đến bên cạnh mẫu thân: "Nhà họ không có đồi trà, ở nhà không có việc gì nên bảo con về giúp mấy ngày. A Tùy đưa con tới."
"Thật là!" Trần Hà Hương vừa cười vừa trách: "Mẹ chồng của con khách khí như vậy, mà con lại chịu về thật à?"
"Thì con là người thành thật mà. Kêu con về thì con về thôi." Hạ Thanh Đào ở trước mặt mẫu thân liền nói năng hài hước.
Trần Hà Hương biết rõ Vân Nương là người tốt, nói lời nào là thật lòng lời đó. Dù vậy, bà vẫn bị y làm cho bật cười: "Đứa nhỏ này..."
Có Hạ Thanh Đào phụ giúp, Hạ Hưng Viễn không cần chờ. Vừa lúc sọt tre đã đầy, ông vác xuống núi để đi tưới ruộng.
Hạ Thanh Đào cùng mẫu thân vừa hái trà vừa trò chuyện. Y kể chuyện theo Lục Tùy vào núi săn bắn, rồi kể luôn chuyến đi huyện thành bán hàng ra sao. Tới lúc đầy sọt, y liền nhấc sọt lên rồi len lén ghé tai mẫu thân thì thầm: "Bán được tới 57 lượng bạc đó!"
Trần Hà Hương nghe xong cũng giật mình không nói nên lời, không ngờ chỉ một chuyến lên núi lại kiếm được từng ấy tiền. Nhưng nghĩ lại cảnh hai vợ chồng liều mạng trong núi, bà lại thấy số bạc ấy thật sự không dễ kiếm, liền dặn: "Tiền thì bao nhiêu cũng không đủ, nhưng đi núi nguy hiểm lắm. Hai đứa nên bớt đi vào núi thì hơn. A Tùy tuy giỏi, nhưng dã thú nào có mắt. Chẳng may không phải bị cắn thì cũng có thể bị trượt ngã, không chừng còn nặng hơn."
"Con biết, con cũng nghĩ vậy." Hạ Thanh Đào đáp: "Bây giờ trong nhà có 14 mẫu ruộng, đủ ăn. Chưa bao mùa thì A Tùy đi làm việc tay chân, cũng đủ chi tiêu hằng ngày."
Nghe vậy, Trần Hà Hương cảm thấy yên tâm hơn, chỉ dặn: "A Tùy là người tốt, con phải quý trọng hắn. Tiền bạc là vật ngoài thân, vợ chồng sống hòa thuận, bình an là trên hết."
"Vâng, nương nói đúng!" Hạ Thanh Đào vui vẻ gật đầu.