Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 42

Thấy Hạ Thanh Đào giận, Lục Tùy liền lấy chiếc nón lá treo trên xe đẩy đội lên. Chỉ một hành động đơn giản như vậy thôi mà khiến Hạ Thanh Đào đang hậm hực cũng phải bật cười, cơn giận trong lòng liền tiêu tan.

Mà có lẽ nhờ "nhan sắc" của hắn, hôm nay đồ đạc mang đi đều bán sạch. Ngoại trừ hai miếng bánh xốp còn sót lại. Hai người bận rộn cả ngày, bụng cũng đói meo, liền ngồi xuống chia nhau mỗi người một miếng.

Vở tuồng kết thúc, người xem cũng dần rời đi, ba người lại cùng nhau đẩy xe về nhà.

Vừa vào tới sân, Hạ Thanh Đào đã không chờ được. Y không thu dọn đồ đạc, liền đổ hết tiền đồng trong hũ lên bàn, hào hứng đếm tiền.

Sáu mươi miếng đậu hũ khô, bán được đúng 60 văn. Bánh xốp có 4 khay, mỗi khay 4 cái, bán hết 14 cái, còn dư hai, mỗi cái 10 văn nên tổng được 140 văn. Nước gừng mật ong bán được 16 ống, 24 chén nên tổng cộng được 430 hai văn. Trừ đi chi phí mua đậu hũ khô hết 30 văn, gừng 12 văn, còn lại đúng 390 văn.

Hạ Thanh Đào gom phần chi phí 42 văn lại một chỗ, rồi xếp từng xấp tiền thành từng chồng một trăm văn. Quay sang Vân Nương đang đứng xem, y vui vẻ nói: "Nương, tiền mua đậu hũ và gừng là con bỏ ra, còn bột mì, trứng gà, táo đỏ, đường mạch nha... con chưa tính chi tiết nên chỗ này còn dư 390 mươi văn, vốn lời đều cho nương hết!"

Ba trăm chín mươi văn, bằng công bốn ngày của một người lớn đi làm thuê. Vân Nương nghe xong mừng rỡ, mặt tươi như hoa: "Đều nhờ con với A Tùy làm cả. Bột mì, trứng gà không tốn bao nhiêu, cộng lại cũng chưa tới 90 văn!"

Hạ Thanh Đào trong lòng rạo rực, không hẳn vì tiền mà là cảm giác vui sướng khi tự tay kiếm được tiền: "Không sao đâu nương, nương cứ cầm đi. Con thật sự cảm thấy vui mà!"

"Thế này đi." Vân Nương đẩy lại 200 văn: "Nương lấy 190 văn, 200 văn còn lại con giữ lấy. Hôm nay hai đứa bận bịu từ sáng đến tối, tự tay kiếm ra tiền rồi thì giữ lấy mà dùng."

"Đúng đó, A Tẩu giữ lấy đi!" Lục Diêm đứng bên cạnh chen vào: "Giỏi thiệt luôn á, kiếm được từng này cơ mà!"

"Hì hì, vậy thì con không khách sáo nha!" Hạ Thanh Đào vui vẻ ôm chầm lấy hai trăm văn, ngẩng đầu nhìn Lục Tùy: "Vui quá chừng luôn!"

Lục Tùy khẽ cong môi cười, ánh mắt nhìn y vừa dịu dàng vừa đầy yêu thương.

Thật ra hôm nay Hạ Thanh Đào làm là chính. Lục Tùy chỉ làm trợ thủ, còn bán hàng và tiếp khách đều do y đảm đương. Y nhanh nhẹn, biết nói chuyện, nói năng vui tai khiến mấy thím xung quanh đều có cảm tình, không ai nỡ mặc cả.

Tối đến trước khi đi ngủ, Hạ Thanh Đào vẫn ngồi bên bàn, mân mê cầm 200 văn tiền kia như bảo vật, cứ như đây là lần đầu tiên được cầm tiền vậy.

Lục Tùy rửa mặt xong đi vào, đóng cửa lại, vừa cởi áo vừa hỏi: "Sao còn ngồi đếm nữa? Vui đến vậy sao?"

Hạ Thanh Đào nằm nghiêng lên bàn, nửa người xoay lại, phấn khởi nhìn hắn: "Dĩ nhiên là vui rồi!"

"Đây đâu phải lần đầu tiên ngươi kiếm tiền, sao lần này lại vui dữ vậy?"

"Trước đây ta toàn thêu khăn hay hái thuốc thôi, cực nhọc lắm mà chẳng được bao nhiêu." Y chống cằm, cười khẽ: "Giờ thì khác, bán đồ ăn vui hơn nhiều! Ta còn thấy tiếc vì ủ ít trứng vịt quá, đáng lẽ nên ủ một trăm quả mới phải!"

Nói rồi, y đảo mắt liếc nhìn hắn đầy ẩn ý: "Với lại, có ngươi ở đó mới có nhiều ca nhi tới mua đó chứ!"

Lục Tùy ngồi xuống mép giường, bật cười: "Liên quan gì tới ta? Cái đám hỏi han buổi chiều ấy, nào có ai chịu bỏ ra một văn đâu."

"Thì người ta tới là để ngắm ngươi mà!" Hạ Thanh Đào xì một tiếng, giọng nửa đùa nửa thật.

Lục Tùy bật cười bất đắc dĩ: "Đều là vì đồ ăn của ngươi ngon, nên người ta mới chịu bỏ tiền. Gương mặt đẹp thì có ăn được đâu? Hơn nữa, ngươi đứng cạnh ta như vậy, vừa nhìn là biết người đã thành thân, ai mà dám vì người khác mà tốn tiền cơ chứ?"

Lục Tùy bình thường ít nói, nhưng lúc này lại nói liền mấy câu khiến lòng Hạ Thanh Đào mềm nhũn. Y nhếch môi, tự hào: "Vốn dĩ đồ ta làm đã ngon rồi!"

"Ừ, ngon thì tự khắc có người muốn mua." Lục Tùy đáp, giọng trầm ấm.

Ngồi ngắm mấy đống tiền lấp lánh, lòng Hạ Thanh Đào ngập tràn sung sướng. Trước kia có những việc y không dám nghĩ đến, chứ đừng nói đến làm. Vậy mà hôm nay, hóa ra mọi chuyện không khó như y tưởng tượng. Tất cả đều nhờ vào sự ủng hộ của Lục Tùy và gia đình hắn. Nếu không có họ, chắc gì y đã được ủng hộ làm những chuyện như vậy. Nếu chưa thành thân, mẫu thân của y chắc chắn sẽ bảo y đang mơ mộng viển vông, còn phụ thân thì cho rằng ca nhi ra ngoài bán hàng là mất mặt.

Y cẩn thận gom tiền bỏ vào ngăn kéo bàn trang điểm, nơi vẫn cất giữ những đồng tiền lẻ. Bây giờ ngăn kéo ấy đã đầy ắp, nhìn vào vô cùng đã mắt.

Quay đầu nhìn về phía giường, thấy Lục Tùy đang ngồi đó lau tóc, y cười tủm tỉm rồi nói: "Nhưng mà... vẫn phải cảm ơn ngươi đã ủng hộ ta làm chuyện này. Nếu không có ngươi, ta không dám làm gì hết."

Chính vì có hắn ở bên, y mới dám buông tay mà làm, gặp ai cũng tự nhiên ứng phó, không còn sợ sệt.

Lục Tùy nhìn y, trong ánh mắt chứa đầy dịu dàng: "Vậy ngày mai còn muốn đi không?"

"Không đi nữa." Hạ Thanh Đào dịch người lại gần, tay đan lấy bàn tay to lớn của hắn.

"Sao vậy?"

"Ngày mai người đến xem sẽ không đông như hôm nay." Y nói nhỏ: Hôm nay chúng ta bán mấy món này rồi, ngày mai mấy gian hàng khác thế nào cũng bắt chước. Bánh xốp thì chỉ phú hộ mới mua, mà đã ăn rồi thì ngày mai sẽ không thấy lạ nữa."

Lục Tùy cảm thấy hơi bất ngờ vì y tính toán kỹ đến thế, nhưng rồi cũng gật đầu: "Vậy thì không đi. Làm một ngày cũng mệt rồi, nghỉ một chút."

"À, còn chuyện nữa." Hạ Thanh Đào chớp mắt, ánh nhìn đầy mong chờ.

"Chuyện gì?"

"Chẳng phải ngươi nói tháng 3 sẽ lên núi sao? Định khi nào đi?"

Lục Tùy trầm ngâm một lát rồi, nói: "Gần đây ta cũng đang nghĩ đến chuyện đó. Những thứ cần gieo trồng cơ bản đã xong, việc tưới nước, bón phân, làm cỏ... A Diêm có thể lo được."

"Ta tính lên núi một chuyến, săn được gì thì về ngay. Cuối tháng 3 ở nhà gieo giống, rồi chờ đến tiết Thanh Minh bắt đầu thu mạch làm ruộng."

"Vậy ta có thể đi cùng ngươi không?" Đôi mắt của Hạ Thanh Đào sáng rực: "Chuyện này ta chưa nói với nương, không biết nương có đồng ý hay không nên ta muốn hỏi ngươi trước."

Ai ngờ Lục Tùy vừa nghe xong liền nhíu mày, lắc đầu ngay: "Trên núi nguy hiểm lắm, lại khổ sở. Ngươi cứ ở nhà là được rồi."

Ánh mắt của Hạ Thanh Đào lập tức ảm đạm.

Chính vì biết khổ, nên y mới muốn đi theo. Nghe Hà Hoa kể, mỗi lần Lục Tùy vào núi săn thú đều rất cực. Không ai nấu cơm, toàn là nấu trước một nắm cơm, gói khăn cất trong ngực, đói thì mang ra ăn. Quần áo rách thì vá đại cho xong, miễn sao không lòi da thịt ra là được.

Y trầm ngâm một lát rồi nói nhỏ: "Ta biết nguy hiểm, nhưng ta sẽ không đi lung tung đâu. Còn chuyện cực nhọc, ta không sợ. Ta chỉ sợ ngươi ở một mình trong núi chịu lạnh chịu đói, ta ở nhà cũng không yên lòng."

"Nếu ta thật sự không chịu nổi, sau này sẽ không đòi đi theo nữa, được không?"

Lục Tùy nhìn vào ánh mắt tha thiết kia, trong lòng càng bối rối. Hắn biết Hạ Thanh Đào lo cho mình, nhưng cuộc sống trong núi khổ cực, hắn thật sự không muốn để y phải chịu khổ.

Thấy hắn còn do dự, Hạ Thanh Đào liền nhích lại gần vùi mặt vào lòng hắn, hai tay ôm chặt eo hắn như bé mèo nhỏ làm nũng: "A Tùy, cho ta đi đi mà. Ta luyến tiếc ngươi lắm, muốn mỗi ngày đều được ở cạnh ngươi. Từ khi chúng ta thành thân đến giờ, chưa từng rời nhau một ngày nào. Nếu đột nhiên phải xa nhau, trong lòng ta khó chịu lắm."

Cái kiểu làm nũng như hài tử ấy khiến Lục Tùy mềm lòng không chịu nổi. Hắn giơ tay ôm lấy y, giọng trầm thấp: "Thật sự luyến tiếc ta đến vậy sao?"

"Ừ, luyến tiếc lắm lắm luôn." Hạ Thanh Đào rúc vào ngực hắn, giọng nhỏ xíu: "Ta muốn đi cùng, muốn nấu cơm, giặt đồ, sưởi ấm chăn cho ngươi."

Lục Tùy bật cười: "Bình thường ai sưởi ấm cho ai hả?"

"Lên núi rồi, ta sưởi cho ngươi!" Hạ Thanh Đào thề thốt như đinh đóng cột.

Lục Tùy xoay người, đè y xuống dưới, cười khẽ: "Đến lúc đó chịu không nổi, ta sẽ đưa ngươi về."

"Được~" Hạ Thanh Đào nhỏ giọng đáp, giọng mềm như bún.

Hai vợ chồng đã bàn bạc xong, liền đem chuyện nói với Vân Nương.

Khi Hạ Thanh Đào nói ra ý định của mình, ban đầu Vân Nương không đồng ý: "A Tùy lên núi rất vất vả, không có cơm nóng mà ăn, không ai giặt giũ cho. Nếu con đi cùng thì ta cũng mừng, nhưng trong núi nguy hiểm, con lại không có chút kinh nghiệm nào. Ta không muốn con vừa mới về làm dâu mà đã phải chịu cực khổ như thế."

Hạ Thanh Đào kể rằng đã bàn trước với Lục Tùy, và hắn cũng đã đồng ý. Còn nói nếu y không chịu nổi thì hắn sẽ đưa y xuống núi. Dù y đã quyết tâm đi thì không đời nào bỏ giữa chừng, nhưng nói vậy để mẫu thân của hắn yên tâm.

Quả nhiên, Vân Nương dao động: "A Tùy thật sự đồng ý rồi?"

"Dạ, thật mà." Hạ Thanh Đào cười: "Ban đầu A Tùy không đồng ý đâu, nhưng con cũng nói rõ rồi. Về sau kiểu gì cũng phải có kinh nghiệm, khổ thì con không sợ. Con còn trẻ mà, ăn khổ một chút có sao đâu. Với lại nếu con chịu không nổi, A Tùy sẽ đưa con xuống núi. Nương đừng lo nữa."

Vân Nương lúc này mới xuôi lòng, đồng ý cho y đi theo cùng. Bà chỉ dặn phải chuẩn bị thật đầy đủ, đồ gì cần mang thì mang cho bằng hết.

Vì vậy, Hạ Thanh Đào và Lục Tùy bắt đầu thu xếp hành lý, dự tính sáng sớm ngày mồng 6 tháng 3 sẽ vào núi.

Lục Tùy nói trong núi còn sẵn chăn đệm và nửa túi gạo, nhưng chỉ đủ hai người ăn chừng năm ngày, còn lại phải mang theo. Trong núi không có rau, phải đem theo rau khô và củ cải. Ngoài ra còn đồ để tắm giặt, rửa tay, rửa mặt cũng phải chuẩn bị.

Trước kia hắn vào núi một mình thì không cần đèn, giờ có Hạ Thanh Đào đi theo nên hắn đi mua thêm 5 cân dầu đèn để mang theo.

Sáng mồng 6, trời còn tờ mờ sáng, hai người đã dậy rửa mặt, ăn sáng, rồi chuẩn bị lên đường.

Đồ đạc từng món một được chất lên xe tay đẩy. Ngoài những thứ đã chuẩn bị từ trước, Vân Nương còn cho thêm vào giỏ tre sáu quả trứng muối và sáu quả trứng gà tươi. Trời đang còn lạnh, nhưng trong núi sẽ còn lạnh hơn nên mang dư một chút vẫn tốt.

"Dù có săn được gì hay không, cũng phải ráng về sớm một chút." Vân Nương dặn dò, mắt dừng lại ở gương mặt của Hạ Thanh Đào: "Nhất là Thanh Đào Nhi, nếu không chịu nổi thì phải quay về ngay. Nhà chúng ta vẫn sống yên ổn được mà."

"Vâng, con biết rồi nương." Hạ Thanh Đào gật đầu.

Lục Tùy thì nhìn sang Lục Diêm, dặn thêm: "Rau ngoài ruộng, lúa mạch đều phải chăm kỹ. Mọi việc hôm qua ta dặn, nhất định đừng để trễ nãi."

Ruộng rau, lúa mạch đều phải tưới nước, làm cỏ, bón phân đúng lúc. Nếu mưa nhiều ngày thì còn phải tháo nước. Mỗi việc đều không được lơ là.

"Ta hiểu rồi. Huynh với a tẩu cứ yên tâm." Lục Diêm gật đầu: "Hai người nhớ giữ an toàn."

"Được, chúng ta đi đây." Lục Tùy nói rồi quay người kéo xe đẩy, cùng Hạ Thanh Đào lên đường vào núi.

Đi theo sau họ là hai con chó, một lớn một nhỏ. Con lớn đã quen thuộc, thấy chủ mang xe đi núi là biết sẽ đi săn, liền vẫy đuôi rối rít chạy nhanh lên phía trước. Còn Tiểu Hắc thì vẫn còn nhỏ, không hiểu chuyện gì nhưng được đi theo chắc chắn sẽ vui lắm. Nó cứ quanh quẩn bên chân Hạ Thanh Đào chạy tới chạy lui.

"Cứ chạy qua chạy lại hoài, coi chừng lát nữa không còn sức!" Hạ Thanh Đào cười, quát nhẹ.

Lục Tùy ngoái đầu nhìn, mỉm cười: "Ngươi còn nói nó, lát nữa coi chừng chính ngươi cũng không còn sức mà đi."

"Sao lại thế!" Hạ Thanh Đào hùng hổ nói: "Ta là người vùng núi mà! Mỗi năm còn lên núi hái trà đó nha!"

Lục Tùy cười mà không đáp, chỉ tiếp tục kéo xe hướng về phía sườn núi.

Thực ra Hạ Thanh Đào đã sớm cảm thấy đường núi này thật sự rất vất vả, lối mòn vừa dốc vừa gập ghềnh, lắm đoạn còn hẹp, đi bộ không thôi cũng đã khó, huống chi còn phải kéo xe. Nhưng Lục Tùy không hề than vãn, sắc mặt vẫn bình thản như thường.

Thấy bản thân đi tay không, Hạ Thanh Đào cảm thấy không giúp gì thì thật áy náy. Y bèn đưa tay vịn vào cạnh xe, cố gắng đẩy phụ một đoạn.

Lục Tùy lập tức cảm nhận được lực đẩy từ phía sau, quay lại thì thấy khuôn mặt trắng trẻo kia đang cười với mình. Ánh mắt ngây ngô lại mang theo chút tự đắc kiểu "ngươi thấy ta giỏi không", khiến hắn vừa cảm thấy buồn cười vừa cảm động.

"Ngươi giữ sức chút đi." Lục Tùy nói, ngẩng đầu nhìn về phía trước. Nơi ấy là một cánh rừng rậm bạt ngàn: "Qua ngọn núi này là vào khu rừng sâu rồi. Chỗ đó không còn đường để đi nữa. Chúng ta phải bỏ xe lại, rồi mang từng món theo."