Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 14

Sáng hôm sau, trời còn tờ mờ sáng mà Hạ Thanh Đào đã dậy từ lâu. Y cẩn thận chọn bộ y phục màu xanh lá đẹp mắt, còn buộc tóc bằng dây cột do ca ca mua cho.

Sáng đầu đông, ngoài sân ngập tràn sương mù và hơi nước. Hạ Thanh Khê đang quét lá rụng, nhìn thấy Hạ Thanh Đào bước ra liền cười trêu: "Tiểu Đào nhà ta hôm nay hóa thân thành trái Thanh Đào luôn rồi, còn buộc ruy băng nữa chứ!"

"Hạ Thanh Khê, ca có thôi đi không hả!" Hạ Thanh Đào tới gần véo tay Hạ Thanh Khê, vừa nhìn thấy tẩu tẩu từ trong bếp đi ra. Y liền nhanh miệng méc: "Tẩu tẩu, tẩu coi kìa. Ca ca lại chọc ghẹo ta!"

Hai người vốn đã quen cãi nhau, Hạnh Hoa nhìn riết cũng thành quen, chỉ cười bảo: "Thôi, mặc kệ A Khê đi."

Hạ Thanh Khê cười hề hề, lại tiếp tục chọc: "Được rồi được rồi, không phải trái Thanh Đào nữa, là... trái bí đao tròn lùn."

"Ca! Ca còn nói nữa hả!" Hạ Thanh Đào vừa tức vừa cảm thấy buồn cười. Y tung một cú đá nhẹ vô chân ca ca của mình: "Chờ mai mốt ca bị tẩu tẩu vặn tai thì biết mặt với ta!"

"Tẩu tẩu của ngươi bênh vực cho ta không hết đó chứ!" Hạ Thanh Khê vênh mặt.

"Xí, đồ không biết xấu hổ!"

Hai huynh đệ còn đang đùa tới đùa lui, thì bỗng nhiên Hạnh Hoa ra mở cửa, vội nói: "Ủa, Lục Tùy! Sao ngươi tới sớm vậy? Đã ăn sáng gì chưa?"

"Rồi." Lục Tùy gật đầu, ánh mắt dõi về phía sân, nơi Hạ Thanh Đào đang rửa mặt: "Ta sợ để mọi người chờ nên ta đến sớm một chút."

Hạ Thanh Đào cũng sững người, người gì mà dậy còn sớm hơn cả mình nữa chứ?

"Vào nhà ngồi đã!" Hạnh Hoa mời Lục Tùy vào nhà rồi quay sang gọi: "Tiểu Đào, Lục Tùy tới rồi nè!"

"Dạ." Hạ Thanh Đào ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của hắn. Trái tim của y như đập mạnh hơn, khẽ nói: "Ngươi... ngươi vào nhà ngồi đi, ta pha trà cho."

"Không cần vội, ta ngồi đây là được rồi." Lục Tùy khẽ nói: "Thúc thúc với thím dậy chưa, để ta chào họ một tiếng."

"Họ dậy cả rồi, vào đi." Hạ Thanh Đào xoay người dẫn hắn vào nhà chính, trong lòng không giấu nổi niềm vui: "Ta với tẩu tẩu đang làm bữa sáng, ngươi ăn cùng luôn nha."

Lục Tùy thật thà bước theo sau: "Ta ăn sáng rồi."

"Thì ăn thêm chút nữa." Hạ Thanh Đào soạn ghế tre mời hắn ngồi, y cảm thấy hơi ngượng nhưng cũng không giấu được vẻ đắc ý: "Ta làm bánh mạch hồ nướng cho ngươi ăn nha!"

Nói xong, y quay người chạy nhanh ra bếp, trong lòng ngập tràn hân hoan.

Vợ chồng Hạ Hưng Viễn vừa bước ra, liền nhìn thấy Lục Tùy đã tới. Dáng người của hắn cao lớn nên đôi chân dài không biết giấu vào đâu, nhìn qua trông có chút buồn cười.

"Đến rồi à?" Hạ Hưng Viễn gật đầu chào, rồi kéo ghế ngồi xuống bên bàn bát tiên: "Hôm nay ra trấn không cần mua gì nhiều, trong nhà đã có đủ cả rồi."

"Dạ vâng." Lục Tùy khẽ đáp.

"A Tùy, ngươi đổi chỗ ngồi đi." Trần Hà Hương vừa nói vừa dọn sẵn chiếc ghế dài chân cao bên cạnh: "Chắc chắn là Thanh Đào nhà ta kêu ngươi ngồi đây đúng không? Với dáng người của ngươi thì không thể nào tự mình ngồi trên chiếc ghế nhỏ này. Thiệt tình, cái thằng bé nghịch ngợm này..."

Bà vừa trách vừa cười, ánh mắt lại tràn đầy yêu thương.

Lục Tùy liền đứng lên đổi ghế, không quên quay sang nói với Trần Hà Hương: "Là ta tự ngồi đó, thím đừng trách Tiểu Đào."

Trần Hà Hương bật cười: "Ta còn không hiểu nó sao."

Miệng thì trách, nhưng khi thấy chàng rể tương lai biết suy nghĩ, còn bênh vực cho con mình. Trong lòng bà càng cảm thấy yên tâm hơn phần nào.

Không bao lâu sau, bữa sáng cũng được bưng lên.

Hạ Thanh Đào và Hạnh Hoa làm hai tô bánh mạch hồ nướng, thêm chút dưa muối cắt nhỏ, nồi canh bánh gạo bên cạnh cũng vừa sôi nghi ngút.

Bánh mạch hồ chiên với trứng gà, thêm chút hành thì thơm nức mũi. Vỏ bánh bỏ thêm rau tươi và xì dầu, khiến mùi vị ngọt thanh đậm đà. Dưa muối có vị chua dịu, giòn rụm, có ba món này ăn kèm nên ai nấy đều xuýt xoa khen ngon.

Lục Tùy và Hạ Hưng Viễn ngồi một bên bàn, Hạ Thanh Đào bưng canh đến tận tay cho ca ca. Lục Tùy chỉ cười nhẹ, rồi lặng lẽ ăn từng muỗng.

Cơm nước xong xuôi, Trần Hà Hương liền thúc giục: "Đi lẹ đi, trễ giờ là bỏ lỡ thuyền của Ngưu Tam đó!"

"Rồi rồi!" Hạ Thanh Khê lên tiếng trước, kéo Lục Tùy đi phía trước, nhường chỗ cho Hạ Thanh Đào và Hạnh Hoa đi sau.

Ban đầu, Hạ Thanh Đào và tẩu tẩu mỗi người mang theo một giỏ đựng khăn và ít thảo dược định bán ngoài chợ, nhưng hai người nam nhân đi trước đã nhanh tay xách giúp cả hai.

Hạ Thanh Đào và Hạnh Hoa đã lâu không ra trấn, vừa đi vừa ríu rít trò chuyện.

Tới bến tàu đầu thôn, quả nhiên con thuyền của Ngưu Tam đã đậu sẵn. Còn thuyền này vốn là thuyền đánh cá được sửa lại, chở được 20 người mỗi chuyến, chạy xuôi dòng từ trên đến trấn. Ngồi từ thôn Hạ tới trấn chỉ tốn ba văn tiền, mà tiết kiệm thời gian lại tiết kiệm sức lực.

Lúc trả tiền, Lục Tùy nhanh chân bước tới đưa luôn tiền của cả bốn người. Sau đó hắn trải bao tải thô lên chỗ ngồi đã chọn, quay đầu nói: "Thanh Đào, ngươi với chị dâu ngồi chỗ này đi."

Hạ Thanh Đào và Hạnh Hoa vừa ngồi xuống, đã có mấy thím nhận ra, chào hỏi: "Hạnh Hoa, Tiểu Đào, hai đứa cũng đi lên trấn à?"

Hạnh Hoa vui vẻ đáp: "Dạ vâng thím, Tiểu Đào sắp thành thân rồi. Chú rể đưa chúng ta đi chọn trang sức, ta với A Khê đi theo nhìn giúp."

"Nha, đây là chú rể hả?"

Một lời vừa dứt, cả thuyền đều đổ dồn ánh mắt sang Lục Tùy. Với dáng người cao ráo, trắng trẻo, nét mặt tuấn tú lại nghiêm nghị, ngồi ở đầu thuyền mà tựa như tạc tượng. Ai nấy đều xì xào, tấm tắc: "Không hổ là chú rể của Tiểu Đào... đẹp trai quá xá!"

"Đẹp trai như vậy mà còn chịu khó đưa ca nhi đi chọn trang sức, phước ba đời đó chứ!"

Có người hâm mộ khen ngợi, có người ghen ghét đố kỵ, con thuyền bỗng chốc chia làm hai luồng ánh mắt.

Hạ Miên gả cho công tử nhà tri huyện là chuyện mà ai nấy không dám nói gì. Nhưng Hạ Thanh Đào thì khác, cũng là người thường như họ. Dựa vào cái gì mà Hạ Thanh Đào được gả cho một hán tử tuấn tú như vậy?

Ngay lúc đó, trong đám người có Kim Nguyệt Sinh, vốn từng bị Hạ Thanh Đào chọc giận trên núi, giờ thấy vậy liền mở miệng nói: "Đúng là chọn nhiều nên mới chọn được! Tiểu Đào đúng là cao tay, nhìn hán tử mãi cũng có ngày chọn trúng hán tử khôi ngô giỏi giang ha?"

Lời nói như rắn độc, rõ ràng là ám chỉ Hạ Thanh Đào lẳng lơ, không biết giữ lễ.

Hạ Thanh Đào chưa kịp đáp lời thì Hạnh Hoa đã mở miệng trước: "Ồ, nói vậy thì chắc ngươi đã từng xem qua cả trăm hán tử rồi nhỉ? Mà sao đến giờ vẫn chưa lựa được người nào vậy ta? Hay là mấy người đẹp nhìn thấy ngươi liền sợ hãi chạy hết rồi?"

Cả thuyền đồng loạt bật cười.

Kim Nguyệt Sinh đỏ mặt tía tai, tức đến mức trâm cài đầu cũng lệch sang một bên, tức tối mắng: "Thẩm Hạnh Hoa, cái miệng lưỡi đàn bà độc địa của ngươi—!"

Chưa kịp nói hết câu, Hạ Thanh Khê đã đứng dậy, mặt lạnh tanh: "Cẩn thận cái miệng của ngươi, còn nói thêm một câu là ta khiêng ngươi quăng xuống sông rửa cho sạch miệng!"

Cả thôn đều biết Hạ Thanh Khê là tay đánh nhau có hạng, ngay cả trượng phu của Kim Nguyệt Sinh cũng từng bị Hạ Thanh Khê đè ra đánh cho tím mặt. Thế là Kim Nguyệt Sinh lập tức câm như hến, chỉ dám "hừ" một tiếng, mặt mũi tái nhợt.

Thực ra Hạ Thanh Đào không giận mấy, y vốn không phải người dễ để tâm. Nhất là khi tẩu tẩu và ca ca đều bênh vực cho y quá giỏi, làm người ta nghẹn họng không nói nên lời.

Chỉ là khi y liếc nhìn sang, thấy sắc mặt của Lục Tùy có phần lạnh lẽo, vẻ mặt của hắn luôn điềm đạm nay lại như phủ thêm một tầng sương lạnh.

Trong lòng của y không khỏi lo sợ, sợ Lục Tùy sẽ thấy khó chịu khi đi cùng một ca nhi hay bị người ngoài đàm tiếu, cũng sợ hắn cảm thấy mất mặt vì y từng bị đồn đoán dây dưa với hai gã đàn ông.

Y mím môi, muốn nói gì đó nhưng vì ngồi trên thuyền đông người nên không tiện mở miệng.

Hạnh Hoa dường như đoán được tâm tư của y, nghiêng người cười dịu dàng: "Mấy người lắm chuyện ấy kệ đi, ngươi đừng để trong lòng."

"Vâng." Hạ Thanh Đào cúi đầu, nhỏ giọng đáp.

Khoảng chừng 30 phút sau, con thuyền đã đến trấn trên, mọi người rộn ràng xách đồ rời thuyền.

Hạ Thanh Đào cũng theo dòng người bước xuống. Khi đang đi qua cầu gỗ, y nhìn thấy Lục Tùy đã đứng chờ sẵn ở đó, trong lòng lại càng thêm bồn chồn.

Hạ Thanh Khê kéo tay Hạnh Hoa, cười nói với Hạ Thanh Đào:

"Tiểu Đào, ta với tẩu của ngươi đi mua mấy món đồ. Hai đứa cứ tự đi dạo đi, giờ Thìn chúng ta quay lại đây gặp nhau."

"Hả?" Hạ Thanh Đào không ngờ ca ca của mình lại bày trò này: "Hai người..."

Y còn chưa kịp nói hết câu thì hai người kia đã nhanh chân rời đi.