Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 24

Lục Diêm nghe vậy mặt đỏ bừng, ngượng ngùng đưa tay gãi mũi, không dám nói gì thêm.

Sau đó ba người đi mua trứng vịt. Muốn ủ trứng muối thì phải chọn trứng vịt loại tốt. Hạ Thanh Đào đi dạo qua hai sạp hàng, mỗi chỗ chọn mười quả to chắc tay. Trứng gà 3 văn một quả, trứng vịt 5 văn, 40 quả hết 200 văn. Nhờ mặc cả, chủ quán còn tặng thêm một quả.

Khi trả tiền, Lục Diêm nhất định đòi trả. Hỏi ra mới biết số tiền đó là do Vân Nương đưa. Bà nói rằng trứng vịt thuộc khoảng dùng chung của nhà. Lục Tùy cũng gật đầu xác nhận, nên Hạ Thanh Đào không tranh nữa. Rổ họ mang theo đã lót sẵn rơm khô, đặt trứng vào nhẹ tay là không lo nứt vỡ.

Tiếp đó, họ mua nước tương và giò heo. Một vò nước tương giá 60 văn, Lục Diêm trả tiền. Hạ Thanh Đào nhìn thấy trong tiệm có bày rượu hoa điêu Thiệu Hưng, bèn nảy ý: "Không mua nước tương nữa, mua vò rượu đi. Phụ thân của ta thích uống rượu, tối nào có món ngon cũng múc một chén."

Chỉ là trước nay phụ thân của y toàn uống rượu rẻ 20 văn một thăng, mùi nhạt như nước lã.

Lục Tùy đương nhiên nghe theo y: "Được, vậy mua rượu."

Hai người chọn một vò hoa điêu loại hảo hạng, giá 160 mươi văn.

Cuối cùng là giò heo. Đến sớm nên lựa được hàng tươi ngon, hai người chọn một chân heo đầy đặn, giá 270 mươi văn.

Trên đường trở về, đi ngang qua cửa tiệm bánh. Họ tiện tay mua thêm 3 cân bánh ngọt mềm dẻo cho nãi nãi ở nhà ăn nhai cho đỡ buồn miệng.

Ba người phấn khởi trở về. Đến đoạn sông gần thôn Hạ. Lục Tùy và Hạ Thanh Đào xuống thuyền, còn Lục Diêm thì mang trứng vịt với vò rượu trở về Lục gia.

Trên đường về thôn, Hạ Thanh Đào vác rổ trứng vịt. Lục Tùy một tay xách giò heo, tay kia ôm vò rượu. Hai người đi sát bên nhau, nhìn vào là biết đôi phu phu mới cưới. Trong thôn có mấy ông lão bà lão ngồi phơi nắng, thấy họ liền bàn tán xôn xao:

Trước giờ chỉ có Hạ Miên được nhà chồng tiếp đãi như thế, nay Hạ Thanh Đào với tân lang cũng chẳng kém cạnh gì.

Một số thúc bá còn đỏ mắt nhìn theo: "Có ca nhi nào về thăm nhà mà mang cả vò rượu đâu? Hạ Hưng Viễn đúng là có phúc lớn!"

Chưa vào đến cổng, mẫu thân và tẩu tẩu của y đã ra tận đầu ngõ đón. Mẫu thân của y vui mừng khôn xiết, tuy mới ba ngày không gặp mà như thể xa nhau ba năm, mắt bà rưng rưng ánh nước: "Về nhà là tốt rồi, mang lắm đồ về làm gì cho tốn kém."

Cả nhà vào đến sân. Phụ thân và ca ca của y đang ngồi ngoài hiên nói chuyện. Thấy hai vợ chồng đến liền sáng cả mắt.

"Tưởng các ngươi tới lúc sắp ăn cơm trưa cơ đấy." Hạ Thanh Khê bật cười trêu: "Không ngờ lại tới sớm thế. Hay là ngươi đối xử với Tiểu Đào không tốt, nên Tiều Đào mới gấp gáp đòi về nhà?"

"A Khê!" Trần Hà Hương đang đeo tạp dề liền cầm cây ném cho một cái: "Cái miệng của con không bao giờ nói được lời nào êm tai."

Hạ Thanh Đào vốn biết rõ tính tình nghịch ngợm của Hạ Thanh Khê. Y lập tức nhào tới, nhăn mặt nhăn mũi làm trò: "Chờ lát nữa nấu chân giò, không cho huynh ăn đâu~"

Hạ Thanh Khê nhanh tay túm lấy, bóp mặt y kéo căng: "Ngươi không cho ta ăn? Có thật không?"

"Hạ Thanh —— huynh —— buông ra —— !"

Hai huynh đệ vừa gặp mặt đã ríu rít rộn ràng, cười vang cả sân. Lục Tùy chỉ đứng nhìn, mỉm cười rồi cùng nhạc phụ bước vào nhà chính.

"A Khê! Sao lại bắt nạt Tiểu Đào như vậy!" Vẫn là Hạnh Hoa chạy đến cứu viện, nhéo lên cánh tay của Hạ Thanh Khê một cái: "Không sợ Lục Tùy đánh ngươi à, mau thả Tiểu Đào ra!"

Hạ Thanh Đào vừa xoa cái mặt bị bóp, vừa tức giận trừng mắt mắng: "Hạ Thanh Khê, huynh đúng là con heo ngốc! Hừ!"

Hạ Thanh Khê cười hì hì: "Vẫn mềm như trước, Lục Tùy không nuôi ngươi gầy đi."

Hạ Thanh Đào không thèm đáp, hừ một tiếng rồi đi thẳng vào nhà chính, ôm vò rượu đưa cho phụ thân: "Phụ thân, đây là vò hoa điêu Thiệu Hưng ngon nhất ở tiệm. Con mua tới 160 văn đó!"

"Vậy à?" Hạ Hưng Viễn ra vẻ bình thản, đưa tay nhận lấy vò rượu. Ông cúi đầu ngắm nghía tới lui, rõ ràng trên vò chỉ viết mỗi chữ "Rượu", vậy mà ông lại nghiêm trang nhận xét: "Tốt, đúng là rượu ngon. Nhìn cái vò là biết rượu Thiệu Hưng chính hiệu, không giống mấy loại rượu nhạt pha ở thôn."

"Chưa mở ra uống mà cũng biết là ngon?" Trần Hà Hương đứng cạnh bật cười.

"Ta sao lại không biết!" Hạ Hưng Viễn vẫn giữ vẻ nghiêm túc: "Hồi trẻ ta từng chèo thuyền xuống tận Thiệu Hưng làm thuê, mấy vò rượu như vầy ta thấy nhiều rồi. Bên trong toàn là rượu thượng hạng."

Hạ Thanh Đào nghe vậy càng vui, liền nói: "Vậy để lát nữa người mở ra nếm thử."

"Không được, ta phải cất đi." Hạ Hưng Viễn xua tay: "Đợi sang năm gọi cữu công với cữu cữu của các ngươi tới, rồi cùng nhau uống."

Trần Hà Hương mỉm cười, quay sang nói với mọi người: "Xem đó, có mỗi vò rượu mà ông ấy đã muốn khoe cho cả xóm biết."

Mọi người trong nhà đều cười vang.

Sau đó, Hạ Thanh Đào liền vào bếp phụ mẫu thân hầm giò heo. Món này phải nấu kỹ từ sớm thì buổi trưa mới kịp ăn.

Dù vậy, y vẫn lo cho Lục Tùy, sợ hắn ngồi một mình với phụ thân và ca ca sẽ không tiện nói chuyện. Y lén ra ngoài ngó thử, ai ngờ ba người đang trò chuyện rôm rả, hoàn toàn không có vẻ gì ngại ngùng.

Y thở phào, yên tâm quay vào bếp.

Mẫu thân và tẩu tẩu thì nhân lúc nấu ăn hỏi han tình hình bên nhà chồng. Hạ Thanh Đào không giấu giếm gì, nói mẫu thân của Lục Tùy đối xử với y không khác gì con ruột. Lục Tùy cũng thương y, ít để y làm việc nhà. Đồng thời còn đưa cả tiền bạc trong nhà cho y giữ. Y còn vui vẻ khoe nhà chồng có nuôi một con chó tên Đại Môn, vừa lanh lợi vừa ngoan ngoãn.

Trần Hà Hương nghe xong cũng thấy yên tâm hơn phần nào, nhưng vẫn dặn dò: "Bây giờ mới ở với nhau chưa bao lâu, nhưng sau này ở lâu thì thế nào cũng có va chạm. Con phải bao dung nương của A Tùy nhiều một chút. Người ta không gọi con làm việc, thì con cũng nên siêng năng một chút. Đừng thật sự coi mình là tổ tông mà ỷ lại. Nhà họ cũng cũng đâu có dư dả gì. Bây giờ con đã là a tẩu, sau này em chồng cưới vợ thì nên nhường nhịn, đừng vì mấy quả trứng mấy miếng đồ ăn mà so đo."

"Con biết rồi nương." Hạ Thanh Đào cười, nhào đến níu lấy cánh tay bà làm nũng: "Con do nương sinh ra mà, nương còn không biết tính con thế nào sao!"

Trần Hà Hương dở khóc dở cười: "Lấy chồng rồi mà vẫn như con nít."

Hạnh Hoa chen vào: "Biết đâu lát nữa đã có người gọi ngươi là tiểu cha rồi đó."

Hạ Thanh Đào cười hì hì: "Mặc kệ! Dù có là tiểu cha thì ta vẫn là ca nhi của nương!"

Chân giò heo nặng hơn 6 cân, tất nhiên không thể hầm hết trong một bữa. Hạ Thanh Đào cắt một phần để lại, bảo mẫu thân đem ủ muối ăn dần, hoặc chờ sang xuân có măng thì nấu chung làm món măng hầm thịt.

Nồi chân giò đang sôi sùng sục, hương thơm lan khắp nhà, nhưng vẫn chưa tới giờ ăn. Trần Hà Hương bèn bảo Hạ Thanh Đào và Lục Tùy đi mời nãi nãi tới ăn cơm.

"Dạ, con đi ngay." Hạ Thanh Đào kéo Lục Tùy cùng đi. Vừa bước qua khỏi ngõ đã thấy nãi nãi cùng mấy bà lão đang ngồi phơi nắng trước cửa.

"Nãi nãi ơi!"

"Aida, Thanh Đào Nhi tới rồi kìa!" Bà nội mừng rỡ đứng dậy, cười ha hả: "Ta đang tính hôm nay là ngày con về nhà mẹ đẻ... Con rễ cũng đến nữa, tốt lắm!"

Lục Tùy cũng chắp tay hành lễ: "Nãi nãi."

Hắn đưa túi bánh trong tay ra, nhẹ giọng nói: "Tiểu Đào bảo con mua cho nãi nãi ăn, không biết người có thích không..."

Tiểu lão thái thái dĩ nhiên là vui mừng khôn xiết. Bà cũng hiểu rõ, tuy là Lục Tùy bảo đó là do Hạ Thanh Đào mua, nhưng nếu không được hắn đồng ý thì làm sao có thể? Vì vậy quay sang mấy bà lão đang ngồi phơi nắng bên cạnh, cười rạng rỡ mà nói:

"Quả nhiên Tiểu Đào nhà ta có mắt nhìn người, gả được một tướng công thật tốt. Các bà xem đi, vừa tuấn tú vừa cao ráo, lại còn hiếu thuận. Hôm nay đến thăm nhà cũng không quên bà già này!"

Mấy vị lão nhân nghe thế thì nhao nhao khen ngợi, cả Hạ Thanh Đào lẫn Lục Tùy đều được tâng bốc. Đặc biệt là Lục Tùy, một người cao lớn, tuấn tú như thế mà ở nơi làng quê núi rừng thế này, quả thực như lông phượng sừng lân.

Hạ Thanh Đào bị khen đến đỏ mặt, vội kéo tay nãi nãi mời vào nhà ăn cơm.

"Các ngươi đi trước đi, ta gom đồ một chút, khóa cửa rồi sẽ sang nhà." Nãi nãi cười đáp.

"Vâng, nãi nãi nhớ tới nha. Con đưa A Tùy về trước."

"Ừm!"

Hai người sóng vai quay về. Vừa đi được một đoạn, liền nhìn thấy bên cạnh có một cỗ xe ngựa dừng trước cửa. Nhìn cỗ xe là biết ngay Hạ Miên đã về, trong thôn này người có thể đi lại bằng xe ngựa, cũng chỉ có Hạ Miên.

"Đó là nhà bên cạnh, ca nhi ấy tên là Hạ Miên. Hắn có dung mạo xinh đẹp, được công tử nhà tri huyện để mắt tới, gả vào phủ quan lớn. Mỗi lần về nhà đều đi xe ngựa." Hạ Thanh Đào thuận miệng giải thích cho Lục Tùy nghe.

Lục Tùy chỉ liếc qua một cái, không nói gì.

Hạ Thanh Đào cũng không để tâm, hiện tại y không còn vướng bận với mấy chuyện về "phu lang nhà quan" nữa, nên liền chuyển chủ đề: "Đúng rồi, nhà ta có giống cải dầu tốt lắm. Lát nữa để ta hỏi phụ thân xin một ít giống, chúng ta gieo ra một mảnh nhỏ thử xem sao."

"Được." Lục Tùy gật đầu.

Hai người còn đang trò chuyện, bỗng nghe có tiếng gọi:

"Thanh Đào!"