Trước đó y còn lo không biết kiếm đâu ra lá để gói, giờ nghĩ lại mới thấy mùa này không có lá sen hay lá khoai sọ. Mà để kiếm được lá lớn khác cũng không hề dễ. Cách Lục Tùy nghĩ ra đúng là giải quyết được hết thảy.
Y lại nói: "Nhưng đậu hũ khô mua về là nửa văn một miếng, nếu bán ra cũng không thể quá đắt, một văn là hết cỡ rồi. Mà vậy thì không lãi bao nhiêu, nên ta nghĩ làm thêm vài món bánh ngọt."
"Bánh gì?" Lục Tùy hỏi.
Giờ thời tiết này không có hạt sen, hạt dẻ hay củ ấu, trong nhà chỉ có bột mì, không biết có thể làm gì.
"Bánh xốp đó!" Hạ Thanh Đào chống cằm, càng nói càng thấy hứng khởi: "Bình thường chúng ta ăn thì làm đơn giản, nhưng thực ra có thể tạo hình đẹp và ngon hơn. Thêm trứng gà, chút bột táo đỏ, trộn đều rồi đổ vào khuôn. Sau đó lấy lá dong quấn quanh thành hình tròn, mặt trên mặt bánh bốn quả táo đỏ, cắt ra bán. Người mua nhìn vào vừa đẹp lại vừa thơm ngon."
"Ừm." Lục Tùy gật đầu: "Ngươi tính bán bao nhiêu?"
"Bánh này làm cho người có tiền ăn, phải bán giá cao mới đúng vị. Dù sao kiếm tiền từ họ cũng không sai. Ta tính bán 10 văn một miếng."
Lục Tùy bật cười: "Ừ, được."
Dù sao bột mì, táo đỏ đều có sẵn trong nhà, trứng cũng không quá đắt. Nếu bán không hết thì đem về ăn cũng không phí.
"Còn nữa." Hạ Thanh Đào càng nói càng hào hứng: "Chỉ có ăn thôi thì không đủ. Hôm nay ta để ý, người ta chỉ b*n n**c tía tô với trúc diệp, hai loại đó vừa nhạt vừa không ngon. Ta thì biết nấu nước gừng pha mật ong, uống vào ấm bụng, lại còn thơm."
Lục Tùy trầm ngâm rồi gợi ý: "Ngươi thử học theo quán nước mát trên trấn, người thường thì bán 3 văn một chén. Còn khách có tiền thì đựng trong ống trúc, kèm thêm cọng lúa mạch để hút, ngồi xem vừa tiện vừa đẹp. Như vậy, có thể bán 10 văn một ly cũng được. Ngày mai ta chặt thêm mấy ống trúc, làm cho ngươi vài cái."
"Hợp lý quá trời!" Hạ Thanh Đào mắt sáng rỡ, chân thành khen: "Một món mà chia làm hai giá, đúng là thông minh!"
Lục Tùy bật cười, nắm lấy tay y: "Cũng nhờ ngươi khéo tay."
"Nhưng làm từng ấy món, một mình ta mang không xuể, chắc phải nhờ A Diêm đi cùng. Nhưng đi bộ nguyên một canh giờ, ngại làm phiền người ta quá..."
"Mai ta đẩy xe tay cùng ngươi đi." Lục Tùy cười: "Lần trước ngươi vác trứng muối về một mình vì ta bận, bây giờ rảnh thì ta đi. Chất hết đồ lên xe, ngay cả bếp đất cũng đem theo để đỡ tốn tiền thuê."
"Như vậy thì tốt rồi." Có Lục Tùy bên cạnh, y thấy an tâm hơn hẳn: "Ngươi ở bên cạnh, ta không sợ gì hết."
Lục Tùy khẽ nhếch môi cười, đưa tay kéo y nằm xuống: "Ngủ sớm đi, nói thêm nữa là khỏi ngủ luôn đó."
Hạ Thanh Đào tuy đã nằm xuống, nhưng đầu óc cứ rạo rực, không sao ngủ nổi. Nghĩ tới chuyện mai đi bán hàng, lòng y rộn ràng như trống giục. Không biết đã nằm bao lâu, bên tai là tiếng thở đều đều của Lục Tùy. Lúc này y mới dần dần thiếp đi trong mong chờ.
Sáng sớm hôm sau, Hạ Thanh Đào dậy từ sớm chẳng khác gì hôm đón Tết. Y chạy một mạch đến đầu thôn phía Đông, mua 60 miếng đậu hũ khô. Giá vốn là 30 văn, nhưng vì mua nhiều lại là người trong thôn, người bán còn tặng thêm ba miếng.
Vân Nương vừa mới thức dậy, thấy y mua nhiều đậu hũ khô như vậy thì kinh ngạc hỏi: "Thanh Đào Nhi, sao con dậy sớm thế? Lại còn mua cả đống đậu hũ khô? Hôm nay A Tùy với A Diêm có xuống đồng đâu mà phải làm điểm tâm?"
Hạ Thanh Đào bèn kể lại kế hoạch tối qua đã bàn với Lục Tùy. Vân Nương nghe xong thì rất ủng hộ: "Nương giúp con một tay."
Lục Tùy và Lục Diêm cũng dậy, vừa ăn sáng xong là cả nhà cùng bắt tay vào việc.
Hạ Thanh Đào tập trung kho đậu hũ khô, Vân Nương nhóm lửa. Sau đó tranh thủ rửa sạch táo đỏ, đem hấp trong một nồi khác để làm mứt. Lục Tùy và Lục Diêm thì lên núi chặt tre, về làm que xiên và ống trúc đựng nước.
Trong khi mứt táo đỏ đang được hấp, Hạ Thanh Đào lấy một cái chậu lớn, bắt đầu pha bột làm bánh xốp. Y dùng nửa đấu bột mì, cho thêm nhiều đường mạch nha cùng ba quả trứng gà. Bột để cạnh bếp nên lên men khá nhanh. Trong lúc chờ, đậu hũ khô cũng đã kho vừa tới, Hạ Thanh Đào nhờ Vân Nương tắt lửa lớn, chuyển sang than hồng để giữ ấm. Kho đậu hũ để càng lâu càng ngấm vị, trước khi kho y còn dùng chổi nhỏ quét một lớp nước sốt lên từng miếng, cho nên hương vị càng đậm đà hơn.
Trong nhà không còn đủ gừng, y sang nhà đại bá mua hết 12 văn được hai củ gừng lớn. Y thái nhỏ, vắt lấy nước gừng để dùng sau.
Khi đậu hũ kho xong, y cất vào hũ đậy nắp kín. Mứt táo đỏ sau khi hấp cũng được nghiền nhuyễn, trộn vào bột đã lên men. Vân Nương đã lót sẵn lá dong vào khuôn, y liền đổ bột vào, trên mặt để bốn quả táo đỏ làm trang trí. Sau đó đặt vào xửng hấp chừng mười lăm phút.
Ở nồi khác, y đun nước gừng đã lọc, cho thêm táo đỏ nghiền, đường mạch nha và đường mía loại ngon. Đường mía này quý, ngày thường không nỡ dùng, là quà Tết thân thích gửi tặng. Đợi nước sôi, y hạ lửa liu riu thêm một lúc rồi để nguội, sau đó rót vào thùng gỗ lớn để mang đi.
Mọi thứ xong xuôi cũng vừa tới giờ cơm trưa. Cả nhà ăn uống đơn giản, rồi bắt đầu sắp đồ lên xe tay:
– Một bếp đất.
– Một hũ lớn đựng đậu hũ kho.
– Một rổ bánh xốp đã cắt sẵn, phủ khăn sạch.
– Một thùng nước gừng mật ong, kèm muôi múc, ống trúc, xiên tre.
– Một chậu gỗ sạch và năm cái chén để khách uống tại chỗ.
– Hai cái ghế nhỏ, một cho Lục Diêm xem hát, một làm quầy bán hàng.
Hôm nay Hà Hoa và Ngân Sanh không đi, chỉ có ba người nhà họ Lục lên đường. Lục Tùy kéo xe, Lục Diêm đẩy phía sau, còn Hạ Thanh Đào thì đi thong thả bên cạnh.
Họ đi khoảng một canh giờ, đến dưới sân khấu thì thấy mấy tiểu thương hôm qua đã có mặt. Ba người liền nhanh chóng tìm được một vị trí đẹp, vừa gần sân khấu vừa gần bờ sông, thuận tiện cho việc lấy nước.
Lục Tùy buông xe xuống, đi quanh một vòng, không biết lấy từ đâu một tảng đá lớn, kê một đầu xe tay lên làm quầy. Hắn còn mang thêm một tảng đá khác vừa tầm ghế, đặt sát vào để Hạ Thanh Đào ngồi bán hàng cho thuận tiện.
Lục Tùy nhóm lửa bếp đất, Hạ Thanh Đào ra sông xách một chậu nước sạch, để dùng rửa chén.
Người mỗi lúc một đông. Đậu hũ kho để trên bếp lại tỏa hương thơm nức. Hạ Thanh Đào bảo Lục Diêm cắm hai miếng đậu hũ vào xiên tre, đem đi quanh sân khấu rao bán. Quả nhiên, cách ăn mới lạ khiến ai cũng tò mò, liền có người ghé lại hỏi:
"A ca ơi, đậu hũ kho đây! Vừa thơm vừa rẻ, chỉ một văn một miếng! Muốn mấy miếng ta xiên mấy miếng, còn quét thêm lớp nước sốt, vừa ăn vừa xem diễn!"
Chỉ một văn tiền, không ai thấy tiếc. Đã đi xem hát thì ai cũng mang theo ít tiền lẻ, mà mùi đậu hũ kho lại thơm đến mê người, nên chẳng mấy chốc khách kéo tới nườm nượp:
"Cho ta một miếng."
"Ta cũng lấy một."
"Ta lấy hai."
Hạ Thanh Đào hiểu rất rõ đạo lý "lãi ít bán chạy", nên dù khách chỉ mua một hay hai miếng đậu hũ khô, y vẫn luôn tươi cười, vui vẻ xiên cẩn thận rồi đưa tay dặn: "Cẩn thận nước sốt dính miệng nhé, đi thong thả."
Sân khấu mới mở màn, mà hũ tiền của Hạ Thanh Đào và Lục Tùy đã lách cách vang lên với hơn chục đồng tiền đồng.
Lúc này Hạ Thanh Đào nhìn ra phía hàng ghế trước, nào là ghế mây, ghế thái sư, đều đã kín chỗ. Chắc hẳn là các tiểu thư, phu lang nhà phú hộ đã đến. Y liền kiên nhẫn chờ xem liệu có ai tới mua bánh xốp hay không.
Quả nhiên, một ca nhi ăn mặc kiểu người hầu, ngẩng cao đầu bước tới hỏi: "Ngươi bán điểm tâm này bao nhiêu?"
"Tiểu ca, món này là bánh xốp trứng gà nhân mứt táo đỏ. Không biết có phải tiểu thư nhà ngươi muốn mua? Người thường thì không biết nhìn hàng đâu, cứ nghe 10 văn một khối là kêu đắt."
Quả nhiên, ca nhi kia nhếch môi khinh thường: "10 văn thì có gì gọi là đắt? Tiểu thư nhà ta từng ăn loại điểm tâm đắt nhất ở huyện thành rồi! Cái mâm này bọn ta lấy hết, nhưng nếu ăn không ra gì, thì ngươi cứ chờ đó!"
"Dạ, ta tin tiểu thư là người có mắt nhìn, chắc chắn sẽ biết ngon." Hạ Thanh Đào cười, đưa cả mâm bánh được gói bằng lá dong cho đối phương.
Người nọ trả đủ 40 văn rồi rời đi. Hạ Thanh Đào nhìn sang, thấy vị tiểu thư kia chia bánh cho người hầu xung quanh. Ai đều cười vui vẻ, hiển nhiên là ăn ngon.
Y bèn chủ động mang một ống nước gừng mật, cắm thêm cọng lúa mạch, tiến tới đưa tận tay vị tiểu thư đó: "Tiểu thư, người mua cả mâm bánh nên ta tặng thêm một ống nước gừng mật. Loại này ta bán 10 văn một ống, nhưng thấy tiểu thư là người sành ăn, thứ này ta biếu, không lấy tiền."
Vị tiểu thư kia được tặng đồ trước bao người, lại còn được khen là "biết xem hàng", liền rạng rỡ hẳn lên: "Ta vốn biết nhìn hàng. Ngươi cũng khá thức thời. Tiểu Lục, đưa cho hắn mười văn."
Ca nhi lúc nãy liền móc ra mười văn đưa: "Cầm đi, tiểu thư thưởng cho đấy."
"Cảm ơn tiểu thư." Hạ Thanh Đào lễ phép mỉm cười, chắp tay hành lễ, rồi xoay người rời đi.
Y tặng đồ không phải để lấy lòng, cũng không vì muốn ép người khác mua. Với người có tiền như vị tiểu thư kia, thứ gì mà chưa từng thấy? Nhưng được tặng quà giữa bao người, lại là người đầu tiên cầm ống trúc hút nước gừng, đương nhiên sẽ nổi bật giữa đám bạn đồng hạng.
Mà những người phú hộ xung quanh thấy vậy, cũng sẽ bị k*ch th*ch, rồi sẽ rủ nhau đến mua.
Quả đúng như dự đoán. Hôm nay người đi xem hát đông nghịt, gấp đôi hôm qua. Vở diễn hôm qua hay, nên người quanh vùng nghe tin đều đổ về. Ngay cả trẻ con cũng đông hơn hôm trước.
Trời hôm nay nắng ráo, ngồi lâu bên sân khấu thì ai cũng khát. Vậy nên mấy món nước càng bán chạy hơn.
Ngoài gian hàng của Hạ Thanh Đào b*n n**c gừng mật, còn có người b*n n**c tía tô và nước trúc diệp từ hôm qua, có thêm cả sữa đậu nành. Nhưng những món đó nhạt nhẽo, cùng giá ba văn một chén, rõ ràng nước gừng mật của y ngọt hơn, ngon hơn, nên được ưa chuộng hơn hẳn.
Lại nhờ màn tặng nước ban nãy, không ít tiểu thư, phu lang nhà giàu sai người hầu đến mua. Có người mua liền hai ống một lúc. Một số người khác thì thấy cách uống bằng ống trúc vừa lạ, vừa đẹp, ngồi xem diễn mà hút nước cũng tiện, liền móc tiền ra mua.
Dù vậy, món bán chạy nhất vẫn là đậu hũ kho. Trẻ con kéo nhau tới, xin cha mẹ 2 văn mua 2 miếng, vừa rẻ, vừa thơm. Thấy con nhà người khác ăn, người khác thấy vậy không mua cũng không được.
Hạ Thanh Đào phụ trách múc đồ ăn, Lục Tùy thì đứng bên cạnh nhận tiền. Mới diễn được nửa vở, đồ ăn đã bán hơn một nửa, tiền trong hũ cũng đầy đến miệng.
Chỉ còn lại mười mấy miếng đậu hũ khô, một mâm bánh xốp và vài chén nước gừng. Hạ Thanh Đào không vội, ngồi bên cạnh Lục Tùy, vừa xem diễn vừa tiếp khách.
Hôm nay diễn vở Trương Hiệp Trạng Nguyên, may mà y đi bán là chính, xem diễn là phụ, chứ không thì tức chết. Trương Hiệp là kẻ phụ bạc, sau khi đỗ Trạng Nguyên thì trở mặt, giết luôn người vợ cũ từng bán cả phát cung để lo tiền cho mình đi thi.
Đến đoạn Trương Hiệp chê bai vợ cũ "xấu xí, nghèo hèn, không xứng với thân phận Trạng Nguyên". Hạ Thanh Đào tức tối bỏ đi múc nước rửa chén, chẳng buồn xem nữa.
Khi quay lại, y thấy trước sạp có một cô nương và một ca nhi đang cười cợt nhìn Lục Tùy, với vẻ mặt đầy ám muội. Trong lòng y lập tức trầm xuống, cơn giận bốc lên.
"Các ngươi muốn mua gì?" Y bước tới, cố nén giận hỏi.
Ca nhi kia không thèm nhìn y, mắt vẫn dán chặt vào Lục Tùy: "A ca ơi, chỗ này có món gì ngon không?"
Lục Tùy ngẩng đầu, ánh mắt lạnh băng: "Tất cả đều do phu lang nhà ta làm. Món nào cũng ngon."
"Ồ, thì ra là phu lang của ngươi à?" Cô nương kia tiếc rẻ thở dài: "Ngươi còn trẻ thế mà đã thành thân rồi sao?"
"Liên quan gì đến ngươi?" Hạ Thanh Đào nhịn không nổi nữa, trừng mắt: "Đậu hũ khô 2 văn một miếng, bánh xốp 10 văn một khối, nước gừng 5 văn một chén. Mua thì mua, không mua thì đừng đứng đây làm vướng chuyện làm ăn!"
Ca nhi kia liếc từ đầu đến chân y: "Không phải hôm qua một 1 một miếng sao? Nước gừng không phải 3 văn một chén à?"
Hạ Thanh Đào cười lạnh: "Ngươi không mua thì đừng quản giá. Muốn rẻ thì tự về nhà mà nấu!"
"Ngươi——"
Hai người kia bị nói cho cứng họng, hậm hực bỏ đi. Lúc này Hạ Thanh Đào mới ngẫm lại, thì ra nãy giờ mấy cô nương và ca nhi ghé đến mua đồ, phần lớn là để ngắm Lục Tùy. Có người còn không thèm xem diễn, chạy thẳng tới để nhìn hắn cho đã mắt.