Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 23

Gần trưa, Hạ Thanh Đào bắt tay vào nấu cơm. Đồ ăn hôm qua vẫn còn dư, chỉ cần vo thêm ít gạo, bỏ vài lát củ cải nấu chung là đã được. Khi cơm chín, vớt củ cải ra chan chút nước tương với tí mỡ heo là đã có nồi cơm nóng hổi, thơm lừng. Mùa đông ăn củ cải vừa ấm bụng vừa tốt cho tiêu hóa.

Vừa mới đặt nồi lên bếp, Lục Diêm đã từ ngoài hò reo chạy vào: "Nương, A tẩu, ca! Xem ta mang gì về này!"

Vân Nương mỉm cười, quay sang Hạ Thanh Đào nói: "Thanh Đào Nhi, con ra xem đi. Để nương nhóm lửa cho."

Hạ Thanh Đào liền vui vẻ đi ra.

Ngoài sân, Lục Diêm đang loay hoay bày đồ ra loạn cả lên. Hạ Thanh Đào vừa nhìn liền bật cười, nào là: một củ sắn to tướng, cả đống củ mài rừng, măng đông, hạt dẻ, dâu dại, còn có mấy loại y không biết tên là gì, quả thật là thu hoạch đầy tay.

"Oa, củ sắn gì mà to dữ vậy?" Hạ Thanh Đào bước tới, ngồi xổm xuống nhấc lên thử, đoán chừng ít nhất phải 10 cân.

"Ta đào nửa ngày mới được đấy! A tẩu chắc không bê nổi đâu!" Lục Diêm nói đầy tự hào.

"Cực cho ngươi rồi." Hạ Thanh Đào mỉm cười, rồi chỉ vào một khúc rễ hỏi: "Cái này là gì vậy?"

"Đó là gừng hổ! Loại này chỉ mọc trong núi sâu. Hôm trước Nhị Nghiêu đào được một khúc, bán được tới 300 văn đấy!" Lục Diêm nói, giọng đầy phấn khích.

"Oa, thứ này gọi là lão hổ khương. Hôm nay ngươi gặp vận may rồi." Hạ Thanh Đào reo lên: "Trước kia ta từng thấy qua trong sách thuốc, nó còn gọi là hoàng tinh. Nghe nói bổ dưỡng không kém nhân sâm, 300 văn là rẻ lắm."

Y nghĩ bụng, tám phần mười là tiệm thuốc thấy bọn trẻ khờ dại, liền chém giá.
"Trên trấn có tiệm thuốc Đồng Nhân Đường, ta có quen biết với chưởng quầy. Lần sau để ta đi cùng ngươi, để người ta không ép giá mua rẻ."

"Hảo!" Lục Diêm mắt sáng rỡ, chân thành nói: "A tẩu cái gì cũng biết, thật giỏi."

Nó lại chỉ đống quả trên đất, đắc ý khoe: "Mấy trái dại kia đều do ta hái. Mấy trái đó người khác không trèo lên nổi, chỉ có mình ta trèo lên được. Ta không chia cho đứa nào hết, để dành cho a tẩu với nương giặt giũ, gội đầu."

"Được" Hạ Thanh Đào bật cười: "Ta nhớ nhà còn ít canh thịt, tối nay làm măng xào cho ngươi ăn."

"Tốt quá." Lục Diêm nghe nói Hạ Thanh Đào khéo tay nấu nướng đã lâu, nay liền háo hức mong đợi.

Không bao lâu sau, Lục Tùy cũng dắt trâu về. Cả nhà quây quần ăn trưa, thuận tiện bàn bạc chuyện sáng ngày kia lên trấn.

Củ sắn và lão hổ khương Lục Diêm đào được đều đem bán. Củ sắn là thứ cứu đói trong thời điểm mất mùa, nhưng ăn vào vừa khô vừa sáp nên không mấy ai thích ăn. Bây giờ có cơm rồi thì không ai muốn ăn nữa, chi bằng mang đi bán thuốc kiếm chút tiền.

Còn củ mài và hạt dẻ thì thơm ngon, vừa ăn chơi vừa ăn với cơm đều được. Hạ Thanh Đào còn biết làm bánh củ mài và bánh hạt dẻ. Nghe y nói cách làm, Lục Diêm chảy cả nước miếng ròng ròng. Nào còn nghĩ tới chuyện bán kiếm tiền nữa, quyết định giữ lại hết để cả nhà cùng ăn.

Vì vậy, bữa tối hôm ấy ngoài đồ ăn còn dư từ hôm trước, Hạ Thanh Đào còn làm thêm món măng xào và củ mài xào hành. Mùi thơm lan khắp nơi, đến mức hàng xóm cũng phải ló đầu qua hỏi: "Nhà các người đang nấu món gì mà thơm dữ vậy? Hài tử nhà ta ngửi mùi mà khóc rống trong nhà đòi ăn theo."

Vân Nương liền hãnh diện đáp: "Thanh Đào Nhi nhà ta đang làm món măng xào đấy. Măng đông A Diêm đào từ trong núi, thím mang về một ít nấu thử đi."

Bà thím hàng xóm lúc đầu còn tưởng món gì quý lắm, nghe ra chỉ là măng đông liền vui vẻ cảm tạ, cũng mang về nấu thử.

Đây là lần đầu tiên nhà họ Lục được ăn món Hạ Thanh Đào nấu, ai nấy đều tấm tắc khen không dứt. Lục Diêm chỉ ăn món măng xào thôi mà bay sạch một bát cơm lớn, cuối cùng còn lấy nước măng xào chan hết vào cơm vét sạch.

"Kỳ lạ thật." Lục Diêm chống cằm ngẫm suy nghĩ: "A tẩu nấu măng xào sao mà ngon dữ, tẩu có bỏ thêm cái gì vào không đó?"

Lục Tùy và Vân Nương cũng thắc mắc y như vậy. Cách làm thì ai cũng biết, nhưng vào tay Hạ Thanh Đào lại thành ra thơm phức, đậm đà đến lạ.

Hạ Thanh Đào mỉm cười: "Mọi người xào bằng nước, còn ta thì dùng canh thịt. Còn nữa, ta nấu món nào cũng phải phi tỏi cho thơm trước."

"Vậy cũng chưa đủ:" Vân Nương nói. "Củ mài con làm cũng ngon lắm."

Hạ Thanh Đào suy nghĩ rồi nói:
"Kỳ thực không có gì phức tạp. Món măng xào, quan trọng ở chữ 'xào'. Măng đông hơi sáp, phải xào tới khi chín mềm thấm dầu, thì mới dậy mùi. Còn món củ mài xào hành, thì phải giữ lại vị ngọt thanh tự nhiên của nó, không nên xào quá tay, kẻo mất hương vị."

Nghe xong, cả nhà đều gật đầu như được khai sáng. Người thường nấu ăn chỉ nghĩ đến việc nấu cho no bụng, mấy ai để tâm đến từng chi tiết nhỏ như vậy. Mà Hạ Thanh Đào vốn thông minh, làm gì cũng có suy nghĩ nên chuyện bếp núc cũng không qua loa.

Vân Nương cười khen: "Quả là người có đầu óc, làm gì cũng tinh ý. A Tùy đúng là có phúc từ kiếp trước mới cưới được con."

Hạ Thanh Đào cười hì hì, đưa mắt nhìn về phía Lục Tùy. Chỉ thấy trong đôi mắt đen tuyền của hắn tràn đầy ôn nhu, trong lòng y bỗng dâng lên một dòng ấm áp.

Hạ Thanh Đào thầm nghĩ: Phu quân của mình đúng là tuấn tú vô song. Ta với hắn, quả thực là trời sinh một đôi.

**

Chưa đầy hai ngày, khắp xóm đã xôn xao bàn tán về chuyện Lục Tùy cưới được một tân phu lang vừa đẹp người lại khéo tay. Tay nghề nấu ăn ngon không chê vào đâu được, chỉ cần nhà họ Lục nhóm bếp xào rau thôi, mùi thơm đã bay khắp ngõ, khiến ai nấy đều ứa nước miếng.

Mùa đông trời rét, không cần ngày nào cũng tắm giặt. Mọi việc trong nhà đều đơn giản ít việc, mà có giặt đồ thì Lục Tùy cũng không để Hạ Thanh Đào hay Vân Nương phải ra sông, chỉ bảo hai người dùng nước tro bếp hay nước trong lu để tẩy rửa. Bởi vậy, từ khi về làm dâu đến giờ, Hạ Thanh Đào gần như chưa bước ra khỏi cửa, cũng không quen biết được bao nhiêu người.

Tới ngày thứ ba sau khi thành thân, y mới có dịp về nhà mẹ đẻ.

Cả hai thay lại áo bông tân hôn, vác rổ lên vai cùng Lục Diêm rời nhà.

Trước khi đi, Vân Nương gọi riêng Lục Diêm vào phòng dặn dò: "Bây giờ ca ca của con đã thành thân rồi. Tuy chưa ra ở riêng, nhưng cũng không còn giống trước kia nữa. Ra ngoài rồi, chớ có mở miệng bảo ca ca với a tẩu mua cái nọ cái kia, nghe rõ chưa?"

Thật ra Lục Diêm từ trước đến nay chưa từng vòi vĩnh gì. Chỉ là do Vân Nương lo Hạ Thanh Đào tính tình hiền lành, dễ mềm lòng. Lỡ Lục Diêm được đà thì sinh hư, không biết kiêng dè.

"Con biết rồi." Lục Diêm cảm thấy hơi tủi thân, đáp: "Đợi con bán rễ sắn với lão hổ khương xong là có tiền rồi."

"Vậy thì tốt." Vân Nương vừa gật đầu, vừa đưa cho Lục Diêm tiền đi mua nước tương và trứng vịt. Sau đó lén nhét thêm 10 văn, dặn: "Mười văn này để đi thuyền. Khi nào bán được thuốc thì nhớ giữ kỹ, không được tiêu bậy tiêu bạ."

"Con biết rồi nương." Lục Diêm mừng rỡ nhét tiền vào tay áo, hí hửng chạy ra gọi ca ca với a tẩu.

Ba người rời nhà khi trời còn tờ mờ sáng, sương trắng phủ đầy cỏ ruộng. Dịp Tết đã gần, trời mỗi ngày một lạnh hơn.

Từ nhà ra trấn trên phải ngồi thuyền, mỗi người tốn 5 văn. Lục Diêm lên trước, tự trả tiền lấy. Lục Tùy thấy lạ, hỏi tiền ở đâu ra thì Lục Diêm nói rằng là mẫu thân cho. Hắn nghe vậy chỉ gật đầu, không nói gì thêm.

Đi cùng thuyền có hai thím với một ông lão gánh hàng lên trấn. Hạ Thanh Đào không quen ai, cũng chỉ gọi theo cách mà huynh đệ nhà họ Lục vẫn gọi.

Khi thuyền cập bến tại khúc sông gần thôn Hạ, thì gặp phải mấy thím thúc quen biết. Thấy Hạ Thanh Đào, ai nấy đều đoán y về thăm nhà, vội vã hỏi sao không xuống. Hạ Thanh Đào cười đáp: "Không thể tay không mà về được. Mẹ chồng bảo ta ghé trấn trên mua ít đồ rồi hẵng qua."

Một thím liền gật đầu khen phải, lại cười bảo: "Nương của ngươi sáng sớm đã quét dọn ngoài cổng, cứ đứng trông mãi đó!"

Hạ Thanh Đào nghe xong, vành mắt lập tức đỏ hoe. Nói cho cùng, từ nhỏ đến giờ y chưa từng xa mẫu thân lâu đến vậy. Dẫu nhà chồng có tốt bao nhiêu, lòng y vẫn hướng về nhà mình.

Dường như cảm nhận được sự nghẹn ngào trong lòng Hạ Thanh Đào, Lục Tùy khẽ đưa tay siết chặt tay y một chút.

Hạ Thanh Đào quay mặt đi, mắt ngân ngấn nước nhưng vẫn nở nụ cười, nói đùa: "Nương nhớ ta như vậy, sớm biết thì đã bắt ngươi về làm rể cho rồi..."

Mọi người trên thuyền cười rộ cả lên. Lục Tùy cũng cong khóe môi, nhẹ lau đi giọt nước mắt đọng lại nơi đuôi mắt y: "Ngươi muốn về lúc nào, ta đều theo. Ta chỉ sợ cha mẹ vợ chê con rể ăn mà không làm."

Hắn xưa nay không hay đùa giỡn, câu nói này khiến Hạ Thanh Đào bật cười thành tiếng. Nỗi nhớ nhà trong lòng cũng vì thế mà tan đi phần nào. Y nói: "Hôm nay gió lớn quá, thổi vào cay cả mắt..."

Chỉ là cái cớ. Vậy mà Lục Tùy lại nghiêm túc ngắm kỹ mặt y, nói: "Lần sau ta bắt được thỏ, sẽ làm cho ngươi một cái mũ lông cùng khăn lông thỏ quàng cổ."

Mắt Hạ Thanh Đào lập tức sáng lên:

"Thật sao?"

"Thật."

Thuyền trôi chầm chậm theo gió đông, cuối cùng cũng tới trấn trên.

Ba người ghé tiệm thuốc bán rễ sắn cùng lão hổ khương. Rễ sắn không phải dược liệu quý hiếm gì, 12 cân cũng chỉ bán được 24 văn. Nhưng lão hổ khương thì khác, đúng như Hạ Thanh Đào đoán trước, thứ đó quả nhiên đáng giá. Chưởng quầy vừa nhìn thấy liền trả giá cao: 1 lượng một cân, nói nửa cân thì trả 700 văn. Đối với Lục Diêm mà nói, đó là số tiền không nhỏ chút nào.

Lần đầu trong tay cầm nhiều tiền như vậy, Lục Diêm vui đến phát cuồng, liền quay sang Hạ Thanh Đào mời mọc: "Nếu không có a tẩu, ta làm sao bán được giá cao như vậy? A tẩu muốn ăn gì, cứ nói, ta đãi!"

Hạ Thanh Đào bật cười, lắc đầu từ chối:
"Là ngươi tự tay đào, tự mình vác về. Số tiền này có liên quan gì đến ta đâu. Cứ tích cóp lại đi, sau này còn cưới vợ."